LOST & FOUND
[Sân bay Giang Bắc, Trùng Khánh, ngày 01/04/2019]
- Đi nhé!
- Ừ! Sang đấy rồi nhớ báo cho tôi.
- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.
- Vẫn phải gửi quà sinh nhật cho tôi đấy nhá.
- Không còn gì khác để nói hay sao vậy?
- Học hành cho đàng hoàng vào đấy, Diêu Sâm!
- Vâng vâng, thưa Châu tiên sinh. Cậu còn nói nhiều hơn cả mẹ tôi đấy.
Cả hai cùng cười. Đâu phải cuộc chia tay nào cũng buồn.
---
Thượng Đế đôi khi rất nhẫn tâm. Người không báo trước đâu là cuộc gặp gỡ cuối cùng.
---
[Nghĩa trang Trùng Khánh, ngày 06/04/2019]
"Thật đáng thương! Cậu ấy đang ở độ tuổi đẹp nhất. Chắc gia đình cậu ấy rất đau lòng!"
"Đâu ai biết trước rằng chiếc máy bay đó sẽ rơi chứ!"
Châu Chấn Nam lặng lẽ đứng cuối hàng người. "Nếu người lên chuyến bay đó là mình, thì chuyện này sẽ không xảy ra." Đó là điều duy nhất lặp lại trong tâm trí cậu.
.
.
.
.
.
*RENG RENG RENG*
Chiếc đồng hồ báo thức phiền phức vang lên, khiến người trong chăn phải với tay tự tắt lấy.
*BỘP*
- Ui da! – Diêu Sâm lồm cồm bò dậy. Một tay xoa xoa trán, một tay nhặt chiếc đồng hồ lăn lóc bên cạnh. – Cái đồng hồ chết tiệt! Hả? 8:00??
Cậu xuống giường, chộp ngay điện thoại. "17 cuộc gọi nhỡ từ Nam Nam". Cậu vừa lầm bầm gì đó vừa thay đồ rồi vội vã ra ngoài. Hôm nay là ngày chủ nhật, nên nơi cậu đang đến dĩ nhiên không phải là trường học.
Châu Chấn Nam đứng đợi cậu ở chỗ hẹn.
- Chào! – Diêu Sâm chạy đến vỗ vai Châu Chấn Nam, vừa nói vừa hổn hển thở như cá mắc cạn.
- Bây giờ là... 8:27! Đây là cái cậu gọi là "7 giờ gặp" hả? – Châu Chấn Nam nói sau khi xem đồng hồ. Sao có thể trách móc người khác bằng khuôn mặt đáng yêu như vậy chứ?
- Tại tớ...
- Ngủ dậy trễ chứ gì? Khỏi giải thích cũng biết luôn.
- Hì... – Diêu Sâm nhe răng cười. Kiểu "Chỉ cậu hiểu tôi". Mỗi lần dùng chiêu này đều sẽ bị Châu Chấn Nam đánh thêm vài cái.
- Cười cái con khỉ á. - Hai bài tay nhỏ vỗ bốp bốp lên vai đứa bạn thân. - Đi ăn thôi ông, đói muốn chết à.
Châu Chấn Nam lôi cổ Diêu Sâm đi. Cậu ta luôn làm như thế, dù Diêu Sâm đã nói không biết bao nhiêu lần là hành động đó trông rất buồn cười. Căn bản vì Châu Chấn Nam thấp hơn cậu (khá nhiều đi).
Chủ nhật nào cũng vậy. Châu Chấn Nam và Diêu Sâm sẽ dành cả ngày để lượn lờ mấy chỗ quen thuộc. Đầu tiên là đi ăn đồ ngon. Sau đó sẽ đến cửa hàng nhạc cụ cũ. Rồi đến hiệu sách. Cuối cùng là cafe. Cả hai sẽ nói không biết mệt về cái tương lai xa ơi là xa của hai đứa. Cuối cùng là ra bờ sông ngồi đàm đạo chuyện thiên hạ.
- Sau khi có gấu rồi vẫn sẽ duy trì chuyện này nha. – Diêu Sâm hớn hở.
- Hâm hả? Có gấu rồi ai thèm đi với ông nữa ông ơi? – Châu Chấn Nam nói. Ngay cả khi bày ra bộ mặt dè bỉu, trông cậu ta vẫn không có chút đáng ghét nào.
- Phũ vậy?
- Ừ đấy. Chịu không chịu thì chịu.
- Chịu.
Châu Chấn Nam cười phá lên. Diêu Sâm cũng cười. Thời gian của đôi bạn luôn trải qua hết sức vui vẻ và thú vị.
- Châu Chấn Nam, cậu đúng là một người kì lạ đấy.
- Vậy hả? Vậy sao cậu lại bám đuôi một kẻ kì kì lạ như tôi vậy?
- Nè, tôi không có bám đuôi cậu nha.
- Ờ, vậy ha? – Châu Chấn Nam đáp lạnh lùng.
....
- Châu Chấn Nam.
- Sao?
- Ngày mai thầy hiệu trưởng sẽ thông báo kết quả phải không?
- Ừ.
- Tôi nghĩ cậu sẽ...
- Tôi không đi đâu. Cậu biết tôi không hứng thú việc du học mà. Đó cũng không phải trường tôi thích.
- Vậy còn đăng kí làm gì?
- Cậu bảo đăng kí với cậu cho vui mà?
- Ôi trời. Nghe con người đó nói kìa. Cậu bám đuôi tôi thì có á nha.
- Cứ cho là vậy đi ha.
Lại cười. Đó là cách hai người bạn đó ở cạnh nhau gần 4 năm qua. Đơn giản, chân thành. Sau cùng thì chỉ cần có vậy.
***
[Trường trung học X, ngày 04/03/2019]
- Em chắc chắn là mình sẽ bỏ qua cơ hội này sao, Châu Chấn Nam?
- Vâng, thưa hiệu trưởng.
- Thầy cho rằng em nên suy nghĩ kĩ hơn đấy. Tuy đó không phải trường top nhưng chất lượng đào tạo rất tốt. Hơn nữa họ rất hài lòng về bài dự thi của em.
- Ngay từ đầu em đã không muốn học ở đó rồi ạ.
Thầy hiệu trưởng hết sức ngạc nhiên vì câu trả lời của cậu. Nhưng sau cùng, ông cũng không thể làm gì hơn. Cậu và Diêu Sâm là 2 người duy nhất đăng kí vào nhạc viện đó. Nếu cậu không đi, cơ hội đó sẽ thuộc về Diêu Sâm. Và Châu Chấn Nam biết, Diêu Sâm cần nó hơn cậu. Châu Chấn Nam vui vẻ trở về lớp.
- Diêu Sâm! Hiệu trưởng tìm cậu. – Châu Chấn Nam cười. Diêu Sâm cũng vậy, cả hai đều hiểu những gì đang diễn ra trong đầu đối phương.
Lúc ra về, Diêu Sâm cứ nói mãi về sự sung sướng của cậu. Cơ hội đó giống như một giấc mơ vậy. Vĩ cầm, đó là tình yêu vô hạn đối với Diêu Sâm. Nhưng hoàn cảnh của cậu không cho phép cậu thực hiện đam mê đó một cách dễ dàng. Học phí của nhạc viện rất cao. Nếu không có học bổng, giấc mơ của cậu mãi mãi không thể thực hiện. Không thể diễn tả nỗi sự quý giá của cơ hội lần này đối với cậu. Cậu và Châu Chấn Nam đăng kí xin học bổng từ tháng 10, kết quả thì... ai cũng biết rồi đấy.
- Vui tới vậy hả? – Châu Chấn Nam nhìn đứa bạn ngốc nhảy chân sáo bên cạnh, hỏi. Trên mặt lộ rõ ý cười.
- Không đâu. Vui không làm sao diễn tả hết được á! Trời ơi, chắc tui đang nằm mơ đây mà. – Diêu Sâm hơi khựng lại. – Dù sao thì... cơ hội này là nhờ cậu.
- Nói vớ vẩn gì vậy?
- Thầy hiệu trưởng có kể mà. Cảm ơn cậu.
- Điên quá ông! - Châu Chấn Nam lại vỗ bôm bốp vào vai tên bạn ngốc. Trong cái mối quan hệ này, nói cảm ơn chính là muốn bị ăn đòn. - Tại tôi không muốn đi thôi. Nên là cậu cứ vác cái cục nợ đó đi ha.
- Ờ, đừng hối hận nha.
Cả hai cười phá lên. Chiều đó cả hai đi ăn mừng, ăn mì. Lại là mấy cái ước mơ ngớ ngẩn của hai đứa. Nhưng lần này vui hơn vì có ai kia đã bước thêm một bước trên con đường ấy rồi.
- Còn cậu? – Diêu Sâm nói với cái miệng nhét đầy mì. – Bao giờ thì cậu bắt đầu?
- Sắp.
- Cậu nói câu đấy cả tỉ lần. Tớ hỏi nghiêm túc đấy.
- Không biết. Chỉ là không phải lúc này thôi.
Châu Chấn Nam không phải kiểu thích ganh đua, không thích tiếp xúc với nhiều người. Nên sau cùng, cậu quyết định "thích trở thành một nhà văn". Cậu đã thử vài thứ linh tinh, nó không quá tệ. Tóm lại là cậu có đầy đủ điều kiện, cái duy nhất thiếu là đam mê. Đó là lí do mà giấc mơ của cậu bị vứt xó. Thật ra, ước mơ của cậu là một điều khác. Điều mà cậu biết sẽ không bao giờ thành hiện thực, nên cuối cùng nó cũng bị vứt xó nốt.
- Khi nào thì đi nhỉ? – Châu Chấn Nam hỏi bâng quơ.
- Chắc khoảng 1 tháng nữa. Có khá nhiều thứ phải chuẩn bị. Sao thế? Không nỡ rời xa tui chứ gì? Haha...
- Không. Chỉ muốn biết khi nào được giải phóng khỏi cậu thôi.
- Cái gì? – Diêu Sâm (giả vờ) nổi điên rồi đấm một cái vào vai Châu Chấn Nam. – Không có tui cậu hơi bị khó sống đó nha. Biết ơn vào.
- Dám đánh tôi? Cậu tới số rồi.
Châu Chấn Nam lại cho Diêu Sâm ăn đòn. Còn Diêu Sâm thì chỉ cười thôi.
...
- Châu Chấn Nam.
- Gì nữa?
- Cậu phải luôn là bạn tốt của tôi đó nha.
- Nói cái gì vậy?... Không biết đâu.
- Ê, trả lời đi mà.
- Có trả lời cũng đều là giả thôi.
- Trả lời đi, giả tôi cũng muốn nghe.
- Dẹp đi. – Châu Chấn Nam nhấc balo. – Cô ơi tính tiền!
- Châu Chấn Nam, không được trốn! Đứng lại đó!
***
Châu Chấn Nam đẩy cửa vào nhà. Cậu nhìn đồng hồ. 10:08. Căn nhà lớn tắt điện tối om. Cậu ngang qua phòng khách, đang định lên lầu.
- Vừa đi đâu về đấy?
Châu Chấn Nam quay sang. Người đàn ông trung niên mặc một bộ vest đen. Cậu không đáp dù đã nghe rõ câu hỏi.
- Thật lì lợm! Đến bao giờ mày mới thôi cái kiểu ngông cuồng đó?
- Xin lỗi... Thưa chủ tịch. - Châu Chấn Nam đáp, không cảm xúc.
- Đừng quên vị trí của mày! Tối mai đừng về nhà, có một buổi tiệc quan trọng!
- Vâng.
Người đàn ông quay đi. Châu Chấn Nam về phòng, ngả lưng xuống giường và dán mắt lên trần nhà. Cậu làm vậy cả tỉ lần để tìm hiểu tại sao các diễn viên trong phim hay làm vậy. Nằm dài trên giường để... ngắm trần nhà. Cậu lại nhìn về phía bàn học, tấm ảnh người phụ nữ với cây vĩ cầm.
Cậu là một thằng nhóc may mắn. Cậu luôn nhủ vậy. Bố cậu là một ông chủ tịch giàu có. Mẹ cậu là một nghệ sĩ vĩ cầm, không nổi tiếng lắm nhưng không hẳn là vô danh. Tất cả sẽ hoàn hảo như truyện cổ tích nếu không thêm vào chi tiết hai người đó không phải là vợ chồng. Vậy đấy, mối tình qua đường sai lầm ấy đã để lại cho thế giới một thứ kết tinh của sự sai lầm – cậu. Ừ thì cậu cũng chẳng còn đủ hơi sức để phàn nàn gì cả. Ngài chủ tịch có cuộc sống và vợ con của ông ấy. Và cậu cần "biết ơn vì đã không bị đuổi ra khỏi nhà". Đó là điều ông ấy nói. Còn nữ nghệ sĩ vĩ cầm xinh đẹp thì đã sớm lập gia đình ở nước Mĩ xa xôi rồi. Thỉnh thoảng người mẹ cũng tốt bụng về thăm đứa con mà mình đã bỏ rơi nữa. Châu Chấn Nam cũng chẳng đòi hỏi nhiều hơn. Thời gian đã dạy cậu như vậy, rằng cuộc đời sẽ không bao giờ cho cậu thứ cậu cần. Mặt khác, bây giờ cậu cũng chẳng biết mình cần gì để mà đòi nữa.
Châu Chấn Nam với điện thoại.
"Mai tôi ngủ nhà cậu nha."
"Okay~~ "
Có chỗ ngủ là có tất cả. Giải quyết rắc rối xong rồi. Châu Chấn Nam đi tắm rồi đánh một giấc. Sau cùng thì cậu cũng chẳng cần một cuộc sống phong phú hơn đâu.
***
- Em Châu Chấn Nam! Em Châu Chấn Nam!
Châu Chấn Nam đang mơ mơ màng màng, giọng ai nghe quen quen. Cậu ngẩng dầu dậy.
- Bài giảng của tôi tệ đến thế sao?
Thầy giáo đang đứng trước mặt cậu. Trông thầy như không thể giận hơn được. Bị Diêm Vương đánh dấu vào sổ đen là xác định rồi nhé.
- Em xin lỗi thầy ạ.
- Em nghĩ môn học của tôi chán lắm sao?
- Không ạ! Tại thầy giảng không hay thôi ạ.
Thầy giáo thì trợn tròn mắt vì sốc, còn cái người ngồi đằng sau và cả lũ xung quanh thì cười như được mùa. Chỉ có mỗi Châu Chấn Nam là vẫn diễn sâu vai thanh niên cứng với vẻ mặt kiểu "Đó là sự thật! Tại sao lại cười?" Kết quả là bạn học Châu bị trừ điểm bài kiểm tra và phạt đứng ngoài hành lang.
Tan học, cậu về chung với Diêu Sâm như thường lệ. Và cái người kia hình như vẫn chưa cười xong.
- Buồn cười ở chỗ nào đấy? – Châu Chấn Nam hỏi.
- Cậu thật sự thấy không buồn cười á?
- Tớ nói đúng sự thật mà. Có sự thật nào mà lại buồn cười đến thế chứ?
- Ừ ừ. Cứ nghĩ vậy đi nha, bạn quý ngài Châu-Kì-Lạ.
- Đề nghị bạn học Diêu ngưng quá khích. Đi ăn thôi, đói rồi.
- Ừ.
Vậy là từ trường học cho đến quán mì. Diêu Sâm cứ nhìn vào mặt Châu Chấn Nam mà cười. Sự thật đúng là nó không buồn cười đến mức như thế.
- Sao hôm nay lại phải qua nhà tớ vậy?
- Tại rảnh.
- Lại cãi nhau với bố hả?
- Không.
- Với vợ của ổng?
- Không.
- Con ổng?
- Không.
- Hay là...
- Trong nhà hết người rồi ông. Rảnh quá ha, lo ăn đi.
- ... Bao lâu rồi mẹ cậu không về? – Giọng Diêu Sâm nghiêm túc hiếm thấy.
- 2 năm 9 tháng 13 ngày!
- Cậu không nhớ bà ấy hả? – Diêu Sâm làm Châu Chấn Nam hơi khựng lại.
- Tớ không có thời gian.
- Làm như cậu bận lắm vậy?
- Ừ. Bận mà.
- Bận?
- Ngủ.
- Hâm.
- Rảnh.
Diêu Sâm vào nhà trước. Châu Chấn Nam thì vào sau cho lịch sự. Cậu chào mẹ và chị gái của Diêu Sâm. Hai đứa đi thẳng lên phòng trên. Có vẻ như họ cũng quá quen với việc Châu Chấn Nam tá túc qua đêm ở nhà họ rồi. Châu Chấn Nam quăng cặp lên bàn học của Diêu Sâm rồi bay lên giường nằm luôn. Diêu Sâm đạp đạp:
- Xuống dưới đất.
- Ngủ rồi.
- Hết nói nổi.
Diêu Sâm loay hoay chuẩn bị đồ, chắc là định đi tắm.
- Đàn của cậu đâu? – Châu Chấn Nam đột nhiên hỏi.
- Làm gì đã có.
- Sắp đi học mà vẫn chưa có đàn hả? Tính đàn ké mấy chỗ bán nhạc cụ đến bao giờ?
- Từ từ đã. Tớ định qua đó rồi kiếm tiền mua sau. Nhà tớ làm quái gì có tiền mà mua ngay. Bao nhiêu thứ phải lo.
- Vậy hả? – Châu Chấn Nam nhìn lên trần nhà, ra vẻ suy tư lắm. – Gia đình cậu nói sao về việc này? Đi du học ấy.
- Thì cũng bình thường thôi. Gia đình tớ không đủ tiền lo cho giấc mơ của tớ một cách chu đáo, nhưng cũng không vì thế mà bắt tớ từ bỏ ước mơ của mình.
- Hạnh phúc nhỉ?
- Ừ. – Diêu Sâm hơi ngập ngừng. – Còn cậu?
- Không biết đâu. Tớ ngủ rồi nhé.
- Trời ạ... Ừ.
***
Châu Chấn Nam về nhà, lại ngả lưng lên giường, lại nhìn lên trần nhà. Cậu nghĩ về những gì Diêu Sâm nói. Cậu bỗng hơi ganh tị vì Diêu Sâm đã bắt đầu bước trên con đường tương lai của cậu ấy. Diêu Sâm có đam mê, cậu ấy dám cháy hết mình vì nó. Diêu Sâm có một cuộc sống giản dị, eo hẹp, nhưng hạnh phúc. Hoặc là cậu ấy biết cách làm cho bản thân mình hạnh phúc. Tất cả mọi thứ Diêu Sâm có là những thứ Châu Chấn Nam không bao giờ có được. Ước mơ của cậu, nếu có, phải chăng là được một lần ngồi ăn một bữa cơm vui vẻ với cả bố và mẹ. Điều đó thật xa xỉ. Cậu ganh tị và ngưỡng mộ Diêu Sâm biết bao. Ở bên cạnh Diêu Sâm, cậu được dự vào một phần nhỏ hạnh phúc ấy. Dần dần, nó trở thành một thói quen. Cậu không có hạnh phúc, nên cậu tìm kiếm hạnh phúc của người khác rồi lấy đó làm niềm vui của mình. Giờ nghĩ lại, cậu hơi bối rối về cái tương lai mà cậu phải đối mặt một mình. Rồi Châu Chấn Nam lại nghĩ tới cái tương lai cũng một mình của Diêu Sâm. Bỗng có điều gì đó sáng lên trong mắt cậu. Cậu lại góc phòng, lục lọi gì đấy trong cái rương đồ cũ. Lấy ra một thứ gì đấy đầy bụi. Cuối cùng thì cậu cũng có thể giúp đỡ chút ít cho người bạn của mình.
Kể từ ngày hôm sau, cậu không về chung với Diêu Sâm nữa mà hớn hở đi đâu đó. Diêu Sâm bất ngờ về thái độ chưa từng thấy của Châu Chấn Nam. Nhưng như thường lệ, khó mà bắt tên ngốc này mở miệng được.
- Diêu Sâm! – Châu Chấn Nam theo đuôi Diêu Sâm lúc tan học.
- Cậu gọi tôi á hả? Lạ nha. – Diêu Sâm tròn mắt.
- Đi ăn gì đi. – Châu Chấn Nam hớn hở.
- Thôi đi ha. Có người ngày nào cũng bỏ tui đi về trước mà. – Diêu Sâm như sáng ra điều gì đó. – Châu Chấn Nam, cậu có người yêu rồi hả?
- Tên ngố này. – Châu Chấn Nam cốc một cái lên đầu Diêu Sâm. – Đi ăn!
Châu Chấn Nam lôi Diêu Sâm đi. Người bị lôi đi thì vẫn chưa hiểu gì. Đi ăn mì xong, trước khi về nhà Diêu Sâm chơi thì Châu Chấn Nam bảo muốn về nhà một tí, rồi bảo Diêu Sâm cứ về trước. Ừ thì về, Diêu Sâm cũng không rảnh rỗi đứng đợi đâu. Ai chẳng biết Châu Chấn Nam là chúa lề mề chứ (có lẽ thua cậu một chút).
Diêu Sâm về nhà, tắm táp xong, đang định học bài thì Châu Chấn Nam đến.
- Tắm rồi hả?
- Ừ.
- Cho cậu này. – Châu Chấn Nam nói rồi đặt cái hộp đàn trước mặt Diêu Sâm. Người kia còn chưa ngạc nhiên xong thì Châu Chấn Nam nói tiếp. – Cái này là của mẹ tôi, nó hơi cũ nên tôi phải đi tút tát lại tí. Giờ thì ngon lành rồi đấy.
Châu Chấn Nam nói, không cười nhưng trông rất là vui. Diêu Sâm tròn mắt nhìn Châu Chấn Nam xong thì vội vã mở cái hộp đàn ngay. Một cây vĩ cầm.
- Cậu điên hả? Sao tôi nhận thứ này được?
- Cậu mới điên á. Đòi đi học đàn mà không có đàn sao?
- Nhưng nó đắt tiền lắm.
- Đâu, của chùa mà, chỉ tốn tiền sửa lại chút thôi. – Châu Chấn Nam lại nằm dài trên giường. Đôi mắt ti hí nheo lại vui vẻ. – Tôi phải làm thêm bữa giờ đấy. Liệu mà giữ gìn nha.
- Làm thêm? Cậu á? – Diêu Sâm lại tròn mắt.
- Gì lạ vậy?
- Cậu mà cần làm thêm để kiếm tiền á? Sửa đàn nhiều tiền đến vậy?
- Thì... – Châu Chấn Nam vờ ngủ. – Không cần nhiều lắm. Nhưng tôi muốn làm cái gì đó cho cậu, bằng khả năng của tôi. Vậy thôi.
- ... – Diêu Sâm lặng đi một lúc. – Cảm ơn cậu, Châu Chấn Nam.
- Ngủ rồi.
- Cậu phải luôn là bạn tốt của tôi đó.
- Ngủ rồi.
- Ừ.
Diêu Sâm cười. Châu Chấn Nam cũng cười, nhưng mà chỉ có mỗi cậu biết thôi.
***
[Sân bay Giang Bắc, Trùng Khánh, ngày 01/04/2019]
- Đi nhé!
- Ừ! Sang đấy rồi nhớ báo cho tôi.
- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.
- Vẫn phải gửi quà sinh nhật cho tôi đấy nhá.
- Không còn gì khác để nói hay sao vậy?
- Học hành cho đàng hoàng vào đấy, Diêu Sâm!
- Vâng vâng, thưa Châu tiên sinh. Cậu còn nói nhiều hơn cả mẹ tôi đấy.
Cả hai cùng cười. Đâu phải cuộc chia tay nào cũng buồn.
"Chuyến bay R.CN159820 sắp đến giờ cất cánh, xin quý hàng khách vui lòng..."
Diêu Sâm chào tạm biệt Châu Chấn Nam rồi kéo vali đi. Châu Chấn Nam cười rồi ra về.
Cậu thấy mọi chuyện cũng không tệ như cậu nghĩ. Cậu đang tính tiếp tục làm thêm để lấp lại khoảng thời gian thường dùng đi chơi với Diêu Sâm. Hai đứa vẫn sẽ liên lạc thôi, cũng không phải là thiếu Diêu Sâm hẳn. Châu Chấn Nam về nhà, đi ngủ.
.
.
.
Chuông điện thoại reo lên. Châu Chấn Nam uể oải chui ra khỏi chăn. Cậu nhìn đồng hồ. 04:44. Ai lại gọi giờ này? Chẳng lẽ là Diêu Sâm? Cậu nhấc điện thoại.
- Alo?
"..."
- Đúng rồi ạ. – Châu Chấn Nam trả lời bằng giọng ngái ngủ.
"..."
- Chị nói... sao ạ? – Trong khoảnh khắc đó, Châu Chấn Nam tưởng như mọi thứ xung quanh đang sụp đổ. Chiếc điện thoại bất giác rơi khỏi tay.
***
"Chuyến bay R.CN159820 xuất phát từ sân bay Ichoen ngày 01/04/2019 đã gặp một sự cố khi cất cánh khiến cho..."
Châu Chấn Nam tắt TV. Họ đã nói về nó suốt tuần qua. Cậu không biết thế giới quan tâm về nó thế nào nhưng cậu biết những tin tức đó khiến người ở lại đau đớn thế nào. Cậu với lấy chiếc áo sơ mi đen trong học tủ, vô tình động phải nó, chiếc hộp cũng màu đen. Cậu nhấc nó lên, chiếc đồng hồ Diêu Sâm tặng cậu vào sinh nhật năm ngoái, nó hỏng rồi, nhưng cậu vẫn cất đấy. Cậu đeo nó vào, ra khỏi nhà.
Đoàn đưa tang không đông. Gia đình, họ hàng, bạn bè, thầy chủ nhiệm đều đến dự. Cậu đi cuối, cũng không đặt hoa lên mộ. Khi cậu nhìn thấy mẹ và chị của Diêu Sâm khóc, cậu tự hỏi có ai sẽ làm vậy nếu người nằm dưới lòng đất là cậu? Có lẽ nếu người ra đi là cậu, sẽ chẳng có nhiều đau thương đến thế.
"Thật đáng thương! Cậu ấy đang ở độ tuổi đẹp nhất. Chắc gia đình cậu ấy rất đau lòng."
"Đâu ai biết trước rằng chiếc máy bay đó sẽ rơi chứ."
Những lời thì thầm xung quanh chỉ khắc sâu thêm suy nghĩ sẵn có trong lòng Châu Chấn Nam. Cậu thấy có lỗi với Diêu Sâm thật nhiều. Tại sao nhỉ? Có phải vì Diêu Sâm đã lên chuyến bay đó thay cậu? Đáng lẽ ra mọi chuyện đã khác. Châu Chấn Nam chỉ lặng lẽ đứng cuối hàng người. "Nếu người lên chuyến bay đó là mình, thì chuyện này sẽ không xảy ra." Đó là điều duy nhất lặp lại trong tâm trí cậu.
Khi tất cả mọi người đã rời khỏi nghĩa trang, cậu cầm cành hoa trắng đến bên mộ Diêu Sâm. Sau khi đặt hoa, cậu ngồi xuống, tựa lưng bào bia đá, nhìn lên bầu trời.
- Ngay cả lúc ngày tớ vẫn ganh tị với cậu đấy, Diêu Sâm ngốc nghếch! Bây giờ cậu còn nghe được lời tớ không... – Châu Chấn Nam nhắm mắt, cảm nhận mùi hương trong ngọn gió thổi qua. Cậu nói tiếp, mắt vẫn nhắm. – Tớ biết ước mơ của tớ là gì rồi. Tớ muốn lên chuyến bay đó thay cậu. Thật đấy, nếu thời gian... quay trở lại...
.
.
.
---
"Chiếc đồng hồ của Thượng Đế không bao giờ quay ngược. Nhưng khi thời gian chảy ngược, điều đó không bao giờ là vô nghĩa."
---
.
.
.
- Em Châu Chấn Nam! Em Châu Chấn Nam!
Châu Chấn Nam đang mơ màng bỗng choàng tỉnh. Cậu ngẩng dầu dậy.
- Bài giảng của tôi tệ đến thế sao?
Thầy giáo đang đứng trước mặt cậu. Trông thầy như không thể giận hơn được.
Chuyện gì đang xảy ra? Châu Chấn Nam lơ ngơ ngó xung quanh. Cậu nhìn dòng ghi chú trên bảng. "Thứ ba, ngày 05/03/2019". Mắt cậu dán vào đó. Tất cả... chỉ là mơ? Cậu chợt nhớ ra điều gì. Cậu quay lưng lại. Diêu Sâm ngồi sau, ngơ ngác nhìn cậu. Cậu cũng ngơ ngác nhìn. Thật sự chỉ là mơ sao?
- Châu Chấn Nam! – Thầy giáo đã mất bình tĩnh. – Em đang làm gì trong lớp của tôi vậy?
- Thưa thầy, em xin lỗi. Em chỉ...
Cậu luống cuống giải thích. Nhưng khi ánh mắt vô tình lướt qua cổ tay mình, cậu ngưng lại. Chiếc đồng hồ ở đó. Cậu nhấc tay lên. Không thể nhầm được, cậu không bao giờ đeo nó, chiếc đồng hồ Diêu Sâm tặng. Nó đang lạnh lẽo nhích từng giây. Cậu rùng mình. Cậu lại quay xuống nhìn Diêu Sâm lần nữa. Cậu ấy rõ ràng chẳng hiểu gì. Điều gì đó chợt lướt qua đáy mắt Châu Chấn Nam. Cậu vụt chạy ra khỏi lớp như thể không biết rằng cả lớp đang nhìn mình.
- Châu Chấn Nam! EM BỊ CẤM THI MÔN CỦA TÔI! – Thầy giáo nói vọng theo, nhưng đó không phải điều cậu quan tâm.
Diêu Sâm ngẩn người. Cậu chưa bao giờ thấy Châu Chấn Nam khẩn trương như thế. Suốt tiết đó Châu Chấn Nam không về lớp. Giờ ra chơi, Diêu Sâm đang định chạy đi tìm thì nghe thông báo. "Em Diêu Sâm lớp 12A6 lên văn phòng thầy hiệu trưởng cần gặp." Chuyện Châu Chấn Nam phải tạm gác lại sau vậy. Diêu Sâm đến phòng hiệu trưởng. Có lẽ chuyện này rất quan trọng, cậu đoán điều vậy khi nhìn thấy ánh mắt đầy ái ngại của thầy hiệu trưởng.
- Em chào thầy ạ.
- Chuyện này... tôi cũng cảm thấy khó mở lời. Châu Chấn Nam vừa đến gặp tôi. – Tim Diêu Sâm ngừng đập một giây khi nghe điều này. Có một ý nghĩ ích kỉ ngang qua đầu cậu. – Tôi không biết lí do gì khiến em ấy thay đổi ý kiến nhanh như vậy. em ấy nói rằng bằng mọi giá phải nhận được phần học bổng đó. Điều này thật có lỗi với em, nhưng phía học viện cũng muốn ưu tiên Châu Chấn Nam hơn. Nên...
- Em hiểu rồi ạ. Cảm ơn thầy. – Diêu Sâm nói vội rồi quay ra ngoài, phớt lờ tiếng gọi phía sau của thầy hiệu trưởng.
Bây giờ Diêu Sâm hoàn toàn không vui, nếu không muốn nói là tức giận. Sau tất cả tại sao Châu Chấn Nam lại làm vậy? Không hứng thú? Không quan trọng? Không hối hận? Đó chẳng phải là những gì cậu ấy từng nói? Hơn nữa cậu ấy hiểu hơn ai hết, đối với Diêu Sâm cơ hội này quan trọng đến thế nào? Vậy tại sao? Diêu Sâm thật sự không hiểu chút gì. Những gì Châu Chấn Nam từng nói rõ ràng là thật. Cậu không nghi ngờ gì cả. Nhưng cậu chỉ không hiểu những gì diễn ra hôm nay. Châu Chấn Nam có chút bất thường. Cậu cần nói chuyện với Châu Chấn Nam ngay. Đáng tiếc, cả nửa buổi học sau đó Châu Chấn Nam cũng không về lớp. Có vẻ cậu ấy đã trở lại lấy cặp sách khi Diêu Sâm lên phòng hiệu trưởng. Tan học, Diêu Sâm định đến thẳng nhà Châu Chấn Nam. Nhưng Châu Chấn Nam đã đợi cậu ở cổng trường.
- Này Châu Chấn Nam, cậu...
- Xin lỗi.
- Cái gì? Vậy là thật sao? Cậu thật sự sẽ nhận học bổng... và đi du học sao? – Diêu Sâm nói, có chút tức giận, chút ngạc nhiên, chút buồn bã và cả chút thất vọng.
- Xin lỗi.
- Tại sao?
- Xin lỗi.
- Trả lời đi chứ tên điên này. – Diêu Sâm quăng cả chiếc balo vào người Châu Chấn Nam. Cậu thật sự mất bình tĩnh, hiếm khi cậu mất bình tĩnh.
Châu Chấn Nam từ đầu vẫn không nhìn Diêu Sâm. Cậu lặng đi một chút, rồi trả lời.
– Vì cậu là người bạn duy nhất của tôi. Chỉ vậy thôi. – Cậu quay đi, không để Diêu Sâm nói thêm điều gì cả.
Châu Chấn Nam về nhà, như mọi ngày. Gần đến nơi thì mới thấy xe cộ tấp nập, đèn hoa xa xỉ. À, bữa tiệc, cậu đã quên mất nó. Cậu quay lưng đi, lang thang qua các con đường, góc phố, chọn một chỗ nào đấy để ngồi nghỉ chân. Đầu óc cậu trống rỗng. Cậu vốn không phải đứa hay suy nghĩ. Đúng hơn là cậu không cho phép mình suy nghĩ. Thay vào đó, cậu đi ngủ. Bây giờ thì không có chỗ ngủ, cậu lẳng lặng ngồi đó, nhìn người này người kia, nhìn cái này cái kia. Đến khi cậu quyết định kiếm cái gì đó ăn vì đói thì trời đã sáng. Cậu kiếm chút gì bỏ bụng rồi lại đến trường. Cậu là người đầu tiên đến lớp. Cậu quay xuống bàn dưới, chỗ Diêu Sâm ngồi. Cậu không biết gọi tên cảm giác này, nó trống trải đến buồn bã. Cậu gục mặt xuống bàn ngủ.
Nhiều ngày sau đó, Châu Chấn Nam và Diêu Sâm vẫn không nói chuyện với nhau. Chẳng ai muốn mở lời, chẳng biết phải nói gì. Thay vì tức giận, bây giờ Diêu Sâm thật sự muốn biết lí do Châu Chấn Nam làm vậy. Cậu luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Cậu luôn cảm thấy người đã nhận học bổng đó và sẽ lên máy bay là cậu, không phải Châu Chấn Nam. Cậu không biết thứ cảm giác kì lạ này xuất phát từ đâu, nhưng nó rõ ràng đến mức cậu không thể thuyết phục mình đó chỉ là tưởng tượng.Châu Chấn Nam vẫn đều đặn đến trường, và ngủ. Cậu vẫn về nhà hằng ngày, ngoài ngủ ra còn để nhìn trần nhà nữa. Cậu chẳng thèm quan tâm thời gian đang chảy xung quanh. Từ trước đến nay nó vốn vô nghĩa đối với cậu. Những kí ức đã từng là hiện thực cứ trở đi trở lại trong trí óc. Cậu lăn lóc trên giường một lúc rồi ánh mắt chuyển sang góc phòng. Cái rương đồ cũ. Cậu lục lọi, lôi cây vĩ cẩm ra. Nó cũ thật, đầy bụi. Cậu lấy giấy bút viết viết cái gì đấy rồi xách nó đi sửa. Cậu đi lâu. Đến chập tối cậu mới về nhà. Cậu lại nằm dìa trên giường. Cậu lấy điện thoại rồi nhấn số."Nam Nam hả con?"- Chào mẹ."Mẹ không ngờ rằng con sẽ gọi cho mẹ đấy..."- Con chỉ muốn biết mẹ có khỏe không?"Mẹ ổn. Việc học hành của con thế nào?"- Vẫn vậy ạ... Con tắt máy nhé?"Nam Nam, khoan! Mẹ chỉ muốn nói... cảm ơn con vì đã sống tốt. Mẹ sẽ về sớm thôi."- Không ạ. Mẹ không cần về đâu."Con còn giận mẹ sao?"- Không... con không có..."Sinh nhật con mẹ sẽ về, mẹ hứa."- Cảm ơn mẹ."Ừ"Điện thoại ngắt.Điều duy nhất Châu Chấn Nam nghĩ lúc này là năm ngoái mẹ cậu cũng nói y như vậy. Kết quả là cậu đã mừng sinh nhật ở nhà Diêu Sâm, cùng với mẹ và chị gái cậu ấy, như mọi năm. Châu Chấn Nam nằm một lúc rồi đi soạn hành lí. Ngày mai cậu phải ra sân bay. Thật ra cũng chẳng có gì để soạn khi biết rằng mình chẳng cần dùng gì. Cậu tắm qua loa rồi đi ngủ.
Diêu Sâm không ngủ được. bằng cách nào đó cậu biết Châu Chấn Nam sắp lên máy bay. Cậu trằn trọc cả đêm. Cậu nghĩ về mình, nghĩ về Châu Chấn Nam. Cậu ganh tị với Châu Chấn Nam thật nhiều, những điều cậu cố gắng để đạt được thì cậu ấy lại có nó một cách dễ dàng. Gia đình khá giả, dù bố cậu ấy không thừa nhận đứa con riêng, nhưng số tiền cung cấp hằng tháng đủ để cậu ấy chi tiêu thoải mái. Mẹ cậu ấy là một nghệ sĩ vĩ cầm. Cậu ấy thừa hưởng năng khiếu âm nhạc từ mẹ. Diêu Sâm thật sự ganh tị chết đi được vì điều này, trong khi Châu Chấn Nam chẳng hứng thú gì với vĩ cầm cả. Học bổng lần này là một minh chứng. Dù Diêu Sâm có cố gắng thế nào, sự lựa chọn vẫn luôn là Châu Chấn Nam. Cậu ấy là một người thú vị và bình yên. Mỗi lần đi với Châu Chấn Nam, Diêu Sâm luôn cảm thấy thoải mái thật sự. Châu Chấn Nam có cách làm cho mọi thứ trở nên đơn giản, như chính cuộc sống của cậu ấy. Điều đó thật sự tuyệt với một người hay suy nghĩ và ưa hoạt động như Diêu Sâm. Họ như bù trừ cho nhau. Diêu Sâm biết mình là người bạn duy nhất của Châu Chấn Nam và Châu Chấn Nam là người bạn tốt nhất của cậu. Cậu không bao giờ muốn mất đi người bạn ấy."Cậu phải luôn là bạn tốt của tôi đó nha."Câu nói chợt vang lên trong đầu cậu. Diêu Sâm bật dậy. Những hình ảnh chập choạng lướt qua trong tâm trí cậu. Không rõ ràng nhưng chân thật."Đàn của cậu đâu?""Không biết đâu. Tớ ngủ rồi nhé.""Tôi muốn làm cái gì đó cho cậu, bằng khả năng của tôi.""Đi nhé.""Học hành cho đàng hoàng vào đấy, Diêu Sâm.""Hành khách lưu ý! Máy bay đang rung lắc dữ dội. Đề nghị hành khách trở về chỗ ngồi và thắt dây an toàn! Xin nhắc lại! Đề nghị hành khách trở về chỗ ngồi và thắt dây an toàn! Chúng ta sắp hạ cánh khẩn cấp!... Xin nhắc lại!..."Diêu Sâm bật dậy.- Đó là cái gì vậy chứ? Không thể là mơ được...Diêu Sâm nhìn đồng hồ. 06:12 AM ngày 01/04/2019. Cậu với áo khoác, chạy vội xuống nhà.- Diêu Sâm, em đi đâu đấy?- Dạ... em đi rồi về ngay! – Diêu Sâm vội vã.- Hôm qua Nam Nam có ghé qua. – Diêu Sâm dừng lại ngay khi nghe câu này. – Nó gửi đồ cho em kìa. Trong phòng khách.Diêu Sâm, chạy vội vào phòng khách. Chiếc hộp đàn dựng ngay ngắn trên ghế sofa. Cậu chạy đến mở ra. Mảnh giấy gấp tư rơi xuống. Cậu đọc nhanh. Chỉ có đúng một dòng chữ: "Không thể đi học đàn mà không có đàn đâu. Diêu Sâm ngốc nghếch~" Diêu Sâm chạy ra ngoài ngay, còn không kịp đóng cửa.
[Sân bay Giang Bắc, Trùng Khánh, ngày 01/04/2019]Một mình Châu Chấn Nam đứng giữa sân bay. Chẳng ai đến tiễn cả. Cậu chẳng báo với bất kì ai giờ máy bay cất cánh. Cậu nhìn quanh một lượt, kéo vali đi.- Châu Chấn Nam! – Có người gọi tên cậu. Cậu đang định xoay người. – Đừng quay lại.- ...- Tớ... tớ biết điều này nghe thật điên rồ nhưng hình như cậu đang cố lên máy bay thay tớ phải không? – Diêu Sâm vừa nói vừa thở gấp.Châu Chấn Nam vẫn chưa hết ngạc nhiên thì Diêu Sâm nói tiếp.- Tớ có một giấc mơ rất kì lạ. Tớ mơ thấy tớ ngồi trên chuyến bay đó. R.CN159820. Nó rất hỗn loạn... rất rõ ràng. Tớ không biết điều này có nghĩa là gì nhưng.... có vẻ mọi thứ đều không đúng...- Cậu nói vớ vẩn gì vậy? Đó...- Ừ. – Diêu Sâm ngắt lời Châu Chấn Nam. – Nó rất vớ vẩn. Tớ biết những điều tớ nói rất vớ vẩn mà... Nhưng tớ tin là cậu tớ một lời giải thích đấy, Châu Chấn Nam.- ...- Tớ không giận cậu nữa đâu. Vì cây đàn. Nên... chuyến bay này... cậu không lên cũng được mà. Phải không?Châu Chấn Nam nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm của người đứng phía sau.- Tớ đợi cậu ở quán ăn gần trường. Tớ chưa ăn sáng, cũng không có mang tiền theo đâu đấy.Châu Chấn Nam bối rối quay đầu. Cậu chỉ kịp thấy bóng lưng Diêu Sâm rời đi."Chuyến bay R.CN159820 đã đến giờ cất cánh. Xin quý hành khách vui lòng..."Châu Chấn Nam một mình đứng ngẩn ngơ.Cái tên ngốc kia, sao vẫn cứ nấn ná đứng lại trong tầm mắt của cậu vậy nhỉ.Cậu bật cười.- Này! Diêu Sâm! Kéo hành lí hộ coi.
[END]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com