3.3
#Ranmitsu
OOC, 30y.o/CEO!Ran x 27y.o/Bác sĩ khoa chỉnh hình!Mitsuya
Plot: Haitani Ran, 30 tuổi, lần đầu biết thế nào là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
———————————————
***
Tôi đang bị một tên thần kinh theo đuổi.
Nghe kì quặc nhỉ, nhưng sự thật là như vậy. Anh ta là anh trai của đồng nghiệp tôi, tên Haitani Ran, hơn tôi ba tuổi, công việc hiện tại là giám đốc điều hành một công ty. Là một tên chân dài đẹp mã, tôi cũng phải công nhận điều đó, đáng tiếc lại bị thần kinh.
Lần đầu gặp mặt, anh ta đã làm mấy trò khùng điên, nói muốn làm quen với tôi. Tôi tưởng anh ta đùa thôi, nhưng anh ta có ý định đó thật, ngay ngày hôm sau, anh ta vác đến phòng làm việc tặng tôi một bó hồng, rồi liên tiếp các ngày sau đó, anh ta đều đặn gửi hoa đến viện tặng tôi, đi kèm theo còn là mấy tấm thiệp mà cái nào cái nấy đều là mấy lời tán tỉnh sến súa, nhìn mà đau đầu. Chả hiểu anh ta mua chuộc các đồng nghiệp nữ của tôi thế nào, mà mỗi lần có hoa gửi tới, các cô đều vui vẻ nhận rồi đem đến cho tôi, còn khen anh ta đẹp trai vui tính lại lãng mạn nữa. Tôi muốn khóc quá.
Tôi chịu không nổi cái trò khoa trương đáng xấu hổ này của anh ta, nên sang đến ngày thứ năm, thấy anh ta lại tự mình ôm hoa đến tặng, tôi đã phải ngăn vụ tặng hoa này ngay lập tức. Anh ta vui vẻ đồng ý với tôi, nhưng chỉ với một điều kiện:
- Mỗi ngày đều đi ăn trưa với anh.
Nên là, như mọi người thấy đấy, chúng tôi đang ngồi đối diện nhau ăn trưa trong nhà ăn của bệnh viện đây.
Anh ta nói muốn đưa tôi ra ngoài ăn, nhưng tôi từ chối, vì tôi không có nhiều thời gian lắm, ăn qua loa là được rồi. Có vẻ như anh ta không thích cơm ở bệnh viện, chúng tôi đã ngồi được một lúc rồi nhưng anh ta không động đũa mấy, gần như là ngồi nhìn tôi ăn, thỉnh thoảng nói vài ba câu. Cũng không phải việc của tôi, dù anh ta có nhịn đói hay không, nhưng anh ta cứ nhìn chằm chằm như vậy làm tôi ăn không ngon. Tôi buộc phải mở miệng để cứu lấy bữa trưa quý giá của mình:
- Đồ ăn không hợp khẩu vị sao? Không thấy anh động đũa.
- Đâu có, lần đầu tiên được ăn trưa với thiên thần nên anh tự nhiên quên mất cách ăn cơm.
Đấy thấy chưa? Tôi đã bảo anh ta bị thần kinh rồi mà.
***
Chuyện đi ăn trưa với anh ta vẫn diễn ra mỗi ngày, tôi cũng lười phản ứng nên mặc kệ anh ta, dù sao thì đi ăn với anh ta tôi cũng không mất mát gì, cũng đỡ phải ăn một mình. Trước tôi có thỉnh thoảng đi ăn trưa với Rindou, là em trai anh ta ấy, nhưng cũng không nhiều lắm, chỉ hôm nào cả hai chúng tôi đều rảnh thì mới đi ăn chung được. Giờ thì chỗ đối diện đã đổi sang anh ta, mỗi ngày đập vào mắt đều là khuôn mặt ngả ngớn. Tôi cũng phải cảm thán rằng gene nhà này tốt thật, cả anh cả em đều vừa đẹp trai lại còn vừa cao ráo.
Mặc dù là hai anh em ruột nhưng chỉ có khuôn mặt là giống nhau, chứ tính cách thì khác nhau một trời một vực. Rindou cậu ta khá lạnh lùng, mặt mũi ít khi biểu lộ cảm xúc, cũng kiệm lời. Còn tên này thì tính cách vui vẻ, nói khá nhiều, ít nhất là nhiều hơn Rindou, trừ bỏ mấy câu thần kinh ra thì những câu chuyện anh ta kể cũng khá hài hước, quen rồi nên tôi cũng đáp lại vài câu, bữa trưa của chúng tôi trôi qua cũng không còn gượng gạo và tẻ nhạt nữa.
Các bạn nghĩ anh ta chỉ đến làm phiền tôi mỗi buổi trưa thôi hả? Không hề, thỉnh thoảng tên thần kinh đó lại trốn việc ở công ty, sau đó đến viện xếp hàng lấy số khám bệnh chỗ tôi. Nói là khám bệnh nghe có vẻ đứng đắn, chứ mấy cái bệnh của anh ta toàn là cớ, nào là đau đầu, đau lưng, đau tay đau chân, đến đau bụng mà anh ta cũng lôi ra để nói nữa. Tôi hỏi anh ta rốt cuộc muốn làm gì mà suốt ngày kiếm cớ đến khám bệnh, lần nào anh ta cũng tỉnh bơ đáp:
- Anh muốn theo đuổi em.
Hết nói nổi. Tôi cũng mặc kệ, người giàu rảnh rỗi tiêu tiền không phải thứ mà tôi có thể hiểu.
Bẵng đi một thời gian, đột nhiên một hôm tôi nhận được tin nhắn của anh ta với nội dung [Bác sĩ Mitsuya, anh bị gãy tay rồi, đau quá huhu mau cứu anh ㅠoㅠ]. Tôi tưởng anh ta lại bắt đầu rảnh rỗi như mấy lần trước, kiếm cớ đến khám bệnh nên không thèm để ý, tiếp tục công việc đang làm. Khám xong cho một bệnh nhân, đợi một lúc không thấy bệnh nhân tiếp theo vào, tôi định đứng dậy thì nghe tiếng gõ cửa. Người tới là Yasuda, cô là bạn cùng lớp đại học của tôi, hiện giờ đang làm y tá khoa chúng tôi luôn. Chúng tôi chơi với nhau từ hồi đại học, đến nay cũng bảy năm rồi nên rất thân thiết. Cô ló đầu vào thông báo, giọng điệu cực kỳ hớn hở:
- Bác sĩ Mitsuya Takashiii, bệnh nhân lúc nãy là bệnh nhân cuối cùng của cậu rồi. Hiện tại đang rảnh, cậu có muốn đi thăm "người yêu tương lai" của cậu không? Nghe nói anh ấy bị tai nạn xe đó.
- "Người yêu tương lai" gì chứ, cậu mà bớt trêu tớ đi thì tớ sẽ biết ơn cậu lắm lắm.
Từ ngày tên thần kinh kia xuất hiện thì cô luôn trêu tôi với anh ta, còn luôn miệng khen chúng tôi đẹp đôi nữa. Mà khoan đã, cô vừa bảo gì cơ, anh ta bị tai nạn xe ấy hả? Nghĩa là nội dung tin nhắn là thật?
- Hì hì cậu còn chối nữa, mặt cậu lo lắng thấy rõ luôn kìa. Mau đi đi, anh ấy đang ở phòng bác sĩ Haitani.
Cô bụm miệng cười, nhìn tôi vẫy vẫy tay đầy ẩn ý. Tôi đứng lên bước nhanh đến phòng Rindou, tránh cho cô tiếp tục trêu. Nếu như anh ta bị thương là thật thì, ừm, tự nhiên tôi thấy hơi có lỗi vì đã nghĩ sai cho anh ta.
---
- Wa, lần đầu tiên trong đời em thấy có người vì tán trai mà làm rạn xương tay mình luôn đó, thật là mở mang tầm mắt.
- Vớ vẩn, anh mày bị đâm trúng chứ bộ. Đang chờ đèn đỏ thì ở đâu lòi ra một mẹ trẻ đâm vào đuôi xe anh làm tay anh đập vào vô lăng. Đau chết luôn, anh còn tưởng gãy tay luôn rồi chứ.
- Tội nghiệp con xe của anh quá. Rồi sao nữa?
- Xe thì gọi cứu hộ đến kéo đi, sau đó anh bắt taxi đến viện và gọi cho mày đó. Cô gái kia xin lỗi rối rít đòi bồi thường cho xe của anh mà anh từ chối rồi.
- Chà, ga lăng quá đi mất. Em không phải con gái mà nghe xong cũng cảm động rớt nước mắt luôn nè.
Tôi vừa đi đến cửa phòng làm việc của Rindou thì nghe thấy đoạn đối thoại của hai anh em cậu ta. Bên trong phòng là Rindou mặt không cảm xúc đang đeo nẹp cố định tay cho tên thần kinh, giọng điệu lạnh nhạt hỏi chuyện mà câu nào câu nấy đều thiếu đánh. Haha kiểu nói chuyện này thì đúng là Rindou rồi. Còn tên thần kinh nhìn qua cũng không bị thương nặng hay quá nguy hiểm gì cả, từ trên xuống dưới chỉ thấy mỗi tay trái đang được được đeo nẹp là có vấn đề. Tôi thầm thở phào, trong lòng như trút được gánh nặng. À mà không phải tôi nghe lén đâu nhé, cửa phòng làm việc mở toang ra mà. Tôi đứng tựa cửa, không tiện cắt ngang cuộc nói chuyện, đợi đến khi không còn ai nói nữa mới lên tiếng:
- Tôi vào được không?
Hai người trong phòng đồng loạt quay ra cửa nhìn tôi, có vẻ trước đó không ai biết tôi đã đứng được một lúc rồi. Tên thần kinh ban đầu trông có vẻ ngạc nhiên lắm, sau đó dần chuyển sang vui mừng thấy rõ. Chỉ có Rindou thì mặt không đổi sắc trả lời:
- Ồ "người nhà" của bệnh nhân đến rồi à?
- Rindou, giờ cậu cũng bắt đầu trêu tôi rồi hả?
Tôi ngồi xuống ghế bên cạnh tên thần kinh. Rindou cũng đã đeo nẹp xong cho anh ta, cậu trở về bàn làm việc ghi chép mấy thứ, sau đó mở miệng dặn dò cứ như tôi là người nhà bệnh nhân thật:
- Bệnh nhân chỉ bị rạn xương cổ tay trái, đeo nẹp cố định một thời gian là được. Đầu và các vùng khác đều đã được kiểm tra, không bị chấn thương sau tai nạn. "Người nhà" lưu ý thời gian này tránh để bệnh nhân mang vác hay làm việc nặng, đồng thời bổ sung thêm canxi vào bữa ăn của bệnh nhân để xương mau liền--
- Bác sĩ Mitsuya, cuối cùng em cũng đến thăm anh. Tay anh bị rạn xương nè đau quá đi huhu.
- Chúng tôi chỉ đảm bảo tai nạn vừa nãy không ảnh hưởng đến đầu óc bệnh nhân, còn bệnh nhân trước đó có bị thiểu năng hay không thì không rõ.
Hai anh em anh ta quay sang nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ. Tôi bật cười vì độ chí choé của hai anh em nhà này, đoạn quay sang tên thần kinh:
- Xin lỗi, lúc nãy nhận được tin nhắn, tôi cứ tưởng anh lại bày trò. Không ngờ anh bị thương thật. Yasuda nói tôi mới biết.
- Mặc dù anh hơi tổn thương nhưng không sao. Vậy lúc biết tin em có lo lắng cho anh không?
Trông cái bộ dạng bày ra vẻ tội nghiệp, mặt mũi đầy mong chờ của anh ta, tự nhiên tôi thấy anh ta có hơi đáng yêu nên không nỡ dập tắt hi vọng, tôi đành trả lời:
- Ừm, cũng có một chút-
- Bác sĩ Mitsuya, anh cũng thích em.
- ...
- Tôi nghĩ "người nhà" nên đưa bệnh nhân đi khám thần kinh, tránh để bệnh thiểu năng làm phản cảm người xung quanh.
Hoàn toàn đồng ý.
———————————————
Còn tiếp ạ, đáng ra là post 1 phần cuối thôi, mà nó bị dài quá nên mình tách ra làm đôi vì sợ post nó dài ói =)))))))))))))))
Nửa còn lại vẫn đang hoàn thiện, tại mình lười mà hihi =)))))))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com