Park JiMin
Buồng bệnh phủ một màu trắng phau...
"Hope này, anh làm gì thế?"
Máy quay trước mặt tôi khẽ xoay, tiếng va chạm của những con ốc vít lạnh lẽo đến vô hồn.
Tôi cười, nhạt nhẽo. Họ nói tôi phải làm cái gì mà tự ghi lại bệnh án của mình. Lũ người vô dụng, tống một người bình thường vào điều trị tâm lí.
Phòng tôi có hai giường. Hoseok một giường và tôi một giường. Cả hai chúng tôi và năm người nữa đều là bạn rất thân. Chúng tôi chữa lành vết thương cho nhau, hiểu nhau đến từng cái nhìn.
Giống như những mảnh ghép ương bướng và góc cạnh, đứng cạnh nhau lại hoà hợp đến lạ kì.
Nhưng cuộc sống nhẫn tâm giẫm đạp lên bức tranh ghép hài hoà ấy.
Tôi không thể nhớ rõ sự việc như thế nào, nhưng Hoseok cố tự tử bằng thuốc ngủ. Những viên thuốc ngủ trắng sượt qua lòng bàn tay gầy gò của anh cứ ám ảnh lấy tôi, không ngày nào dứt.
Đến cuối cùng, họ quyết định đưa chúng tôi vào đây...
.
.
.
Tôi thích tranh, nhưng có vẻ Hoseok thì không. Ở phòng ghi bệnh án có một bức hoạ lớn hình khu rừng. Ít nhất thì trừ màu tóc tôi và mấy viên thuốc ra, tôi có thể thấy màu sắc khác ngoài cái màu trắng vô cảm trong bệnh viện này. Nhưng tôi chả bao giờ thấy Hoseok ở căn phòng đó.
_____________________
- Muốn làm gì đó không?
Tôi như có như không vỗ vai Hoseok, cố gắng nghĩ ra một cái gì đó thú vị trong căn phòng lạnh lẽo lúc nào cũng nồng nặng mùi thuốc.
- Làm gì?
Anh nhìn tôi khó hiểu. Vẻ mặt đó thật sự rất tức cười.
Tôi tung chiếc gối đập vào người anh, lông vũ bay ra theo đường gối rách. Hoseok cũng không phải vừa. Và như một lẽ đương nhiên, cái trò trẻ con ấy nhanh chóng trở nên thú vị khi những chiếc lông trắng mềm cứ phủ lấy không gian, đậu lại trên chóp mũi và từng đầu ngón tay tôi.
Anh cười rất tươi, giống như một đứa trẻ. Giống như cái ngày anh đã cứu tôi khỏi cuộc sống ấy...
Ba mẹ tôi không giàu có, và như một lẽ hiển nhiên, tôi bị bắt nạt.
Sẽ chẳng ai hiểu được cảm giác bị dí đầu xuống sàn nhà hay hất nước lạnh vào mặt như thế nào đâu.
Tôi không hận ba mẹ, không hề.
Tôi giấu nhẹm mọi thứ, tránh đi ánh mắt lo lắng của họ, một mình ôm lấy cảm giác ấy.
Tôi thấy ngột ngạt...
Người đầu tiên chìa tay ra với tôi là Hoseok và YoonGi. Tôi nghĩ họ đều có một cuộc sống sung sướng, nhìn tôi lúc đó thật sự rất đáng thương hại.
Nhưng không.
Họ, hoá ra cũng như tôi.
Họ chìa tay ra, vì sự đồng cảm.
Đều là nỗi đau...
Họ và bốn người kia, cuối cùng tôi cũng biết đến bạn bè là gì.
Đó là lần đầu tiên, tôi thật sự "sống" trong ngôi trường ấy.
Lần đầu tiên tôi cười là khi Hoseok kéo tôi đến nơi tụ tập của bọn họ, một khoang tàu cũ. Bằng một hành động kì lạ, đập cái gối vào tôi và khiến cho lông trắng bay tung ra, Hoseok khởi đầu bữa tiệc.
Luôn là thế, người đầu tiên làm tôi cười, người đầu tiên làm mọi người cười...
Trong những chiếc lông vũ trắng tiếp tục rơi ra, hình dáng ấy khiến tôi thấy thanh thản đến lạ.
Vật thể mềm mại trong chiếc vỏ gối nhanh chóng phủ kín không gian như một cơn mưa. Hoseok không đập gối nữa. Lông vũ bay khắp căn phòng, như có như không hoà vào màu trắng lạnh lẽo một cái gì đó ấm áp. Cùng là màu trắng, màu lông vũ và màu tường khác nhau đến thế ư?
- Sao? Mệt rồi chứ gì? Em thắng nhé!
Tôi cười đắc ý vỗ tay bồm bộp. Thực ra hành động này với cái độ tuổi như tôi là khá trẻ con, YoonGi hyung bảo vậy. Nhưng một khi bị tống vào đây rồi, tính cách của chúng tôi ra sao, chẳng lẽ họ lại quan tâm?
- JiMin...dừng lại thôi...
- Đương nhiên là dừng rồi. Em thắng rồi mà.
Tôi vẫn thở hổn hển sau trận "hỗn chiến" ban nãy.
- Hết giờ rồi...
Hoseok buông một câu nói khó hiểu, hoặc thực sự não bộ cũng như thâm tâm tôi từ chối việc hiểu câu nói về một cái gì đấy gọi là "hết" hay tương tự vậy. Anh đưa tôi một viên thuốc con nhộng. Tôi biết thừa cái thứ đắng nghét nằm trong đó. Anh ấy biết tôi ghét thuốc kia mà?
- Hyung! Hyung lạ vậy. Hyung biết em ghét nó mà.
- JiMin à...đừng thế nữa...
Dòng nước mặn bắt đầu lăn trên má trong khi Hoseok cố gắng đưa tôi viên thuốc, mỗi lúc một nhiều, bi thương và đầy day dứt. Tôi bất giác giật mình. Tôi biết có cái gì đó sắp xảy ra, có cái gì đó sắp biến mất.
- Hyung...hyung lạ lắm...hyung sao thế...
Giọng tôi lạc đi, cổ họng như nghẹn lại.
- HYUNG XIN EM! JIMIN... EM PHẢI SỐNG!
Anh ấy gào lên như một con thú hoang. Bước chân cứ một bước, hai bước lùi lại phía sau...
Hoseok khuỵ xuống trước mặt tôi, trong khi khoé mắt như đờ đẫn kia vẫn đang đẫm nước.
Tôi hoảng sợ lao vào người kia ôm chặt. Hoseok, đừng làm thế. Anh biết em không thích anh như thế này mà. Anh biết em thích anh cười mà...
Tôi cũng gào lên, tuyệt vọng và đau đớn.
Nhưng không, tay tôi xuyên qua cơ thể Hoseok, chới với đến đau lòng trong không trung. Jung Hoseok, đừng đùa nữa, nó không hề vui đâu.
Có cái gì đó xẹt qua suy nghĩ của tôi. Một lọ thuốc ngủ?
Mắt tôi mờ quá, tôi không rõ nữa, người Hoseok như đang biến mất, mờ ảo trước mặt tôi.
"JiMin à... JiMin..."
Ai đấy? Là Jin hyung phải không?
- Hyung! Hoseok bị làm sao ấy...
Tôi giàn giụa nước mắt nắm đến nhàu nhĩ cái áo của Jin hyung. Đáp lại tôi chỉ là khuôn mặt đẹp đẽ kia cũng đang đầm đìa nước mắt.
"JiMin...hyung xin em...dừng lại..."
Đừng... Đừng cầu xin tôi như thế. Đừng tạo ra âm thanh ám ảnh đó nữa. Cứu Hoseok đi. Không ai thấy anh ấy đang hoảng sợ sao? Không ai thấy chân tay anh ấy đang mờ dần sao? Không ai thấy anh ấy đang nguy kịch sao? Tại sao lại cầu xin tôi dừng lại? Tôi sẽ không dừng lại. Tôi không chấp nhận Hoseok cứ đau đớn thế kia được...
Đầu tôi đau quá. Hàng loạt những thứ rối ren xảy ra trong đầu tôi.
Sàn nhà lạnh ngắt thấm vào da thịt khi tôi đột ngột tiếp xúc. Tôi chôn mình trong góc phòng nhỏ, hệt như một đứa trẻ bị bỏ rơi hướng mắt về khoảng không trống trơn tĩnh mịch trước mặt.
Ý thức của tôi quay về, kéo theo một sự thật bi thương...
"Jimin, tỉnh táo lại đi. Hoseok đi rồi..."
_______________
Phòng bệnh vẫn thế. Trắng và lạnh lẽo đến đáng sợ.
- Hyung, em muốn đi tắm.
Jin hyung đỡ tôi dậy, dịu dàng dìu tôi vào phòng tắm.
Dòng nước ấm từ từ chảy đầy chiếc bồn gạch đặt sát tường. Tôi thực không hiểu sao bệnh viện lại để tất cả đồ màu trắng. Không biết họ thấy nó đơn giản hoặc dễ chịu thế nào, với tôi mọi thứ ở đây không có anh ấy thật nhạt nhẽo.
Cái ngày mà tôi vào đây, YoonGi anh ấy hay đến thăm tôi nhất, cùng với JungKook. Họ khóc nhiều lắm. Tôi giả vờ cười kém đến vậy à?
Nước ấm tràn qua lòng bàn tay tôi, dễ chịu. Người ta bảo ngâm nước ấm giúp người ta thư thái hơn. Tôi thì không.
Một ý nghĩ điên rồ đang xảy ra trong đầu tôi...
__________________
Tôi mở mắt trên chiếc giường trắng, nhưng không phải bệnh viện.
Căn phòng đầy những vết màu sặc sỡ, là nơi mà ngày trước chúng tôi chơi đùa, nơi mà tôi thực sự được cứu rỗi.
Hoseok đứng cạnh tôi, anh ấy có vẻ bàng hoàng nhỉ. Hay là mặt tôi dính cái gì à?
- JiMin...sao...
- Này, mặt em lạ lắm à?
"JiMin? JiMin à?..."
Vẫn là giọng nói ám ảnh ấy.
"Đừng làm hyung sợ..."
Không phải Jin hyung sao? Có cả giọng của YoonGi hyung nữa.
Nhưng nhanh thôi, âm thanh đó nhỏ dần, nhỏ dần, phút chốc bay biến như chưa từng tồn tại.
Tôi cười, lông vũ trắng lại bay trong không trung, rơi lên chóp mũi và đầu ngón tay, nhẹ nhàng, tinh khiết.
___________________
YoonGi chết trân bên cạnh chiếc giường trắng, điện thoại trên tay hiển thị cuộc gọi cho vài người nữa. Cậu em của anh, nở một nụ cười mãn nguyện đến vậy, muốn trêu tức anh sao?
- Bệnh nhân Park JiMin, thời gian tử vong: 13 giờ 10 phút ngày 15/9/2016
Nước mắt chảy dài trên má Jin, thấm đẫm trong đó cả một sự mất mát...
- YoonGi à... Thằng bé đi rồi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com