⋆。˚ ☁︎ ˚。⋆。˚☽˚。⋆
—
Tháng mười một năm bảy lăm, nắng chiều ngoại ô Sài Gòn vẫn còn hanh hao mùi khói xe tăng cũ.
Trần Văn Sen đứng giữa sân tập đất đỏ, áo cũ dính chặt vào lưng, giọng khàn đặc quát:
“Chạy! Chạy như chạy bom! Ai chậm chân là chết!”
Mỗi lần giơ tay hô, vết sẹo dài từ vai xuống sườn anh lại nóng rát như vừa bị đạn cày. Chỉ một thoáng, ký ức kéo về. Mùa hè năm bảy hai. Không chỉ là một trận đánh, mà còn là cái cối xay thịt người. Tiếng cối xay ấy không phải bằng sắt, mà bằng lửa đạn và đất bùn lẫn máu. Anh nghe rõ tiếng xương đồng đội giòn tan, thịt nghiền nát trong ba ngày ba đêm không ngừng. Có thằng hét tên anh lần cuối rồi tắt ngấm. Anh sống sót, nhưng cái mùi khét lẹt và tiếng kêu ấy vẫn còn nguyên trong đầu.
Cách đó hai mươi mét, Phạm Huy Hải đang đứng trên thang tre, tay cầm kìm, cuộn dây điện quấn quanh cổ. Cậu cúi đầu sửa đường dây đèn sân tập bị gió đêm trước làm đứt. Mồ hôi chảy dọc sống lưng áo mỏng. Cậu không quay lại, nhưng Sen biết cậu đang nhìn. Chỉ một giây ánh mắt chạm nhau, đủ để cả hai hiểu. Hơn mấy tháng xa cách sau ngày toàn thắng, vẫn còn nguyên cái cách cậu nhìn anh như thể anh chưa từng chết đi một nửa ở Quảng Trị.
Sen quay đi, tiếp tục quát lũ lính mới. Hải cũng cúi đầu tiếp tục siết ốc. Không ai nói gì thêm.
Chiều tan tập, trời nhá nhem tối. Sen đi bộ về căn nhà sàn được đơn vị phân ở ven sông. Cửa khép hờ. Anh đẩy mạnh, mùi cháo cá lá giang bay ra ấm nóng.
Cậu ngồi xổm trước bếp dầu, lưng quay về phía cửa. Nghe tiếng bước chân nặng nề, cậu ngẩng lên, giọng khẽ:
“Anh về rồi. Em nấu cháo, ăn đi kẻo nguội.”
Sen không đáp. Anh chỉ cởi áo ngoài treo lên vách, ngồi phịch xuống ghế tre. Hai người ăn trong im lặng gần như tuyệt đối. Cháo nóng, cá tươi, lá giang chua nhẹ, tất cả đều là thứ Hải chuẩn bị từ chiều. Sen ăn hết hai chén, cậu ăn một chén rồi dọn bát. Không cần lời cảm ơn, không cần hỏi han. Họ đã từng chia nhau một hộp cơm nguội giữa trận, từng nằm sát nhau trong hầm trú bom, nên giờ một bữa cháo cũng đủ nói hết.
-
Đêm xuống nhanh. Trăng tròn vành vạnh treo ngay giữa khung cửa sổ không kính, soi sáng mặt sông lặng ngắt.
Sen nằm phía trong, lưng quay ra ngoài. Cậu Hải nằm phía ngoài, cách một khoảng vừa đủ để không chạm vào nhau. Cả hai đều mệt, nhưng không ai ngủ ngay.
Chỉ nửa tiếng sau, Sen bắt đầu giật mình.
Trong giấc mơ, anh lại bị kéo về Quảng Trị. Cối xay thịt người quay không ngừng. Tiếng đất nổ, tiếng xương thịt nghiền lẫn vào bùn, tiếng đồng đội gào thét gọi “mẹ” lần cuối. Mùi khét xộc lên mũi. Anh cố chạy nhưng chân như bị kẹt cứng. Mồ hôi túa ra ướt sũng chiếu.
“Không… đừng… đừng bỏ tao lại…”
Anh gào khản đặc, người bật dậy như bị điện giật.
Hải đã tỉnh từ lúc nào. Cậu không bật đèn dầu, không hỏi han dài dòng. Chỉ lặng lẽ vòng tay từ phía sau ôm lấy anh. Ngực cậu áp sát lưng Sen, hai cánh tay siết chặt, để anh toàn bộ sức nặng đổ lên người mình. Da cậu mát lạnh so với cơ thể anh đang nóng ran như sốt.
Sen thở hổn hển, tay vô thức nắm chặt lấy cổ tay cậu. Những ngón tay cậu gầy nhưng chai sạn vì kìm và dây điện.
“Hải… tao lại thấy… nó nghiền hết… nghiền hết cả bọn…”
Giọng anh vỡ ra, không phải khóc mà là run.
Cậu không nói gì an ủi dài. Cậu chỉ đưa mu bàn tay lau mồ hôi trên trán anh, rồi kéo anh nằm xuống, để đầu anh tựa hẳn vào vai mình. Sen nặng hơn cậu rất nhiều, nhưng cậu vẫn giữ được tư thế ấy, để anh đổ hết nỗi sợ lên người mình như đổ hết đạn dược.
Một tay cậu vuốt dọc sống lưng anh, dừng lại ở vết sẹo dài nhất, ấn nhẹ, như muốn nhắc nhở, vết sẹo này cũng đã ở đây với anh.
“Em vẫn ở đây,” cậu thì thầm sát gáy anh, giọng khẽ đến mức gần như chỉ là hơi thở, “anh nằm yên đi. Để em ôm.”
Sen siết chặt eo cậu, kéo sát đến mức không còn khe hở. Mùi xà phòng cũ trên tóc cậu, mùi mồ hôi lành mạnh của người còn sống, dần xua đi mùi khét trong đầu anh.
Hải vẫn ôm, không buông, không nói thêm. Chỉ để anh nghe rõ nhịp tim mình, chậm, đều, chắc chắn như những lần cậu sửa dây điện giữa mưa bom mà vẫn biết anh đang ở phía trước.
Dần dần, hơi thở Sen bớt hổn hển. Anh vẫn run, nhưng run nhẹ hơn. Ánh trăng từ ngoài sông tràn vào, trắng bạc, chói loà, chiếu đúng nửa giường, rơi lên vai cậu Hải và nửa khuôn mặt Sen.
Hải đưa tay vuốt nhẹ tóc anh, chậm rãi, như vuốt một đứa trẻ vừa hết cơn ác mộng.
Sen nhắm mắt, lần đầu tiên sau rất lâu, anh không sợ mình sẽ lại rơi vào cối xay thịt người.
Đêm nay… chỉ có cậu thôi.
---
Sáng hôm sau, nắng lên sớm.
Sen thức dậy trước, thấy cậu vẫn còn ngủ, đầu tựa vào vai anh, tay đặt nhẹ lên ngực anh như sợ anh biến mất giữa đêm. Anh không lay cậu dậy, chỉ khẽ nhấc tay cậu ra, mặc áo cũ rồi ra sân tập.
Buổi huấn luyện vẫn như mọi ngày. Sen quát lũ lính mới bằng giọng khàn quen thuộc, giọng không run nữa. Hải xuất hiện lúc chín giờ, vẫn không nhìn thẳng vào anh trước mặt mọi người. Chỉ có một lần, khi Sen trượt chân trên dây thăng bằng, cậu lao tới đỡ vai anh một cái, nhanh đến mức không ai để ý. Tay cậu chạm sẹo cũ trên bụng Sen, cả hai cùng giật mình, rồi buông ra như chưa từng có gì.
Chiều tan tập, hai người về nhà sàn cùng lúc. Cậu nấu cơm với cá kho, Sen ngồi ngoài hiên lau khẩu súng cũ. Ăn xong, cậu dọn bát, anh rửa chân. Không ai nhắc lại chuyện đêm qua. Chỉ cần biết cả hai đều ngủ được đến sáng là đủ.
-
Sau bữa tối, Sen đứng dậy trước, giọng khàn:
“Ra sông một chút.”
Hải gật đầu, không hỏi. Hai người bước ra bãi cỏ ven sông, sau nhà sàn. Không gió, mặt nước lặng như gương, trăng đổ xuống trắng bạc, chói loà cả một khoảng rộng.
Họ đứng cách nhau một bước chân. Sen châm điếu thuốc, hút một hơi rồi đưa cho cậu. Cậu cầm, hút theo, khói bay lên hòa với ánh trăng.
“Nhớ lúc ở hầm không?” Sen lên tiếng trước, mắt vẫn nhìn ra sông.
Cậu khẽ cười. “Nhớ. Đêm nào cũng đổi ca gác.”
Sen gật đầu. “Mỗi lần em xuống hầm đổi ca, anh đưa cho mày nửa phong lương khô. Mày lại dúi lại cho anh nửa hộp thịt hộp. Cứ thế, không ai ăn hết phần của mình.”
“Vì sợ người kia đói.” Cậu nói khẽ, giọng mang theo cả ký ức. “Hầm chật, tối om, chỉ có tiếng thở của hai đứa. Mỗi lần bom rung, em lại nắm tay anh một cái. Chỉ cần nắm là biết còn sống.”
Sen quay sang nhìn cậu. Ánh trăng rơi đúng nửa mặt cậu, làm đôi mắt cậu sáng lên dịu dàng nhưng vẫn chai sạn như ngày nào. Sen cũng vậy, nửa mặt chìm trong bóng tối, nửa mặt sáng rỡ.
Họ nhìn nhau.
Sen đưa tay lên, ngón cái lau nhẹ vệt khói thuốc trên môi cậu. Cậu không tránh. Anh cúi xuống, hôn cậu. Nụ hôn đầu tiên không gấp gáp, không vội vã, chỉ là môi chạm môi, nặng nề như tất cả những lần họ từng nghĩ mình sẽ không còn gặp lại. Cậu đáp lại, tay nắm chặt vạt áo anh, kéo anh sát hơn.
Sen rời môi, nhưng không buông cậu. Anh nắm tay cậu, kéo về nhà sàn. Cửa khép lại sau lưng.
Trong nhà, trăng vẫn tràn qua cửa sổ, chiếu đúng chiếc giường.
Sen kéo cậu nằm xuống. Không nói gì. Cậu cũng không nói. Chỉ nhìn nhau. Ánh mắt Sen tối sầm nhưng ấm, ánh mắt cậu dịu dàng nhưng kiên định.
Sen cởi áo cậu trước, rồi cởi áo mình. Da thịt chạm nhau, nóng và mát hòa quyện. Anh đè nhẹ lên cậu, tay vuốt dọc sống lưng cậu, dừng lại ở những vết chai nhỏ do kìm điện để lại. Cậu vòng tay ôm lấy lưng anh, ngón tay ấn nhẹ vào vết sẹo dài trên vai anh, như muốn nói tất cả những thứ này đều thuộc về nhau rồi.
Sen hôn xuống cổ cậu, xuống ngực, chậm rãi nhưng chắc chắn. Cậu thở nhẹ, bấu vai anh, để anh dẫn dắt. Khi anh tiến vào cậu, cả hai cùng nín thở một giây, rồi nhịp thở hòa làm một. Không gào thét hoa mỹ. Chỉ có tiếng chiếu kêu cót két, tiếng thở dốc, và ánh trăng soi lên vai anh, lên eo cậu, lên những vết mồ hôi lấp lánh.
Sen siết chặt cậu trong lòng, như ôm cả những năm tháng chiến tranh còn sót lại. Cậu Hải vùi mặt vào ngực anh, để anh toàn bộ sức nặng và nỗi sợ đổ lên người mình.
Khi xong, hai người vẫn ôm nhau không buông. Sen kéo chăn mỏng đắp lên người cậu, rồi kéo cậu nằm gọn trong lòng mình, tư thế anh lớn che chở cho em nhỏ.
Hải thì thầm, giọng rất khẽ:
“Chiến tranh đã qua rồi anh… đêm nay chỉ có trăng thôi.”
Sen không đáp. Anh chỉ hôn lên tóc cậu, siết chặt hơn một chút, và nhắm mắt. Lần này, không còn bom đạn nữa. Chỉ có nhịp tim cậu, mùi da cậu, và ánh trăng êm đềm ngoài sông.
Ngoài kia, trăng vẫn sáng rỡ. Nó soi xuống căn nhà sàn nhỏ, soi xuống hai người lính đã đi qua lửa đạn, giờ nằm ôm nhau không còn khoảng cách.
Từ nay về sau, bên ngoài trời đêm không còn bom nổ nữa. Chỉ có trăng soi rọi những linh hồn lạc lối đã tìm được về với nhau.
Và đêm ấy, Trần Văn Sen ngủ một giấc sâu. Bên trong vòng tay anh, Phạm Huy Hải cũng ngủ, mỉm cười rất nhẹ.
---
Thank for watching
🥀
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com