Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8: Hết Giờ


...Hết giờ."

Giọng nói lạnh lẽo của "giáo viên" vang lên ngay khi kim đồng hồ chạm đúng 1 giờ sáng.

Cả lớp học lập tức rơi vào im lặng.

Những học sinh ma đang đứng giữa lớp đồng loạt dừng bước.

Không ai di chuyển.

Không ai nói gì.

Chỉ có ánh mắt trống rỗng của họ đang nhìn chằm chằm vào ba người.

Lâm Hạo nắm chặt tay.

"Không... chúng ta vẫn chưa trả lời."

Tô Vũ nhìn lên bảng.

Câu hỏi vẫn còn đó.

"Ai sẽ ở lại lớp?"

Nhưng ngay lúc đó—

Viên phấn trên bảng bỗng tự rơi xuống.

Cạch.

Tất cả chữ trên bảng bắt đầu mờ dần.

Như thể chưa từng được viết.

Bạch Linh thì thầm:

"Chuyện gì đang xảy ra..."

Đột nhiên—

Một âm thanh rất lớn vang lên từ phía cửa.

CẠCH!

Ổ khóa trên cửa lớp tự xoay.

Cánh cửa khẽ mở ra một khe nhỏ.

Một luồng gió lạnh thổi vào.

Ba người đứng sững.

Lâm Hạo nói nhỏ:

"...Cửa mở rồi."

Tô Vũ cũng nhìn thấy.

"Có nghĩa là... tiết học kết thúc."

Nhưng đúng lúc đó—

Một học sinh ma ở gần cửa từ từ đứng dậy.

Cậu ta quay đầu nhìn họ.

Đôi mắt đen trống rỗng.

"...Các cậu... có thể đi."

Bạch Linh gần như không tin nổi.

"Thật sao...?"

Nhưng cậu học sinh tiếp tục nói.

Giọng nói khàn khàn:

"...Nhưng nếu đi..."

Cậu ta chỉ tay về phía bóng người giáo viên.

"...thầy sẽ ở lại."

Cả ba người cùng quay đầu nhìn bục giảng.

Bóng người giáo viên vẫn đứng đó.

Không di chuyển.

Không nói gì.

Nhưng nụ cười trên khuôn mặt mờ nhạt của nó rộng hơn một chút.

Lâm Hạo cảm thấy có gì đó không đúng.

"Tại sao cậu lại nói điều đó?"

Cậu học sinh im lặng vài giây.

Rồi khẽ nói:

"...Bởi vì lớp học này không thể biến mất."

"...Nó cần một người ở lại."

Bạch Linh lắc đầu.

"Không... chúng tôi không thuộc về nơi này."

Cậu học sinh nhìn họ rất lâu.

Rồi chậm rãi nói một câu khiến họ giật mình.

"...Nhưng thầy thì thuộc về."

Tô Vũ khẽ hỏi:

"Cậu nói vậy là sao?"

Cậu học sinh quay đầu nhìn bóng người giáo viên.

"...Chính thầy... là người đã khóa cửa lớp số 13."

Ba người đứng chết lặng.

Lâm Hạo nhớ lại câu hỏi trong cuốn sổ.

"Ai đã khóa cửa lớp số 13?"

Cậu thì thầm:

"...Chính là giáo viên."

Đúng lúc đó—

Tất cả học sinh ma trong lớp đồng loạt đứng dậy.

Chiếc ghế kéo ra tạo thành âm thanh dài.

KÉT... KÉT... KÉT...

Họ cùng quay đầu nhìn về phía bục giảng.

Lần đầu tiên—

Những học sinh ma không nhìn ba người.

Mà nhìn giáo viên.

Một học sinh nói khẽ:

"...Thầy đã giữ chúng em ở đây."

Một học sinh khác:

"...Bao nhiêu năm."

Một giọng nói khác vang lên từ cuối lớp:

"...Thầy nói đó là hình phạt."

Không khí trong lớp trở nên nặng nề.

Bóng người giáo viên cuối cùng cũng cử động.

Nó từ từ quay đầu.

Ánh mắt đen sâu nhìn từng học sinh.

Rồi nhìn về phía ba người.

Giọng nói trầm và lạnh vang lên:

"...Các em đã làm bài xong chưa?"

Nhưng lần này—

Không ai cúi đầu.

Không ai ngồi xuống.

Tất cả học sinh ma đứng yên.

Nhìn thẳng vào nó.

Rồi cậu học sinh lúc nãy bước lên một bước.

Giọng nói của cậu rõ ràng hơn.

"...Chúng em không làm bài nữa."

Bạch Linh thì thầm:

"Họ... họ đang chống lại thầy."

Tô Vũ nắm chặt cuốn sổ.

"Có thể... đây là cách để kết thúc chuyện này."

Nhưng ngay lúc đó—

Khuôn mặt của bóng người giáo viên bỗng biến dạng.

Nụ cười của nó trở nên méo mó.

Giọng nói lạnh lẽo vang lên:

"...Không ai rời khỏi lớp học của tôi."

Giọng nói của giáo viên vang lên lạnh lẽo, nhưng lần này trong lớp không còn ai cúi đầu sợ hãi nữa.

Tất cả học sinh ma vẫn đứng yên.

Họ nhìn thẳng về phía bục giảng.

Cậu học sinh đứng gần cửa lớp bước lên một bước.

"...Thầy đã giữ chúng em ở đây quá lâu rồi."

Không khí trong lớp trở nên nặng nề.

Bóng người giáo viên khẽ nghiêng đầu.

"...Các em đang quên vị trí của mình."

Nhưng một học sinh khác lên tiếng từ dãy bàn giữa lớp:

"...Chúng em không phải học sinh của thầy nữa."

Lâm Hạo đứng phía sau, tim đập mạnh.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy..."

Tô Vũ thì thầm:

"Có lẽ... họ đã bị thầy giữ lại trong lớp này."

Bạch Linh nhìn quanh.

Những khuôn mặt nhợt nhạt của các học sinh ma giờ đây không còn vô cảm nữa.

Trong mắt họ có thứ gì đó giống như tức giận.

Cậu học sinh đứng gần cửa lớp nói tiếp:

"...Ngày đó thầy nói chúng em phải ở lại làm bài kiểm tra."

"...Nhưng thầy đã khóa cửa."

"...Không cho ai ra ngoài."

Ba người đứng chết lặng.

Lâm Hạo khẽ nói:

"Khóa cửa..."

Tô Vũ chợt nhớ ra câu hỏi trong cuốn sổ.

"Ai đã khóa cửa lớp số 13?"

Cô thì thầm:

"Chính là ông ta..."

Cậu học sinh tiếp tục nói, giọng chậm rãi:

"...Thầy nói đó là hình phạt."

"...Nhưng đó không phải là lớp học."

"...Đó là cái bẫy."

Không khí trong phòng bỗng trở nên lạnh hơn.

Bóng người giáo viên không nói gì trong vài giây.

Rồi nó khẽ cười.

Một tiếng cười khàn khàn.

"...Các em không hiểu."

"...Tôi chỉ muốn các em học cho xong."

Một học sinh khác hét lên:

"...Chúng em đã ở đây bao nhiêu năm rồi!"

Một giọng khác vang lên:

"...Thầy không bao giờ cho chúng em rời đi!"

Đột nhiên—

Bảng đen phía sau giáo viên nứt ra một đường dài.

RẮC...

Những dòng chữ cũ mờ nhạt bắt đầu hiện ra.

Giống như ký ức bị che giấu từ lâu.

Trên bảng hiện ra những dòng chữ phấn cũ:

"Kiểm tra cuối cùng."

"Không ai được rời lớp trước khi làm xong."

Bạch Linh run rẩy:

"Có nghĩa là... tiết học đó chưa bao giờ kết thúc..."

Tô Vũ khẽ nói:

"Cho nên họ bị kẹt ở đây..."

Bóng người giáo viên bước xuống khỏi bục giảng.

Mỗi bước chân của nó khiến sàn nhà kêu lên.

Cộp...

Cộp...

Giọng nói của nó trầm và lạnh:

"...Nếu các em không muốn làm bài..."

"...thì các em cũng không thể rời lớp."

Ngay lúc đó—

Cánh cửa lớp đột nhiên đóng sầm lại.

RẦM!

Ổ khóa tự xoay.

Căn phòng lại bị khóa kín.

Bạch Linh hoảng hốt:

"Không!"

Nhưng cậu học sinh đứng gần cửa không quay lại.

Cậu ta nhìn thẳng vào giáo viên.

"...Thầy không thể giữ chúng em nữa."

Bóng người giáo viên dừng lại.

"...Tại sao?"

Cậu học sinh chỉ tay về phía ba người.

"...Bởi vì họ đã tìm ra sự thật."

Ba người sững lại.

Tô Vũ hỏi nhỏ:

"Chúng ta...?"

Cậu học sinh gật đầu.

"...Chỉ cần có người biết sự thật..."

"...lớp học này sẽ không thể tiếp tục nữa."

Ngay lúc đó—

Những vết nứt trên bảng lan rộng hơn.

RẮC... RẮC...

Trần lớp học rung lên nhẹ.

Những chiếc bàn ghế bắt đầu dịch chuyển.

Lâm Hạo thì thầm:

"Căn phòng... đang thay đổi..."

Bóng người giáo viên nhìn quanh lớp.

Nụ cười trên mặt nó biến mất.

Giọng nói của nó trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

"...Vậy thì trước khi lớp học biến mất..."

Nó từ từ giơ tay lên.

Ánh mắt đen sâu nhìn thẳng vào ba người.

"...Tôi sẽ giữ lại những học sinh mới."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: