#3
Note: thật có lỗi với các bạn đang theo dõi Fic của mon ghê luôn nhưng mình gặp khá nhiều khó khăn trong việc viết hoàn chỉnh được một chap mới TvT. Chưa kể về việc bí ý tưởng, mất cảm hứng, viết ra thấy kì kì nhàm nhàm blah blah.. :)) nhưng mình rất mong các bạn yêu thích Bobbin cũng sẽ yêu thích Fic của mình nha ~~ cảm ơn mọi người đã đọc Fic nha. Giờ thì nhào vô chap mới thôi!!
_____________________________
Hanbin cũng chẳng có chút ý nghĩ gì gọi là tận hưởng ngày chủ nhật nhàn rỗi như một Jiwon đang hào hứng, chẳng phải mỗi ngày từ thứ 2 đế chủ nhật của Hanbin đều như nhau, lẩn quẩn trong phạm vi 4m vuông của cái phòng bệnh. Đến mức vào những ngày mưa nằm dài chán chường Hanbin sợ mình sẽ cắm rễ thành nấm mốc ở trên cái giường luôn. Mang bệnh trong người thật sự rất mệt mỏi, Hanbin không tránh khỏi suy nghĩ liệu mình có giống như mẹ sẽ phải ra đi khi tuổi đời còn trẻ..vì bệnh tật không.
Các bác sĩ đã đưa ra một giải pháp để điều trị dứt điểm căn bệnh của Hanbin đó là cậu phải ghép thận. Các ca ghép thận từ trước tới nay nếu muốn thành công đều cần một quả thận tương thích với người bệnh. Ưu tiên hàng đầu cho người hiến thận là một người cùng huyết thống. Mẹ đã mất khi bé, bố cũng đã mất hai năm trước Hanbin chỉ còn anh trai Hanwon là người duy nhất đáp ứng được điều đó, anh đã lập tức đi làm vài xét nghiệm ở bệnh viện huyện và gửi lên bệnh viện trung ương Seoul khi nghe về tình hình của Hanbin. Lơ đãng nhìn cuốn lịch trên tường, sắp đến ngày anh Hanwon lên Seoul với cậu rồi.
Flashback (về Hanbin và anh trai mình)
Hết cấp 3 Hanbin đã lên Seoul học đại học, đã vốn không còn liên lạc nhiều với gia đình. Gọi là gia đình nhưng ít nhiều Hanbin chỉ là cảm thấy biết ơn khi được nuôi dưỡng bởi bố và vợ sau của bố, còn nếu xét về mặt tình cảm chỉ có anh Hanwon mới là người khiến Hanbin nhớ nhất khi phải xa nhà.
Nhớ ngày đầu tiên được bố đưa về nhà, Hanbin vẫn cứ thắc mắc tại sao sau khi mẹ mất bố không về ở với Hanbin. Cho đến khi gặp một người phụ nữ khác ở đó, bố bảo từ nay phải gọi người là mẹ, sau đó thì bố cùng bà ấy cãi nhau, Hanbin nghe loáng thoáng không nhiều nhưng cậu hiểu rằng người phụ nữ kia không một chút hảo ý muốn bố nuôi mình. Khi đó Hanbin mới 6 tuổi nhưng rất hiểu chuyện, bố dù hay đi công tác, không thường xuyên ở nhà chơi cùng cậu nhưng đó vẫn là bố của Hanbin cơ mà. Theo suy nghĩ đó Hanbin đã làm một hành động anh dũng đó là nhào ra và cản trước mặt bố trong tư thế giơ hai tay như đang bảo vệ.
-Ah!! Nhóc này ở đâu đến đây?! -chủ nhân của câu nói đang từ trên lầu tót xuống nhà một cách vội vã sau khi bỏ qua sự hiện diện của bố mẹ mình.
-Oà ~~ đáng yêu quá đi, nhìn cái mặt ngơ ngơ kia kìa bố. Em ấy là ai vậy ?! -đây là Hanwoo con trai lớn của hai vợ chồng ông
Nhóc Hanwon lớn hơn Hanbin tận 4 tuổi nên rất ra dáng anh trai và đặc biệt thích có một em trai để được gọi là hyung rồi sau này sẽ dạy võ và còn có thể chỉ bảo em "thành một người đàn ông đích thực"-/trích lời Hanwon thủ thỉ vs mẹ/.
-Đây là Hanbin nha, là em trai con đó Hanwon à!! - ông chỉ tập trung vào Hanwon mà không còn chú ý vợ mình nữa. Đồng thời đánh vào mong ước được làm hyung của Hanwon để có thể có thêm đồng minh.
-Đã là anh em thì phải ở chung một nhà chứ, hả mẹ nhỉ?! Hanbin từ giời phải gọi anh là hyung nhé, Hanwon hyung.!! Rõ chưa nè!! - dù Hanbin trước đó vẫn chưa thực tiếp thu hết được tình hình hiện tại, nhưng vì Hanwon đã thân thiện như thế lại còn dụ dỗ với một giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng làm Hanbin nhỏ sớm xiêu lòng ngay.
-Nae hyung ~!!
-Ôi ngoan quá!! Mau lên anh sẽ chỉ cho Hanbin chỗ để đồ chơi và cả phòng ngủ lớn nữa đó nha!!
Sau ngày hôm đó Hanbin đã được ở lại nhà đó cùng bố và một người mẹ mới, phần vì mẹ Hanwon khá xiêu lòng vì quyết tâm nuôi dưỡng Hanbin của bố, cũng như có phần thương hại cậu bé đáng yêu với gương mặt chín mười phần nét của Hanwon.
Cuộc sống vào thời gian đầu êm đềm nhưng lại không kéo dài.
_____________________________
Hanbin càng lớn lên, đến lúc bước qua độ tuổi dậy thì đầy sự mẫn cảm như bao thanh niên khác. Dẫn đến việc cậu luôn sinh ra vài phần tủi thân vì dì đối xử càng cay nghiệt với cậu khi không có bố ở nhà nhưng luôn thiên vị cũng như giành mọi cơ hội tốt cho Hanwon thể hiện sự tài giỏi trước mặt bố, từ đó càng sinh ra chán ghét bố vì ngày xưa tại sao không ở bên mẹ những lúc khó khăn.
Bố chỉ chăm lo vật chất cho gia đình, hoàn toàn yên tâm rằng vợ ông sẽ chu toàn bổn phận lo cho hai đứa con trai. Nhưng bố Hanbin dường như quên mất hay nói đúng hơn là ông không biết rằng chỉ có ông mới nghĩ rằng gia đình này có hai đứa con trai.
Những lúc như vậy Hanbin luôn tìm cách tránh né về nhà, đi sớm về khuya, qua đêm ở nhà bạn hoặc một nơi nào đó chỉ cần không phải nhìn thấy hình ảnh hoà hợp khi bố cùng anh Hanwon ngồi thảo luận một vài việc và bên cạnh là nụ cười mãn nguyện của mẹ anh -hoàn toàn không phải là Hanbin và mẹ của mình.
Trong một lần, anh Hanwon bắt gặp Hanbin đang gây sự và suýt bị một đám người đánh lúc 11 giờ hơn, ở ngoài đường, mức giờ mà đáng lẽ cậu đang phải ở nhà đánh răng. Đây là khoảng thời gian anh Hanwon sống tại kí túc xá để tiện việc học tập ở trường đại học thuộc thành phố khác. Hôm nay đột nhiên có dịp được nghỉ nhiều ngày nên anh quyết định bất ngờ về thăm nhà, tiện thể xem coi nhóc Hanbin đã chuẩn bị cho kì thi vào cấp 3 như thế nào. Không ngờ lại gặp chuyện như vậy.
Thay vì lúc đó anh mang cậu về nhà rồi sẽ kể tội cậu với bố như Hanbin đinh ninh anh sẽ làm thế đấy. Nhưng anh chỉ lén lút cùng Hanbin trèo tường vào nhà, lấm lét nhẹ chân lẫn đỡ cậu lên phòng trong trạng thái ngỡ ngành của Hanbin.
Sau khi lên phòng cậu anh cũng chui tọt vào theo, đến lúc này mới phát hiện mặt cậu bị trầy xước chút ít ở chỗ gò má. Vậy là anh lại phải xoắn sít đi tìm băng gạc rồi trở vào phòng ngay.
"Anh về phòng được rồi đó." - hiện tại thì Hanbin đang bị anh xua tay ra hiệu "đi vào phòng tắm đi" còn anh thì vô cùng thản nhiên ngồi bó gối xuống sàn cắt sẵn băng gạc cùng các thứ ra
"Này, anh vẫn là anh của em, sau bao nhiêu lâu không gặp vậy mà em càng lì lợm ra" - những âm cuối anh nói như tự than thở cho bản thân mình nghe.
Hanbin cố tỏ ra thấy phiền phức và không quan tâm anh nữa, thực chất cậu đang thấy có lỗi nhiều hơn. Rõ ràng cách Hanwon đối xử với cậu vẫn không thay đổi từ trước tới nay, chỉ có bản thân Hanbin khó chịu rồi tự xa cách anh. Anh dĩ nhiên nhận ra thái độ của mẹ mình nên luôn tìm cách thân thiết cũng như gần gũi khuyên răn cậu, nhưng có vẻ Hanbin khiến anh thất vọng chỉ sau khi anh đi được một học kì.
Hanwon lắc đầu cười khổ nhìn theo cánh cửa phòng tắm đóng chặt.
Sau khi tắm xong Hanbin cũng bị cưỡng chế để anh băng dán mấy vết thương cùng mấy vết trầy xây xát lại. Sau đó còn bị anh cưỡng chế sấy tóc và bày trò nghịch tóc cậu đến mức Hanbin muốn cáu. Anh cứ tỏ ra như không nhớ chuyện vừa nãy ngoài đường cũng như không hề thấy mấy vết thương luôn.
"Nè anh nghịch chán chưa vậy!" - Hanwon lắc đầu kịch liệt, thật ra anh đang lắc tóc Hanbin.
"Tóc em khô cong rồi đó!!" - Hanwon bĩu môi không nghe tiếp tục tung bay với tóc.
"Sao anh cứ tỏ ra như không có gì mới xảy ra hết, làm vậy em cũng chả cảm kích anh đâu" - anh Hanwon hơi khựng lại khiến cậu cũng trầm lặng.
"Thì anh đang làm theo cái quy ước hồi nhỏ em đưa ra đó, mình là anh em thì phải hợp lực giả bộ như không có gì để che giấu nếu một trong hai người phạm lỗi để không bị bố phát hiện ra rồi phạt ."
"Giờ anh sẽ giả bộ như về nhà khuya quá không dám bấm chuông và gọi điện thoai cho Hanbin ra mở cửa cho anh lén lên phòng để không làm mất giấc ngủ của bố mẹ. Nhớ đó!"
Lúc này Hanbin có một loại xúc động muốn khóc vì vui vẻ, vì nhẹ lòng , đúng là anh Hanwon có khác chỉ một câu nói đã tháo gỡ được nút rối trong lòng Hanbin. Cậu nhẹ nhàng thở ra.
"Hyung ah! Hôm nay anh ngồi xe cũng mệt, em thức đến giờ này theo anh cũng mệt chết rồi. Đi ngủ thôi"
"Haha anh biết rồi." Hanwon cười một nụ cười thoải mái rồi mới chịu ngồi dậy đi ra ngoài.
"Hyung ngủ ngon"
"Ừm ừm ngủ ngon"
Sau tối hôm đó, trong lòng Hanbin đã có chút gì đó thay đổi.. À không đúng hơn là có chút gì đó về lại như cũ.
End chap 3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com