Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

35

Tiriri~ Mãi đến khi cửa đóng lại với âm thanh máy móc phía sau lưng, tôi mới nhận ra chính xác là mình đang ở đâu. Không biết có đúng không nếu tôi nói là không có đủ thời gian để tỉnh táo lại, vì tổng cộng chỉ tốn có 10 phút để lái xe từ công ty đến đây. Tôi từng tự tin vào khả năng lái xe liều lĩnh đầy thô bạo của mình khi còn làm nhân viên chuyển phát nhanh, nhưng lại không thể không căng thẳng khi hắn ta cứ liên tục chuyển làn và lái xe với tốc độ cao như thế. Cuối cùng, sau đó tôi có chỉ trích hắn ta phải đi mà lái xe cho đàng hoàng, nhưng hắn lại chỉ liếc tôi và hỏi gọn.

'Sợ à?'

Châm chọc tôi sợ muốn chết, nhưng hắn thật sự đã giảm tốc độ. Tôi không biết nói gì ngoài việc càng lúc càng trở nên cảnh giác hơn trước vẻ ngoài khác thường của hắn. Trong lúc bối rối, tôi chỉ nhìn hắn ta bằng ánh mắt đề phòng, hắn cũng chỉ đưa tôi đến đây mà không nói lời nào khác. Nhà hắn. Tôi đứng chết trân mà không thể cởi giày ra, nhìn vào đèn ở bên trong thềm nhà tự động bật lên. Tôi tưởng chỉ là nói chơi thôi, nhưng hắn lại thật sự đưa tôi về tới nhà hắn? Không thể cử động vì còn đang nghi ngờ, hắn ta bước vào trước, đi qua dãy hành lang hẹp rồi quay lại.

"Tôi sẽ không tấn công cậu đâu, đừng sợ."

Lần này cũng khác. Không phải là ngữ khí lạnh lùng lẫn với tiếng cười như trước đây mà chỉ đơn giản là dỗ dành nhẹ nhàng. Tôi không thể hiểu nổi, đến mức quên luôn cả việc mình đang tức giận mà chỉ lặng lẽ quan sát hắn, hắn khẽ nghiêng đầu.

"Không phải là cậu có điều muốn nói với tôi sao?"

Điều muốn nói? Lúc đó tôi mới nhớ ra là mình phải nói cho hắn biết về kịch bản.

"Sao anh biết? Là tôi có điều muốn nói."

Có chút phiền phức thoáng qua trên mặt hắn ta, nhưng ngay lập tức tôi đã nghe thấy một giọng nói thân thiện.

"Cậu đã đến công ty, cả lúc đi theo tôi cũng rất ngoan ngoãn không giống cậu chút nào."

Hắn kết thúc lời giải thích đến mức tôi thấy có chút nhanh, và nói thêm bằng giọng biếng nhác. Lý do tối hôm nay hắn thật kì lạ.

"Nhanh lại đây đi. Tôi buồn ngủ rồi."






Hắn nói là buồn ngủ, nhưng bề ngoài lại trông chẳng khác gì bình thường, cầm một chai nước nhỏ và ngồi phịch xuống cuối ghế sô pha mà tôi đang ngồi. Bên trong rộng rãi có góc nhìn đẹp và những đồ dùng nội thất đắt tiền. Tôi có chút lúng túng vì mấy thứ xa lạ này, nhưng lại thật thoải mái với những cuốn sách và kịch bản chất đống bừa bộn trên bàn. Nếu chỉ xét theo tính cách thì tôi tưởng hắn ta phải là một người gọn gàng lắm, nhưng khi xác nhận cả văn phòng và nhà cửa của hắn đều là một mớ hỗn loạn, không hiểu sao tôi lại cảm thấy sự cảnh giác như được thả lỏng. Tên điên nhận ra ánh mắt tôi đang nhìn đống lộn xộn xung quanh và giải thích.

"Trông gần gũi với người hơn mà đúng chứ?"

"... Anh đúng thật là đang buồn ngủ."

Hắn cười nhạt rồi đưa chai nước lên miệng.

"Dù là tôi thì vẫn phải thấy mệt mỏi nếu không được ngủ trong ba ngày thôi. Vậy cậu muốn nói cái gì?"

Uống hết nửa chai nước chỉ trong một ngụm, hắn đặt câu hỏi ngay mà không mất nhiều thời gian. Thật sự buồn ngủ nên mới vậy sao? Tôi nhìn cái người trông rất tỉnh táo đó được một lúc rồi nói về quyển kịch bản tôi đã thấy.

"Tôi đã đưa nó cho quản lý xem. Và vì có việc cần làm nên cũng đã liên hệ với đạo diễn đó... Tôi nghĩ là nên nói với anh việc này."

Tôi không định dùng từ 'cho phép' vì nó làm tổn thương lòng tự trọng của bản thân, nhưng vẫn có chút lo lắng. Dù sao thì cũng do tôi đã tự ý sử dụng kịch bản của hắn. Nói thật, vì đã có tiền lệ là điếu thuốc hút dở 200 triệu won nên lúc này tôi cũng đang chuẩn bị sẵn tinh thần. Như tôi thấy trước kia, hắn ta chưa từng cứ vậy mà đưa cho ai bất cứ thứ gì. Đã có hơi căng thẳng là thế, nhưng thứ lọt vào tai tôi lại là một lời nói không đáng kể.

"Chỉ vậy thôi?"

"..."

Cái này chỉ là ảnh hưởng của cơn buồn ngủ thôi à? Có vẻ không phải là vấn đề lớn dù hắn ta chỉ mới đang nghi ngờ, tôi nhẹ nhõm gật đầu.

"Chỉ vậy thôi."

Thật tốt nếu chỉ dừng lại ở đây và rời đi, nhưng tôi lại buột miệng hỏi một câu không hề giống như tôi bình thường. Một câu hỏi sẽ khiến bản thân phải hối hận vì đã làm một chuyện vô dụng sau khi nói ra.

"Sao anh lại không nổi giận? Tôi đã đem kịch bản ra khỏi văn phòng và còn đưa nó cho quản lý xem nữa."

Thay vì đáp lại, hắn chỉ đóng nắp chai và nhìn tôi một cách vô cảm. Và chỉ đến khi tôi cảm nhận thấy sự ngột ngạt thì hắn mới mở miệng.

"Cậu nhầm lẫn cái gì đó thì phải. Cậu không nghĩ rằng đây là một việc làm đáng khen hay sao?"

"Hả?"

Tôi cứng lưỡi hỏi lại, nhưng hắn chỉ bật cười và lẩm bẩm mấy lời vô nghĩa.

"Rồi sau này cậu sẽ phát hiện ra việc mình làm tuyệt vời đến mức nào."

Tôi biết hắn ta không phải loại người sẽ hay nói mấy lời vô nghĩa, nên đã thử đoán xem việc tuyệt vời đó là gì, nhưng lại không thể ngẫm ra được. Hắn nghĩ là bộ phim đó sẽ thành công à? Còn tôi lại không nghĩ là nó sẽ nổi tiếng, đúng là nó thú vị thật, nhưng lại không có yếu tố hài hước nào cả. Ngược lại, có cảm giác như bộ phim sẽ có chút nhàm chán, cũng giống như phim ngắn đầu tiên mà đạo diễn làm. Tôi không phải là người trong ngành, nên cũng không biết là mình có nghĩ sai hay không... Nghiêng đầu qua một bên và nghe thấy câu hỏi của hắn.

"Tiện thể, cậu đã nghĩ là tôi sẽ nổi giận vì việc này sao?"

"Ừm."

Khi tôi trả lời không chút chần chừ, hắn đã nở một nụ cười trên môi.

"Sao tôi lại như vậy được? Tôi quan tâm cậu nhiều thế mà."

Lại nghe thấy lời nhảm nhí, tôi có suy nghĩ chắc chắn rằng hắn chỉ đang trêu đùa tôi. Thế nên tôi cố tình phun ra một lời chửi thề mà trước kia tôi từng dùng một lần.

"Đó chắc hẳn vì anh là đồ psychopath."

Trong chớp mắt, tôi đã nghĩ là nụ cười đã biến mất trên môi hắn ta, nhưng hắn đã lại gật đầu nghiêm túc.

"Đúng là vậy."

Cũng giống như lần trước, bình tĩnh chấp nhận một lời thô tục như vậy đúng là khiến tôi phải cảm thán. Thời gian qua chắc hắn đã từng bị chửi rất nhiều nhỉ.

"Nhưng mà tôi vẫn đối xử rất tốt với cậu mà, đúng không?"

Gã đàn ông trơ trẽn đó xoay người về phía tôi và dựa tay vào lưng ghế sô pha.

"Nhưng mà cậu lúc nào cũng hành động ngoài dự đoán nhỉ. Không ngờ là còn có một mặt trung thực như thế đấy."

"Tôi chỉ là không thích cái cảm giác mắc nợ thôi."

"Và cả thành thật nữa."

Nhìn khóe môi hắn kéo càng sâu hơn, tôi đã đổi ánh mắt trở nên hung tợn. Tuy nhiên, cảm giác khó chịu về câu hỏi kế tiếp đó đã chuyển sang nghi hoặc.

"Cậu đã bao giờ khóc thật lòng chưa?"

Đang nói cái gì vậy, hắn nhìn ra sự khó hiểu trong mắt tôi và nhẹ nhàng nói.

"Tôi chưa bao giờ thấy đồng cảm để thật sự buồn khi ai đó khóc. Nhưng chỉ một lần, khi thấy người đó rơi nước mắt, tôi lại mơ hồ cảm nhận được nỗi buồn. Đến mức thực sự khiến tôi thấy nơi này đã chết lặng."

Hắn đặt tay lên tim của hắn. Tôi dời mắt nhìn theo bàn tay đó, nhưng những gì tôi vừa mới nghe lại không được hoàn toàn tiếp nhận. Nỗi buồn như thế nào mà đến mức khiến cho trái tim của một người đứng xem cũng phải chết lặng? Tôi ngẩng đầu lên, đối mặt với đôi mắt lạnh lùng không cảm xúc.

"Đáng tiếc là tôi lại để vuột mất đối phương. Nhưng khi gặp cậu, tôi đã có cảm giác khi cậu thờ ơ nói ra từ 'trả thù' lần đầu tiên đó. Nếu cậu thật lòng thể hiện ra cảm xúc của cậu, nơi này sẽ lại có phản ứng."

Không thể nào. Tôi là một thằng khốn nạn còn không thấy buồn khi nhìn em trai mình bị dao đâm ngay trước mắt. Tôi lắc đầu để che giấu đi lời phản bác từ trong lòng.

"Anh nhầm rồi."

"Đó là cậu nghĩ vậy. Vì tôi càng lúc càng tin chắc hơn."

Khi tôi định nhăn mặt với lời nói đó, tôi chợt nhớ ra những gì hắn đã từng nói.

"Người đó có phải... là cái người khiến anh tức giận trước đây không?"

Hơn nữa, còn là đối tượng nam đầu tiên. Vào thời điểm tôi nghe thấy điều đó, tôi đã cảm thấy tội nghiệp vì nghĩ rằng cậu ta sẽ chết nếu bị tên điên phát hiện, nhưng đó không phải là điều duy nhất.

"Đúng. Là cậu ta. Cái tên đã chọc giận tôi."

Khi tôi nhìn thấy hắn thật sự mỉm cười vui vẻ như thế, tôi lại cảm thấy cái người tôi còn không biết mặt này đúng là rất đỉnh. Ngủ với tên điên, buồn bã khóc lóc, chọc giận hắn xong rồi bỏ chạy. Ba việc mà có bảo tôi làm thì tôi cũng không làm được. Và cậu ta còn đáng để hắn phải đi tìm sau 5 năm, tôi nhớ lại và nghĩ theo một hướng khác. Không phải chứ, nếu tên điên vẫn chưa tìm thấy cậu ta trong suốt 5 năm, vậy có nghĩa là hắn liên tục không thể tìm ra sao?

"Không thể tìm được."

Không hiểu sao lại thấy hả hê trong lòng, nên khi tôi nói, mắt hắn đã híp lại.

"Có thể tìm được. Vì tôi đã thấy rõ nó."

"Thấy cái gì?"

Hắn ta tự lẩm nhẩm một mình, lời nói xuyên qua từng kẽ răng phun ra.

"Tôi đã thấy nó. Khi cậu ta quay lưng lại để mặc quần."

Đang nói về cái gì đấy? Tôi đang lo lắng không biết có khi nào hắn ta bị điên hơn vì thiếu ngủ hay không, nhưng hắn đã đứng dậy và ra hiệu cho tôi đi theo. Vì sao? Đến khi tôi vì suy nghĩ chống đối mà vẫn ngồi xuống để đối chọi hắn ta, hắn đã nhanh chóng lên tiếng như bắt đầu thấy phiền.

"Nếu cậu đã nói xong những gì muốn nói rồi thì phải biết giữ lời hứa đi."

"Hứa gì?"

"Cậu nói là sẽ trông cho tôi ngủ đấy."

"..."

"Làm sao vậy? Tôi nói là buồn ngủ rồi mà?"

Mẹ kiếp, nếu tôi tìm ra cáitên đã khiến hắn động tâm vào 5 năm trước thì hắn có thả tôi đi không? ...Khônglẽ tôi phải đi tìm cậu ta sao?

Công ty điện ảnh tồi tàn tôi được gọi đến vào buổi tối là nơi Hansoo đi phỏng vấn. Tầng trên cùng của tòa nhà hôi hám tưởng chừng như sắp sụp đổ đến nơi, tôi mở cửa của công ty điện ảnh và thấy một văn phòng nhỏ đặt bàn làm việc trong đó. Có lẽ đây là công ty lên kế hoạch cho bộ phim lần này, khi bước vào cánh cửa đang mở, tôi bắt gặp một người đàn ông khoảng ngoài 40 trông có thể là PD Jung, đang nói chuyện với một người phụ nữ. Với biểu cảm và giọng điệu nghiêm túc, nội dung việc lựa chọn địa điểm gặp mặt trao đổi quay đi quay lại đến mức còn không để ý đến tôi đã bước vào. Thay vào đó, quản lý và Hansoo có mặt sớm hơn đã đến chào đón tôi.

"Cậu hoàn thành tốt tiết học rồi chứ?"

Quản lý kiểm tra giống như một người phụ huynh đang đưa đứa con đầu lòng của họ vào trường tiểu học. Khi tôi gật đầu, Hansoo tiến đến gần bên cạnh và hạ thấp giọng hỏi.

"Nhưng mà anh thật sự không cần thuốc an thần sao ạ?"

Cần cái đó làm gì? Trái lại khi hỏi, không biết từ lúc nào mọi thứ đã được giải quyết và quay trở lại trạng thái ban đầu, quản lý và Hansoo nhìn nhau và tám chuyện như ngày thường.

"Anh ấy đúng là có một trái tim mạnh mẽ mà."

"Đúng chứ? Lần đầu tiên phỏng vấn ở công ty, tôi đã thấy cậu ấy không thèm chớp mắt lấy một cái luôn, lúc đó tôi đã nhận ra trái tim cậu ấy sắt đá đến cỡ nào rồi."

"Đúng ạ. Một trái tim sắt đá, nên tôi chắc là anh ấy giờ đang lo lắng không biết bữa trưa phải ăn gì hơn là buổi thử vai này đó."

"Ây da, nói đúng lắm. Nhưng mà cậu có thật sự nghĩ về buổi trưa phải ăn gì không vậy? Tim cậu sắt đá thế luôn à? Taemin à, cậu đang lo về cái gì..."

"..."

"... cậu giận hả?"

"Vâng."

Đứng hình. Cả hai cùng đồng loạt quay đầu đi và hắng giọng. Thật ngạc nhiên khi thấy cả hai người đều nhanh chóng trở lại bình thường như thế, nhưng tôi đã không bỏ qua đôi mắt đỏ lên của Hansoo. Mặt cũng có hơi sưng. Sau khi thấy đôi mắt như vừa mới khóc được một lúc, tôi quay qua nhìn quản lý.

"Nhưng mà sao phải hỏi tôi có cần thuốc an thần không?"

"Hở? Hôm nay cậu phải làm test mà."

"Ai?"

"Cậu đó."

"..."

"Ủa? Tôi chưa nói cậu à? Cậu cũng sẽ làm test này luôn đó. Tôi còn khoe rất nhiều với PD Jung về cậu nữa mà~"

Biểu cảm cứng đờ của tôi đã bị vùi lấp trong giọng nói sôi nổi của quản lý, và nghe được lời xác nhận tình hình ở gần đó.

"Ồ, cậu bạn diễn viên thiên tài có độ ăn ảnh kinh người dù ở đời thực thì không được như thế đây sao?"

Tôi suýt nữa đã mở miệnghỏi lại khi thấy PD Jung tiến đến gần tôi. Nói ai cơ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #bl