Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9

– Chương chín: Cọp không phát uy, các người tưởng là Hello Kitty hả? –


Có một số việc ngồi ngẫm lại mới thấy, nhân duyên sâu xa trong đó kể ra cũng mất tròn thế kỷ, thế nhưng cái lúc chuyện thật sự xảy ra, chúng ta chỉ có thể hình dung bằng mấy chữ "chớp qua trước mắt" mà thôi.


Một giây ngày hôm đó, Ong Seongwu bỗng chốc cảm thấy toàn thân nặng trịch, liền sau đó hắn bị một luồng lực mạnh hung hãn bao trùm lấy từ phía sau.Luồng lực thật sự kinh khủng, bởi vậy hắn lảo đảo mấy bước rồi đánh rớt khẩu súng trong tay, làm vũng nước đọng trên mặt đất bắn văng tung tóe.


Qua đám bọt nước tứ tán, hắn ngơ ngẩn nhận ra gương mặt Kang Daniel đang ghì sát lấy mình... dường như ẩn chứa nỗi sợ hãi lẫn thống khổ vô biên, khiến tim hắn cũng nhịn không được thoáng nhói lên.


Tiếng "dừng tay" đó không phải nói với Ong Seongwu, mà là với gã xạ thủ đứng ngay sau hắn.Đầu đạn bật ngược sượt qua cánh tay Kang Daniel, vụt sát cạnh thắt lưng Ong Seongwu, rồi găm vào gờ tường cùng một tiếng "đinh". Ong Seongwu quay phắt lại, Kang Daniel đã ôm chặt một cánh tay, qua những kẽ ngón tay máu tươi chảy ào ạt không ngừng.


Ong Seongwu cứng đờ tại chỗ, nhìn Kang Daniel từ từ khuỵu xuống, mà ánh mắt vẫn chăm chú hướng về hắn.


Máu nhỏ loang trên mặt đất bẩn thỉu, luồn lách chảy thành dòng, như những con rắn đang bò trườn chầm chậm.


"Anh... Anh!" Park Soyoung cuống cuồng chạy đến, "Anh sao rồi?!"


" Kang lão đại!"


"Ngài không sao chứ?!"


"Chuyện gì thế này, người, người đâu!""Bác sĩ đâu? Bác sĩ đâu rồi?!"


"Đêm nay xảy ra chuyện gì thế hả, gọi người tra rõ mau!"



Kang Daniel bị một đám người vội vàng xúm lại đỡ dậy, Park Soyoung vốn đã chột dạ, giờ nhịn không được mở miệng tự biện hộ:  anh nghe em giải thích đã..."


Kang Daniel giơ tay ngắt lời cô ta, "Các người lui ra hết đi."


Đội trưởng đội bảo vệ chỉ huy tất cả lùi lại, Park Soyoung định tiến tới, nhưng giữa một đám người đang bước lui bất giác cũng phải lùi theo. Kang Daniel vừa lảo đảo một chút, Ong Seongwu nhịn không được lại ghé vào đỡ hắn.


Giống như rất lâu trước kia, khi bọn họ còn chống đỡ cho nhau.


"Đỡ tôi về quán, gọi một phòng, kêu hai bác sĩ đến."


Giọng điệu Kang Daniel gần như ra lệnh, trong khoảnh khắc Ong Seongwu có chút bối rối, nhưng vừa đụng phải cánh tay đầy máu của người này, hắn cũng không thể do dự lâu hơn.


Kang Daniel vốn chẳng phải tạng người nhẹ nhõm gì, cả thể trọng tì trên mình Ong Seongwu, khiến động tác cả hai đều có chút xiêu vẹo khó khăn. Đội trưởng đội bảo vệ vừa định sấn lên, nhưng chưa kịp làm gì đã bị Kang Daniel như có mắt sau gáy, không buồn quay đầu lại ra lệnh: "Không ai được theo hết."


Park Soyoung nhịn không được mấp máy: "Anh..."


"Cả cô cũng thế."


Park Soyoung nhìn Ong Seongwu bước xiên xẹo ì ạch dìu Kang Daniel đi vào cửa sau quán, ngón tay run bần bật vò nát góc áo măng tô may cắt hàng hiệu. Nếu không phải có Kang Daniel ở đây, hẳn cô ta đã xé Ong Seongwu thành từng mảnh rồi.


Ong Seongwu cũng chật vật thật tình, hắn đỡ được Kang Daniel vào quán, gọi một phòng, may mà cả hai đều là khách VIP ở đây, dọc đường lên đụng đông đụng tây cũng không bị ai hỏi han câu nào. Gã quản lý quán nghe được tin đã lên từ sớm, dẫn theo hai vị bác sĩ vừa gọi đến, nơm nớp chờ trước cửa phòng: 

"Ngài Kang, có phải gọi người tới không? Hay là chuẩn bị mổ? Ngài có gì muốn sai bảo không? Nếu không thì..."

Ong Seongwu quăng phịch Kang Daniel xuống ghế, tỉnh bơ phủi phủi tay: "Đưa ít thuốc bột với cuộn băng gạc thôi, đạn sượt qua một cái chứ mấy, yên tâm gã này da dày thịt béo không chết được đâu."


Gã quản lý giờ mới nhận ra kẻ vừa đỡ Kang Daniel vào đây là Ong Seongwu, lại quay qua nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn của Kang lão đại, trông vết thương máu me đáng sợ ghê gớm, rốt cuộc thấy luôn cả khẩu cạc-bin trong tay Ong Seongwu, nhất thời mồm miệng há hốc ngây người tại chỗ.Ong Seongwu đâu biết hình tượng của hắn trong mắt tay quản lý giờ đã thành anh hùng dũng sĩ ngoan cường chiến đấu không ngại cường quyền, lại còn ngạc nhiên chọc chọc hắn ta: "Còn đứng ngơ ra đấy làm gì? Bộ ngố hả?"


Tay quản lý nhảy dựng lên ngay tắp lự, cúi đầu vô cùng lễ phép: "Cậu Seongwu, không không, ngài Seongwu! Ngài Seongwu nghỉ ngơi đi, tôi đi lấy ngay đây!"


Ong Seongwu quào quào tóc, trông đám quản lý bác sĩ rối rít om xòm, chỉ biết nhún vai chẳng hiểu mô tê gì.


Bar đêm nổi tiếng trong hẻm vắng quả nhiên có sẵn nhiều thứ những quán bar bình thường chẳng bao giờ chuẩn bị, chỉ một lát sau bác sĩ đã sửa soạn xong thuốc men đồ nghề như sắp khăn gói ra trận đến nơi, ai ngờ đâu vừa định băng bó đã bị ánh mắt lạnh băng giết người của Kang Daniel lừ cho rúm ró: "Mấy người ra hết đi!"


Vị bác sĩ hoảng hồn: "Nhưng vết thương của ngài...""Bảo cậu ta lại đây."


Quay đầu nhìn theo ánh mắt Kang Daniel, chỉ thấy Ong Seongwu đang ngồi ườn trên ghế dài, say sưa hí hửng lật coi một cuốn tạp chí mốt.


Ong Seongwu cục cựa nhỏm dậy, có vẻ hết cách trước các loại ánh mắt ai oán, van vỉ, bi đát rầm rĩ đằng đó, sau rồi lại làm ra vẻ chẳng có chuyện gì, gập xoạch tờ tạp chí lại, sải bước đến giật luôn dao kéo băng gạc, rất chi hào phóng vung tay: "Ra ra mau, để đấy đây làm!"


Bác sĩ còn tính nói gì nữa, kết quả liền bị Ong Seongwu đẩy tuột ra ngoài, tiện tay còn đóng sập luôn cửa lại. Giờ này nếu quan sát Kang Daniel, nhất định sẽ phát giác khóe môi hắn đang lộ ra nụ cười vô cùng lạ lẫm, vẫn lạnh lùng, mà lại mang chút ý chờ mong, thật không sao định được ấy là thái độ gì.


Ong Seongwu bước tới cái ghế cạnh Kang Daniel, nhón hai ngón tay nâng cánh tay bị thương lên, nhìn xuống một hồi. Tiếp nữa hắn chẳng buồn lấy thuốc kháng sinh, cứ thế tiện tay vơ chai Vodka trong tủ rượu kế bên, giật cái nút gỗ ra rồi rót thẳng xuống vết thương.


Chất cồn tiếp xúc trực tiếp với máu thịt khiến toàn bộ dây thần kinh cột sống một phen giật điếng, Kang Daniel buột rên lên, bất thần bật dậy túm chặt lấy cổ áo Ong Seongwu. Chai Vodka bị trượt tay rơi xuống vỡ choang, hắn cứ thế lôi cả người Ong Seongwu như xách một cái bao tải, sải chân hai ba bước rồi hung hãn quẳng hắn lên giường.


Ong Seongwu ngồi bật dậy, còn chưa kịp chửi ầm lên, Kang Daniel đã túm cả mớ tóc hắn, buộc hắn ngẩng đầu, rồi cúi xuống thô bạo hôn hắn.


Người đàn ông này trên giường luôn luôn phừng phừng khí thế. Chưa nói hắn đã quen thuộc tường tận cơ thể trong tay mình, quá đủ để khống chế được người dưới thân này trong chốc lát. Ong Seongwu giãy giụa phản kháng một hồi, nửa người hắn đã bị đè cứng dưới khuôn ngực cường tráng của gã đàn ông kia, sự cưỡng ép quá mãnh liệt khiến hắn không còn làm được gì ngoài việc cố gắng không va chạm đến vết thương trên cánh tay Kang Daniel.


Kang Daniel lại khẽ rên lên, ra sức ép Ong Seongwu xuống giường, một đầu gối chen giữa hai đùi hắn, vô cùng quyến luyến khêu gợi ve vuốt phần da thịt săn chắc mé trong đùi. Vết thương trên cánh tay vừa bị cồn sát trùng qua, giờ vì cử động mạnh mà lại toác ra, tứa máu tươi, nhưng hắn cứ như không hề cảm thấy đau đớn, hoàn toàn chẳng buồn để tâm.


Ong Seongwu nằm ngửa trên giường, nhất thời hoa mày choáng váng, chỉ thấy chùm đèn pha lê rực rỡ trên trần như muốn đâm sầm xuống đầu. Hắn vừa định chồm dậy đã bị Kang Daniel gồng mình đè xuống, lại một nụ hôn hung bạo độc địa chụp đến.


Không hề giống như khoang miệng luôn nhàn nhạt lưu vị thuốc lá của Ong Seongwu, Kang Daniel vốn là người cực kỳ chỉn chu nghiêm túc, miệng hắn không có một mùi vị gì khác lạ, chỉ duy nhất hơi thở nam tính tinh thuần, đượm theo hàm ý xâm lược rõ mồn một. Như thể tình nhân thân mật tột cùng, đầu lưỡi Kang Daniel luồn lách trong khoang miệng, lướt qua mỗi vách lợi, tỉ mỉ khiến từng chân răng Ong Seongwu đều nhuốm lại hương vị của mình, thậm chí làm cho hắn hầu như nghẹt thở.


Cho đến khi nụ hôn kết thúc, Ong Seongwu chỉ có thể túm chặt áo Kang Daniel, nhịp thở gấp gáp vì thiếu dưỡng khí hại mỗi đầu ngón tay hắn đều run bần bật. Kang Daniel rà môi qua những khớp ngón tay hắn, rồi thuần thục cởi tuột cà vạt, thô bạo giằng hai cổ tay hắn lên, cột vào đầu giường.


"Tôi không nhớ anh có loại sở thích này đấy." Ong Seongwu thở hổn hển ngửa đầu nhìn hai tay mình, lại bị Kang Daniel bóp cằm bắt quay lại.


"... cậu còn tưởng tôi là gã đàn ông sẵn sàng kìm chế mặc cậu chơi bời tùy tiện bên ngoài." Kang Daniel thẳng thừng giật toạc vạt áo Ong Seongwu, động tác nhìn qua rất từ tốn, nhưng kỳ thực chứa đựng sự tàn nhẫn vô phương kháng cự, "Ong Seongwu, không cho cậu nếm đau khổ, cậu vẫn không biết sợ là gì."


Ong Seongwu ra sức giằng tay, nhưng không sao thoát được. Cà vạt buộc vội vã mà chặt ghê gớm, hắn hừ một tiếng, đột nhiên cảm thấy trước ngực mát lạnh, áo sơ mi mỏng mặc dưới măng tô đã bị xé tan nát vô phương cứu vãn.


Sắc mặt Ong Seongwu thoắt biến đổi: "Kang Daniel cút ngay! Lão tử giờ không có hứng thú !"


"Ép buộc đơn phương thì gọi là cưỡng bức." Kang Daniel cởi áo sơ mi, cơ thể rắn rỏi săn chắc dưới ánh đèn mờ tối càng toát ra khí thế uy hiếp trầm trọng, "... không sai, hôm nay tôi cưỡng bức cậu, thì sao hả?"


"Mẹ nó mi..."


Lời còn chưa dứt đã bị một nụ hôn hung hãn nữa phủ kín trên môi. Kang Daniel một tay túm chặt mớ tóc sau gáy Ong Seongwu, một tay gấp gáp quờ tìm thứ gì trên tủ đầu giường, rốt cuộc cũng bắt được thứ hắn muốn trong góc tủ – một tuýp bôi trơn có chứa cả thuốc kích thích.Ong Seongwu hừ lạnh, âm điệu thoát ra thoáng rung rung, nơi đã lâu không bị dị vật xâm lấn đột nhiên bị đầu ngón tay thô ráp nhấn vào, dù có bôi trơn, nhưng động tác quá vội vàng, vách thịt non mềm bên trong vẫn giật nảy co rút vì đau đớn.


Ong Seongwu bật cong mình, thở hổn hển cắn chặt đầu vai Kang Daniel. Đại khái vì nghiến quá mạnh, đầu lưỡi thoáng chốc nếm được vị máu tươi. Mà bên trong vốn đang bỏng rát đau đớn lại dần dần cảm thấy nhột nhạt rạo rực, ngọn lửa được đà thổi bùng thiêu đốt khắp cả thân thể hắn.Ong Seongwu nhíu chặt đầu mày, vừa mở miệng, giọng chính mình cất lên đã nghe khàn khàn không tin nổi: "Kang Daniel, mẹ nó anh... đồ đê tiện... A!"


Âm cuối cùng quả thực đã như rên rỉ khản đặc, bởi ngay lúc hắn chật vật chịu đựng nhất, Kang Daniel lại đột ngột lật người hắn lại, dục vọng đã cương cứng đến đau đớn cứ thế nhấn thẳng vào huyệt khẩu ướt át.


"... A!"Sự xâm chiếm quá bất ngờ khiến cả hai đều nhịn không được bật thở hắt ra, Kang Daniel cũng thầm rối loạn, khoảnh khắc hắn cuối cùng cũng được tiếp xúc với người ngày đêm tâm tâm niệm niệm nhung nhớ, kích thích tột cùng ập tới cả tâm thần lẫn thể xác khiến hắn thực đã tưởng mình sẽ tiết xuất ngay tức khắc.


Bất quá có lẽ nghĩ nếu giờ cứ thế bắn ra như một thằng nhãi con ngớ ngẩn, sau này chắc chắn sẽ bị Ong Seongwu nhạo báng không thương tiếc. Bởi vậy hắn cắn răng ra sức cắm xuống, độ sâu trước nay chưa từng nếm trải khiến Ong Seongwu phút chốc rã rời, buông bỏ mọi mặt nạ ngụy trang trên mình, khi Kang Daniel cúi đầu xuống, thậm chí hắn có thể thấy được đuôi mắt mảnh dài của Ong Seongwu khẽ run rẩy, một tia yếu đuối cứ thế lộ ra giữa phút giây hoảng hốt.


"Tệ vậy sao?" Kang Daniel ghé sát bên tai hắn, hỏi, hơi thở ướt át vẩn quanh vành tai mẫn cảm, khêu gợi đến không tưởng, "... Bao lâu không làm rồi phải không, ưm?"


"... Anh cho là ai cũng như anh đêm đêm có vợ đẹp hầu hạ sao?"Lời này nói ra, vốn phải phối hợp với nụ cười ngả ngớn hại người ta hận muốn nghiến răng muôn thuở, thế nhưng giờ tự dưng đã thiếu hẳn khí thế; từ góc nhìn của Kang Daniel mà nói, người dưới thân đang đón nhận dục vọng của hắn với một vẻ bị bức ép đến hoàn toàn thần phục, đã như vậy, tránh sao được gợi lên phần nào ý khiêu khích lẫn cả oán giận.Ý niệm ấy khiến hắn hít sâu một hơi dằn lòng, thân dưới đã hưng phấn càng thêm nóng rực cương cứng, "Vậy giờ được tôi hầu hạ, thấy sao đây?"


Ong Seongwu chẳng kịp đốp chát lại lời nào, vách tường bên trong vốn mẫn cảm không thể chịu đựng quá nhiều lại bị hung hăng kích thích đến tận điểm sâu thẳm, khoái cảm tột đỉnh khiến toàn thân hắn như tê dại, giữa những cử động mãnh liệt, Kang Daniel luồn tay mạnh mẽ ghìm giữ eo hông hắn, còn lại, hai cánh tay bị trói chặt vào cột giường của Ong Seongwu vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ nửa thân trên.


Tiếng nước dợm vang lên theo động tác thúc tiến không ngừng nghỉ, huyệt khẩu ban đầu còn nhúc nhắc chối từ đã muốn chủ động đón nhận, đòi hỏi càng nhiều hơn, từng đợt khoái cảm như sóng điện quất lằn trên thân thể, dần dà chính Ong Seongwu cũng không nhớ nổi hắn có rên rỉ, có oằn mình van vỉ hoan lạc từ người đàn ông trên thân mình hay không.


Hắn chỉ còn nhớ giây phút chạm đỉnh sóng, hắn hung hăng cắn chặt bờ vai người đó, tiếng rên rỉ cầu xin vỡ vụn tràn qua khóe môi. Còn Kang Daniel đáp lại hắn bằng một trận công kích càng mãnh liệt, để rồi không chút cố kỵ phóng xuất chính mình tại nơi sâu thẳm trong thân thể Ong Seongwu.


Không dùng bao, không có bất cứ một thứ gì ngăn cách, cứ thế phun trào tới điểm tận cùng. Trong ấy hàm chứa bao nhiêu thân mật tha thiết từ đáy lòng người đàn ông này, thực không sao diễn tả bằng lời.Tiếng thở dốc dần dần bình ổn, qua một hồi lâu Ong Seongwu mới miễn cưỡng trở mình, đanh đá co chân đạp Kang Daniel, "Cởi ra cho tôi!"


Kang Daniel khẽ rên lên, cúi xuống tháo cà vạt ra. Ong Seongwu vừa giật được một tay về, lập tức vung lên nghe chát một tiếng, hung dữ tát Kang Daniel.


"Đây là trả anh cái tát ở khách sạn."


Ong Seongwu trở tay định đánh nữa, nhưng cổ tay đã bị Kang Daniel chụp được, hắn nâng lên, chậm rãi hôn những vết bầm mới ứ lại vì bị trói. Trên má hắn năm dấu tay còn hằn rõ mồn một, nhưng dường như hắn chẳng hề cảm thấy đau đớn chút nào.


"Giá cậu chết đi thì tốt biết mấy..." Kang Daniel vừa hôn hắn, vừa khẽ thì thầm, "... chết trên tay tôi, vĩnh viễn ở lại đây, không thể bỏ đi bất cứ nơi nào, ngoan ngoãn vâng lời, vĩnh viễn không bao giờ phản bội tôi nữa..."


Ong Seongwu cười lạnh, giật tay lại: "Anh nói phản bội cái gì, thân xác sao?... Tôi xin anh, đi tìm kích thích tình dục mới mẻ là bản năng của đàn ông, chẳng can hệ gì đến yêu đương hết được chưa."


Hắn vịn đầu giường đứng dậy, hai chân có chút bải hoải, phía sau lại rỉ ra một dòng chất lỏng dấp dính, tinh dịch còn lại chậm rãi chảy dọc xuống đùi, cảnh tượng thật khiến người ta muốn phun máu mũi.


Ong Seongwu không thèm ngoái lại, bỏ vào phòng tắm, "Lắm thế này, rốt cuộc anh tích bao lâu hả?"


"Từ ngày cậu đi."


Ong Seongwu đã bước đến cửa phòng tắm, đột nhiên quay phắt lại, Kang Daniel ngồi ngả người tựa đầu giường, cúi đầu châm một điếu thuốc.


Giữa làn khói trắng lập lờ, lời hắn vang lên như cũng từ từ rã tan vào không gian, "... kể từ lúc đó tôi không động vào một ai hết, kể cả Park Soyoung... Tôi muốn biết lý luận hoang đường cậu ra sức bám lấy rốt cuộc có đúng hay không, sau đó tôi nhận ra, chí ít chính mình vẫn không thể khiến thể xác và tình cảm hoàn toàn tách biệt. Ong Seongwu, sự thực đã chứng minh, cậu sai rồi."


Hắn đưa mắt nhìn Ong Seongwu, cười cười: "Nếu cậu chết thì thật tốt, cậu chết rồi, tôi đi cùng cậu, ngoài chúng ta sẽ không còn một ai khác... một điều hạnh phúc đến nhường nào a."


Ong Seongwu nhìn hắn không chớp mắt. Đại khái vị nicotin lơ lửng trôi trong không khí khiến thần kinh hắn dần được xoa dịu, thứ chất độc này mê hoặc tất cả bọn họ, để mỗi người đều mượn đến phương cách thương tổn máu thịt chính mình... hòng đổi lấy chút bình ổn thần kinh ngắn ngủi.


"Kang Daniel." hắn nói, "Với tôi mà nói điều hạnh phúc nhất, chính là giữ nguyên lành được cái mạng này, chỉ cần tôi còn sống còn được thở, ấy là hạnh phúc tột cùng..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com