Chương 6
"Kookie ~"
"Anh đây!"
"Um... Nếu vài năm nữa em và anh không còn ở cạnh nhau nữa thì sẽ thế nào nhỉ?"
"Sẽ không có chuyện đó."
"Làm sao anh biết được chứ? Chuyện của tương lai thật sự rất khó đoán nha!"
"Nam Goo"
"Dạ?"
"Em có tin anh không?"
"Tin, tất nhiên tin."
"Thế thì tốt rồi! Em chỉ cần tin anh thôi những chuyện khác đừng nghĩ đến nữa."
JungKook, cho đến tận bây giờ em vẫn tin anh, tuyệt đối tin anh, mù quáng tin anh. Anh nói em chỉ cần tin anh thôi những chuyện khác đừng nghĩ đến nữa, em nghe lời anh đã cố gắng không nghĩ linh tinh nữa nhưng tại sao em vẫn đau khổ như thế này? Ngay cả lúc chỉ nghĩ về anh thôi em cũng không tránh được đau lòng. Rốt cuộc chúng ta đã làm gì sai chứ? Rốt cuộc tình yêu của chúng ta đã kết thúc hay chưa? Nếu chưa, sao nó lại nhạt nhoà như thế? Nếu rồi, sao em vẫn không nỡ buông tay?
"Cậu đang nghĩ gì vậy?" - JiSub nhìn cô có chút dè chừng, từ lúc đón cô ở công ty về đã cảm thấy hôm nay cô có gì đó rất lạ không giống như thường ngày.
"Không có gì." - cô phẩy phẩy tay nhanh chóng lấy lại tinh thần quay sang Ji Sung cười nói vui vẻ: "Ji Sung, kem có ngon không?"
Thằng bé dụi dụi một bên má phúng phính vào tay cô thực ngoan ngoãn mà trả lời: "Có ạ!"
"Lần sau lại đưa con đi tiếp nhé?"
"Có thật không?" - thằng bé vừa nghe nói lần sau sẽ được đi nữa liền trưng ra bộ mặt cún con hai mắt tròn xoe nhìn cô đầy mong đợi.
"Thật!" - cô kiên định gật đầu không tránh khỏi bị bộ dạng đáng yêu của thằng bé cuốn hút đưa tay lên xoa xoa mấy lọn tóc đen nhánh thoang thoảng hương thơm của táo.
JiSub thấy cô vui vẻ trở lại cũng không nghĩ thêm gì phức tạp. Chỉ là nếu để cậu phát hiện ra cô gái ngốc này đang dấu cậu chuyện vừa gặp lại JungKook hơn nữa còn đang làm việc trong công ty của cậu ta lúc ấy sẽ thực sự có nhiều chuyện để suy nghĩ phức tạp rồi ah ~
Đối với cô gái tên Nam Goo này JiSub không phủ nhận rằng bản thân đã từng rất thích. Suốt những năm đầu đời của đứa trẻ mới chỉ bập bẹ biết nói biết đi người nhìn thấy nhiều nhất chính là cô, đến khi lớn lên một chút dần có ý thức riêng của bản thân thì người ở bên cạnh nhiều nhất cũng lại là cô, ở cạnh nhau thời gian dài như vậy nếu nói không có chút cảm tình nào thì nhất định là đang nói dối.
Cho nên, lúc bước vào năm nhất đại học khi cậu bắt đầu có bạn gái thì không còn ở bên cạnh cô nhiều nữa nhưng không phải là hoàn toàn cắt đứt liên lạc, cô đi đường cô, tôi đi đường tôi mà là vẫn đều đặn 1 tuần 3 lần hẹn gặp nhau cùng ăn vài cái bánh ngọt uống vài ly trà đường lại kể vài câu chuyện.
Cho nên, mặc dầu không phải loại tình yêu nam nữ cuồng nhiệt mà chỉ đơn giản là loại tình cảm rất thuần túy, thuần túy đến mức người vốn nổi tiếng thông minh hơn người như cậu cũng chẳng cách nào lý giải nổi. Chỉ biết rằng nó rất êm đềm, rất nhẹ nhàng tựa như mặt hồ có gợn chút sóng. Không có ghen tuông khi thấy cô tiếp xúc với những người con trai khác, cũng không có ý muốn xấu xa chiếm đoạt, chỉ đơn giản rằng nếu có ai dám tổn hại cô dù chỉ là một chút cậu nhất định trả đủ không thiếu thứ gì.
Cho nên, ngày hôm đó cậu đã vô cùng tức giận đem JungKook xấu xa khốn nạn kia ra dần cho một trận, vì thấy cô thất thần, vì thấy cô mất đi tình yêu vẫn luôn tự hào quý trọng nâng niu nhất, vì thấy cô cùng cực, vì thấy cô tuyệt vọng, vì thấy cô rơi nước mắt.
Cho nên, nếu để cậu phát hiện ra được cô đã gặp lại tên khốn đó còn tiếp tục làm việc trong công ty của hắn, cậu tuyệt đối không để hắn sống yên, chết cũng không cho hắn một chút cơ hội nào để gần gũi cô thêm lần nào nữa.
Cái ý muốn bảo vệ Nam Goo kia cứ lớn dần rồi trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết chính là vào lúc cậu phải trải qua chuyện khó khăn nhất của cuộc đời, khoảng thời gian Ah Ra vì sinh khó mà mất. Cậu nhớ rất rõ bản thân mình khóc thê thảm ra sao, nhớ rất rõ vì quá đau khổ mà ngay cả đứa con mình vẫn luôn mong chờ nó ra đời cũng không buồn để ý đến hình dạng mặt mũi nó như thế nào, nhớ rất rõ vào lúc cậu cùng quẫn bế tắc nhất Nam Goo đã đến bên cạnh cậu vực cậu dậy từ khoảng tăm tối kia như thế nào.
Ji Sung lớn lên khỏe mạnh, thông minh thế kia một phần là do cô giúp đỡ. Nam Goo thực sự là một cô gái tốt, cô ấy cần phải nhận được nhiều hạnh phúc hơn thế nữa, thế cho nên, cậu tự hứa với lòng nguyện dùng nửa đời còn lại ngoài yêu thương bảo vệ con trai ra cũng sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc bảo vệ cho cô.
"Giám đốc mới thế nào? Có làm khó gì cậu không?"
Vừa nghe đến ba chữ "giám đốc mới" cô như bị mắc nghẹn nhất thời cứng họng không nói được gì. Ngẫm nghĩ khoảng nửa ngày vẫn là không nên để JiSub biết vị giám đốc mới kia chính là JungKook nếu không sẽ lại làm ầm ĩ bắt cô nghỉ việc mới trả lời bừa vài câu để cậu yên tâm.
Riêng cô chuyện có nên tiếp tục làm việc ở công ty Jeon thị không nhất thời vẫn chưa nghĩ ra được. Mặc dù đã cố tình giả vờ không quen biết nhưng JungKook kia là ai cơ chứ, cô quen hắn ít cũng 2 năm trời đủ để biết hắn ta thông minh như thế nào, chút lời nói dối "không quen" hay "lần đầu tiên gặp" của cô làm sao qua mắt được loại người tinh anh như hắn.
Cô thực muốn ngay lập tức nộp đơn nghỉ việc rồi cách xa hắn một chút vì căn bản không muốn bản thân trở thành loại người tồi tệ, không cưỡng lại được mà phạm phải sai lầm đáng tiếc. Nhưng nghĩ đến vị chủ tịch Jeon thị suốt 3 năm qua luôn trọng dụng cùng đối xử với cô rất tốt kia thì lại có chút không nỡ.
Càng nghĩ lại càng rối, nếu ngay từ đầu cô chịu tìm hiểu kĩ một chút phát hiện ra chủ tịch Jeon lại chính là bố của JungKook thì có bắt cô chịu chết một chân cô cũng không bước vào.
Khi JungKook về đến nhà đồng hồ cũng đã chạy quá một nửa. Thấp thoáng thấy bóng người ngồi chờ ở sofa hắn cũng chưa vội bận tâm, điềm tĩnh đưa tay nới lỏng caravat, hướng thẳng phòng mình mà đi. Cửa còn chưa kịp mở phía sau đã truyền đến giọng phụ nữ ủy khuất.
"Kook~ Sao giờ này anh mới về? Có biết em với Bora chờ rất lâu không? Thằng bé không chờ nổi nữa vừa nãy đã về phòng ngủ mất rồi!"
"Chẳng phải đã nói ngày đầu đến nên công việc rất nhiều, cũng dặn 2 người cứ ăn trước đi không phải sao?" - giọng hắn trầm trầm vang lên cố gắng giấu đi phần nào sự chán ghét.
"Nhưng em với con muốn cùng anh chúc mừng mà! Mà thôi, không nói chuyện này nữa, anh đã ăn gì chưa? Để em pha nước cho anh tắm, tắm xong rồi thì ra ăn chút cơm nhé!" - Mo Yeon diện bộ đầm ngủ màu đỏ mỏng tanh đến áp sát vào người JungKook giả vờ giúp hắn cởi áo khoác nhưng thực tâm là đang cố ý câu dẫn.
JungKook đâu phải không hiểu ý người đàn bà này. Hắn cố gắng đè xuống cảm giác bực dọc, cổ họng vẫn vang lên thanh âm ôn hòa: "Không cần, tôi đi tắm rồi ngủ luôn, hôm nay đã rất bận rộn rồi cần nghỉ ngơi sớm."
"Nhưng mà... " - cô ta lần nữa ủy khuất dùng bộ ngực căng bóng của mình chà sát lên cánh tay của hắn.
"Ra ngoài."
"Kook~"
"TÔI BẢO RA NGOÀI" - hắn gằn giọng, trên trán nổi rõ từng đường gân xanh. Thầm nghĩ bản thân đi đến giới hạn này đã là quá nhân nhượng với loại người như cô ta rồi.
Từ lúc kết hôn, hắn miễn cưỡng xuống nước trong thời gian cô ta mang thai bố thí vài lời quan tâm, hỏi cô ta muốn ăn gì, muốn uống gì, mệt ở đâu, có cần uống thuốc bổ gì không, kiên nhẫn chiều cô ta cho đến khi sinh ra Bora. Suốt 3 năm sống cùng một nhà hắn chưa từng cùng cô ta ở chung một phòng, ngủ chung một giường, tất nhiên cô ta có không muốn cũng chẳng còn cách nào khác. Rõ ràng là hắn kinh tởm cô ta đến mức mỗi lần nhìn thấy mặt là đã muốn nôn chứ đừng nghĩ đến việc cùng hạng người dơ bẩn như cô ta ngủ chung một giường.
Đứa con của hắn với cô ta miễn cưỡng được đặt một cái tên là Jeon Bora - không nổi bật, không đặc biệt, còn rất tầm thường. Nhóc con đó lớn lên một chút thì toe toe gọi "bố" gọi "mẹ", hắn đương nhiên căn bản không thích nghe nhưng ít nhiều nó cũng cùng dòng máu với hắn mới đối xử khá hơn đối xử với cô ta một chút. Nhóc con đó nói muốn ăn gà hắn lập tức gọi gà mang đến tận nhà, nói muốn chơi siêu nhân liền đặt thiết kế riêng loại tốt nhất cho nó, nói muốn cùng bố mẹ đi công viên chơi, tuyệt nhiên lại không thể được.
Bố mẹ hắn dĩ nhiên không hề mảy may biết đến loại chuyện bỉ ổi mà cô ta làm ra, cũng không biết trước khi kết hôn hắn từng yêu qua một cô gái tên Nam Goo. Chỉ biết vào một ngày đẹp trời vị hôn phu đã được chọn từ nhỏ của JungKook tên là Ham Mo Yeon đứng trước mặt họ lúng túng giãi bày chuyện JungKook làm cô ta có thai, lại luôn miệng nói rằng họ đừng trách JungKook, hắn với cô chỉ vì yêu nhau quá nên mới lỡ dại, giờ gạo đã nấu thành cơm bọn họ không còn cách nào mới quyết định xin đôi bên gia đình tổ chức đám cưới sớm hơn dự tính lúc đầu, thành một đôi trai tài gái sắc khiến người đời không hiểu rõ đầu đuôi sẽ thầm ghen tị.
Ông Jeon bà Jeon nhất thời bị vẻ ngoài hiền lành, lễ phép của cô ta đánh lừa mới không chút suy nghĩ lập tức gật đầu chấp nhận, còn vì cô ta là thanh mai trúc mã của JungKook mà ngày ngày đối xử tốt với cô ta.
Còn Jeon JungKook thần hồn nát thần tính tiến vào lễ đường chỉ vì nghĩ cô đã bị hắn tổn thương như vậy nếu tiếp tục ở bên cạnh chỉ càng khiến cô thêm khổ tâm, loại người như hắn một câu nói yêu, hai câu nói tin đến cuối cùng lại chính là kẻ thất tín.
Buổi tối hôm đó một người nằm trên giường xoay qua xoay lại, trằn trọc khó ngủ. Một người đứng bên ban công rít từng hơi thuốc, khói thuốc lúc tỏ lúc mờ bay lên nghi ngút tan vào hư không.
Lần đó anh buông em ra dễ dàng như vậy sau này nghĩ lại mới thấy bản thân ngu xuẩn biết bao.
Thế nhưng cuối cùng trời không phụ lòng người, lại đem em về cạnh anh lần nữa rồi, em có thấy không?
Dù cho em có tha thứ hay không, dù cho tương lai sau này có mù mịt đến đâu anh quyết không buông tay em thêm lần nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com