Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

10.2. じゅう

|Đặng Văn Lâm x Minamino Takumi|

Note: chỉ dựa trên phong trào Đông Du có thật trong lịch sử.

Đầu năm 1904, sau khi từ Nam Kì trở về, ngày 8 tháng 4 năm Giáp Thìn, Phan Bội Châu cùng Kỳ Ngoại hầu Cường Để và hơn hai mươi đồng chí khác họp tại Thăng Bình, Quảng Nam, lập ra một tổ chức bí mật có tên là Duy Tân hội. với mục đích kêu gọi thanh niên Việt Nam sang nước ngoài (cụ thể là Nhật Bản) học tập, chuẩn bị lực lượng chờ thời cơ cho việc giành lại độc lập cho nước nhà.

Đặng Văn Lâm là một trong những thanh niên Việt Nam ưu tú tham gia phong trào này. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, trong anh đã sớm nung nấu ý định tìm con đường cứu nước.

Nhật Bản trước đây cũng là một đất nước phong kiến lạc hậu như Việt Nam, nhưng nhờ có cuộc Cách mạng Minh Trị mà giờ đã trở thành một đế quốc hùng mạnh.

- Lâm!

Nghe tiếng Ngọc Hải gọi, Văn Lâm giật mình:

- Gì thế Hải?

- Cậu ngồi thẫn thờ cái gì đấy? - Hải gõ nhẹ lên mặt bàn - Không lo nghe giảng mà nghĩ cái gì thế?

- Đâu có gì đâu! - Văn Lâm lắc đầu, tiếp tục chú tâm vào bài học.

Nhưng Ngọc Hải vẫn không buông tha. Cậu nghiêng đầu cười cười:

- Hay phải lòng em nào rồi?

- Làm gì có.

Văn Lâm tặc lưỡi chối biến, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt anh đã nói lên hết điều đó.

Giữa trưa tháng năm nắng nóng oi bức, Văn Lâm đứng dưới gốc cây anh đào, chờ một người.

- Lâm-san!

Nghe tiếng gọi, Văn Lâm quay sang nhoẻn miệng cười:

- A Minamino, tớ ở đây!

Chuyện đầu đuôi là thế này. Sáng nay, do đi đường không để ý nên Văn Lâm vô tình va phải một người khác. Cậu ấy không những không tức giận mà còn rất vui vẻ trò chuyện, hẹn trưa nay gặp anh.

Hai người ngồi trò chuyện được một lúc thì Văn Lâm tạm biệt vì phải đi học theo lịch.

- Thôi tớ đi nhé!

- Ừ, đi cẩn thận.

Minamino gật đầu đáp lại lời của Văn Lâm. Cậu thiếu niên người Nhật này vốn là người yêu hòa bình. Khi Văn Lâm cùng những người tham gia phong trào Đông Di sang Nhật Bản học tập, cậu và những người bạn khác đã hết lòng giúp đỡ những con người xa xứ vượt qua khó khăn ban đầu.

Từ hai người xa lạ, Minamino và Văn Lâm lại vô tình hợp nhau đến kì lạ. Tuy có chút bất đồng về ngôn ngữ, nhưng suy nghĩ của của cả hai lại rất giống nhau, có thể nói là tâm đầu ý hợp. Nghe anh kể về Việt Nam và chí hướng của mình, cậu cũng mong cho Việt Nam nhanh chóng thoát khỏi cảnh khốn khổ vì bọn thực dân Pháp để một ngày nào đó, cậu có thể đặt chân đến đất nước xinh đẹp trong lời kể của Lâm.

Những cuộc trò chuyện diễn trong chốc lát như thế vào ban trưa cứ diễn ra trong suốt thời gian Văn Lâm học tập tại Nhật. Và chẳng biết thế nào, giọng nói ấm áp của anh cứ thế in sâu vào tiềm thức của cậu. Mỗi khi đêm xuống, giọng nói trầm ấm ấy lại văng vẳng trong đầu cậu, cùng với nụ cười có chút đượm buồn, khiến Minamino thức hẳn mấy đêm liền.

- Xem kìa Minamino-kun! - Cậu bạn Ritsu vừa cười vừa chỉ vào quầng thâm trên mắt cậu - Trông cậu có khác gì con gấu trúc không chứ?

Mặc cho cậu bạn thân cười đùa, Minamino uể oải nói:

- Chẳng hiểu sao đêm nào tớ cũng mất ngủ.

- Chắc bạn tôi đang tương tư ai đó rồi.

Ritsu mỉm cười đầy ẩn ý. Minamino đỏ mặt quay đi nhìn chỗ khác:

- Ai là ai chứ. Vớ vẩn! Tớ có tiếp xúc với cô gái nào đâu!

- Nhưng với anh chàng nào thì có đấy! - Ritsu nháy mắt.

- Ý cậu là Văn Lâm á?

- Bingo! - Ritsu búng tay đắc ý - Biểu hiện của cậu chẳng khác gì lúc tớ đang đơn phương cả. Luôn nhớ về giọng nói ấm áp, nụ cười tỏa nắng của người ta, đúng không nè?

Minamino ậm ừ gật đầu, ngồi ngơ mặt ra nghe thằng bạn thân thuyết giảng về tình yêu.

Sau một buổi ngồi nghe bạn thân thuyết giảng, Minamino tìm gặp Văn Lâm, như thường lệ, vẫn là nơi cũ. Trong lúc nghe người kia kể chuyện, cậu chăm chú nhìn anh, và chợt nhận ra, cậu đã từng gặp anh ở đâu đấy, trước khi anh đặt chân đến đất nước này.

- Văn Lâm này, - Cậu cất tiếng - từ xa xưa người dân Nhật Bản đã truyền tai nhau một câu chuyện...

Năm xưa, có một chàng trai của được cài vào đất nước láng giềng để làm gián điệp nhằm tìm cách mưu sát vị tướng quân giỏi nhất của vương quốc ấy. Nào ngờ chàng trai ấy đem lòng yêu vị tướng quân kia, nhưng bất đắc dĩ cậu vẫn phải hạ độc hắn vì đó là nhiệm vụ. Sau đó cậu cũng tự vẫn để chết cùng hắn. Khi thấy xác, người ta tìm thấy trong tay cậu nắm chặt một cánh hoa anh đào đã nhuộm máu đỏ thẫm, và vị tướng quân kia cũng thế. Nhân gian nói, cánh hoa anh đào ấy sẽ giúp họ tìm thấy nhau ở kiếp sau.

- Cậu tin vào những chuyện hoang đường ấy sao?

Văn Lâm hỏi, sau một thoáng tư lự vì câu chuyện kia.

- Cũng không hẳn. - Minamino vừa nói vừa lén nhìn biểu cảm của Lâm - Nhưng tớ tin, nếu thật lòng yêu nhau thì họ nhất định sẽ tìm thấy nhau.

Văn Lâm nhìn gương mặt ngây thơ của cậu, nở một nụ cười buồn:

- Minamino, đây là lần cuối tớ có thể gặp cậu ở đây...

- Nhưng...tại sao chứ?

Anh chưa kịp dứt câu, Minamino đã chồm lên, giọng có chút lạc đi.

- Thực dân Pháp đã ký hiệp ước với Nhật, không cho các nhà cách mạng và lưu học sinh Việt Nam ở Nhật nữa. Ngày mai, tớ phải về nước.

- Không! Cậu không được đi!

- Nhưng tớ không thể không đi!  - Văn Lâm mất bình tĩnh mà hét lớn - Sau này, Việt Nam và Nhật Bản rất có thể sẽ trở thành kẻ thù của nhau, đến khi đó chúng ta sẽ là đối địch của nhau. Cậu hiểu không?

Minamino lắc đầu bất lực, nhưng chàng trai kia và vị tướng quân ấy cũng là tình nhân của nhau một đêm dù vẫn là kẻ thù của nhau thôi đấy...

Còn chúng ta, chưa là gì của nhau mà đã phải như thế...

Nhìn nước mắt của cậu rơi lã chã trong vô thức, trong lòng Văn Lâm không khỏi xót xa. Anh lặng lẽ ôm lấy cậu, mà rằng:

- Xin lỗi cậu Minamino. Ngoài xin lỗi tớ không thể làm gì thêm cho cậu. Tớ biết Minamino thích tớ, tớ cũng vậy. Nhưng chúng ta hữu duyên vô phận, tớ xin lỗi...

Cậu cố gắng cắn môi kìm cho nước mắt không rơi, tớ ghét chiến tranh, nó đã phá hủy tất cả mọi thứ mà tớ yêu quý...

Tớ...cũng ghét cậu nữa...

Văn Lâm về nước, không để lại một câu.

Minamino cũng im lặng, không một lời tiễn đưa.

Chiến tranh của bọn thực dân, suy cho cùng cũng chỉ đem lại lợi ích cho bọn chúng.

Còn các nước thuộc địa, chúng đàn áp, bóc lột, phá hủy cuộc sống yên bình của người dân chỉ để phục vụ cho những cuộc chiến tranh vô nghĩa ấy.

Những con người đem lòng ái quốc sang nước ngoài học hỏi, cũng bị chúng đàn áp không còn đường tiến, chỉ còn đường quay về chịu cảnh khốn khổ.

Chiến tranh phá hủy cuộc sống tươi đẹp thanh bình, phá hủy luôn cả những mối tình đẹp chưa kịp chớm nở.

Thôi thì, đành phụ người kiếp này....

=============

Toi đi học rồi mọi người ạ :((((((

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com