Ngả nghiêng cho đời ngẩn ngơNgả nghiêng vương vấn sầu tơ cõi lòngNgả nghiêng ai đợi ai mongNgả nghiêng một chút say trong cõi tình---leeminhtam99Fanfic: Hữu Duyên!Thể loại: Cục súc bá đạo công x hiền lành ngốc nghếch thụ, sinh tử văn.…
Thể loại : Bl, Np, Hắc hóa, Hệ thống, Hài hước, Đn, H tục 21+CP : All x Isagi ( có chút cảnh Isagi x All )Văn án :Isagi không biết bản thân dẫm phải vận cức chó gì mà cậu bị một hệ thống trói buộc, bắt cậu phải làm nhiệm vụ nó đưa ra. Nếu không làm sẽ bị biến thành phụ nữ.Cậu lúc đầu nghĩ nó chỉ là công lược tình cảm các cô gái xinh đẹp, đáng yêu nhưng không !. Nó bắt cậu đi tán trai, một thằng thẳng nam như cậu bắt đi nói chuyện yêu đương với đàn ông, chả khác nào lấy cái mạng già này.[ Ký chủ có thể chọn giả gái để tán trai rồi chia tay họ khi xong nhiệm vụ mà ?]" Mày có thể thất đức hơn nữa được không ?" [ Có thể, biến cậu thành phụ nữ mang thai cho con bú nhé ?]Con mẹ mày !Từ đó Isagi đi lên con đường giả gái không lối thoát, nói chuyện yêu đương với đám nam nhân khác nhau...phải nói là một lần bắt cá mấy tay ." Cậu nhìn có vẻ giống bạn gái tôi đấy Isagi "Isagi:...." Nhà cậu có em gái hay chị không ?"Isagi :....Không....tôi không biết gì hết é hic hic 😢____Nguồn twitter : @akimori48799921…
Tác giả: Nam Lâu Hoạ GiácThể loại: Ngôn tình, Trùng sinh, 2S, hiện đại đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã, HEConverter: ngocquynh520 LQĐEditor: Nhạc LamNguồn: DD Lê Quý ĐônVĂN ÁNChuyện tình yêuCô: An phận thủ thường, nỗ lực tìm kiếm ông xã hiền lànhAnh: Ngăn cản ý đồ của côCô: Tôi muốn ly hônAnh: Việc này đã xong, không thể thay đổiNữ trọng sinh đấu trí với nam phúc hắc không biết là chuyện nên khóc hay cườiChuyện gia đìnhBà nội: Con trai ly hôn điBa: Không nên làm phật ý mẹMẹ: Bây giờ, chúng ta không còn cách nào khácCô: Cuộc sống của chúng ta do chúng ta làm chủHãy xem nữ chính vượt qua mọi chông gai, giành được tình yêu, tài sản, sống một cuộc đời bình yên vui vẻ như thế nàoTrên đường ra sân bay về thăm ba mẹ, biến cố bất ngờ xảy ra khiến Mạnh Yên trọng sinh trở lại năm mười tuổi Đối mặt với ba mẹ suốt ngày tranh cãi, bà nội suốt ngày làm khó dễ, nói xấu mẹ bất hiếu trước mặt ba Cô phải làm gì? Liệu những cố gắng của cô có thể thay đổi được hiện thực?Liệu cô còn có thể tin vào tình yêu?…
Tác giả: Lạc Nguyệt Thất ThấtThể loại: Đại thúc, loli, cường thủ hào đoạt, 1vs1, CaoH, ngọt sủng, HE.Số chương: 169Editor: Raining🍀🍀🍀Nguồn: Wattpad/Stronggirl33(Từ chương 150-170)Editor: TrangQA830810, Giáng SinhBeta: Dâu Tây NhỏNguồn: diendanlequydon.com(Từ chương 1-149)#Raining🍀🍀🍀Truyện đang được edit trên diendanlequydon nhưng đã ngừng đăng khá lâu rồi. Vì mình rất thích truyện này nên quyết định sẽ edit tiếp. 😚😚😚…
Người Pháp có một câu ngạn ngữ thế này: 'Suis l'amour, l'amour fuit. Fuit l'amour, l'amour suit.' (theo tình tình chạy, trốn tình tình theo). Thế nên khi Jimin chạy theo Jungkook, anh mãi mãi chỉ nhìn thấy bóng lưng cậu, nhưng khi anh quyết định buông tay, cậu lại vẫn cố chấp chẳng chịu rời bỏ. Vậy rốt cuộc phải làm sao mới tốt đây?…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…