CHƯƠNG 402-403
Rời khỏi Quỷ Giới, nghĩ đến lời Tạ Linh Côn để lại, muốn tôi đi tìm hắn ta thì sẽ không giấu giếm hơi thở của mình, để tôi tìm không ra hắn ta, vì vậy tôi đổi con bướm mang hoa văn, để nó dẫn đường mang tôi đi tìm nơi Tạ Linh Công ẩn thân.
Vốn cho là Tạ Linh Còn sẽ chạy trốn tới chỗ thật xa, tránh để Thiên đế tìm ra, nhưng không ngờ hắn ta lại trốn ở hòn đảo biệt lập phía sau sườn núi trước kia tôi rơi xuống, là gan của tên này cũng không khỏi quá lớn rồi.
Hòn đảo biệt lập này rất giống hòn đảo trước kia hắn ta ẩn thân, nghe Diện Thiên Ngạo nói hắn ta bỏ của chạy lấy người, tôi nghĩ hắn ta sợ Cửu Chuyên Huyền Tâm bị Thiên đế phát hiện, sẽ không dễ dàng lại lộ diện, lại không ngờ hắn ta dám ẩn thân ở lòng đất dưới mí mắt Thiên đế, đây chính là cái gọi là "nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất" sao? Tất cả mọi người sẽ cho rằng Tạ Linh Côn sẽ chạy trốn, kết quả hắn ta lại ở ngay trước mặt mọi người, ha ha, thật là chúa xảo quyệt mà.
Trước kia hòn đảo biệt lập này còn vang tiếng chim hót côn trùng kêu, tuy không có ai, nhưng vẫn được cho là có sức sống, nhưng bây giờ nơi này yên tĩnh như đảo chết, còn bốn phía che kín sương mù, cùng với mấy hòn đảo tiếp giáp vây quanh, nhìn từ bên ngoài, căn bản không thể nhận ra tình cảnh trên đảo.
Tôi theo con bướm bước lên đảo, mới phát hiện cả hòn đảo biệt lập này đều bao phủ trong kết giới, sương mù trên đảo cũng không phải đến từ đám mây khí hậu hải dương, mà hình thành một loại hình thái kết giới.
Sau khi con bướm xoay quanh giữa không trung một vòng, mang tôi tới một vách núi tôi chưa từng đi qua, nơi đó có một hang núi, đi qua đường cái, trước mắt rộng rãi sáng sủa, trong động ngoài động thật sự là khác biệt một trời một vực.
Đối với Tạ Linh Côn, tôi còn Có chút để phòng, vì vậy không dám đi tiếp vào trong, chỉ đứng chỗ cũ nhìn xung quanh, đột nhiên có người ở sau lưng tôi đẩy một cái, không có bất kì đề phòng nào tôi ngả về phía trước vài bước, chờ tôi đứng vững quay đầu lại nhìn, phía sau tôi có một cánh cửa, và sau cửa lại có một mặt quỷ trắng xám.
Ơi mẹ ơi.
Suýt chút nữa tôi liền kêu to lên, mặt quỷ này đột nhiên xuất hiện, phối hợp với tinh thần căng thẳng của tôi thật sự là không chê vào đâu được, nghĩ thầm có cần phải làm chuyện như vậy không, lộ mặt nói một tiếng không phải tốt rồi sao, nhất định phải dọa người như vậy làm gì, cứ như người khác không biết hắn ta là quỷ vậy.
"Bây giờ mới đến? Có chút chậm".
Tôi xoay người nhìn chằm chằm Tạ Linh Côn, hai tay nắm lại chất vấn: "Tạ Linh Côn, anh giấu cô út của tôi và Thư Nhiên đi đâu rồi? Ninh Nghi cũng là anh bắt đi. Rốt cuộc anh muốn gì? Nhất định phải làm ra động tĩnh lớn như vậy, anh mới thỏa mắn đúng không?"
Nhìn thấy bộ dạng không mặn không nhạt của Tạ Linh Côn tôi đã muốn mắng người, trong kí ức kiếp trước, hắn ta không phải người cực đoan như vậy, tại sao lại biến thành bộ dạng này? Hắn ta muốn giết người muốn báo thù gì đó, tôi có thể mặc kệ, nhưng hắn ta âm thầm bắt cóc người thân của tôi như vậy, món nợ này tôi không thể không hỏi, tôi ghét nhất người khác uy hiếp mình, hơn nữa còn lấy người nhà tôi uy hiếp tôi.
Tạ Linh Côn đứng dậy đi tới trước mặt tôi, một tay khoát lên vai tôi nói: "Bình tĩnh đi."
Bình tĩnh, sao tôi có thể bình tĩnh được?
Tôi vừa định dùng lời nói trào phúng hắn ta, ngón tay đặt trên vai tôi dùng sức, nhất thời tôi cảm thấy đau đớn lan từ bả vai ra toàn bộ cánh tay, lời muốn mắng người nuốt vào bụng, đối mặt với một nhân vật nguy hiểm như vậy, tôi còn phải dựa theo tình thế, cố gắng giữ tỉnh táo cho thỏa đáng.
Tạ Linh Côn hài lòng nhìn chằm chằm tôi cười cười, tôi dám nói, nếu ban nãy tôi phản kháng hắn ta, cánh tay này của tôi nhất định liền bỏ đi. Bây giờ tôi còn ở trạng thái nguyên thần, cơ thể ở Quỷ giới, nếu không bình tĩnh, không nghe lời, vậy tôi phải làm người tàn phế cả đời rồi.
Tôi không lên tiếng gật đầu, Tạ Linh Côn nói lên tiếng "Nói một câu thật lòng, tôi muốn trực tiếp đi tìm cô, mang cô đi, cô sẽ thành thật như vậy đi theo tôi sao? Tôi làm tất cả như vậy đều vì cô, không hi vọng cô dính líu đến chút chuyện tồi tệ này. Bây giờ Quỷ Giới triệt để thất thủ, Diệm Thiên Ngạo đến bản thân cũng ứng phó không được, sao có thể có lòng dạ thảnh thơi đi bảo vệ cô chứ? Phần Thất, tôi đã từng nói người không vì mình trời tru đất diệt, cô thật sự muốn chết cùng hắn ta sao?"
Tạ Linh Côn như là đang nghĩ cho cuộc sống an toàn của tôi, lấy cách làm bây giờ của hắn ta, quả thật có chút ý tứ như vậy, bằng không biết mấy người cô út bị bắt cóc, tôi và sẽ không rời khỏi Quỷ Giới, rời khỏi Diện Thiên Ngạo. Hắn ta không hề che giấu bày tỏ ý tốt với tôi, hắn ta muốn lôi kéo tôi, đơn giản là muốn tôi phản bội Diệm Thiên Ngạo, cho anh một đả kích lớn nhất.
Tôi hoàn toàn không có chút nào tin tưởng hắn ta, cũng không quan tâm hắn ta có phải thật sự đang suy nghĩ cho cuộc sống an toàn của tôi hay không, tôi chỉ để ý người tôi quan tâm. "Tôi cảm Ơn anh luôn khắp nơi suy nghĩ cho tôi, nhưng tôi vẫn đồng ý của cùng Diệm Thiên Ngạo cùng sống cùng chết, anh cảm tôi tới đây, nói với tôi nhiều lời như vậy, thật sự không có ý nghĩa gì lớn."
Tôi nhìn Tạ Linh Côn thản nhiên nói ra lời trong lòng mình, bây giờ mặc dù tôi có kí ức kiếp trước thuộc về Phần Thất cũng có kí ức kiếp này thuộc về Mạc Thất, mà người này cũng chưa từng tiến vào lòng tôi "Tạ Linh Côn, từ khoảnh khắc từ Tinh Hàn giết vào Quỷ Giới trở đi, anh đối với tôi mà nói cũng là người dưng. Coi như tôi chưa từng quen biết Xích Linh Tinh Quân, anh cũng không phải là Xích Lân mà tôi quen biết, tôi kính yêu".
Tạ LInh Côn hơi sững sờ, đại khái là không nghĩ tới tôi sẽ nói dứt khoát như vậy.
Đối với tôi là nói, hắn ta chỉ cho tôi thất vọng. Từ khi hắn ta dùng con tôi đến kiềm chế tôi, đến giờ dùng người nhà của tôi đến dụ dỗ tôi, bất luận hắn ta xuất phát từ mục đích nào, thủ đoạn đều giống nhau.
Ở chuyện của con tôi, tôi từng phạm sai lầm với hắn ta, vì vậy tôi không thể cùng phạm sai lầm trên một vấn đề được, tôi sẽ không lại vì bất cứ chuyện gì mà thỏa hiệp với hắn ta.
Một lúc lâu, Tạ Linh Côn lạnh lùng nói "Như vậy cũng tốt, tôi là Tạ Linh Côn không còn là Xích Linh Tinh Quân kia nữa, bây giờ, tôi liền muốn cho cô nhìn thật kĩ người đàn ông của cô vượt lên thế nào. Tôi không chỉ muốn giết Diệm Thiên Ngạo, còn muốn giết Thiên để thay thế vị trí của hắn ta, thông linh tam giới, muốn đạp đầu hắn ta làm bóng, cô vĩnh viễn sẽ không hiểu được đó là chuyện sung sướng đến mức nào."
Tạ Linh Công lạnh lẽo, khiến lòng tôi run rẩy, nói thật, hắn thật sự đang biến lời nói thành hiện thực, hơn nữa tôi cảm thấy bây giờ hắn ta cả người đều ở trong trạng thái cực đoan điên cuồng, rất khó đoán rốt cuộc hắn ta muốn thế nào.
Đạo lí nói nhiều tất lỡ lời trong lòng tôi hiểu rõ, vì vậy không nói thêm nữa.
Phải nói Tạ Linh Côn cũng thật sự là người biết thưởng thụ, mặc dù là cái sơn động âm u ẩm ướt, cũng có thể được hắn ta sắp xếp thành tương đối cao lớn. Ở giữa còn có đầm nước hình bát giác, phía trên còn bày một cái giường lớn, hai bên còn có tay vịn hình ác quỷ hung hãn. Một vương giả nên có khí thế, hắn ta đều có, nhưng tôi dám khẳng định hắn ta tuyệt đối sẽ không chỉ muốn làm vua một động, mà muốn càng nhiều hơn.
Tạ Linh Côn lôi tôi tới bên cạnh ao, ấn gáy tôi buộc tôi nhìn mặt nước.
Mặt nước vốn dĩ phẳng lặng khi đầu ngón tay hắn ta chạm phải, nổi lên từng vòng gợn sóng,không bao lâu sau trên mặt nước xuất hiện một tòa cung điện, Diệm Thiên Ngạo đang ở trong cung điện chiến đấu đẫm máu, khắp toàn thân anh dính đầy máu đen, chảy xuống khô cạn, đã không nhận rõ là máu của ai.
Nhìn lão già chết tiệt mặt đầy máu, từ trong lòng tôi khỏi nói có bao nhiêu khó chịu, những máu này nhất định không phải máu của những ác quỷ kia, đa số không phải của anh thì chính là của Tinh Hàn.
Từ hình ảnh trong mặt nước nhìn ra được, thực lực Của Tinh Hàn cách xa lão già chết tiệt, tuy trên người hắn ta cũng đầy máu đen, nhưng trạng thái thoạt nhìn vẫn còn OK, nhưng Diệm Thiên Ngạo xem ra sẽ không dễ dàng như vậy, hiển nhiên là lực bất lòng tâm rồi.
Ác quỷ từ bốn phương tám hướng tràn vào Minh Điện, sát quang cuồn cuộn, giết đều không xong. Tôi không rõ ràng đây không phải chiến thuật của Tinh Hàn, muốn dùng đánh luân phiên tiêu hao sức lực của Diệm Thiên Ngạo, nếu như hắn ta thật sự làm như vậy, thì nhân phẩm người này thật sự có vấn đề.
Trên Minh Điện, ngoài Tinh Hàn đang đối phó với Diệm Thiên Ngạo, tôi thấy Tống Nghị đang chém giết cùng các quỷ, anh ta không hổ là chiến tướng nổi tiếng, bị ác quỷ vây quanh anh ta không sợ hãi chút nào, kiếm dài quét ngang, kiếm khí như cầu vồng, dưới sự anh dũng chém giết của anh ta, ác quỷ tới tấp ngã xuống.
Nhưng mà, tiệc vui chóng tàn, tuy nói Tống Nghị là dũng tướng, như mà dù sao mới đi ra từ địa ngục, thể lực, thực lực, khắp mọi mặt đều chưa khôi phục lại trạng thái tốt nhất, thêm vào ác quỷ đông đảo, rất nhanh sẽ tiêu hao phần lớn thể lực của anh ta, sức chiến đấu cũng bắt đầu giảm xuống, giống như không đủ sức lực.
Nhìn tình hình trận chiến trên Minh Điện, tôi không khỏi nắm chặt hai tay. Trong rất nhiều quỷ hồn, tôi phát hiện sư phụ mình, anh ta cũng không rời đi, mà canh giữ bên cạnh Diệm Thiên Ngạo, thỉnh thoảng thay lão già chết tiệt chặn những ác quỷ bay tới kia.
Trong chém giết, tôi còn thấy Dương Mạch và hai anh em Vô Thường, bọn họ cũng không nhàn rỗi, chặt chẽ vây quanh Diệm Thiên Ngạo, giải quyết những ác quỷ không ngừng xông lên kia.
Chiến trường tàn khốc oanh liệt, tuy tôi không ở trong đó, nhưng có thể rõ ràng cảm nhận được tình huống bên kia, bất kể là từ nhân số hay là sức chiến đấu, Tinh Hàn đều giữ ưu thế, mà mấy người Diệm Thiên Ngạo có thể đánh đến bây giờ cũng toàn bộ dựa vào một nghị lực kiên quyết không rời.
Tôi tìm kiếm xung quanh, không thấy Thất Dạ và Thiên Hựu trong Minh Diện, điều này khiến tôi thoáng yên tâm, lúc rời khỏi Quỷ Giới, tôi xin nhờ sự phụ thay tôi trông chừng bọn họ, nghĩ đến lúc này hẳn là đã giấu ở nơi nào đó.
Tạ Linh Côn nhìn chằm chằm mặt nước Lạnh lùng nói. "Nếu Tinh Hàn muốn hủy diệt Quỷ Giới, chẳng khác gì nghịch bùn. Vào lúc này, Thiên Đế còn chưa lộ diện, cô không nghĩ gì sao? Diệm Thiên Ngạo là em trai duy nhất của hắn, hắn ta đềucó thể mặc kệ mà ngồi xem, không để ý sống chết của em trai hắn, tôi thực sự thay Diệm Thiên Ngạo cảm thấy đáng thương."
"Không, sẽ không đâu." Tôi thề thốt phủ nhận.
Tạ Linh Côn hừ lạnh một tiếng nói "Sẽ không? Đó là do cô không hiểu hắn ta.Điều Thiên đế quan tâm chỉ có bản thân hắn ta, đạicục của hắn ta, vì cái gọi là đại nghĩa, đại cục của ông ta, hắn ta có thể hi sinh em trai mình. Tôi có thể rất có trách nhiệm nói cho cô biết, chỉ cần tôi không ra mặt, Thiên đế sẽ khoanh tay đứng nhìn như vậy. Bởi vì hắn ta sợ bây giờ xuất binh, tôi sẽ nhân cơ hội đánh lên Thiên Giới của hắn ta, hắn ta không dám mạo hiểm chuyện này ."
Tôi quay đầu lại nhìn Tạ Linh Côn, cẩn thận phân tích, lời hắn ta quả thực không sai, Thiên đế chính là người đứng đầu tam giới, anh ta có lo lắng của bản thân, so với Diệm Thiên Ngạo, Quỷ Giới diệt vong, Thiên Giới còn quan trọng hơn.
Nếu anh ta mạo muội phái binh xuất chinh, vậy ai sẽ trông coi Thiên Giới, ai có thể ngăn cản được Tạ Linh Côn? Thiên giới thất thủ, sự cân bằng giữa ba giới sẽ triệt để tan vỡ, đến lúc đó hậu quả khó mà lường được.
Thế nhưng, Thiên Giới thật sự bị công phá dễ dàng vậy sao?
Trong ấn tượng của tôi, Thiên Giới là nơi thần thánh không thể bị xâm phạm, Tạ Linh Côn có thể tự do ra vào nơi này là bởi vì trước đây anh đã từng là thân, nhưng còn những ác quỷ đó thì sao? Làm thế nào mà chúng có thể phá tan kết giới của Thiên giới? Hẳn là không có khả năng này. Nhưng nếu không có ác quỷ chống đỡ, thì Tạ Linh Côn lấy gì để cướp đoạt vị trí của Thiên Đế?
Sau khi phân tích xong, tôi biết mình không nên có suy nghĩ như vậy, Thiên Đế là người đứng đầu Tam giới, anh ta không thể nào không biết việc này, vậy rốt cuộc tôi đang băn khoăn chuyện gì?
Cứ coi như Tạ Linh Côn có ý định cướp đoạt vị trí Thiên Đế, thế nhưng anh ta cũng chỉ là một mình một ngựa mà thôi, Thiên giới được thiên binh vạn tướng bảo vệ như vậy, chẳng lẽ còn sợ không đối phó được một tên tiểu thần hay sao? Từng người từng người một giống như Tinh Hàn từng đối đầu với Diệm Thiên Ngao, anh ta sẽ phải trả giá bằng tất cả.
Cho nên tôi cho rằng việc Thiên Đế không xuất binh tiêu diệt Tạ Linh Côn là vô lý, tôi từng nghe những lời ông ấy nói, nhưng nói nghi ngờ trong lòng tôi lại càng ngày càng nặng, cảm giác không phải Thiên Đế không xuất binh, mà là đang đợi thời cơ thích hợp. Anh là đường đường chính chính là người đứng đầu Tam giới sao lại có thể sợ một tiểu thần tấn công Thiên giới, nhất định còn có nguyên nhân khác.
Nhưng còn có một khả năng, thế lực bây giờ mà tôi nhìn thấy có lẽ không phải là toàn bộ lợi thế của Tạ Linh Côn, cũng có khả năng anh ta đang có điều giấu diếm tôi. Nếu không phải như vậy thì ác quỷ thật sự sẽ không có cách nào phá tan kết giới của Thiên Giới, Tạ Linh Côn cũng không thể khôrg biết. Nếu như là anh ta đã thề sẽ tấn công thiên giới, vậy chưa chắc ác quỷ đã là lợi thế của anh ta, nhất định còn có thể lực khác đứng sau chống lưng cho anh ta.
Mặc kệ hai bên có tính toán gì, tôi chỉ hy vọng Diệm Thiên Ngạo và Quỷ giới của anh ấy có thể bình yên vô sự .
"Tôi vẫn luôn có điều muốn hỏi anh, anh cũng đã từng là một thần, vì sao lại hận Thiên Đế như vậy? Sau khi tôi đầu thai chuyển thế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao anh lại bị giam cầm ở tầng cuối cùng dưới địa ngục?"
Hình bóng Xích Linh Tinh Quân năm đó tôi vẫn còn lưu giữ ở trong lòng không thể xóa nhòa, nếu như nói anh ta vì dã tâm mà tấn công Thiên giới, tôi sẽ không tin. Tôi Có thể nhìn ra được trong sự tức giận của anh ta với Thiên Đế còn chứa đựng nỗi oán hận, chứ không đơn giản như vậy.
Tạ Linh Còn nhìn thẳng vào tôi, gằn từng câu từng chữ: "Anh ta không xứng đáng đứng đầu Tam giới."
Vẫn là những lời này! Rốt cuộc Thiên Đế đã làm gì, mà để anh ta giữ mãi chấp niệm như vậy. Tôi cũng rất muốn biết, rốt cuộc năm đó anh ta đã gây ra chuyện gì để bị Thiên Đế nhốt vào sâu bên dưới địa ngục. Không chỉ có anh ta, còn có sư phụ của tôi, lão già chết tiệt đó, rốt cuộc giữa bọn họ đã xảy ra xung đột gì, mà từ bạn bè thân thiết trở thành thù địch, muốn lấy mạng sống của nhau đến mức này.
Nếu như giải quyết được những khúc mắc này, thì sự việc này sẽ vĩnh viễn không có hồi kết, trừ khi có người dùng tính mạng của chính mình để đổi lấy hoà bình, nếu không bất cứ ai cũng đều không thể dừng lay.
Lúc này, bên trong thủy kính xuất hiện một bóng hình quen thuộc, tôi vừa trừng mắt nhìn thì lập kinh ngạc hô lên "Trương Hào! Trương Hào!"
Tôi nhớ rõ Trương Hào đã bị Tạ Linh Côn cướp đi hồn phách, một người đã chết sao lại có thể xuất hiện ở Minh Điện? Tôi nhìn chằm chằm gương mặt Trương Hào, thoạt nhìn sắc mặt anh ấy tái nhợt, ánh mắt trống rỗng, giống như con rối gỗ vô hồn, vẫn là con người trong bức ảnh của tôi, chỉ là lúc này thân thủ anh ta rất nhanh nhẹn, ra tay vừa nhanh vừa dứt khoát, căn bản không phải là người mà tôi từng biết.
Trương Hào vừa xuất hiện ở Minh Điện, mục tiêu của anh ta lại chỉ có duy nhất một người, lúc anh ta nhắm về phía Diệm Thiên Ngạo, đột nhiên Tinh Hàn thu tay lại rồi đẩy ra xa, tôi nhìn thấy khi Tinh Hàn giơ hai tay lên, mười ngón anh ta bật lên, hai mắt anh ta tràn ngập lệ khí nhìn chằm chằm Trương Hào, ngón tay anh ta nhảy lên hạ xuống, thân pháp của Trương Hào cũng chuyển động theo.
Con rối gỗ!
Trong nháy mắt tôi đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra Trương Hào không có hồn phách nên bị Tinh Hàn điều khiển, chả trách anh ta lại có sở thích nhào nặn thân thể người như vậy, căn bản là anh ta có mưu đồ khác, chỉ cần là thân thể nằm trong tay anh ta, sẽ đều bị anh ta điều khiển, chỉ cần anh ta muốn thì không ai có thể kháng cự được, giống như lúc trước, anh ta từng lợi dụng tôi để giết Trần Dương, thật đáng giận!
Trương Hào từng là bạn học thời cấp 3 của tôi, chúng tôi đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, nếu nói tôi không chút cảm tình nào với Trương Hào là không đúng, đương nhiên tình cảm giữa tôi và anh ấy không phải là tình yêu nam nữ, mà là tình bạn, thật sự là bạn bè thân thiết. Khi Trương Hào chết tôi đã rất tiếc nuối, tôi từng hy vọng sau khi chết đi anh ấy sẽ được yên giấc ngàn thu, nhưng không ngờ rằng sau khi chết Trương Hào còn bị người khác thao túng lợi dụng.
Tôi kéo vạt áo của Tạ Linh Côn, tức giận quát. "Vì sao? Vì sao anh lại làm như vậy? Thật quá đáng, anh ấy đã chết rồi! Chẳng lẽ một người chết anh cũng không chịu buông tha sao? Anh đã cướp đi hồn phách của anh ấy, vì sao không thể để cho anh ấy rời đi, Tạ Linh Côn, anh thật sự rất đáng giận, anh không phải con người."
Tạ Linh Côn nắm chặt cánh tay tôi trầm giọng nói, "Tôi quá đáng ư? Anh ta căn bản chỉ là một cái vỏ rỗng không hồn, để đó cũng cũng vậy thôi, vốn dĩ tôi không muốn động vào, nhưng Tinh Hàn lại có hứng thú với anh ta, tôi liền đưa cho anh coi như trả ơn thì đã sao? Lòng tốt của em quả thật đúng là rộng, thay vì đi lo lắng cho cái vỏ rỗng này thì chi bằng lo cho Diệm Thiên Ngạo nhiều hơn đi, hãy xem anh ta chết ở dưới tay một con rối như thế nào kìa."
Tinh Hàn điều khiến Trương Hào không có hồn phách lên xuống, từng bước từng bước một dồn Diện Thiên Ngạo vào góc chết, đúng lúc này thấy ác quỷ từ Tam Điện lao ra,bọn chúng phối hợp với Trương Hào cùng bao vây đánh tới khiến Diệm Thiên Ngạo bị vây ở trong góc chết. Những người khác đều đang bị chém giết với những kẻ khác, hoàn toàn không để ý đến tình huống nguy cấp của lão già chết tiệt ở bên này, mà hiện tại sư phụ của tôi cũng bị mấy tên ác quỷ cuốn lấy, phỏng chừng còn chưa đến lão, không có sự trợ giúp, lão già chết tiệt chỉ có thể dựa vào chính mình.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim tôi như vỡ vụn, tôi tự nhủ với chính mình, Thiên Đế nhất định trợ giúp, anh ấy sẽ không đứng nhìn em trai của mình chết, tôi không ngừng nói với bản thân như vậy, Tam giới dù thiếu bất kỳ một thứ cũng không được, Quỷ giới không thể bị phá vỡ, Thiên Đế tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Tuy rằng việc an ủi như vậy không có tác dụng gì lớn, nhưng cũng khiến tôi từ từ bình tĩnh lại.
Tôi đang nhìn chằm chằm Diệm Thiên Ngạo và Trương Hào, bỗng nhiên một bóng trắng thoáng qua trước mặt tôi, anh ta nhắm về phía Diệm Thiên Ngạo, tôi mở to hai tròng mắt như muốn nhìn rõ hơn, tuy nhiên tốc độ của anh ta quá nhanh, căn bản là không thể thấy rõ được khuôn mặt của anh ta, anh ta cứ như vậy vèo một cái lướt qua mắt của tôi chạy về phía xa. Tinh Hàn vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh, sau khi nhìn thấy bóng trắng, anh ta lập tức đuổi theo, một tay anh ta điều khiến Trương Hào, tay còn lại phát ra nội lực công kích với bóng trắng.
Bóng trắng dừng ở bên cạnh Diệm Thiên Ngạo, sau khi anh ta xoay người sau, tôi mới thấy rõ bộ dạng của anh ta.Đó là một người còn rất trẻ, thoạt nhìn nhiều lắm cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, đôi lông mày kiếm sáng lạnh, môi hồng răng trắng, khuôn mặt vô cùng sạch sẽ, rất dễ nhìn!
Người này là quần áo người hiện đại, để tóc ngắn gọn gàng, một tay anh ta đặt sau người, thân hình đĩnh đạc đứng ở đó, vừa nhìn là có thể thấy được khí chất hiệp phong khí phách này, tôi nghĩ người có thể một mình nhảy vào Quỷ giới nhất định không tầm thường.
Người áo trắng một bên ứng phó Tinh Hàn, một bên dùng lực trợ giúp Diện Thiên Ngạo, khi anh ta giơ tay nhấc chân, khí thế kia tuyệt đối không thua kém bất kỳ một kẻ nào.
Sau khi Tạ Linh Còn nhìn thấy người này thì hừ lạnh một tiếng nói " Phương Thiên Hoa! Đã sớm đoán được anh ta sẽ xuất hiện, không ngờ lại đến muộn như vậy, cũng được, nhân cơ hội này quét sạch một thể, sau khi giải quyết xong việc này sẽ tự mình tìm anh ta tính sổ."
Nghe thấy cái tên Phương Thiên Hoa này, tôi ngẩn người ra, người này chính là Phương Thiên Hoa ư? Không đúng, Thiên Đế nói anh ta và Mạc Nham đều kết hợp lại với Tạ Linh Côn, nhưng tình hình bây giờ hình như không phải như thế, hơn nữa nghe giọng điệu của Tạ Linh Côn, giống như còn muốn nhanh chóng thanh trừ anh ta, vậy nói cách khác Phương Thiên Hoa vẫn chưa hợp lại với anh ta
Rốt cuộc Phương Thiên Hoa là người của bên nào? Nếu anh ta thật sự tới giúp đỡ Diện Thiên Ngao, vậy thì Thiên Đế đã sai rồi, còn nếu không phải thì đây là thế cục gì.
Tôi không dám nghĩ tiếp chút nào, nói thật, tôi không muốn nghi ngờ Thiên Đế, tôi rất sợ tôi sẽ tin tưởng sai người, anh ta là Thiên Đế vương quản lý Tam giới, nếu như anh ta sai, vậy lúc trước Mạc Nam chết ở trong tay tôi chẳng phải là tôi đã giết sai người hay sao, không, anh ta sẽ không tùy tiện đổ oan cho người khác.
Tôi hít một hơi thật lâu rồi hỏi "Không phải Phương Thiên Hoa là người của anh sao? Anh ta sẽ không giết người một nhà chứ!"
Tạ Linh Côn lạnh mặt nói:" Tôi đã đến tìm anh ta, nếu như anh ta đồng ý với tôi, thì sao tôi lại phải giết anh ta chứ? Anh ta không đồng ý, nên khi đó tôi phải ra tay giết anh ta, chỉ là người này rất ranh mãnh, để anh ta chạy thoát được! Tôi tìm anh ta lâu lắm rồi, bây giờ anh ta lại chạy tới tự chui đầu vào lưới, vừa hay đúng lúc một thể lưới bắt hết! Sao? Em hỏi như vậy, không phải là đang cho rằng anh ta là người của tôi, coi anh ta là kẻ địch chứ?"
Tôi nhếch nhếch khóe miệng, tỏ vẻ khinh thường Tạ Linh Côn. Trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sỡ dĩ Thiên Đế hiểu lầm Phương Thiên Hoa, có thể là bởi anh ta biết bọn họ đã gặp nhau, nghĩ rằng hai người có cấu kết, cho nên mới coi Phương Thiên Hoa như là kẻ địch.
Đang nói chuyện, tôi phát hiện có thêm một người đi ra từ Minh Điện, nhìn kỹ thì, ai da, lão già Vương cũng chạy đến, sự xuất hiện của ông ta cũng không khiến tôi bất ngờ lắm, lào già keo kiệt này cũng coi như là một người tu đạo, trong thời điểm mấu chốt này, ông ta cũng không thể đứng ngoài cuộc.
Cục diện hiện tại đã rất rõ ràng. Tạ Linh Côn sẽ không buông tha cho hai người họ, Phương Thiên Hoa và ông già Vương đã đưa ra sự lựa chọn của chính mình, đồng thời ra mặt giúp đỡ Diệm Thiên Ngạo, vì thế cũng đã trở thành kẻ địch của Tạ Linh Côn, nếu cuộc chiến này thất bại, kết cục nhất định sẽ không tốt đẹp gi.
Tuy rằng có hai cao nhân Phương Thiên Hoa và ông già Vương trợ giúp, nhưng thật sự thế cục hiện nay vẫn chưa có chuyển biến tốt, số lượng ác quỷ quá nhiều, phải biết rằng những ác quỷ này đã bị nhốt ở bên trong địa ngục, đều không phải là ngọn đèn đã cạn dầu, bọn chúng ở dưới địa ngục nhận hết bao nhiêu loại tra tấn, ngắm thì mấy năm, dài tới thậm chí đến ngàn năm, bất luận là kẻ nào thì cũng đều cũng hận Quỷ Vương thấu xương, bây giờ có cơ hội báo thù, nhất định sẽ mượn cơ hội này lật đổ Quỷ Vương Dạ Quân, nếu không thành công thì cũng chết, nhưng nếu thành Công vậy thì suốt đời còn lại bọn chúng có thể muốn làm gì thì làm.
Tôi đứng ở bên cạnh cái ao, không thể giúp bọn họ việc gì, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện ở trong lòng, hy vọng Thiên Đế có thể nhanh chóng Xuất hiện, hiện giờ chỉ có anh ta mới có khả năng ngăn chặn con sóng dữ này, giữ được Quỷ giới.
Tất cả sự chú ý của tôi đều tập trung ở trên thủy kính, hoàn toàn không để ý đến Tạ Linh Côn tiến đến bên tai tôi nhẹ giọng hỏi "Người đàn ông em yêu sắp chết rồi, có phải rất khổ sở hay không?"
Tôi có thể ngửi được rõ ràng mùi hương trên người Tạ Linh Côn, một loại mùi hương khác với Diệm Thiên Ngạo, trên người anh ta có mùi đàn hương nồng đậm, tuy rằng để ngửi, nhưng ngửi nhiều sẽ có cảm giác gay mũi.
Hiện giờ tôi đã không còn tâm tri để bụng khoảng cách giữa tôi và anh ta, tôi chỉ để ý tình trạng của Quỷ giới, không có thời gian và so đo với người khác những điều không đáng đó.
Tạ Linh Côn thấy tôi không lên tiếng, anh ta thuận thế đặt tay lên eo tôi, tôi lập tức ngăn tay anh ta lại, không khách sáo hỏi "Tạ Linh Côn, anh quá đáng rồi đó, anh muốn làm cái gì?"
***Hôm nay chỉ có một chương, cáo lỗi với các bạn. Mình sẽ edit đền bù vào ngày sau nhé!***
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com