[ 2.4 ]
Từ khi trở về Seoul, Kim Kwanghee lại đâu vào đấy, vẫn chẳng quên được Park Jaehyuk, thật ra là có nhưng chỉ một phần. Anh đã xin đổi bộ phận công tác từ tài chính sang marketing. Kể từ lúc đó đến bây giờ là ba năm, khi mà công ty rầm rộ lên chuyện có quản lý mới, mọi người xì xào rằng gã trai nhân viên mới này là từ chi nhánh Trung về, tất nhiên chẳng phải Park Jaehyuk vì hắn là sếp tổng, sếp lớn, hắn phải điều hành trụ sở chính ở Trung.
Thế rồi, Kim Kwanghee lại sững người. Anh đưa mắt nhìn gã đang nói chuyện với quản lý mới ở ban, cái bóng cao lớn ấy chẳng lẫn đi đâu được, nhận ra cái bóng đó kí ức của ba năm về trước ở Thượng Hải lại quay về. Rõ ràng người này là bị anh tổn thương đến mục rỗng cả tâm can, vậy mà còn từ nhánh chính về đây, có lẽ là do Jaehyuk sắp xếp điều về đây. Gã thu hút được rất nhiều con mắt của cả nam lẫn nữ, gã rất đẹp, thực sự rất đẹp. Giờ cơm trưa, gã trốn lên lối thoát hiểm để hút thuốc, vừa hay gặp anh ăn trưa ở đó; gã mỉm cười nhìn anh, ngồi xuống bên cạnh anh trên bậc thang, nhẹ nhàng nói:
-Xin lỗi, em làm phiền giờ ăn của anh rồi.
-Em..sao lại về đây?
-Em muốn thay đổi môi trường làm việc, bên đó chán muốn chết ngày nào cũng cắm đít vào deadline ê ẩm hết cả người.
-Thì ở đây đâu khác gì?
-Ở đây thì khác..ở đây có anh. Nơi nào có anh thì nơi đó sẽ là nơi khiến em thấy thoải mái, nơi nào có anh thì nơi đó sẽ là động lực của em..
-Em..Seo Jinhyeok nghe đây, anh không thích em đâu..
-Em hiểu mà anh, nhưng em thích anh lắm, chẳng buông được. Huống hồ gì anh để tâm hướng về Park Jaehyuk suốt chín năm qua, vậy mười hai năm em hướng về anh là cỏ dại hết à?
-Seo Jinhyeok!!
-Em đây.
-Em sao vậy? Anh không thích em, em đừng tự làm khổ mình nữa!
-Vậy thì anh cũng đừng tự làm khổ mình nữa, quên Park Jaehyuk đi. Hà cớ gì mà lại vì tên tệ bạc đó mà khóc? Cớ gì mà lại vì tên đó mà gọi điện cho em rồi khóc than kêu tên nó!? Anh chẳng biết em đã rất tức giận thế nào đâu, em chẳng muốn là thế thân của Jaehyuk trong mỗi cuộc gọi của anh nữa. Seo Jinhyeok chính là Seo Jinhyeok, Park Jaehyuk là Park Jaehyuk. Em còn chẳng thể thốt ra những câu an ủi anh vì em "đang là Park Jaehyuk". Tại sao vậy anh? Em không đủ an toàn để anh dựa vào sao? Em không đủ cho anh tin tưởng à? Hay là tình yêu của em không đủ lớn?
-Em..
Tình yêu của Seo Jinhyeok luôn đủ và luôn lớn dần. Chỉ trách Kim Kwanghee quá nhỏ bé chẳng thể chứa đựng hết. Gã trai ngồi bên cạnh nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay nhỏ của anh, áp lòng bàn tay có phần chai sạn của người kia lên má. Gã ưu ái hôn nhẹ lên vết chai sần, nước mắt gã lăn dài xuống tay anh. Ươn ướt, trông thật tội nghiệp, gã cười mỉm mãn nguyện dụi vào tay anh. Có vẻ là gã đã đợi khoảnh khắc này rất lâu, rất lâu. Bàn tay gã to lớn, bọc lên bàn tay gầy gò của anh, gã nói tiếp:
-Anh vẫn không có cảm giác với em dù chỉ một chút sao?
-Anh không..
-Ra là vậy. Em lại thua nữa rồi, đúng không? Trông em chả khác gì kẻ ăn mày đi xin xỏ người ta một tí tình thương. Anh có thấy thế không?
-Anh..
-Đừng nói gì hết.
Chỉ hai năm sau, Seo Jinhyeok đã được chuyển về sống cùng Kim Kwanghee.
Mùa đông về đêm rất lạnh, vậy mà gã lúc nào cũng thấy anh ngồi trên bệ cửa sổ nhìn đăm đăm làn tuyết trắng. Gã chầm chậm ôm lấy anh, bế anh theo kiểu công chúa, anh thuận thế mà dụi vào hõm cổ gã. Hơi ấm từ người gã khiến anh chẳng còn thấy lạnh, gã đang ôm anh trong chăn bông ấm mềm, ôm rất chặt như thể sợ anh chạy mất. Kim Kwanghee nhận ra rằng gã trai họ Seo này thương mình rất nhiều, gã biết anh thích món gì và ghét món gì, biết anh hay đi chân trần nên luôn mặc tất và mua dép bông mới cho anh, biết bụng dạ anh yếu nên chẳng bao giờ đặt đồ ăn ngoài, biết công việc anh nhiều nên gã chủ động giúp anh một ít, biết anh hay mặc mỏng ra đường nên hắn luôn nhắc anh rằng phải mặc áo len bên ngoài cái áo tay dài mỏng rồi mới khoác măng tô, gã biết anh chỉ đang lợi dụng gã để lấy hơi ấm, để giảm bớt tủi thân cho bản thân nhưng gã tự nguyện làm vậy để ở bên cạnh anh.
-Jinhyeokie!
-Em đây, anh cần gì à?
-Anh lạnh quá, Jinhyeokie ôm anh nha?
-Được được.
Chỉ thế thôi, gã nâng anh lên đặt vào lòng rồi ủ ấm cho tình yêu của mình. Kim Kwanghee đương nhiên đang rất hưởng thụ cái ôm, rõ là anh thích gã à không phải nói là anh thích hành động của gã mới đúng. Seo Jinhyeok là kiểu người thất thường, hay nôm na hiểu là đa nhân cách, gã hay khóc vô cớ, hay phát ra những tiếng cười khúc khích chẳng có lý do, đôi khi gã im lặng cả ngày khiến anh có phần ớn lạnh, hoặc là gã sẽ như một người chồng thương vợ,..v..v..Nhưng rồi thì thành quen, Kim Kwanghee sinh ra ỷ lại Seo Jinhyeok nhiều hơn, gã cũng chẳng ngại mà chiều theo anh, gã cưng anh như trứng, hứng như hứng hoa.
Nhưng chuyện có đẹp đến mấy thì cũng sẽ có sóng gió. Mấy ngày gần đây anh né gã, né những cái ôm, cái hôn mà gã trao cho anh, còn đi nhậu đến đêm khuya say khướt mới về nhà. Anh trong men say đã nói với gã thế này:
-Hức..xin lỗi em..ức..nhưng anh chỉ đang..ức..lợi dụng em thôi..hức..xin lỗi em nhiều..ức..Jinhyeokie..
-Không phải lỗi của anh, là em để anh tùy ý lợi dụng em, không phải là lỗi của anh đâu mà.
Kim Kwanghee say bét nhè gục trên vai Seo Jinhyeok. Rốt cục thì cũng chỉ mình gã cô đơn trong mối tình này, gã đang ảo tưởng về cái gì vậy? Tình yêu? Nhẫn cưới? Căn nhà? Những đứa con? Toàn là những thứ đã nằm trong thùng rác điện tử trong máy tính của gã. Gã bế anh lên phòng, từng bước nhẹ nhàng vắt khăn lau người cho anh rồi thay cả quần áo cho anh. Cũng may là gã đã kịp chuẩn bị một cái thau nên đống thức ăn bị trào ngược lên mới không vương vãi ra sàn. Dọn dẹp xong xuôi, gã mới ngồi bệt xuống sàn cạnh thành giường, gã đan tay mình vào tay anh, khẽ hôn lên mu bàn tay trắng gầy, rồi lại áp lòng bàn tay. Gã nhẹ giọng thủ thỉ:
-Giá mà tâm anh duyệt em, anh nhỉ?
-Giá mà em đến sớm hơn thì anh sẽ không thế này nữa. Trông em có khác gì thằng thất bại không anh?
-Anh Kwanghee này, Seo Jinhyeok yêu anh nhiều lắm đó. Dạo gần đây, anh hay trốn tránh em là vì anh cảm thấy có lỗi khi để em chìm trong ảo tưởng à? Không đâu cá voi nhỏ ạ, em đang cảm thấy rất hạnh phúc, hạnh phúc hơn bao giờ hết, vì được ở bên anh, được chăm sóc anh, được chạm vào anh như thế này em vui lắm. Nhưng em đau lắm, anh lại từ chối trái tim mục rỗng này, anh tồi thật đó.
-Rõ ràng chỉ có mình em biết tất cả sau những lời nói ngọt mật của anh dành cho em, đều là nói dối nhưng nó làm tim em ấm lên. Rõ ràng là vừa đấm vừa xoa. Anh có bao giờ nghĩ chúng ta sẽ có kết quả không anh? Còn em nghĩ là có đó. Xin anh, hãy để mắt đến em một lần, hãy để tâm anh duyệt em một lần..Chỉ một lần thôi mà anh.
Nước mắt lăn dài trên gương mặt điển trai của gã. Seo Jinhyeok là kẻ đáng thương, cũng là kẻ đáng trách. Thương vì gã một đời chỉ đợi một người mà cống hiến cả thanh xuân. Trách cũng vì gã cố chấp không thể buông tình, buông tay. Thế giới này chẳng đáng yêu tẹo nào, ông trời cũng lắm bất công, bao nhiêu đau đớn đều dồn về gã. Gã chưa đủ thảm hay sao? Gã chưa đủ tàn tạ hay sao? Là do gã chưa đủ chân thành? Hay là do gã không đủ tin cậy để anh dựa dẫm?
Seo Jinhyeok tuôn câu kéo chẳng thành chuỗi. Run rẩy tuôn từng lời lẽ, gã đã được ở bên anh như mong muốn nhưng gã lại đau vô cùng. Và gã thiếp đi trong khi tay gã vẫn đan chặt với tay anh.
Hạnh phúc đối với Seo Jinhyeok chưa bao giờ là dễ dàng, chưa bao giờ là cái kết ngọt cho cuộc đời của gã. Còn Park Jaehyuk thì sao? Hắn đang rất mệt, hắn đã phụ lòng người vợ của mình, cũng phụ lòng của anh. Hắn chẳng biết phải làm sao cả, mỗi khi nhìn thấy Lâu Vận Phong thì hình ảnh Kim Kwanghee lại mất tăm, còn khi không có Lâu Vận Phong thì hắn lại nhớ Kim Kwanghee đến điên lên được. Bản thân Park Jaehyuk cũng chán ghét chính mình, chẳng có cái lí do thỏa đáng nào ở đây để giải đáp cho điều đó.
Về phần của Lâu Vận Phong, cậu thừa biết rằng Park Jaehyuk vẫn luôn nhung nhớ người cũ dù cho hắn là người phá hủy đi mối tình. Lâu Vận Phong rất yêu hắn, nhưng dường như tình yêu của hắn dành cho cậu chỉ ngang mức hòa thuận, chứ không cưng sủng hay gì hết.
Còn Kim Kwanghee thì miễn bàn, chín năm tâm chỉ hướng một người. Đớn đau đến mấy thì tâm chỉ duyệt mỗi người đó.
Suy cho cùng, bốn người thì chẳng có ai vẹn nguyên được tình cảm nhất định với người mình yêu cả. Cá voi mãi mãi cô đơn giữa đại dương mênh mông, tiếng kêu cũng chẳng được ai nghe thấy, sự vũng vẫy tuyệt vọng cũng không được ai để ý. Vẫn là đau đớn luôn ghim trên người bọn họ.
[ End tổng II ]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com