001
Ánh nắng rực rỡ, tiếng ve râm ran, trên sân bóng rổ đang diễn ra một trận đấu kịch tính.
Tiếng giày ma sát với sàn nhựa, mồ hôi vung vãi, bóng rổ đập xuống sân, tràn ngập hormon của tuổi dậy thì.
"Ối giồi ôi, ối giồi ôi, Trần Doãn Bách đang làm gì thế!"
"Aaaaaa, cậu ấy không định cởi áo ra đó chứ!"
"Mẹ ơi! Con không dám nhìn nữa!"
Vũ Hà Trang nhìn về phía nhân vật trung tâm giữa những tiếng reo hò phấn khích.
Trong tầm mắt cô là cậu con trai đang dùng một tay cởi chiếc áo bóng rổ màu đen, thân hình cao 1m88 cường tráng, vai rộng eo thon, cơ bụng đang căng chặt vì tần suất vận động.
Dọc theo đường nhân ngư rõ nét chạy luồn qua eo lên cơ hông, còn có hình xăm ngọn đuốc trừu tượng đang chuyển động theo từng cử động của cậu.
Tiếng reo hò của đám đông ngày càng lớn hơn.
"Woa, Trần Doãn Bách đúng là thánh sống, ước gì ngày nào cũng có trận đấu như này!"
Vũ Minh Phương hưng phấn lắc tay Vũ Hà Trang, bị Vũ Hà Trang cố hết sức tránh ra.
"Lại còn ước ngày nào cũng đấu nữa chứ, lớp chúng ta sắp bẹp dí tới nơi rồi kia kìa."
Vũ Hà Trang lầm bầm than thở, nhìn bảng điểm chênh lệch cả cây số bên cạnh mà lòng cô trùng xuống.
Thua chắc rồi.
Cô uể oải thở dài, ngồi bệt xuống đất.
Trên sân, Trần Doãn Bách lại ném một cú ba điểm gọn gàng, bóng vào rổ, cậu khẽ nhếch miệng, từ từ lùi lại, tóc mái ướt đẫm mồ hôi, cậu thong dong lắc đầu rồi liếc nhìn bảng điểm.
Sau khi xác định điểm số, nụ cười của cậu càng tươi hơn nữa, cậu khẽ híp mắt lại, đôi mắt đen láy nhìn về một góc, bắt lấy ánh mắt đang thất vọng của một cô gái nhỏ.
Môi cậu mấp máy, phát ra vài chữ.
Tiếng còi kết thúc vang lên, các cô gái trên khán đài bị ánh nhìn bất ngờ của cậu làm cho rung động, tiếng hét vang lên liên tục, đợt sau cao hơn đợt trước.
Vũ Hà Trang bịt tai, giữa tiếng ồn ào cô đọc được khẩu hình của Trần Doãn Bách.
"Loser."
...
Sau trận đấu, mọi người tản đi, Vũ Hà Trang là ủy viên vệ sinh ở lại dọn dẹp sân cùng ủy viên thể thao.
Cô thở dài, nhặt từng quả bóng vào rổ, ủy viên thể thao Nguyễn Tiến Thành nhìn cô mấy lần, cuối cùng không chịu nổi nữa, lên tiếng.
"Vũ Hà Trang à, dù chúng ta thua nhưng cũng đâu cần thất vọng vậy đâu?!"
Lớp văn A3 bọn họ chỉ là đám gà mờ, dám đấu với lớp lý A5 năm nào cũng giành hạng nhất là đã rất giỏi rồi.
"Cậu không hiểu được đâu." Vũ Hà Trang lại thở dài: "Tớ không dám mong sẽ thắng, nhưng thua thảm quá."
"Đó là điều nằm trong dự đoán mà?"
Vũ Hà Trang liếc xéo một cái, rồi bước qua mấy bước chìa tay ra: "Trả lại tiền mời các cậu uống nước cho tớ!"
Nguyễn Tiến Thành trợn to mắt, có chút chột dạ.
Lúc tập luyện, Vũ Hà Trang đã phá lệ chủ động mời họ uống trà sữa, rất là nhiệt tình luôn.
Lúc đó cậu ấy còn nghĩ rằng cô có tình ý với một bạn trong đội, nhưng không ngờ cô chỉ đề xuất hai điều kiện, nếu hoàn thành, sẽ thường xuyên có trà sữa cho mọi người uống.
Một, cố gắng thắng.
Hai, nếu không thắng được thì cũng đừng thua quá thảm.
Dù không hiểu vì sao cô lại để ý trận bóng này như vậy, nhưng nhìn điểm số chênh lệch quá lớn, Nguyễn Tiến Thành cũng cảm thấy có chút áy náy.
"Có Trần Doãn Bách mà, cậu ta chơi bóng khác mẹ gì đánh nhau, ai mà đấu lại cậu ta chứ."
Nghe tên Trần Doãn Bách, Vũ Hà Trang lại càng thêm lo lắng, cô ủ rũ quay lại, xách rổ bóng lên.
"Đừng nói nữa, đi thôi, đến phòng dụng cụ."
"Được được." Nguyễn Tiến Thành nhanh chóng kéo một đầu rổ bóng, cố gắng an ủi Vũ Hà Trang: "Đừng buồn nữa, cùng lắm thì... sau này mỗi ngày tớ trả cậu một chai nước, coi như trả nợ!"
Vũ Hà Trang chỉ thở dài, không buồn tính toán.
Nguyễn Tiến Thành nhìn cô bạn uể oải không nói gì, cảm giác tội lỗi lại càng nặng hơn. Cậu ấy lắp bắp muốn nói gì đó, bỗng cảm thấy rổ bóng tự dưng nặng nặng.
Một quả bóng từ xa ném tới, rơi vào rổ.
Hai người họ quay đầu nhìn sang, chàng trai ném bóng thu tay lại, khoanh tay đi tới.
Nguyễn Tiến Thành ngạc nhiên: "Trần Doãn Bách?"
Vũ Hà Trang giật mình, lập tức trở nên tập trung, quay đầu đi chỗ khác.
Trần Doãn Bách đã thay áo phông trắng, tay áo cuộn lên đến vai, tóc ướt một nửa, có vẻ vừa tắm xong.
Khi cậu đến gần, trên người còn mang theo mùi bạc hà chanh mát lạnh.
Vũ Hà Trang không nhịn được nhăn mũi, cô không thích mùi này.
Trần Doãn Bách gật đầu chào Nguyễn Tiến Thành, coi như đáp lại.
Cậu kéo lấy rổ bóng từ tay Nguyễn Tiến Thành, giọng dửng dưng: "Trong rổ có bóng của tôi, tôi sẽ đi cất với cậu ấy."
"Ơ..." Nguyễn Tiến Thành nhìn Vũ Hà Trang: "Vậy... không hay lắm."
"Giúp tôi một chút đi mà người anh em."
Trần Doãn Bách vỗ vai cậu ấy, không cho phép từ chối.
Vũ Hà Trang hoảng loạn, từ lúc Trần Doãn Bách đến gần cô đã bắt đầu lo lắng.
Sợ người khác nhận ra điều khác lạ, Vũ Hà Trang nhíu mày nhắc nhỏ.
"Đừng làm vậy."
"Làm gì?" Trần Doãn Bách nhướn mày, hỏi thẳng.
Cậu có vóc dáng cao, gương mặt đầy vẻ nguy hiểm với đường nét rõ ràng, khi mí mắt hẹp của cậu hơi rũ xuống, trên người cậu sẽ toát lên sự uy quyền khó tiếp cận.
Vũ Hà Trang cao gần mét sáu, chỉ đứng đến dưới xương quai xanh của Trần Doãn Bách, cách cậu hơn một cái đầu nên trông cô càng nhỏ bé dễ bị bắt nạt hơn nữa.
Nguyễn Tiến Thành thấy bầu không khí giữa hai người rất kỳ lạ, đang định lên tiếng ngăn cản.
"Có đi không?"
Giọng Trần Doãn Bách trầm xuống, nghiêng đầu nhắc lại.
Vũ Hà Trang nghe giọng này là biết cậu sắp nổi giận, môi mấp máy không nói gì, cúi đầu bước đi.
...
Trên sân bóng trống không, Nguyễn Tiến Thành nhìn theo bóng hai người đã xa, gãi đầu thắc mắc.
Phòng dụng cụ.
Chuông báo giờ tự học vừa dứt, trong giỏ là một nửa số bóng, bảng điểm rơi xuống đất khiến cho giấy bay lả tả.
Trong không gian tối tăm, có thể thấp thoáng nghe thấy tiếng môi lưỡi quấn quýt, lẫn với vài tiếng rên rỉ, kèm theo đó là tiếng cựa quậy cố gắng giãy dụa.
Vũ Hà Trang bị Trần Doãn Bách giữ chặt cằm, ngửa đầu chịu đựng nụ hôn nghẹt thở, lưỡi cậu ép vào miệng cô, quấn lấy, chất lỏng của cả hai giao hòa vào nhau, thô bạo mà kích thích.
Cô thở không nổi nữa, cố hết sức đẩy cậu ra, nhưng lại bị cậu ngậm lấy lưỡi, mút nhẹ rồi nặng, môi càng ép sát vào.
Trong miệng không có kẽ hở, chỉ có nước bọt bị ép ra.
Cằm hai người họ ướt đẫm.
Trần Doãn Bách dùng tay kia nhấc Vũ Hà Trang ngồi lên đùi mình, tay giữ chặt mông cô, ép cô ngồi xuống.
Vũ Hà Trang cảm nhận rõ vật nóng cứng đang chọc vào mông mình, nổi lên rõ ràng dưới lớp quần thể thao.
Cô hoảng hốt, cắn vào lưỡi cậu, khuỷu tay đẩy mạnh.
"Á —" Trần Doãn Bách bị đau, lập tức thả cô ra.
Vũ Hà Trang vội vàng lùi lại, dùng tay áo lau môi, lúc này cánh môi đã trở nên
nóng rát.
Trần Doãn Bách nhíu mày nhìn Vũ Hà Trang, môi bị cắn chảy máu thế mà cậu không để ý, còn liếm nhẹ.
Cậu lại đưa tay về phía cô.
"Lại đây."
Vũ Hà Trang lắc đầu, lùi lại.
Trần Doãn Bách cười khẩy: "Giả vờ gì chứ, người thua là cậu."
Vũ Hà Trang nghe thế thì tức giận: "Cậu hứa không thi đấu, cậu gian lận!"
"Ồ." Trần Doãn Bách gật đầu, hai tay chống ra sau, điềm tĩnh nhìn cô: "Gian lận thì sao? Đâu có cấm gian lận."
Môi cậu vẫn còn đang chảy máu, áo phông trắng bị cô giằng co làm nhăn nheo, thế mà vẻ mặt vẫn kiêu ngạo xấu xa, nhìn như kẻ bất cần đời.
Vũ Hà Trang thở gấp: "Vậy tôi cũng không cho cậu cái đó, cậu gian lận."
Trần Doãn Bách cười nhạt: "Cho tôi cái gì?"
Đồ điên.
Vũ Hà Trang biết không thể nói chuyện với cậu nên quay người bước đi, tốc độ ngày càng nhanh hơn.
Nghe thấy tiếng động vang lên sau lưng, Vũ Hà Trang cố tăng tốc chạy, nhưng chưa kịp ra khỏi cửa phòng dụng cụ đã bị kéo lại, ép vào cửa.
Trần Doãn Bách giữ cổ cô, buộc cô ngẩng lên.
"Vũ Hà Trang, dám đánh cược thì phải chịu hậu quả của thua cuộc, chơi nhiều lần rồi sao còn không hiểu?"
Cậu giữ cổ cô, chầm chậm miết lên vết thương đã đóng vảy trên môi cô, làm cho máu chảy ra, thấy thế cậu cười nhẹ, áp môi mình vào môi cô.
Má kề má, môi kề môi, vị máu tanh nồng hòa vào nhau.
Cậu nói: "Hẹn gặp ở nhà, tôi đang rất nóng lòng được thịt cậu đấy."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com