Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

PHẦN 5


Cho nên huyết thống của hoàng thất từ xưa đến nay khó mà truyền thừa. Năm xưa phụ hoàng của ta có hậu cung ba nghìn người, lại chỉ có ba người con trai. Mà Nhị ca của ta, đã khiến gần hai mươi tẫn thú mang thai, nhưng không có một người sinh được, cho nên hắn mới thần hồn nát thần tính, lo sợ hão huyền, chứ không thì còn lâu mới bị mấy lời bịa đặt của ngươi lừa gạt mà không chút nghi ngờ."

Lục Vĩnh Hạo xem như đã hiểu rõ, thì ra là gã đàn ông nào sinh con cho hoàng tộc bọn hắn, hẳn là đều có một trái tim anh hùng liệt sĩ xem cái chết nhẹ như không. Như vậy gã lại càng không chịu thỏa hiệp.

Tam Vương Tử đang nói đột nhiên giơ tay, một sợi tơ vô hình quấn lấy cánh tay Lục Vĩnh Hạo, hắn kéo nhẹ một cái, Lục ca "ôi chao" một tiếng liền ngã vào trong hồ, lăn ba vòng, liền lăn tới trong lòng Lý Hải vương.

"Bảo bối, mặt ngươi trắng bệch rồi kìa, có phải là sợ lắm không? Yên tâm, ta sẽ không giống như ba ông chồng lỗ mãng kia của em, ta đã sớm tìm được một loại hoa cỏ kỳ dị, một nghìn năm nở hoa một lần. Hai tháng nữa là đến kỳ hoa nở của nó, sẽ giúp em bình an sinh con cho ta. Chẳng qua... trước đó ta phải nghiêm túc mà dạy dỗ em một lần..."

Lục Vĩnh Hạo vốn thích công phu mồm miệng. Tìm một cô em biết tình biết thú, ôm về đè một trận, tiết kiệm đầu óc sức lực mà lại rất "phê"! Thế nhưng gã không ngờ rằng, có ngày mình lại phải "đốt xì gà" cho người khác.

Cái thằng tam tôn tử Lý Hải Vương này thoải mái dựa vào trên giường nệm cạnh hồ, đem gã lúc này đã bị định thân không thể động đậy gì được bày thành một tư thế thả lỏng. Một bàn tay đè chặt đầu của gã, nhét thứ đồ vật đáng sợ kia vào cái miệng đồng dạng bị điểm huyệt, thỏa mãn mà ngoáy vòng tròn sâu trong vòm họng gã.

Lục Vĩnh Hạo chỉ có thể từ cuống họng ú ớ đôi ba âm, nước bọt dọc theo thứ gớm ghiếc kia chảy xuống.

Lý Hải Vương nhìn đôi mắt đỏ bừng của Lục Vĩnh Hạo, mỉm cười lại đè đầu gã xuống mấy phân: "Đầu lưỡi liếm vòng quanh cho ta, từ trên xuống dưới, nhẹ thôi..."

Cái loại cảm giác hổ lạc xuống đồng bằng bị chó cắn này, đã rất lâu rồi Lục ca chưa trải qua. Hồi còn thiếu niên, vóc dáng gã nhỏ bé xinh xắn, mắt sáng mày thon khá là hấp dẫn, lăn lộn giang hồ cũng gặp phải mấy thằng biến thái muốn bắt gã thổi kèn, bán mông vân vân.

Gặp một thằng xử một thằng, tất cả đều bị gã lừa vào ngõ hẻm, dùng dao găm cắm vào hậu môn chúng khoét ra. Dám đụng tới Lục gia thì phải có gan chịu rò hậu môn đi!

Nhưng mà hiện tại, gã rõ ràng là không cùng đẳng cấp với mấy tên không phải người này. Mắt thấy "của quý" của tên Tam lưu manh đang nằm trong miệng gã phút chốc lại phình ra gấp đôi, gã không kịp nhả ra, bị tên chết tiện đó phun "trà sữa trân châu" đầy một miệng.

Lục ca là loại người ngày ba bữa không bỏ bữa nào, thế nhưng nguyên một ngày hôm đó gã buồn nôn tới nỗi nuốt không trôi bất cứ thứ gì.

Vốn lãnh địa của tên tam vương tử này ở phía tây vực Đà Long, nhưng hắn hoàn toàn không vội quay về lãnh địa mà đi đường vòng du sơn ngoạn thủy, âm thầm phái ra một đám đông mật thám trinh sát tình hình vực Ác Hổ.

Có điều mật thám trở về đều bẩm báo quân đội của đại vương tử Tuấn Hải vương dừng ở biên cảnh vực Ác Hổ, liền cắm quân đóng bãi không tiến lên một bước.

Lý Hải vương nghe tin này, nụ cười trên mặt kém sắc vài phần. Đại vương tử tính toán chuyện gì trong bụng, thật khiến người ta đoán không ra.

Mẫu thân của Tuấn Hải vương vốn chẳng phải là tẫn thú mà năm xưa mất bao công sức sục sạo khắp bốn phương đại lục mới tìm ra trình lên cho Đế Tư Thánh hoàng, mà là đầy tớ làm tạp dịch trong cung đình, lưng gù lọm khọm, mặt mũi xấu xí vô cùng. Năm đó Thánh hoàng xuất tuần, ở phía tây vực Cuồng Xà bị một con dâm xà hiếm thấy cắn vào chân. Vừa lúc tên xấu xí kia ở bụi cây gần đó hái quả mọng cho bữa tối, bị Thánh hoàng, lúc này đang đỏ cả mắt vì trúng nọc rắn, bắt lấy "giải quyết" một hồi.

Sau khi nọc rắn giải bớt rồi, Thánh hoàng nhìn thấy mình lại từ thân thể của một kẻ xấu xí thấp hèn như vậy khoái hoạt, tức giận đến nỗi lập tức ra lệnh cho người kéo tên kia vào rừng giết chết.

Nhưng mà khi tên xấu xí kia bị ném vào rừng, chuyện không thể tin được đã xảy ra, đàn rắn trong rừng không ngờ lại quấn quýt quanh thân gã, khiến thị vệ không thể đến gần.

Pháp sư đi theo liền biết tên xấu xí này đã mang thai con của Thánh hoàng, bởi vì lúc hai người hành hoan trong người có độc dâm xà, nên vương tử này nếu có thể thuận lợi sinh ra, nhất định sẽ có dị năng thiên phú thao túng loài rắn.

Chính vì điều này mà kẻ xấu xí mới có thể tiếp tục sống tạm, thuận lợi sinh ra đứa con trai đầu tiên của Thánh hoàng, chẳng qua đứa con này rất xấu, vừa ra đời toàn thân đều là vảy rắn, suýt chút nữa bị Thánh hoàng buộc đá ném vào trong hồ cho chết đuối. Sau lại, càng ngày càng lớn, vảy rắn mới dần dần rụng đi.

Sau này tẫn thú mà phụ hoàng sủng ái nhất, cũng là mẫu thân của Lý Hải Vương và Thác Hải vương, vốn xuất thân từ thế gia hầu tước, Liên phu nhân liên tục sinh hai vị vương tử, khiến phụ hoàng càng không có thời gian chú ý đến đứa con trên danh nghĩa kia. Hắn tuy mang danh vương tử, nhưng thực ra cũng giống như gã mẫu thân tạp dịch của mình, sống cuộc sống của tôi tớ.

Nhưng mà tên nghiệt chủng hắn, quả thật giống như một con rắn độc, ẩn nấp trong góc tối âm thầm đợi thời cơ. Năm mười hai tuổi, không ngờ hắn dám trốn khỏi cung đình, lẫn vào trong đại quân đi chinh phạt Man tộc Triết quốc, liên tiếp lập được nhiều kỳ công. Trong một trận đánh ác liệt nhất, khi quân đội Đế Tư quốc rơi vào vòng vây, bị vây khốn trong một sơn cốc, toàn quân sắp bị diệt thì một mình hắn điều khiển trăm con rắn lớn tiêu diệt hơn vạn quân chủ lực của Triết quốc.

Nghe những người may mắn sống sót sau trận chiến đó kể lại, đứa trẻ nọ ngồi trên mình một con rắn khổng lồ, ánh mắt đỏ rực như ác ma, lãnh tĩnh chỉ huy đàn rắn mà hắn gọi về, trước tiên xông vào giữa bầy ong lớn của Triết quốc, sau đó chia cắt cả quân đội bao vây thành từng tốp nhỏ, lần lượt đập tan. Một đứa trẻ mười hai tuổi, lại có thể giữa một vùng mưa máu gió tanh phô bày phong thái vương giả.

Từ khi đó, đứa trẻ bị coi là nghiệt chủng ti tiện, từ lúc ra đời thậm chí không được đặt tên, đã được phong là Chiến Thần, còn được Thánh hoàng thưởng lãnh địa, phong là vương của vực Cuồng Xà phương tây. Hắn cứ như vậy im hơi lặng tiếng từng bước từng bước leo lên cao, đợi Lý Hải vương và Nhị ca hắn giật mình cảnh giác thì thực lực của Tuấn Hải vương đã lớn mạnh đến mức không ai có thể dao động.

Hiện tại con rắn độc đó đã xuất binh, lại trấn thủ biên giới không chịu tiến sâu vào rốt cuộc là vì lí do gì?

Ngay cả quỷ kế đa đoan như Lý Hải vương cũng nhìn không thấu vị đại ca vẫn hay làm ra những việc bất ngờ ngoài dự đoán của mọi người này.

Lúc này Lục Vĩnh Hạo đang nằm bên trong một lều bạt lộng lẫy, trong lòng vui mừng không sao kể xiết.

Bởi vì ngày hôm qua, thị vệ của Lý Hải vương vừa trình lên cho Lý Hải vương một thứ, một khẩu súng lục M1911 của Mỹ.

Khẩu súng này Lục Vĩnh Hạo rất yêu quý, nó là kỷ vật thân ái mà năm xưa trùm xã hội đen Vân ca cho gã lúc thu nhận gã.

Lúc bị bồn cầu hút đến cái nơi quỷ quái này, súng với quần của gã mất tiêu đâu không biết, không ngờ bây giờ lại đột nhiên gặp lại.

Lục Vĩnh Hạo suy nghĩ một chút liền hiểu ra, nhất định là Tam vương tử kia tính toán tìm kiếm lối vào dị giới, cho người lục soát đáy hồ, nên mới tìm được khẩu súng lục, chẳng qua súng này rơi xuống nước, không biết có còn sử dụng được không?

Tam Vương Tử vốn dòng pháp sư thông tuệ nhưng đối với vật lạ lùng này nghiên cứu mãi chẳng ra. Nghịch trái nghịch phải nửa ngày cũng không phát hiện ra cái gì, vì thế quay sang Lục Vĩnh Hạo vẫy tay : « Này cưng, vật này thuộc về em hả ? Dùng làm gì ? »

Lục Vĩnh Hạo đã có chuẩn bị trước, lúc này nước mắt rưng rưng : « Đây chính là di vật mẹ để lại cho em... là... mặt dây chuyền, thấy cái này không ? » – vừa nói gã vừa chỉ chỉ về phía cò súng – « đây này, đây là nơi xuyên dây chuyền qua, ở quê em mọi người đều dùng nó làm trang sức đeo trước ngực ! Ối chà ! Đẹp vô cùng ! »

Tam Vương Tử nghe xong đem súng ướm ướm thử lên ngực, bởi vì cơ thể hắn vốn cao lớn cho nên mặt dây chuyền theo style súng ống to bự như vầy cũng không có vẻ lố lăng lắm.

Thế nên hắn tiện tay quẳng cây súng cho thị vệ đứng bên cạnh : « Đến thành trấn gần nhất, tìm mua một dây chuyền đen phù hợp với nó », nói xong kéo Lục Vĩnh Hạo ôm vào ngực, thân thiết cọ cọ mũi lên má Lục ca, một bộ dạng ngạc nhiên như mới phát hiện ra điều gì thú vị lắm : « Nếu như em thích mấy đồ trang sức, khi nào trở về ta ban cho em một ít nhé ».

Lục Vĩnh Hạo ghét nhất trên đời mấy cái trò ôm ấp này, nghiêng đầu tránh đi, đột nhiên nhìn thấy một quyển sách đang đặt trên bàn. Cuốn sách có bìa làm từ da thú màu đen, bên trong chỉ có vài trang mỏng manh dùng gân thú khâu lại mà thành. Tam Vương Tử cũng theo tầm mắt Lục Vĩnh Hạo nhìn tới, vươn tay sờ sờ lên bìa sách, cười bảo : « Đây chính là thánh thư đã tiên báo về sự xuất hiện của em, có muốn nhìn nó không ? »

Lục Vĩnh Hạo cúi đầu nhìn kĩ hơn, chỉ thấy trên sách ngoài một đoạn dài toàn những chữ nhìn như nòng nọc còn có một hình vẽ cực kì bắt mắt. Tuy rằng đường nét sơ lược nhưng Lục Vĩnh Hạo chỉ liếc qua cũng nhận ra hình vẽ này y xì đúc hình xăm Thao Thiết trên người gã. Lục Vĩnh Hạo vội vàng lật một tờ, điều khiến gã kinh hãi là trên trang sách thứ hai không phải là kí tự nòng nọc mà là chữ Hán quen thuộc.

Những chữ Hán ấy rõ ràng viết : « Vào ngày hai mặt trời chiếu rọi Đế Tư đại lục, phải nhớ không được... »

Viết dở dang đến đây là hết, phần còn lại của trang sách dường như đã bị ai đó xé toạch mất, gã vội vàng lật lật phần sau, chỉ tấy phần còn lại những kí tự nòng nọc mình chẳng hiểu. Lục Vĩnh Hạo cảm thấy cả người nổi thêm cả tầng da gà, yết hầu tựa hồ như bị ai bóp chặt, không sao thở nổi.

Mấy chữ Hán xiêu xiêu vẹo vẹo kia chính là bút tích của gã, không chệch đi đâu được.

Đặc biệt là kiểu chữ ngày (日- Nhật) bị gã ngoáy thành mắt (目- Mục) không thể lẫn đi đâu được. Phản ứng đầu tiên của Lục Vĩnh Hạo là chẳng lẽ mình chưa từng xuyên không đến bất kì dị giới nào, tất cả chẳng qua là trò đùa dai của thằng rỗi hơi nào đó chăng ? Nếu không thì làm sao giải thích chuyện chữ viết của chính mình xuất hiện trên cái gọi là Thánh Thư này ? Nhưng, mấy con dị thú cùng mấy thằng cha dị hợm phi nhân loại này cũng không thể giải thích bằng một câu 'đùa cho vui' được.

Lục Vĩnh Hạo xoay người hỏi Tam Vương Tử : « Bản thánh thư này vì sao thiếu mất một trang ? »

Lý Hải Vương giảo hoạt khôn ngoan, làm sao lại không phát hiện ra sự khác thường của Lục ca chứ ? hắn nheo nheo mắt, nhẹ giọng hỏi : « Làm sao nào, cưng hiểu được chữ viết trên trang thứ hai kia hả ? »

Lục Vĩnh Hạo biết nếu bây giờ không nói thật thì e rằng Tam Vương Tử sẽ không xùy ra phần thánh thư bị rách. Vì thế gật gật đầu bảo : « hiểu được, đây chính là chữ viết ở thế giới của em ? ». Ai ngờ Tam Vương Tử mắt sáng lên rồi lại thở dài : « Trang sách này không hiểu đã bị ai xé mất, khi ta phát hiện bản thánh thư này thì nó đã như vậy rồi. Mấy chữ đó nói cái gì ? »

Lục Vĩnh Hạo mắt đảo tròn, bịa đặt : « Tẫn thú sinh xong phải chờ ba năm sau lựa chọn ngày lành tháng tốt mới có thể bắt đầu có mang ... Ai ui ! »

Nói chưa xong đã bị Tam Vương Tử véo đùi một cái thật mạnh : « Lại hư nào ! Nếu mà sinh không được ấy, ta sẽ đem em lăn trên giường cả ngày, làm đến khi nào em có thể sinh được mới thôi... », nói xong cúi đầu chuẩn bị ịn lên môi Lục Vĩnh Hạo một nụ hôn.

Lục Vĩnh Hạo không dám trốn, tránh được cái miệng hôi thì sẽ phải ngậm kem thối, cân nhắc lợi hại xong gã quyết định tưởng tượng thằng cha này là một em mông to ngực bự trắng nõn trắng nà, miễn cưỡng chịu đựng.

Lý Hải Vương so với Nhị ca của hắn phiền nhiễu hơn rất nhiều, mỗi đêm không đem Lục Vĩnh Hạo ra sờ mó toàn thân một lần là ngủ không ngon giấc. Cái kiều bệnh hoạn này chẳng khác gì mấy tên tù nhân mới được thả, ngứa chân ngứa tay thấy cái gì cũng hùng hục xông vào thử.

Ba ngày sau chiếc 'vòng cổ' treo quả súng to vật được trang trọng mang tới, Lục Vĩnh Hạo môi run run, thật muốn vứt bỏ chí khí nam nhi để ôm đầu khóc toáng vì sung sướng. Mặc dù gã cũng không thực sự chắc chắn súng đạn có thể làm tổn thương được mấy tên phi nhân loại này không ?

Những lúc không có ai, gã lặng lẽ tháo ổ đạn, bên trong là các viên đạn, vỏ kim loại lóe sáng. Số đạn này là ngày trước Vân ca đặt làm riêng cho gã, nghe nói vỏ đạn làm từ chất liệu đặc biệt do kim loại dung hợp cùng bạch cương tạo thành. Lúc ấy Lục Vĩnh Hạo thật muốn ngay trước mặt bố già nhà mình cười to một hồi.

Gã vốn là dân xã hội đen, dùng loại đạn này khác gì chưa đánh đã khai với toàn bộ thiên hạ rằng ' vụ việc' này là do Lục Vĩnh Hạo gây nên đấy.

Nhưng là, Vân đại ca ngồi bình tĩnh trên ghế, từ từ nhắm mắt, khuôn miệng già nua đầy nếp nhăn ném ra một câu : « Cậu thích hay ghét không quan trọng, về sau bắt buộc phải mang theo người »

Hừ ! chỉ vì một câu nói này, mỗi lần có tụ họp, bố già này nhất định phải kiểm tra xem gã có mang súng này theo không. Rút cục, gã ngay cả ra ngoài chơi gái, bao cao su có thể quên nhưng không bao giờ quên mang nó.

Bây giờ nhìn lại, loại đạn đặc chế này đúng là quá chuẩn, một giọt nước không dính. Mỗi chi tiết, linh kiện đều sáng bóng, thử bóp cò, âm thanh tanh tách vang lên, cảm giác được sức bật, độ chuẩn xác còn nguyên.

Chắc tên Nhị Vương Tử sớm đã phát hiện quỷ kế của thằng em trai. Nhiều ngày liền đã phái ra rất nhiều thám binh truy tìm tung tích bọn họ gắt gao, cho nên Lý Hải Vương nóng lòng trở lại lãnh địa của mình. Đà long liên tục mấy ngày nay ngoại trừ ăn uống đều không đứng xuống mặt đất. Lục Vĩnh Hạo hiểu rõ nếu đến được lãnh địa của Tam Vương Tử thì gã xong đời, kể cả có trong tay súng tự động đi chăng nữa cũng là kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay.

Hành trình gấp rút, đừng nói người, ngay cả thú cũng không chịu nổi !

Vì thế sau hai ngày bay liên tục, đà long đột nhiên chẳng cất nổi cánh, thúc giục thế nào cũng vẫn nằm bệt dưới đất. Nhân dịp này, Lục Vĩnh Hạo cố gắng bắt chước dáng vẻ khi làm nũng của mấy ả tình nhân cũ ngày xưa, đến bên cạnh lắc lắc cánh tay Tam Vương Tử : « Mấy ngày liền không tắm, người ta chả muốn cho mình hôn đâu nha. Để người ta qua bên kia thác nước tắm rửa xíu xiu, chỉ mất một lát là xong ngay í mà»

Nói xong được câu sến như phim hồng koong như này, chân gã cũng muốn chuột rút luôn, vậy mà thằng chả Tam Vương Tử hớn hở thấy rõ, chỉ đạo bọn tay chân kiểm tra tọa kỵ xong liền lấy chiếc áo choàng, sau đó bế bổng gã ra hồ nước.

Ái chà, nhìn phong cảnh này mà xem, ba mặt là nước, một mặt vách đá hùng vĩ, phía trên vách đá có một cửa động vĩ đại, dòng nước xiết tuôn ồ ồ từ nơi đó xuống. Tựa như một con cự long phun trào, nước từ cao đổ xuống đập vào tầng tầng đá dưới hồ, sủi bọt trắng xóa.

Trong tiếng thác nước ầm vang, một tiếng súng thì tính là gì chứ ? thật đúng là địa phương tốt để giết người cướp của nha.

Mỹ nhân muốn tắm, Tam Vương Tử đương nhiên không gọi tùy tùng đến vây xem. Lúc này hắn đã thoát y phục, nhảy vào trong nước, xoay người cười ý bảo Lục Vĩnh Hạo mau mau thoát y mà nhảy vào lòng mình.

Lục Vĩnh Hạo cởi cúc áo, trong đầu vô vàn ý tưởng xoay chuyển, một nhát súng này, vô luận thành công hay thất bại thì bản thân đều là lành ít dữ nhiều, bắn hay không ?

Đang do dự thì thanh âm của Tam Vương Tử dê già đã vang lên : « Bé xấu tính của anh, lại ngượng ngùng cái gì, đợi lát nữa bản vương đùng dầu lưỡi giúp bé cưng rửa sạch mông nha ».

Đệt ! do dự cái rắm ! Nếu sống mà chỉ như con đàn bà để cho chúng nó tha hồ đùa bỡn thì gã nguyện ý tự tay giết chết thằng dâm dê này rồi anh dũng lên đường gặp Diêm Vương luôn cũng được.

Nghĩ đến đây, gã giựt phắt chiếc súng vẫn treo lủng lẳng trên ngực, nhắm thẳng ngực Tam Vương Tử.

Lý Hải Vương cũng là tay lão luyện trường đời, từ lúc ánh mắt Lục Vĩnh Hạo lộ hung quang lòng đã sinh cảnh giác. Khi gã giơ súng lên, Lý Hải Vương nhanh chóng kết khởi khiên chắn.

Xong, Lục Vĩnh Hạo tuyệt vọng nghĩ. NHưng ai ngờ kì tích xuất hiện, viên đạn « bang » một tiếng xuyên qua tấm khiên, trúng thẳng lồng ngực Lý Hải Vương.

Lý Hải Vương đối với kết quả ngày cũng thực ngạc nhiên, trợn tròn mắt nhìn vết thương trên ngực chảy máu đỏ thẫm, sau đó ngơ ngác nâng mắt khiếp sợ trừng Lục Vĩnh Hạo.

Lục Vĩnh Hạo không dừng tay, liên tục nổ súng vài lần nữa, mà Lý Hải Vương ngã ngửa ra sau, rơi vào đáy nước. Ngay khi chìm xuống nước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lục Vĩnh Hạo dữ tợn vô cùng, tiếc rằng chỉ giây lát hắn đã chìm đến đáy hồ, chỉ có từng tia máu đỏ sẫm không ngừng phun lên, tan loãng trên mặt hồ.

Nếu được. Lục Vĩnh Hạo còn muốn đem thằng chết bằm kia bắn thành cái sàng, nhưng thời gian cấp bách, nếu hai người bọn họ không sớm quay về thì đám tùy tùng chắc chắn sẽ sinh nghi chạy tới xem xét. Cho nên sau khi đắc thủ, Lục ca xoay người chạy vào mảnh rừng đen tối, rậm rạp ven hồ.

Vì vội, vì sợ, gã chạy như điên nên không chú ý đến phía trên cánh rừng gã đang chạy vào đám chim muông đang tan tác bay đi. Một đám đen bay táo tác ngợp trời, giống như có gì đó trong khu rừng rậm này buộc chúng hoảng sợ chạy trốn.

......

Lục Vĩnh Hạo cuống cuồng chạy hồi lâu mới phát hiện ra khu rừng này thật lạ.

Quá yên tĩnh, yên tĩnh đến âm u hầu như không có âm thanh gì. Xung quanh chỉ có những cây đại thụ cao lớn, cao vút đến tận trời, lẳng lặng im lìm, thỉnh thoảng lắm mới có tiếng lá khô rơi khẽ.

Lục Vĩnh Hạo dừng chân, giơ súng trong tay, híp mặt lại nhanh chóng đánh giá xung quanh.

Đột nhiên một tràng tiếng rên đau đớn truyền tới.

Thần kinh Lục Vĩnh Hạo căng lên, cẩn thận di chuyển tới nơi phát ra tiếng động.

Khi gã đi qua một tảng đá lớn, giật mình đến nỗi ngón trỏ tự động bóp cò súng.

Mẹ nó! Có là quái vật cũng phải biết tự trọng chứ ? Soi gương thấy bản thân xấu phải biết đường chui xó tự kiểm điểm, ai lại nghênh ngang ra đường dọa người khác thế này.

Quái vật này mặt người mình rắn, hiện đang nằm gục trên tảng đá phía trước mặt gã. Cả thân mình bọc trong lớp vảy xanh đang bốc ra mùi tanh hôi lợm giọng. Chỉ cần thêm một phát súng, chắc chắn quái vật đang vật vã kia sẽ đi đời. Nhân dịp nó còn đang ôm bụng rên rỉ phải nhanh chóng xử lý. Đúng lúc này, quái vật bất ngờ ngẩng đầu hung dữ nhìn thẳng vào gã.

Lục Vĩnh Hạo đang chuẩn bị bóp cò, đột nhiên nhìn thấy từ thân rắn đang cuộn tròn hiện ra một khuôn mặt, gã hoảng sợ run run, chỉ thốt lên : « Không... khoông thể nào, ... ngươi.... Ngươi là... ».

Bản mặt lộ ra đó, nếu chẳng phải phối hợp với cái thân thú quỷ dị kia thì bộ dạng cũng còn được coi là tử tế. Dưới hàng lông mi hơi chênh chếch, một đôi mắt phượng khẽ xếch lên. Mới nhìn một lần mà Lục Vĩnh Hạo đã cảm thấy y vừa mắt một cách quái lạ, lại không nói ra được thấy quen thuộc chỗ nào.

Lại nhìn thêm cái nữa, gã hốt hoảng đến mức lông tơ sau gáy dựng thẳng tưng. Gương mặt này làm gì có chuyện gã nhận không ra cơ chứ!

Vân ca treo đầy ảnh ngày ổng còn trẻ trong phòng khách với phòng đọc sách . Đừng nhìn bố già ngày nay lụ khụ sần sùi nhàu nhĩ như trái kiwi, lúc còn trẻ bộ dạng thế mà đẹp trai lai láng ra trò đấy. Chưa nói đến khuôn mặt thon gầy, giữa hai chân mày chứa vẻ đẹp âm nhu cổ điển của đàn ông Nhật Bản thời Edo. Ngay cả một thằng đàn ông như gã đây, lắm lúc trông vào còn phải ngây ra ấy chứ.

Có điều, Lục Vĩnh Hạo không thông cảm được lắm với thói tự luyến này của bố già, có lúc chớt nhả sẽ buông lời chế nhạo: "Vân ca à, ảnh chụp treo nhiều như vậy, có phải là đang nhờ gương mặt đẹp giai thời trẻ, chuẩn bị kén cho bọn em mấy bà chị dâu à?"

Vân ca không đáp lời gã, ngồi trên chiếc ghế thái sư, tay gõ lên thành ghế, ánh mắt chiếu ra từ sau cặp kính lão lườm một cái. Thế là gã lập tức sợ đến nỗi cái rắm còn chả dám nhả ra.

Trong một thoáng, điều Lục Vĩnh Hạo nghĩ đến chính là: không phải con riêng của Vân ca cũng lọt bồn cầu vọt tới chỗ này đấy chứ?

Viên đạn kia hiển nhiên đã khơi dậy thú tính của con quái vật nọ. Cặp mắt vốn đen như mực lập tức lóe lên quầng sáng đỏ máu, xông về phía Lục Vĩnh Hạo.

Thế nhưng trong nháy mắt móng vuốt lởm chởm nhọn hoắt kia vừa kề sát vào da Lục Vĩnh Hạo, quái thú dường như đã cạn kiệt sức lực, nặng nề gục ngã trước mặt gã. Y lại bắt đầu rên rỉ trong vô lực.

Mẹ ôi! Lục Vĩnh Hao đương tính toán xoay người bỏ chạy, lại phát hiện ra gót chân mình như cắm rễ xuống đất rồi, tê dại đến hết đường cục cựa. Kết quả là toàn thân mềm oặt, gã cũng ngã vật xuống, đè lên trên người quái thú kia.

Quái thú hơi hơi quay đầu lại, xuyên qua những sợi tóc tán loạn, trừng gã bằng một vẻ mặt hung tợn. Thế nhưng ánh mắt nọ quá giống Vân ca phiên bản thiếu thời, lại còn quyến rũ xinh đẹp thấy má, làm hại Lục ca tâm thần rung rinh.

Lục Vĩnh Hạo từ nhỏ đã theo chân Vân ca lăn lộn trong giới xã hội đen. Trình độ không giận tự uy của bố già luyện đến mười thành hỏa hầu, làm hại Lục Vĩnh Hạo dù trước giờ hung hăng càn quấy đến mấy, hễ bị bố già lườm cho liền thành ra cun cút nghe lời. Hiện tại chiếu theo lẽ thường, hẳn gã phải kiếm hòn đá nào bự bự rắn rắn, đập vị kia cái rốp bể gáo dừa luôn. Nhưng nhờ vào cái uy hưởng sái của Vân ca, gã vẫn là không thể hạ độc thủ.

"Đệt, không phải mày bỏ thứ bùa gì cho tao đấy chứ? Mày tha cho tao đi. Tao đảm bảo không động gì đến mày. Chúng ta ai đi đường nấy!"

Vốn gã cũng chẳng nghĩ nó nghe hiểu được đâu, nhưng ai dè nó lại hả họng ra nói: "Sợ đến nhũn cẳng không đi lại được... thì thật thà nhận đi, còn ở đó mà làm bộ kêu gào nói cứng cái gì?"

%^<�#�

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com