Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

15.

"Doạ em sợ rồi?"

Trông thấy Jisung cả buổi cứ ngồi khép nép vào một góc phòng, làm gì cũng len lén ngó trước nhìn sau Changbin vừa buồn cười lại vừa thấy thương thương.

Nghe tiếng của Changbin, Jisung giật nảy cả người. Nguyên nhân thật sự không phải em sợ Donghyun mà là do em đang ngại với Changbin.

"D-dạ không có, em chỉ đang suy nghĩ một số chuyện thôi."

"Nghĩ cái gì mà trông tập trung thế, còn ngồi xa anh cả khúc nữa. Bộ Jisung đổi ý sang ghét anh, không muốn anh đi làm rồi à."

Jisung vội vàng lắc đầu kịch liệt:"nào có đâu ạ, em làm sao có thể ghét hyung được. Anh đi làm lại em còn mừng không hết nữa là."

"Thế làm sao mà ngồi xa vậy hả? Xích lại đây coi."Ngoắc tay với Jisung, Changbin chống cằm nói:"nhanh lên nào nhóc con."

Người ta đang ngại muốn chết mà còn bắt qua đó, Jisung dù trong lòng đang kêu gào nhưng vẫn phải đem ghế qua ngồi kế bên Changbin.

Đột nhiên Changbin vươn tay ra bóp hai cái má phính của em mà nhìn chằm chằm khiến cho Jisung ngượng ngùng muốn xỉu luôn.

Ảnh tính làm cái gì vậy trời?

"H-hyung..."

"Dám bắt nạt em, nó có làm gì chưa?Thằng khốn Donghyun ấy. Xin lỗi Jisung nhé, anh ngủ quên nên đến có chút trễ."Changbin thở dài:"may mắn là có Felix với Jeongin tới kịp."

"Vâng..."

Sau chữ 'vâng' ấy là một khoảng im lặng không người nào lên tiếng nữa. Jisung đột nhiên chẳng biết nói gì với Changbin, còn Changbin thì lại khoanh tay nhìn Jisung không rời mắt.

Một lát sau, như để phá vỡ bầu không khí kì cục này, Changbin đành phải lên tiếng trước.

"Jisung có chuyện gì muốn nói với anh không?"

"Dạ không ạ."

"Em nói dối, rõ ràng là em có tâm sự."Hắn vạch trần Jisung nhưng vẫn treo nụ cười thân thiện ở trên miệng mình.

Đúng là Jisung có tâm sự nhưng nhân vật chính gây nên tâm sự của em lại ngồi kế bên cạnh em, Jisung dù có muốn nói cũng không thể nào nói với Changbin được.

Em đành phải bịa đại một nguyên nhân khác để mà chống chế với hắn:"à em chỉ là đang lo chuyện của Donghyun thôi."

"Em lại nói dối rồi, không phải chuyện đó."Changbin nheo mắt nhìn Jisung, hắn sống từng tuổi này rồi. Changbin tuy chưa phải thuộc dạng lão làng nhưng hắn đủ thông minh có thể nhận ra và cũng có thể quan sát sắc mặt của người khác để nhìn xem họ đang giấu diếm hay là nói sự thật.

Bình thường nếu Changbin biết người đối diện mình đang nói dối hắn, hắn chỉ cười cười cho qua mà thôi.

Riêng Jisung thì Changbin lại có chút tò mò em đang băn khoăn chuyện gì đấy.

"Em.."

Lừa Changbin đúng là khó thật, hay thôi cứ nói thật cho anh ấy biết nhỉ?

Nhưng liệu nói ra rồi Changbin có còn xem em là bạn không? Jisung chỉ lo rằng sơ sẩy nói bậy thì tình bạn giữa hai người sẽ không còn nữa. Khó khăn lắm mới tìm được một người tốt như anh ấy...

Nếu không nói thì Changbin lại cứ hỏi tới không cho Jisung có đường lui.

Ấp a ấp úng một hồi, rốt cuộc Jisung cũng phải đầu hàng chịu thua, em thở dài khai ra:"em..có để ý tới một người."

"Biết ngay mà."

H-hả?

Trợn tròn mắt đầy kinh ngạc nhìn Changbin, Jisung khó hiểu:"anh..biết?"

Changbin gật đầu:"anh biết, hơn nữa còn biết đó là ai."

Đệch mẹ!

Jisung trong bụng thầm chửi thề một tiếng, làm sao anh ấy có thể biết được? Không lẽ Changbin nhìn ra em thích anh ấy rồi.

Trong khi bên này Jisung đang hoang mang cực độ, lo sợ được mất mối quan hệ giữa em và hắn thì bên kia Changbin lại chống cằm rung đùi cười.

"Làm sao hyung biết được."

"Anh quan sát thôi."Chỉ chỉ vào mắt mình, Changbin nhún vai:"với cả nó hiện rõ lên trên mặt của em rồi kia kìa."

Jisung nghe Changbin nói, em theo quán tính đưa tay sờ sờ vào mặt của mình. Bộ nó lồ lộ dữ vậy hả? Nhưng Changbin có nhầm gì không nhỉ, vì em chỉ mới biết em thích Changbin vào ngày hôm qua thôi mà, còn sáng nay thì vừa lên công ty đã bị Donghyun gây sự rồi.

"Anh thật sự biết ạ?"Jisung nghi ngờ hỏi lại một lần nữa.

"Em thích Chan hyung chứ gì."Changbin tự tin đáp, thậm chí là còn vươn tay sang vỗ vỗ vai Jisung vài cái:"không cần phải ngại với anh đâu, em trai ngoan. Anh nhất định sẽ giúp em kèo này, em bỏ quách cái thằng khốn Donghyun sang crush anh Chan là đúng đắn đấy, mặc dù lâu lâu ổng có thấy ghét thiệt, cơ mà so về tất cả mọi thứ thì Donghyun chỉ là muỗi với anh Chan thôi."

"..."

Thôi được rồi, có gì đó sai sai thì phải.

Từ bao giờ em thích Bang Chan mà lại không nhận ra vậy kìa.

Không biết phải nói gì với câu trả lời này của Changbin, nhưng cũng còn may là anh ấy không đoán ra được sự thật. Trong cái rủi có cái hên, tuy nhiên cái hên này Jisung không muốn cho lắm, vì trong câu trả lời của hắn có thốt ra hai từ 'em trai'. Là hai cái từ đớn đau em không muốn nghe nhất.

Đây chẳng khác gì chưa tỏ tình đã bị từ chối rồi, lại còn là từ chối khéo léo gián tiếp mới ghê chứ.

Nhìn nét mặt Jisung ngày càng ủ dột, xem chừng ra không có mấy vui vẻ. Changbin nghiêng đầu nhìn em hỏi:"anh nói sai à?"

Quá sai luôn là đằng khác.

Hồi ban đầu chính là Felix lẫn Jeongin còn khuyên Jisung đi cưa anh Chan, nhưng em có thể nhận ra được vốn dĩ trong mắt anh Chan. Em chỉ là một đứa em trai không hơn không kém mà thôi, dù có cố gắng cách mấy thì kết quả vẫn sẽ không thể nào thay đổi được.

Một người xem em là em trai là quá đủ rồi, đằng này đến cả Changbin cũng thế..

Lặng lẽ nén tiếng thở dài, Jisung lắc đầu:"em không thích anh ấy."

"Sai thật à."Changbin nhăn mặt nói:"có lừa anh không đó? Thích thì cứ nói ra thôi, đến cả anh trai của em mà em còn giấu sao."

"Không phải mà, hyung đừng có đoán bừa nữa. Anh đi làm việc đi, một xíu anh Chan lại vào la bọn mình bây giờ."Đẩy Changbin cách xa mình ra một chút, Jisung tránh né đáp.

Bị Jisung đẩy đi, Changbin còn cố ngoái đầu lại hỏi tiếp:"thế là ai.Minho hyung?"

"Không phải."

"Hyunjin hả?"

"Không phải."

"Vậy Kim Seungmin? Cái thằng em họ trời đánh của anh."

"Không phải."

"Thế em thích ai, đừng bảo vẫn còn tương tư cái thằng Donghyun kia nhé."

"Seo Changbin!"

"Ơi."

"Anh im lặng được không."

"À..."

Làm chung biết bao nhiêu lâu nay Jisung thật không hề nghĩ rằng Changbin lại dai như đĩa như vậy luôn đấy, thiếu điều hắn muốn lôi hết cả những người mà em quen biết trong cái công ty này ra để mà hỏi luôn rồi.

Jisung thôi không để ý đến Changbin nữa mà tập trung vào cái màn hình máy tính trước mặt mình.

Nhìn dòng chữ lyrics trên màn hình cứ nhảy múa trước mắt, em biết chắc chắn hôm nay bản thân sẽ không thể viết được bài nào nên hồn rồi

Thật là...sao Jisung lại ngu ngốc nói ra cái điều mà em không muốn Changbin biết đến vậy chứ. Nói ra làm chi để rồi bây giờ phải ngồi buồn thiu một mình.

...

Tan tầm, Jeongin cầm mấy cái ly sữa chua vừa mới cướp giật đánh trận dưới căn tin đem về nhà định bụng cho hai ông anh nhà nhóc hưởng ké thơm lây.

Vừa mới hí ha hí hửng chạy xuống bếp khoe với cả hai anh thì thấy Felix đang nhón chân tìm hộp y tế trên đầu tủ.

"Hyung, anh tìm gì để em lấy cho."

Felix nghe tiếng của Jeongin thì xoay người lại vẫy tay nhóc:"lấy hộ cho anh chai dầu với tăm bông và thuốc đỏ đi."

Nghe mấy món đồ mà Felix cần, Jeongin vội vàng hỏi:"làm sao lại cần mấy thứ đó, anh bị thương ở đâu sao, quay mặt qua cho em xem coi."

Nhưng Felix lắc đầu đáp:"không phải anh mà là Jisung, chẳng biết có phải nó bị té thật hay là bị con chó Kang Donghyun kia đánh nữa."Felix khoanh tay nói:"anh biết chắc là nó bị đánh, nếu là té thì không thể nào bị thương ngay mặt được."

"Nhưng mà hai anh không về cùng nhau sao?"Jeongin thắc mắc.

"Anh có việc về sau, Jisung nó về trước. Vừa về đến nhà thì chẳng thấy nó đâu, lát sau nó mới lò mò cà nhắc mở cổng bước vào."Felix kể lại cho Jeongin nghe.

"Để em lên xem anh ấy như thế nào."

Cả hai anh em cùng nhau đi lên phòng của Jisung, Jeongin vừa bước vào đã nhìn thấy anh trai của mình ngồi trên giường đang xoa xoa cái vết sưng đỏ tấy ngay chân.

Nhóc con trông thấy anh thương tích đầy người thì nóng mặt quát nhặng xị hết cả lên:"đứa nào đánh anh! Mau nói cho em biết."

Tiếng hét của Jeongin to đến mức khiến cho Jisung giật nảy cả người.

"Bĩnh tĩnh nào Jeongin, mày doạ cho Jisung sợ bây giờ."

"Làm sao em có thể bình tĩnh được, cái chân của ảnh sưng một cục chọi bể đầu luôn kìa."Jeongin cau mày đáp, sau đấy thì lại gần bên cạnh Jisung:"anh xem khoé môi anh ấy rách một mảng luôn."

"Tao biết rồi, mày tránh để anh rửa vết thương cho Jisung đã, xong xuôi rồi tính gì tính."Felix cầm mấy thứ đồ vừa nãy Jeongin lấy giúp cậu ngồi xuống giường ôm nhẹ lấy mặt của Jisung:"xoay qua đây cho tao xem, bầm hết một bên má rồi, mày ráng chịu một chút để tao xoa thuốc."

"Sh..."

"Đau lắm hả anh, hay chúng ta đi bệnh viện. Dù sao cái chân sưng này của anh cũng không thể ở nhà được."Jeongin nóng ruột nói.

"Ừ, Jeongin nó nói đúng đấy. Nên đến bệnh viện xem qua một chút, chứ nhìn mày thế này bọn tao không yên tâm."Felix gật đầu đồng tình với Jeongin.

Nhưng Jisung xua tay từ chối:"không sao đâu, tao ổn mà. Tao chịu được, mấy cái vết thương này không nghiêm trọng đâu."

"Còn nói không nghiêm trọng, cổ chân thì sưng, miệng thì rách, má thì bầm, ngón tay còn bị trật khớp. Mày ổn chỗ nào nói tao nghe đi."Felix tức mình chỉ vào từng vết thương của Jisung:"đi bệnh viện cho tao."

"Tao không muốn, ở nhà tự băng bó cũng được rồi ."Jisung lắc đầu nguầy nguậy.

"Nghe lời tụi em đi hyung."

Một bên thì nhất quyết đòi ở nhà còn một bên thì liên tục thúc giục, cuối cùng giằng co qua lại thế là mỗi bên nhường một bước.

Felix thở dài dán miếng băng keo cá nhân lên mũi Jisung để che đi vết trầy của em.

"Bây giờ xử lí xong mấy cái vết thương rồi, nói thật cho bọn tao nghe."

"Nói gì cơ."Jisung ngoái đầu nhìn chỗ khác.

"Đừng có mà đánh trống lãng, thành thật khai báo hoặc là để bọn tao dùng biện pháp mạnh."

"Ai đánh hyung? Có phải cái thằng chó Donghyun kia nó cay bọn mình lúc sáng nên buổi chiều nó chặn đường đánh hyung phải không, anh cứ nói thật cho bọn em biết để tụi em còn tính. Hyung đừng im lặng, anh mà im lặng là ngày mai em tìm nó đập nó tại công ty luôn đó."

Ở trong nhà Jeongin là cái đứa tính tình nóng nảy nhất, đừng nhìn thấy nó là em út mà tưởng lầm. Một đấm của Jeongin chưa chắc gì đứa học võ lâu năm như Felix chịu nổi đâu.

Hơn nữa nó là đứa đã nói thì chắc chắn sẽ làm, Jeongin từ nhỏ đến lớn một khi đã máu thì nó nhất định sẽ chiến tới cùng.

__________________________

=))) sao changbin trong này cứ hề hề kiểu rì

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com