39
Văn phòng sản xuất của công ty, nơi mà quản lý đã kể là công việc được tiến hành suôn sẻ, cách không quá xa nơi làm thêm của tôi. Nếu tôi cởi bộ đồ thú bông ra thì sẽ phải cần một chiếc xe để có chỗ chứa, nhưng may mắn vì nó ở gần đó nên tôi vẫn có thể tiếp tục mặc bộ đồ. Mọi người trên đường phố đều liếc qua nhìn tôi, có lẽ vì tôi còn đang cầm cả bóng bay nhận được từ chỗ làm thêm. Ngoại trừ có vài đứa con nít đến xin bong bóng thì tôi đã đến nơi mà không gặp vấn đề gì. Có một tiệm bánh mì thiết yếu ngay bên cạnh công ty. Tôi đi vào cửa tiệm chưa đóng cửa đó và ngay lập tức nói ra thứ mà tôi cần.
"Cho tôi xin một hộp bánh."
Nhân viên bị ngạc nhiên bởi bộ đồ hình nộm, hỏi lại với đôi mắt mở to.
"Vâng? B-bánh ấy ạ?"
"Không. Là hộp bánh. Tôi chỉ cần cái hộp thôi."
Khi nhân viên tiệm bánh chỉ ngớ người ra không phản ứng gì, tôi đứng nghiêng gõ vào mặt bàn như đang uy hiếp. Nhưng vì bộ đồ thú bông đang cầm bong bóng nên nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy khôi hài, nhân viên đã mỉm cười và lấy ra một hộp bánh rỗng từ phía sau.
"Cứ lấy đi ạ.
Sau khi đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, tôi đi đến văn phòng sản xuất với hộp bánh kem đựng tảng đá bên trong cùng với bóng bay. Tất nhiên, tôi bị chặn đứng trước cửa, nhưng tôi đã nghĩ sẵn lý do chính đáng để có thể vượt qua dễ dàng.
"Tôi nhận đơn chuyển hàng gửi đến trưởng phòng Park của Dream ạ. Nếu các anh nói nó được gửi từ 'Vợ yêu' thì ngài ấy sẽ biết thôi."
Nhân viên bảo vệ gọi lên tầng trên và đã được thông qua ngay lập tức. Thang máy đưa tôi lên đến tầng 8 nơi có văn phòng. Tên điên khốn kiếp, để xem anh có thể biện minh trơ trẽn đến mức nào. Tôi gần như không thể kiềm chế được cơn giận, nhưng cửa thang máy đã mở ra với một tiếng Ting~. Và gặp được trưởng phòng Park, người đang chờ đợi ngay trước cửa. Ngay khi nhìn thấy tôi, miệng anh ta đã cười ngoác đến tận tai và cất giọng.
"Là nhà tôi gửi đến thật sao? Thật hả?"
Tôi nhìn ngó xung quanh thay vì trả lời.
'Dream Production'
Tấm bảng được nhìn thấy bên cạnh cửa kính gần đó. Quả nhiên là nơi dùng khóa thẻ từ, nhưng vì trưởng phòng Park vừa mới đi ra nên cửa đã được mở sẵn. Tôi đưa bong bóng và hộp bánh kem đá cho cái người đang lâng lâng như sắp bay đi kia rồi lướt ngang qua. Mặc dù bị chùng xuống do sức nặng bất ngờ của chiếc bánh, nhưng anh ta vẫn cố bắt lấy chùm bóng bị bay tán loạn trên không trung.
Khi anh ta còn đang trong tình thế hỗn loạn, tôi đã dễ dàng bước vào qua cánh cửa mở. Trong văn phòng sau giờ làm việc hầu như không còn ai ở lại, nên không khó để kiểm tra xem có người tôi cần tìm hay không. Vậy thì ở đâu? Tôi nhìn vào các phòng khác nhau trong văn phòng rộng lớn và dừng lại trước một phòng họp nhỏ. Một người đang nhìn vào máy tính xách tay với đủ loại tài liệu trên bàn dài. Tìm ra được hắn ta, tôi không ngần ngại đẩy cửa kính bước vào. Vì đang mặc bộ đồ thú bông, tôi cân nhắc đến giọng nói có thể không rõ ràng nên đã phát âm rõ mồn một từng tiếng.
"Ngài giám đốc Yoon."
Có lẽ vì đang chú tâm vào công việc, tên điên vẫn dán mắt nhìn màn hình mà đáp lại.
"Có chuyện gì?"
Đáp lời qua loa, hắn vừa di chuyển chuột vừa nói thêm.
"Tìm thấy tài liệu mà tôi nói chưa?"
Tôi tốt tính nói cho hắn biết khi hắn ta hiểu nhầm tôi thành nhân viên.
"Chưa. Tôi không biết tài liệu mà giám đốc Yoon nói là gì cả."
Tôi nghiến răng gằn giọng bổ sung.
"A, nhưng nếu là tài liệu mà giám.đốc.Han.Jay nói thì chắc là tôi biết đấy."
Trong thoáng chốc, động tác của hắn ta đã ngừng lại. Phải đến lúc đó thì dường như hắn mới nhận ra tôi là ai, bỏ kính ra và từ từ ngẩng đầu lên.
"Cậu, sao lại ở đây..."
Vốn đang thản nhiên ngẩng đầu, đột nhiên cánh tay cầm kính của hắn khựng lại trong khoảng không.
"Sao? Ngạc nhiên khi thấy thằng ngu bị anh mải miết làm trò hề xuất hiện trước mặt à?"
Tôi cố gắng hạ giọng nói tức giận xuống và hỏi, nhưng phản ứng của hắn ta lại có hơi kì lạ. Rõ ràng lúc nãy đã nhận ra tôi, nhưng bây giờ trong ánh mắt đang nhìn tôi đó giống như có thứ gì ngoài mong đợi hữu hiện ngay trước mặt. Hoàn toàn không hề giống hắn ta. Đôi mắt chứa đầy kinh ngạc. Sao thấy tôi nổi giận hắn lại như vậy? Tôi suy nghĩ về điều đó, và một lúc lâu sau, một giọng trầm thấp phát ra từ hắn.
"... Chết tiệt, là cậu sao?"
Là tôi thì sao? Cái gã này đang nói cái gì đấy? Tôi quên cả việc mình đang đội mũ thú bông và nhăn mặt. Hắn nghe thấy giọng và cũng đã nhận ra tôi rồi thì có cái gì phải ngạc nhiên khi nhìn thấy mặt tôi? Đó còn chẳng phải mặt tôi mà là mặt thú bông nữa. Tuy nhiên, hắn đã đứng dậy khỏi ghế ngồi với một ánh mắt hung ác.
Kétt-
Ghế bị thô bạo đẩy ra sau, hắn ta hoàn toàn đứng dậy nhìn tôi và mở miệng.
"Làm lại đi."
Có lẽ là nổi giận khi có người mặc bộ đồ như thế này. Nếu hắn muốn tôi nói lại thì cũng không phải là không được, tôi cũng nhìn đối phương bằng đôi mắt dữ dội và đưa tay lên đầu thú bông. Tôi muốn cho hắn thấy rõ vẻ mặt của tôi để biết tôi đang muốn nói gì, nhưng hắn đã ngăn tôi lại.
"Cứ đeo cái đó rồi nói lại đi."
Khựng. Tôi không định tháo nó ra nữa mà hung tợn nhìn hắn. Dù vậy thì cũng chỉ là một con thú bông đáng yêu đứng ở đó thôi, nhưng tôi lại không ý thức được. Và nghiêng đầu qua một bên như đang uy hiếp hắn nghe theo ý muốn.
"Sợ phải thấy mặt tôi à? Muốn nghe lần nữa sao, được thôi. Có thấy ngạc nhiên vì tôi ở đây không hả? Giám.đốc.Yoon?"
Giọng nói thông qua đầu thú bông ong ong vang đến tai tôi trước. Nhưng tôi biết đối phương vẫn sẽ nghe thấy được rõ ràng. Biểu cảm trên khuôn mặt của hắn, vốn còn đang kinh ngạc vì chứng cứ, đã dần dần thay đổi. Nhưng đó cũng là một phản ứng hoàn toàn ngoài dự đoán của tôi. Ánh mắt tràn ngập ý cười mà ai nhìn vào cũng có thể nhận ra.
"Cứ nói tiếp đi."
Có phải hắn cố tình làm thế để đỡ bị nản lòng khi sự thật về thân phận của hắn bị bóc trần không? Tôi mím chặt môi nghi ngờ và híp mắt nhìn hắn. Nhưng cái gã với nụ cười trên khuôn mặt đó vẫn tiếp tục nói mấy lời vô nghĩa.
"Tôi thích nghe giọng của cậu, nên cứ nói tiếp đi."
"Gì?"
Khi tôi đớ ra hỏi lại, mắt hắn đã cong lên như vầng trăng khuyết, cả lúm đồng tiền cũng hiện lên trên khuôn mặt.
"Cậu biết không? Chỉ cần một chút manh mối nhỏ thì kí ức sẽ ùa về tại một khoảnh khắc nào đó. Ví dụ như, khi tôi thấy bộ đồ thú bông của cậu, tôi sẽ nhớ ra là mình thích giọng.nói.đó."
... Thằng điên. Hắn đang nói nhảm gì đấy? Thế nhưng hắn vẫn không nhịn được mà cười lên như có gì thú vị lắm.
"Cái này gọi là gì? Phép màu?"
"Bệnh thần kinh."
Tôi thậm chí còn cho hắn biết và hỏi 'Thần kinh anh có vấn đề chứ gì?' để xác nhận, nhưng hắn, người mà nếu là bình thường thì đã đáp lại bằng mấy lời cạnh khóe hơn, lúc này chỉ vui vẻ nhếch môi cười.
"Nó rõ ràng hơn bao giờ hết. Cuối cùng cũng tìm được rồi, sao tôi lại không làm như vậy nhỉ?"
Vậy ý hắn là cuối cùng cũng tìm ra thứ hắn thích là giọng nói khi đội mũ đầu lên à? Tôi nghẹn họng không biết nói gì và rồi sực tỉnh khi nhìn cái gã chưa thể ngừng cười đó. Tình cảnh này có phải lúc để nghe ca cẩm về giọng nói đâu. Tôi chợt nhớ lại và quăng mấy lời nói nhảm của hắn ra sau đầu.
"Nếu thích thế thì tôi đưa anh đem về tự đội lên mà nói chuyện một mình đi nhé. Ồ, vậy thì tôi cũng có thể tốt hơn rồi. Cứ thế giả bộ không phải giám đốc Yoon rồi chơi đùa tôi tiếp cũng được quá chứ nhỉ."
Sau đó, dường như vừa mới nhận ra mục đích của tôi nên hắn đã bỏ nụ cười đi. Phải đến lúc đó tâm trạng tôi tạm thời mới tốt hơn một chút, hắn thản nhiên đáp lại.
"Vậy thì sao?"
Hắn ta đặt kính vẫn còn cầm trong tay lên bàn rồi phun ra một cách khó nghe.
"Dù sao thì đó cũng là việc tốt cho cậu mà. Không, phải nói là trường hợp tốt nhất đấy chứ? Giám đốc Yoon mà cậu vẫn luôn muốn liên hệ đó lại chính là tôi. Và hơn nữa..."
Hắn kéo dài chữ cuối và nhếch một bên khóe môi lên.
"Cậu là một thằng ngu còn không thể nhận ra trong thời gian qua và bây giờ lại đến đổ lỗi cho tôi sao? Dù vậy thì tôi cũng đối xử tốt với cậu thế mà."
Phải rồi, thế này mới giống hắn chứ. Tôi kìm nén cơn giận sắp bùng nổ và cởi bỏ mũ đầu thú bông ra. Hơi thở nóng hầm hập bị ràng buộc bên trong đã tràn ra ngoài không khí khiến tôi dễ thở hơn.
"Tức là anh đã thừa nhận nó. Rằng anh đang chơi đùa tôi."
"Đúng."
"Vui không?"
Tôi vừa nói vừa cười đáp trả. Hắn trả lời với đôi mắt híp lại, như cảm giác nụ cười của tôi rất kì lạ.
"Cũng không nhàm chán."
Nghe thấy câu trả lời của hắn, tôi mới có thể thả lỏng cằm đang nghiến chặt miệng. Mặc dù tôi đến tận đây vì tức giận, nhưng tất nhiên là tôi cũng chẳng định đơn giản tra hỏi như một người phụ nữ khóc lóc bị người yêu lừa dối. Hơn nữa, nếu đến đây chưa chịu suy nghĩ gì mà chỉ tức giận không thôi thì lúc đó tôi mới đúng là một thằng ngu. Và cũng sẽ không còn là trường hợp tốt nhất chết tiệt mà hắn ta nói. Dù tâm trạng có tồi tệ, muốn chửi hay muốn vung nắm đấm thì chung quy vẫn phải có mục đích thực sự. Tôi đâu xách cái bộ đồ thú bông nóng nực và nặng nề này chạy đến tận đây chỉ để vạch trần danh tính thật của hắn.
"Nếu đã chơi thì phải trả giá."
Tôi nuốt lại những câu chửi tục trong lòng và lạnh lùng nói thêm.
"Anh có thân phận cao quý với hàng trăm triệu won cho mỗi một điếu thuốc hút dở. Nếu đã chơi đùa tôi cả một tháng nay thì anh biết phải trả bao nhiêu tiền không? Hơn nữa, chính anh còn không thấy nhàm.chán.đấy thôi. Và cũng như đã nói trước kia, tôi tuyệt đối không hoàn trả đâu."
Nào, bây giờ anh sẽ nói cái gì đây? Tôi hất cằm lên nhìn chằm chằm vào hắn. Và lần này, tôi đã chuẩn bị để xông lên cho hắn ăn một đấm. Vì đáp án đã quá rõ ràng. Có lẽ là chẳng có gì để đưa cả, hoặc đơn giản là chỉ ném lại 200 won cho tôi, tôi siết chặt nắm đấm và rồi nghe thấy câu trả lời.
"Được thôi. Ra giá đi."
Hả? Hắn chấp nhận dễ dàng đến mức tôi ngờ là mình đã nghe nhầm. Tuy nhiên, những lời tiếp theo đã xác nhận rằng tôi đã nghe đúng.
"Đó cũng là điều mà cậu muốn mà. Cậu cần tôi giúp sức trả thù cho cậu không phải sao? Được, tôi sẵn lòng giúp đỡ. Tất cả mọi thứ mà cậu yêu cầu."
"..."
"Cậu còn cần gì nữa không? Tiền? Vai diễn tốt nhất mà ai cũng mơ ước? Nói tôi đi. Tôi sẽ biến cậu trở thành ngôi sao nổi tiếng ngay lập tức."
Không hiểu sao đôi môi nhếch lên của hắn lại cho tôi cảm giác nụ cười đó thật ớn lạnh. Cuối cùng, ngược lại tôi mới là người phải mất bình tĩnh. Tuy là lời đáp ứng yêu cầu của tôi cũng sẵn lòng như thế, nhưng phản ứng ngoài dự đoán sẽ cho tôi tất cả mọi thứ như thể hắn vẫn luôn chờ đợi lại khiến tôi không thể nói nên lời. Chỉ còn một suy nghĩ vụt lóe trong đầu. Vì cái gì?
"Tôi không cần mấy thứ đó."
Không biết có phải là hắn đang thử tôi hay không, tôi cảnh giác mà cọc cằn phun ra. Nhưng hắn ta chỉ nhún vai và chấp nhận như chẳng hề gì.
"Nếu sau này đổi ý thì cứ nói tôi."
Thật sự là có chuyện gì với hắn vậy? Tôi lại cạn lời, nhưng nó vẫn chưa kết thúc.
"Và tôi sẽ trả cho cậu một cái giá lớn đến mức cậu không thể tưởng tượng được."
Không thể tưởng tượng? Có lẽ tôi đã nhăn mặt một chút, hắn đã lại giải thích với cái mắt cười cong lên như vầng trăng khuyết đó.
"Mong chờ đi. Vì nó sẽ làm cậu vui vẻ."
"..."
"Chừng này đã hài lòng rồi chứ?"
Còn chưa đủ để trả à? Tôi biết là hắn chỉ đang hỏi, nhưng vẫn phải ngơ ngác không thể mở miệng trước phản ứng khó tin đó. Nói thật thì tôi đã nghi ngờ trước. Sao tự dưng hắn lại có lòng tốt như thế được. Có lẽ là đã để ý thấy nghi vấn của tôi, hắn ngừng cười và cất giọng khô khốc.
"Chỉ có lúc này cậu mới nhận được lời đề nghị như thế thôi. Vì bây giờ tâm trạng tôi đang rất tốt."
Khác với vẻ mặt lãnh đạm, giọng nói của hắn lại nghe ra ý thực sự vui vẻ, nên tôi đã do dự. Một bên lý trí mách bảo tôi chớ sa chân vào vũng lầy hiểm nguy, nhưng như lời nói của một kẻ cám dỗ, cơ hội duy nhất là lúc này đây. Giám đốc Yoon, có thể sử dụng hắn ta.
"Được. Với cái giá đó, tôi sẽ coi như mình chỉ bị chó cắn và quên đi việc anh đã chơi đùa tôi như thế nào."
Vì hắn vẫn còn đang vui nên tâm trạng tôi càng tệ hơn và cố tình so sánh hắn với chó, nhưng chẳng có tác dụng. Hắn chỉ quan tâm đến việc trả giá. Cùng thêm một điều kiện kì lạ.
"Cậu phải nhận tất cả. Cái giá tôi trả là tất cả. Bất luận thế nào."
"Cứ vậy đi."
Thằng điên. Khi tôi đưa ra câu trả lời chắc chắn, hắn ta mới yên tâm gật đầu. Và nói thêm như chỉ lướt qua. Cười tươi.
"À,nếu sau này cậu dám hoàn trả lại cho tôi, thì tôi sẽ giết cậu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com