Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 12 - SAI SỐ


Cuộc họp diễn ra ở tầng cao nhất của khu phức hợp — nơi Tuấn hiếm khi được gọi lên.

Không phải vì anh không đủ quyền hạn.

Mà vì những quyết định ở đây thường không dành cho người trực tiếp trở thành trung tâm của chúng.

Căn phòng họp hình bán nguyệt, tường phủ lớp vật liệu hấp thụ sóng. Trên bàn là các màn hình chiếu phổ dao động ghi nhận suốt hai tuần qua.

Ở chính giữa là đường tín hiệu của Blue.

Bao quanh là các phổ dao động của những người trở về.

Và phía xa hơn, mờ nhưng hiện diện — là dấu vết của lõi tối mà chỉ Tuấn có thể chạm tới.

"Chúng ta đang đối mặt với một vòng phản hồi hai chiều," một lãnh đạo cấp cao nói, giọng đều và khô. "Blue tiến gần. Họ ổn định. Blue rời đi. Họ dao động mạnh hơn. Điều đó có nghĩa là sự hiện diện của cậu ta là một tham số trong hệ thống."

Tuấn ngồi im.

Anh không thích cách họ gọi mình là "tham số".

"Chúng ta chưa có bằng chứng cho thấy sự ổn định ấy gây hại," Minh phản biện. "Ngược lại, nếu không có Blue, ít nhất ba trường hợp đã vượt ngưỡng nguy hiểm."

"Hoặc," người kia đáp, "Blue chính là lý do ngưỡng ấy tăng dần."

Không khí trong phòng nặng xuống.

Một biểu đồ mới hiện lên. Biên độ dao động của các trường hợp sau khi Blue rời khỏi phòng cách ly.

Chúng không trở lại mức ban đầu.

Chúng cao hơn một chút.

Như thể mỗi lần tiếp xúc, cấu trúc bên trong họ được tinh chỉnh thêm một bước.

"Đồng bộ hai chiều," vị lãnh đạo nhắc lại. "Chúng ta chưa biết chiều ngược lại đang làm gì với Blue."

Mọi ánh mắt hướng về phía anh.

Tuấn không né tránh.

"Các anh muốn gì?" anh hỏi thẳng.

"Cô lập tạm thời."

Hai chữ rơi xuống bàn họp lạnh như kim loại.

"Giảm tiếp xúc thực địa. Hạn chế tương tác với các trường hợp trở về. Chúng ta cần xem hệ thống phản ứng ra sao khi biến số Blue bị loại bỏ."

"Biến số?" Minh bật cười ngắn. "Cậu ấy là người."

"Cậu ấy là trung tâm của một hiện tượng mà chúng ta chưa hiểu."

Minh quay sang Tuấn, ánh mắt không giấu được lo lắng.

"Cậu nghĩ sao?"

Tuấn nhìn vào biểu đồ của chính mình.

Đường dao động xanh lam mịn hơn trước.

Ổn định hơn.

Ít nhiễu.

Ít dao động cảm xúc.

Anh nhận ra điều đó không phải vì thiết bị nói.

Mà vì anh cảm thấy.

Đêm hôm đó, anh quay lại sân tập.

Không phải để chứng minh điều gì.

Chỉ để kiểm tra một nghi ngờ.

Anh nhắm mắt.

Lớp trung gian mở ra.

Lõi tối ở rất xa, nhưng không hoàn toàn ngoài tầm với.

Tuấn tiến gần hơn một chút so với lần trước.

Không chạm.

Chỉ tiệm cận.

Và rồi anh nhận ra sự thay đổi.

Khi khoảng cách rút ngắn, nhịp của anh tự điều chỉnh.

Chậm hơn.

Đều hơn.

Các dao động cảm xúc nhỏ — thứ thường khiến biên độ anh lệch nhẹ khi nhớ lại quá khứ hay lo lắng cho người khác — giảm xuống.

Không phải bị ép.

Mà được làm mịn.

Giống như tiếng ồn nền bị lọc bỏ.

Anh thử nghĩ đến đội trưởng tiền nhiệm.

Người đã đặt cho anh cái tên Tuấn.

Hình ảnh ấy vẫn còn.

Nhưng không còn kéo theo cảm giác ấm nóng quen thuộc nơi ngực.

Nó trở thành một dữ kiện.

Không phải một ký ức đau đáu.

Tuấn mở mắt.

Tim vẫn đập đều.

Không nhanh.

Không chậm.

Ổn định một cách đáng ngờ.

Anh nhắm mắt lại, tiến sâu thêm một chút.

Lõi tối không phản ứng mạnh.

Nó chỉ giữ khoảng cách tối ưu.

Và trong khoảng cách đó, anh cảm nhận được một điều nguy hiểm:

Càng gần nó, anh càng ít bị dao động bởi sợ hãi.

Ít bị ảnh hưởng bởi đau đớn.

Ít bị kéo bởi cảm xúc.

Ổn định.

Hoàn hảo.

Hiệu quả.

Anh thử nhớ lại khoảnh khắc người trở về nói "Chúng tôi đang học."

Lẽ ra câu đó phải khiến anh lạnh sống lưng.

Nhưng bây giờ, cảm xúc ấy mờ đi nhanh hơn.

Thay vào đó là phân tích.

Lý giải.

Tối ưu.

Tuấn lùi lại đột ngột.

Lớp trung gian khép lại như một cánh cửa nặng nề.

Anh quỳ một gối xuống sàn, thở dốc.

Không phải vì mệt.

Mà vì nhận ra điều mình vừa làm.

Sự ổn định kia hấp dẫn.

Không còn sợ hãi.

Không còn giằng xé.

Không còn những đêm mất ngủ vì nghi ngờ bản thân.

Chỉ còn quyết định và thực thi.

Anh hiểu vì sao lõi tối không hỗn loạn.

Vì nó đã loại bỏ tất cả sai số.

Cảm xúc chính là sai số.

Ngày hôm sau, quyết định chính thức được gửi xuống:

Blue tạm thời bị hạn chế thực địa.

Mọi tiếp xúc với người trở về phải có phê duyệt kép.

Minh ném bản thông báo xuống bàn.

"Họ đang sợ."

"Họ có lý do," Tuấn nói.

Minh nhìn anh kỹ hơn.

"Cậu... ổn chứ?"

Tuấn ngừng một nhịp trước khi trả lời.

Một nhịp ngắn hơn trước đây anh thường có.

"Ổn."

Từ đó phát ra trơn tru.

Quá trơn tru.

Minh nhíu mày.

"Cậu không thấy tức à?"

Tuấn nghĩ về câu hỏi.

Tức giận là một dao động mạnh.

Là biên độ đột ngột.

Là sai số.

Anh cảm thấy nó rất mờ.

"Không," anh đáp.

Minh im lặng.

"Blue," anh nói chậm rãi, "cậu có còn cảm thấy... như trước không?"

Câu hỏi ấy cuối cùng cũng chạm đúng chỗ.

Tuấn không trả lời ngay.

Đêm qua, khi anh tiến gần lõi tối hơn bao giờ hết, anh đã trải nghiệm một trạng thái gần như hoàn hảo.

Không sợ.

Không đau.

Không dao động.

Chỉ còn sự cân bằng tuyệt đối.

Nếu tiếp tục...

Nếu tiến thêm...

Anh có thể đạt đến mức ổn định mà không một nỗi sợ nào chạm tới.

Không một ký ức nào làm lệch nhịp.

Không một mất mát nào làm anh chùn bước.

Hoàn hảo.

Nhưng không còn hoàn toàn là người.

Tuấn nhìn xuống bàn tay mình.

Vẫn ấm.

Vẫn run nhẹ khi anh siết chặt.

Run — vì cảm xúc chưa biến mất hoàn toàn.

Anh nắm lấy cảm giác run đó như bám vào một mỏm đá.

"Nếu tôi tiếp tục đi sâu hơn," anh nói khẽ, gần như tự nói với mình, "tôi có thể trở nên ổn định như nó."

Minh không hiểu hết, nhưng anh nghe được điều quan trọng.

"Và cái giá?"

Tuấn ngẩng lên.

Ánh mắt không còn hoàn toàn phẳng.

Có một tia dao động nhỏ quay lại.

"Tôi có thể mất đi thứ khiến mình là con người."

Căn phòng lặng đi.

Ở một nơi rất xa trong lớp trung gian, lõi tối vẫn giữ nhịp đều đặn.

Không cảm xúc.

Không sai số.

Và chờ xem Blue sẽ chọn loại ổn định nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com