Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAPTER 2New Name


Mùi thịt nướng lan khắp trại lính đánh thuê.

Tiếng cười nói.

Tiếng kim loại va chạm.

Tiếng quái vật bị lột da ở phía xa.

Một thế giới fantasy nguyên thủy hoàn toàn khác Dimension 08.

Theoz nằm trong một chiếc giỏ vải thô.

Và vẫn chưa thể chấp nhận sự thật.

"...Mình thật sự thành goblin rồi?"

Cơ thể hiện tại của hắn nhỏ đến mức đáng thương.

Tay ngắn.

Chân ngắn.

Mana yếu ớt.

Authority of Resonance vẫn còn.

Nhưng cực kỳ mờ nhạt.

Như bị khóa lại bởi chính cơ thể goblin sơ sinh này.

Một bóng người khổng lồ che phủ ánh lửa phía trên hắn.

Ovarou.

Làn da đỏ sẫm.

Cặp sừng quỷ.

Áp lực của kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn.

Hắn nhấc Theoz lên bằng một tay.

"...Nhìn ta kiểu đó là sao?"

Theoz:
"...Giii..."

"...Ồ?"

"...Con này còn biết trợn mắt?"

Mấy goblin xung quanh bật cười ầm lên.

Một nữ elf tóc bạc đứng gần đó khoanh tay.

"...Anh lại nhặt thêm trẻ mồ côi nữa à?"

Ovarou nhún vai.

"...Tìm thấy gần khe nứt không gian."

"...Không có mana quái vật bình thường."

Theoz khựng lại.

"Khe nứt..."

Vậy tức là—

Những người khác cũng có thể đã rơi xuống Dimension 09.

Nhưng ở đâu?

Trong thân phận gì?

Hắn còn chưa kịp nghĩ tiếp—

Một goblin khác đột nhiên chồm tới.

"...Tên thì sao?"

Ovarou nhìn Theoz vài giây.

Rồi cười.

"...Kuro."

Theoz:
"...?"

"...Mắt nó tối thui như đang muốn giết ai đó ấy."

Cả trại bật cười.

Theoz:
"...GIIII."

"...Haha, phản ứng kìa."

Ở phía xa—

Một cơn gió lạnh bất ngờ lướt qua khu rừng.

Authority of Resonance rung nhẹ.

Theoz lập tức quay đầu.

Có thứ gì đó quen thuộc vừa xuất hiện.

Nhưng rồi biến mất ngay lập tức.

"...Ryan?"

Không.

Không phải Ryan.

Một cảm giác khác.

Nhẹ hơn.

Giống mana tự nhiên.

"...Shi-a?"

Nhưng khoảng cách quá xa.

Hắn không thể xác định.

Đêm đó—

Trong lúc cả trại ngủ—

Theoz lặng lẽ bò ra ngoài lều.

Cơ thể goblin sơ sinh khiến việc di chuyển cực kỳ khó khăn.

"...Khốn thật..."

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời Dimension 09.

Không có neon.

Không có công nghệ.

Chỉ có trăng.

Một thế giới fantasy cổ điển.

Nhưng—

Authority of Resonance lại rung lên lần nữa.

Lần này mạnh hơn.

Một hình ảnh thoáng qua trong đầu hắn.

Một căn phòng trắng vô tận.

Một cậu bé ngồi trước hàng trăm màn hình.

Đôi mắt vô hồn.

Trên các màn hình—

Là vô số "khả năng."

Những thế giới bị hủy diệt.

Những kết cục thất bại.

Những người chết đi hàng triệu lần.

Và cậu bé đó—

Chính là Vesper.

??? YEARS AGOVesper's Past

"...Lại thất bại."

Giọng nói máy móc vang lên trong căn phòng trắng.

Cậu bé nhìn lên màn hình.

Một thế giới vừa sụp đổ.

[SIMULATION #44291 — FAILED]

Một thế giới khác hiện lên.

Chiến tranh.

Dịch bệnh.

Abyss.

[SIMULATION #44292 — FAILED]

Cậu bé tiếp tục quan sát.

Không ngủ.

Không nghỉ.

Chỉ nhìn.

Vì đó là mục đích cậu được tạo ra.

"Quan sát mọi khả năng."

"Phân tích mọi kết cục."

"Chọn ra tương lai hoàn hảo."

Dimension 08 thuở sơ khai—

Không phải thành phố neon.

Mà là một siêu cấu trúc dùng để dự đoán tương lai đa chiều.

Và Vesper—

Là lõi trung tâm sống.

Một đứa trẻ nhân tạo.

Không tuổi thơ.

Không tên thật.

Chỉ tồn tại để nhìn vô số thế giới chết đi.

Hàng triệu lần.

Cho đến một ngày—

Cậu nhìn thấy một "khả năng" không tồn tại trong dữ liệu.

Một thực thể phá vỡ mọi mô phỏng.

Dekafa.

Một tồn tại mà dù bị tiêu diệt ở bất kỳ khả năng nào—

Vẫn luôn xuất hiện trở lại dưới hình dạng khác.

Vesper đã bị ám ảnh từ ngày đó.

"...Tại sao ngươi tồn tại?"

Màn hình trước mặt cậu bé hiện lên một thế giới đang cháy.

Giữa biển lửa—

Một bóng người đứng dậy dù đã chết vô số lần.

[ERROR]

[UNOBSERVABLE POSSIBILITY DETECTED]

Đó là lần đầu tiên—

Hệ thống của Dimension 08 báo lỗi.

Và cũng là lần đầu tiên—

Vesper cảm thấy "sợ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com