Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2.

Ánh trăng tà treo trên những đốm mây vụn nát phía chân trời, không khí về đêm của Sài Gòn chẳng có chút gì thay đổi so với vài tiếng trước, không khí nóng ẩm bao trùm, vẫn là những bí bách đó, nóng nực đó và khó chịu đó. Nếu cuộc đời này thật sự có chấp nhận tình cảm giữa con người và đồ vật, thì hẳn sẽ có một cơ số người sẽ ăn nằm với chiếc điều hòa mát lạnh mãi mãi.

Dẫu rằng đã đồng ý rằng sẽ cùng Anh Khoa đi ngủ sớm hơn thường lệ, thế nhưng Huỳnh Sơn vẫn thành công dỗ ngọt hắn trở về phòng ngủ của cả hai trước một vài phút, còn bản thân sẽ nán lại để chỉnh sửa track nhạc trước khi sẵn sàng cho đống máy móc quá sức mệt nhọc được nghỉ ngơi sau một ngày vất vả, đồ đạc của Huỳnh Sơn, đứa nào đứa nấy đều trong trạng thái OT* vô thời hạn như thế đấy.

Gã lần nữa trở về với trạng thái lặng thinh trên ghế cùng chiếc tai nghe chụp yêu thích nhất, vòng tay bé nhỏ trong lòng gã khi nãy đã ngoan ngoãn trở về phòng ngủ cùng sự đỏng đảnh và ồn ào. Huỳnh Sơn vừa hí hoáy làm nhạc, lâu lâu gã lại thoáng thêm một chút ngẩn ngơ, bởi gã nhận ra bản thân bây giờ có thể dễ dàng tưởng tượng ra khung cảnh chú gấu mèo đáng yêu của mình cuộn tròn trong chăn yên lặng lướt điện thoại bằng cặp mắt díu híp.

Khoa của gã dạo đây đã gầy đi nhiều lắm, gò má đẩy cao vẽ một đường xương vắt lẹm trên nét mặt của hắn đã ép buộc đôi mắt mỏi nhừ của gã phải để tâm chú ý. Anh Khoa có một tật xấu, đó chính là thường xuyên ngủ rất muộn, hắn tham công tiếc việc và cố gắng kể cả khi chẳng còn chút sức lực nào để cố gắng nữa, gã đã nhiều lần đưa ra lời nhắc nhở, nhưng Huỳnh Sơn vốn cũng chẳng phải là tấm gương tốt để có thể nêu mặt làm gương, và rồi gã lại phì cười khi nhận ra ít nhất bản thân cũng có thể trở thành một tấm gương xấu để Khoa né càng xa càng tốt.

"Tin ơi...".

Việc làm đầu tiên của một người đàn ông ba mươi hai tuổi sau một ngày dài vất vả là trở về phòng ngủ ôm lấy cục chăn ấm áp nằm vắt vẻo trên giường chờ mình từ nãy tới giờ. Cuộn chăn đó đột nhiên động đậy, quẫy đạp tựa một chú sâu múp míp nằm gọn gàng trong vòng tay to lớn của gã. Khoa rúc gọn trong chăn, hắn lèo nhèo. "Nặng...".

Huỳnh Sơn phì cười buông tay, nằm vật ra vị trí ngay sát cạnh hắn. Anh Khoa chỉ giả vờ mỏi mệt chui mỗi mái đầu cam ra khỏi tấm chăn mềm mại tựa bông gòn, trông đến mà thương. "Xong rồi à?".

Sơn gật gù khi đôi mắt đã cơ hồ nhắm khẽ. "Chưa xong, nhưng trước hết phải đi ngủ với yêu yêu đã.".

Đáp lại lời tâm tình sến súa đó, Anh Khoa chỉ thẳng thừng cười hẩy chọc ghẹo. "Câu này nên dành để đi thả thính mấy em gái thì hơn.".

Sơn bĩu môi. "Này, ghen lung tung. Ông ra đường còn gấp mười tôi đấy, điêu mồm quen thân.".

"Lúc nào?". Khoa giật nảy.

"Hôm đi diễn đây thây? Hở ra là yêu em, chờ em, anh bị mù đường, chỉ biết đường vào tim em. Này đừng có khinh thường, đây vừa làm nhạc vừa xem show của ấy đấy nhớ?".

Nhìn xem, ai mới là người ghen lung tung trong câu chuyện trên giường ngủ cuối ngày. Ra là cả hai vẫn gặp nhau đều đặn qua màn hình đấy thôi, chưa một giây nào có thêm xa cách. Độ này Khoa có nhiều công việc ở Hà Nội, ra ra vào vào liên tục, kể ra thời gian trên trời của hắn đang gấp Sơn nhiều lần lắm, nhiều khi gã ở nhà cũng thấy nhơ nhớ mùi hương của Hà Nội, cũng muốn xách ba lô theo Khoa đi về thăm Hà Nội, nhưng rồi mớ công việc chất đống lại buộc gã phải tặc lưỡi thở dài, 'thôi, có lẽ để lần sau.'.

Mặc kệ gã ngẩn ngơ nằm với mi mắt động đậy ở đó, Anh Khoa chợt nhảy tót khỏi giường đi làm vệ sinh cá nhân trước tiên. Ở nhà này tôn ti trật tự đều có đủ, Khoa nhanh nhảu, làm một loáng là xong nên nhường cho vào phòng tắm trước, hắn luôn càu nhàu là bạn Sơn của hắn điệu lắm, cứ chui được vào nhà vệ sinh là phải tính bằng cả tiếng đồng hồ, Khoa không chờ được, cho vệ sinh sau, đến sáng cũng chẳng có vấn đề gì sất.

Hắn lề mề đứng trước gương dụi dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài bóp kem đánh răng trên ba phần tư bàn chải, vừa đánh răng lại vừa ngắm mình trong gương thật kĩ. Khoa thấy mình vẫn còn trẻ và khoẻ, cơ bắp này nọ vẫn còn nguyên ở đấy cùng những hình xăm rơi vãi trên khuôn ngực, chỉ khác rằng hắn thấy má mình đã hóp hơn, thấy đầu lông mày đã rậm rạp hơn, thấy cả những quầng thâm mỏi mệt lờ mờ xuất hiện phía dưới bọng mắt hơi sưng khẽ. Nhưng hắn lại cho rằng bạn yêu của hắn còn vất vả hơn thế, chút mệt mỏi này lí nào hắn lại chẳng thể chịu được?

Đang mơ màng, Khoa bất chợt thấy vai mình nằng nặng. Hắn vừa quay đầu đã lập tức trông thấy hàng mi cong của Huỳnh Sơn đang ở một cự li rất rất gần. Gã ôm chầm lấy hắn từ phía sau, bụng áp vào lưng, cằm tựa trên vai, đầu mũi dụi men trong hõm cổ, trông nũng nịu chẳng khác nảo một đứa con nít đang quấy nhiễu bố nó. Khoa vừa chải răng, vừa ú ớ. "Sao á? Sắp xong rồi đây.".

Gã phụt cười. "Cho anh mượn vai một tí.".

Hắn ngửa đầu. "Mượn làm gì, cho luôn còn được?".

Huỳnh Sơn đặc biệt trẻ con vào đêm khuya, một ngày bị nhốt trong vỏ bọc khiến gã dường như quá mỏi mệt, Anh Khoa có cơ may trở thành người đồng hành của gã trên tất cả những mỏi mệt đó.

Một người đánh răng, một người có nơi để yên tâm dựa vào, ra rằng cuộc đời này cũng có những lúc êm đềm và bình yên đến thế. Gia đình Khoa đang ở rất gần đây thôi, vậy mà đôi khi hắn cũng đã nhung nhớ đến chẳng tài nào tả nổi, vậy nên hắn đồng cảm với yếu đuối của Sơn, đồng cảm với một trái tim xa nhà biền biệt, đồng cảm với một kẻ ấm áp và mang những yêu thương vụn vặt nhất, đồng cảm với người mà hắn luôn muốn thuộc về.

Khoa súc miệng ùng ục, làm mọi chuyện như thể bản thân đang không có một bị thịt đè lấy ở phía sau, bởi hắn quen rồi. Một tháng xa nhau, hắn cũng hiểu rằng Sơn cũng cảm thấy nhớ hắn. Gã ít khi nói tình cảm ra lời, nhưng đó là cách thương, là cách yêu của riêng gã, mọi hành động đều nói rằng ấy chính là yêu.

"Nay em sao vậy, em bình thường chẳng bao giờ trách móc anh như thế đâu. Còn đòi chia tay nữa, có gì phải nói với anh, đột nhiên em trở thành như vậy, anh lo lắm.".

Sơn luôn luôn hiểu rằng trên đời này có vô vàn sự thật, và Khoa yêu gã vô điều kiện cũng nằm trong số đó. Mười hai năm bên nhau, mười năm thân thiết, vài năm yêu, chưa một lần hắn mở lời than trách về mớ công việc nặng nề của gã nửa lời. Hắn là một đứa nhóc hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức thực sự đau lòng như đôi ba người trên mạng hay nói. Gã có rời nhà cả tháng trời, khi về Khoa cũng chỉ hỏi rằng gã có mệt không, có đau nhức ở đâu không, rồi chính hắn cũng lại lăng xăng đi đặt cháo, mua thuốc, săn sóc Huỳnh Sơn đến từng chút một.

Khoa không tổn thương, hoặc không dám tổn thương, bởi hắn biết Huỳnh Sơn đã phải chịu đựng quá nhiều thứ ập đến từ thế gian hỗn loạn này. Hắn biết rằng gã áp lực, biết rằng gã cống hiến, hắn biết tất cả những dồn nén mà Huỳnh Sơn chẳng một lần chia sẻ, và hắn chỉ biết âm thầm ở đó chữa lành nó. Vậy sẽ chẳng có lí do gì, để một Anh Khoa như thế trở nên dỗi hờn và đem chia tay ra để hăm doạ hay đe nẹt gã, Huỳnh Sơn hiểu Anh Khoa hơn hắn nghĩ rất nhiều.

Bất chợt Khoa chỉ cười với chút bọt kem còn dính lại trên mép, hắn đá mày. "Tôi không làm vậy thì bạn có chịu đi ngủ không hả? Đừng ôm đồm quá, ốm ra đấy tôi lại phải chăm.".

Khoa yêu Sơn, ngây thơ như vậy đấy.

"Ngốc ạ, em chỉ cần nói em muốn anh đi ngủ thôi, em không biết là anh đã sợ thế nào đâu khi thấy mắt em đỏ hoe như thế đâu đấy.".

Gã biết rằng Khoa không diễn. Bởi đâu đó trong câu nói của hắn vẫn còn chút gì là thật. Hắn không muốn Sơn yêu một cách kiệm lời, chẳng muốn Sơn yêu bằng những vô tâm, cũng không muốn Sơn yêu bằng cách muốn hắn hiểu sao thì hiểu. Khoa muốn Sơn yêu thật cuồng nhiệt, thật cháy bỏng, khiến hắn cảm thấy an tâm rằng người ấy hiện vẫn còn yêu hắn. Khoa sợ một không gian yên lặng, sợ cái cách chung nhà nhưng xa cách chỉ bởi một bức tường vô tri giác, hắn nhung nhớ Sơn, và thực lòng hắn muốn Sơn cũng vậy.

"Em không khóc đâu. Em hơi bị mạnh mẽ.".

Ở với Sơn nhiều, hắn thích tiếng Bắc và nói tiếng Bắc nhiều hơn hẳn, học lỏm đến đâu lại thực hành ngay cho gã xem rồi khoe ra như một chiến tích mới. Điều đó hẳn khiến gã thương Khoa nhiều vô số kể, Khoa mãi mãi là một đứa trẻ, mãi mãi ngô nghê một cách đáng yêu và ngọt ngào nhường ấy.

"Anh biết em mạnh mẽ, nhưng ở bên anh, đôi khi em chẳng cần đến hai từ đấy đâu.".

Gã chấp nhận mọi trẻ con của Khoa, mãi mãi.

"Thế bây giờ em mà có khóc thật, anh định dỗ em kiểu gì?".

Ngẫm nghĩ một hồi, Sơn cười nhoẻn. "Anh chẳng làm gì cả, anh sẽ chỉ để cho em khóc thôi.".

Anh Khoa hụt hẫng. "Ơ? Kì thế?".

Huỳnh Sơn lắc lắc đầu. "Anh để em khóc đã đời, sau đó anh sẽ cùng em giải quyết tất cả khi em đã thật sự bình tĩnh, sau đó anh sẽ đưa em đi chơi, đưa em đi dạo phố, anh sẽ đưa em đến tất cả những nơi mà chúng ta đã từng đi qua, sau đó anh sẽ đưa em trở về nhà, chúng mình đắp chăn, đi ngủ, sáng mai lại cười hì hì với nhau.". Gã khịt mũi. "Và đến một ngày nào đó, anh sẽ công bố để cho cả thế giới này phải hỏi nhau rằng, cái thằng Kay đẹp đẹp trai đó đang quen thằng Soobin đấy à?".

Khoa phụt cười thụi củi trỏ vào eo gã. "Điên vừa thôi.".

Một ý tưởng điên rồ, nhưng đủ làm Anh Khoa cảm thấy hạnh phúc.

Sơn chớp mắt. "Lòng em chẳng thấy anh điên đâu, phải không?".

Như gã đã nói, đôi khi gã còn khiểu Khoa hơn cả chính hắn hiện tại. Mọi mong muốn của Khoa đều đã lấp lánh trong đáy mắt nhìn cả hai trong gương của hắn. Vậy thử hỏi làm sao để Sơn không yêu và thương hắn ngày một đậm sâu, làm sao để Sơn không che và chở hắn ngày một kĩ càng. Những thứ càng muốn giấu đi lại chính là thứ mà con người ta càng muốn phô bày, tình yêu cũng nằm gọn trong cái phạm trù đó.

"Anh biết mà, em sẽ không đòi hỏi gì, chúng mình cứ thuận theo tự nhiên thôi. Thuận nước thì thuyền trôi, không thuận thuyền cũng chẳng chìm, em thì sao cũng được, miễn là mỗi sáng mở mắt ra, người đang ôm em ngủ vẫn sẽ chỉ là anh.".

Huỳnh Sơn gật gù. "Sao nói hay vậy, trên sân khấu thả thính sượng thấy mồ, các bạn fan bảo là nghe nổi da gà, thấy ghê.".

Hắn lại nhún vai khi Sơn đang trốn trong cổ hắn cười khúc khích. Khoa vươn tay, tóm lên hai cánh tay đang vắt vẻo trên eo hắn làm loạn. "Em yếu văn mà, yêu anh thì nói dệt thành lời thôi.".

"Dẻo mỏ.".

"Hôm nay phải tắm lẹ đấy. Muộn rồi, em ra ngoài chờ anh, để em phải ngủ trước thì sáng mai dậy em đánh đòn.".

Sơn bị người tình thẳng thừng gỡ tay bỏ đi mất, chút nguội lạnh sót lại khiến gã dẩu môi bất bình. "Ơ, không tắm với anh à?".

Khoa đóng sầm cửa, hắn nạt. "Ông nội ơi, tha cho tôi giùm cái đi. Lẹ nha, tôi chờ ông ra ru ngủ đó!".

---

(*) OT: over time - tăng ca/làm ngoài giờ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #sơnkhoa