Dystopia
Một phần trong tôi vẫn chưa chịu từ bỏ chuyện Lucian đã chết.
Hằng đêm, bất cứ khi nào tôi tỉnh dậy, tôi đều tìm thấy mình trong căn phòng sinh hoạt chung, nơi đặt cánh cửa dẫn đễn Utopia. Jack nói tôi bắt đầu bị chứng mộng du từ ngày hôm ấy. Tôi chẳng quan tâm. Chẳng còn gì có thể khiến tôi quan tâm nữa.
Jack không mở cánh cửa ấy ra từ ngày hôm đó.
Tôi không biết chúng tôi còn ở đây làm gì - lí trí mách bảo tôi chuyến đi vừa rồi đã là chuyến đi cuối cùng của chúng tôi. Cũng dễ hiểu thôi. Utopia tưởng tượng của chúng tôi không đơn giản chỉ lấy đi của các thành viên những ngón tay út, mà lần này nó đã thật sự giết người.
Cảnh sát sẽ chẳng quan tâm đến chuyện một gã xã hội đen về hưu biến mất, nhưng nhỡ đâu, chỉ nhỡ đâu thôi, họ hỏi đến Lucian thì sao? Chúng tôi sẽ trả lời như nào? Anh ấy bị giết ở thiên đường ư? Ai sẽ tin vào một câu chuyện như thế chứ? Họ sẽ cho rằng chúng tôi đã phát điên, và có lẽ thế thật. Chúng tôi đã phát điên khi ở bên nhau, tham gia vào chuyến đi điên rồ này, và bỏ lại một người sau lưng mãi mãi.
Một đêm như bao đêm nọ, tôi tỉnh giấc và thấy mình đang ngồi tựa mình vào cánh cửa gỗ. Như bao ngày. Tôi khẽ đặt một nụ hôn lên phiến gỗ của cánh cửa. Một tiếng đằng hắng phát ra từ phía sau lưng, khiến cho tôi giật mình như bị phát hiện làm điều gì xấu xa.
"Cô biết đấy, Jack không còn lựa chọn khác."
Tôi xoay người lại đối diện với David, hay là không đối diện với David - vì tôi nhìn về cái gương phía sau anh và nhận ra mình đã thảm hại thế nào - tóc tai bù xù, khuôn mặt teo tóp đi vì những lần bỏ ăn, đôi môi nứt nẻ - nhưng chết tiệt, có gì khác nhau cơ chứ?
Tôi không thật sự nói chuyện với David, vì anh ta luôn có vẻ bận bịu với Scarlet, cũng như tôi luôn dành thời gian bên Lucian. Lucian. Nỗi đau của tôi.
"Anh ta có thể mở cánh cửa ra, kéo Lucian khỏi con thú dữ đó. Anh ta có thể mà! Tại sao anh ta lại phải bỏ lại anh ấy? Chúng tôi...chúng tôi đã hứa với nhau...anh ấy chưa đi ăn súp gà nấm với tôi...anh ấy chưa nói yêu tôi - tôi biết anh ấy định làm thế mà!"
Tôi đổ rạp xuống và ôm đầu khóc nức nở, tự trách mình tại sao lại nói chuyện với David ngay từ đầu.
"Cô mải để ý đến Lucian, Hayley à, nhưng lúc đó không phải chỉ có mỗi Lucian và con quái vật. Những vị tiên đã đứng ngay phía sau, im lặng nhìn về phía chúng ta. Nếu Jack không đóng cánh cửa lại, chúng ta đều chết ở Dystopia."
"Vậy thì sao? Nơi này là Dystopia đối với tôi rồi."
"Không phải với tất cả chúng ta."
David nói và đứng dậy. Anh lẩm bẩm, như để nói với chính mình hơn là với tôi:
"Tôi phải về với Scarlet đây. Cô ấy không tự ngủ một mình được một lâu. Jack đã đến gặp bố cô ấy, giải thích tình trạng của cô ấy cho ông. Ông rất tức giận, đương nhiên, nhưng ông cũng đã chấp thuận Scarlet yêu tôi, vì tôi là người duy nhất có thể ở bên cô ấy bây giờ."
Và rồi David rút vào phòng của Scarlet. Một nụ cười thấp thoáng trên mặt em.
Nơi này không phải là Dystopia đối với tất cả mọi người.
Tôi cũng đã từng nghĩ như thế, khi quyết định trở về cùng Lucian. Nhưng anh đã chết rồi.
Tôi không sống ở Dystopia. Nếu như chúng tôi cứu Lucian, chúng tôi sẽ mãi mãi kẹt ở Dystopia.
Nhưng vì chúng tôi đã không cứu Lucian, nên tôi đã ở New York.
Liệu New York có trở thành một Dystopia mới đối với tôi không?
Liệu tôi có cần phải vui vẻ vì hạnh phúc xung quanh tôi, không tồn tại trong tôi hay không?
~*~
Lại là một đêm mất ngủ nữa.
Jack cuối cùng đã trở về nhà sau khi giải quyết mọi chuyện bên nhà Chase. Qua ánh mắt của David, tôi nghĩ rằng mọi thứ đã an bài, bởi ánh mắt ấy vẫn đong đầy hạnh phúc, như thể căn nhà u ám này mới chính là Royaume Éternel của riêng họ.
Nhưng Jack không nói gì với tôi. Anh ta vẫn ngồi đối diện tôi ở bàn ăn, nhưng tránh nhìn mặt tôi. Như thể anh ta biết, nếu anh ta thử mở lời nói gì đó, chắc chắn tôi sẽ điên lên và khiến anh ta trả giá. Nhất định như vậy.
Jack không thể kiểm soát tôi vào buổi tối. Không ai có thể cả, kể cả tôi. Trong những cơn mộng mị, cơ thể tôi đã tự dẫn tôi đến với anh, dù không thể đến với anh được nữa.
Lucian, anh còn ở đó không? Lucian, anh đã hứa mình sẽ đi ăn mà. Anh đã hứa mình sẽ sống hạnh phúc mà. Tại sao? Tại sao anh phải chết? Khi anh là người phù hợp nhất để đến thiên đường, trong cả năm người?
Có lẽ vì thế nên Royame Éternel mới giữ anh lại. Liệu anh có thể trở thành một vị tiên mà chúng ta cứ mãi trốn chạy không?
Trong làn nước mắt, tôi với tay lấy cái điều khiển trên bàn làm việc của Jack. Những thớ gỗ mở ra, để lộ tấm thuỷ tinh trong suốt.
Tôi suýt hét lên khi thấy con quái vật đứng đằng sau tấm kính. Nó đang nhìn tôi như thể chắc chắn đã thấy tôi ở đó. Đôi mắt nó tỏ vẻ khó hiểu, nhưng những cái móng vuốt vẫn giơ lên.
Tôi khắc khẩu khi nhìn thấy một vị tiên đứng ngay sau con quái vật, và cũng giống như nó, vị tiên đó nhìn thẳng vào tôi. Tôi muốn bấm cái điều khiển cho cửa đóng lại. Nhưng tay chân tôi cứng đờ.
"Mở cửa ra."
Tôi nhận thấy vị tiên đã cố gắng ra lệnh cho tôi như vậy. Mở hay không mở? Tôi há hốc mồm, không biết nên chọn cái nào. Con thú vẫn đứng trước cánh cửa, nhìn tôi với vẻ cảnh giác. Nhưng nếu mở cửa, biết đâu tôi có thể gặp Lucian. Lần cuối.
Một lực mạnh giật chiếc điều khiển khỏi tay tôi, và tôi nhìn theo hướng đó một cách oán hận. Jack đang đứng đó, nhìn thẳng vào vị tiên, nhưng cũng giống như tôi, không biết nên mở hay đóng cửa. Tôi nhận thấy cánh tay của anh đang ôm chầm lấy vai tôi, như để bảo vệ tôi khỏi con quái thú đó.
"Jack, anh mở cửa ra đi."
Tôi ra lệnh cho Jack bằng giọng bình thản đến ngạc nhiên. Tôi chẳng còn hạnh phúc nữa. Nên cuộc sống này kết thúc cũng có sao đâu.
Jack nhìn tôi với khuôn mặt bàng hoàng. Sau cùng, anh ấn nút điều khiển. Con quái thú chạy vọt ra, đâm xuyên tường và chạy ra ngoài. Nhưng những điều đó không làm tôi ngạc nhiên bằng việc Jack đổ rạp xuống như đầu hàng rồi khóc nức nở, vừa khóc vừa nói tuyệt vọng:
"Anh xin lỗi, Hay, anh xin lỗi..."
Người Jack nồng nặc mùi rượu và thuốc lá. Có lẽ đó là cách anh ta xua tất cả cảm xúc tiêu cực đè nén lên mình.
Vị tiên đã bước ra khỏi Utopia và đứng trước mặt chúng tôi một cách lạnh lùng.
"Những kẻ đột nhập, chúng ta nói chuyện một chút chứ nhỉ?"
Tôi liếc nhìn Jack, rồi liếc nhìn chỗ tường bị con quái thú húc đổ. Khoảnh khắc ấy đây rồi. Khoảnh khắc tôi sẽ về Dystopia hoặc không - và đối với tôi, chẳng có gì khác biệt cả.
"Người muốn trừng phạt gì chúng tôi ư?"
Tôi hỏi với giọng xấc xược nhất có thể. Đúng thế, cứ đưa tôi đi đi. Đi khỏi thế giới này, đến cái Dystopia chết tiệt ấy đi.
"Rất tiếc là không."
Vị tiên thong thả nói và vuốt chòm râu bạc.
"Nhưng ta cần một ngón tay."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com