Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

38.

"Đủ rồi!"

Hyunjin hét lớn một tiếng thất thanh để ngăn cản cuộc ẩu đã của Changbin và Seungmin.

"Changbin, anh cứ việc đánh đi. Dù anh có đánh chết em thì sự thật vẫn là sự thật mà thôi."

Seungmin mặt mũi thâm tím nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ nói.

"Mày!"Hai tay Changbin siết chặt toan định xông tới chộp lấy Seungmin thì Hyunjin đã nhanh hơn một bước chạy lại đứng chắn ngang giữa hai người bọn họ.

"Trời ơi, làm ơn đấy. Em xin hai người, bình tĩnh lại một chút có được không vậy, sao cứ phải dùng nắm đấm để nói chuyện, mình ngồi xuống từ từ nói với nhau đàng hoàng cũng được mà."Hyunjin hết nước hết lời khuyên can cả hai:"Changbin hyung, Seungmin. Có được không?"

Seungmin chậc lưỡi một tiếng đầy bực bội, cậu có muốn làm to chuyện lên đâu. Cậu chỉ muốn một cuộc trò chuyện bình thường với Changbin mà thôi, ai mà có nghĩ được rằng anh ấy lại nổi cơn thịnh nộ lên như vậy.

"Tốt nhất là mọi thứ nên dừng ở đây thôi, hai đứa đừng tò mò quá đáng nữa, đó không phải là việc của hai đứa."Changbin cũng ráng kiềm nén lại mà gằn giọng cảnh cáo:"anh không muốn gây gỗ với người nhà, nhất là với hai đứa."Buông ra một câu cuối cùng, Changbin ngay lập tức quay lưng bỏ về phòng của mình. Trước khi đi hắn cũng không quên bước ngang Seungmin thì thầm với cậu em họ:"Seungmin, ngày hôm nay xem như anh không nghe em nói gì và đừng nhắc lại vấn đề này thêm một lần nào nữa."

"Anh..."

"Seungmin."

"Haiz."

Một tiếng thở dài này không đồng nghĩa cho sự đồng ý hay từ chối, nó chỉ biểu hiện cho sự bất lực của Seungmin đối với Changbin.

Vì sao anh cứ mãi đẩy bọn em ra xa khỏi mình vậy Changbin?

13 năm trước, Changbin đã từng phát điên sau khi bố mẹ của anh ấy qua đời. Có một khoảng thời gian Changbin đã phải dựa vào một lượng lớn thuốc an thần để tìm đến giấc ngủ hằng đêm, thậm chí là anh ấy vì lạm dụng nó quá mức dẫn đến việc bị sốc thuốc đếm trên không dưới 7-8 lần.

Sau đó thì tính cách của Changbin cũng dần dần trở nên thay đổi từ đấy, có những lúc Seungmin để ý rằng anh ấy thường xuyên tự nói chuyện một mình, có khi lại tự cười rồi lầm bầm gì đấy trong rất đáng sợ. Hệt như một con người khác chứ không còn phải là Changbin bình thường của ngày trước nữa.

Mọi thứ tệ đi vào ngày Changbin đã cố tự tử trong chính căn phòng của bố mẹ mình, thật may mắn khi ông nội phát hiện ra hành vi bất thường của anh ấy. Nếu ngày đó ông nội không ngăn cản kịp thời thì chắc có lẽ sẽ chẳng còn Changbin tồn tại đến tận bây giờ đâu.

Bác sĩ chuẩn đoán rằng anh ấy bị rối loạn đa nhân cách, tốt nhất nên có người luôn trông chừng Changbin ở bên cạnh, hội chứng rối loạn nhân cách này của anh ấy đã theo Changbin được rất nhiều năm rồi, đây cũng chính là lí do vì sao Seungmin lại chuyển sang sống cùng với Changbin, phần là vì cậu lo sợ người anh họ này lại phát bệnh lên tự làm mình bị thương, phần là vì lo cho anh ấy lại làm ra chuyện không thể tự kiểm soát được bản thân gây hại cho người khác và cho cả chính anh ấy.

...

Ba ngày sau, Jisung không thấy bóng dáng của Changbin đâu kể từ hôm tổ chức tiệc.

Điện thoại không gọi được, nhắn tin anh ấy cũng không trả lời. Kể cả mạng xã hội cũng không hoạt động nốt, lần cuối cùng Changbin online là khoảng 6 giờ chiều của 3 ngày hôm trước.

Jisung vừa lo vừa bồn chồn không biết có nên đến nhà Changbin hỏi thăm hay không. Nhưng em lại không biết nhà của Changbin ở đâu, nhắn cho Seungmin thì lại sợ làm phiền đến người ta. Cơ mà em thật sự rất lo cho Changbin, chưa bao giờ anh ấy lại biến mất lâu đến như vậy.

Hay là Changbin ghét em rồi?

Nghĩ tới đây Jisung chợt cảm thấy trong lòng trống rỗng, tâm trạng của em cũng theo đó mà trùng xuống.

"Mình làm gì khiến anh ấy giận à."

Lẩn thẩn bỏ ra công viên gần nhà ngồi suy nghĩ vẩn vơ. Ngày lễ được nghỉ phép dài hạn, Jeongin và Felix đều ra ngoài tận hưởng ngày nghỉ của riêng bản thân bọn họ rồi. Còn lại một mình Jisung, nếu là em của mọi năm thì em chỉ biết loanh quanh trong phòng dọn dẹp hoặc là ngồi sáng tác ra vài bài hát mới mà thôi.

Nhưng còn hiện tại Jisung lại chẳng muốn làm gì hết.

"Chán thật."Jisung cúi gầm mặt ngồi trên xích đu than thở.

Bất chợt có một giọng nói khác vang lên ngay khi tiếng than vãn của Jisung vừa chấm dứt.

"Baby, nhìn bé có vẻ không được vui. Có muốn đi chơi với anh không?"

Huh?

"Xin lỗi tô-

Vừa mới ngẩn đầu lên định bụng từ chối thì gương mặt điển trai vô cùng quen thuộc của ai đấy đập thẳng vào mắt Jisung:"Changbin!"Em reo lên một cách đầy kinh ngạc.

"Ừ, nhớ anh rồi sao."Changbin mỉm cười nhìn Jisung, sau đấy lại giang rộng vòng tay của mình ra:"lại đây."

"Không lại đâu."Jisung ấy vậy mà không nhảy vào lòng của Changbin, trái ngược lại em lắc đầu bĩu môi tỏ vẻ từ chối.

"Em không lại thì anh lại."

Changbin không nói nhiều mà nhào đến ôm chầm lấy Jisung đang ngồi trên xích đu cứng ngắc, thậm chí là còn nhấc bổng em đem ra băng ghế đá gần đấy, đặt Jisung ngồi lên trên đùi mình thật dễ dàng, một tay Changbin vòng qua cái eo bé tí của em siết chặt, còn một tay đưa lên mặt Jisung nhéo lấy cái má bầu bĩnh của em một cái.

"Hyung, đang ngoài đường đó."Hành động ôm ấp của cả hai khiến cho Jisung xấu hổ mà đánh nhẹ vào mu bàn tay của Changbin.

"Mặc kệ."Changbin không vì vậy mà lực tay nới lỏng ra, trái lại hắn còn ôm chặt hơn, vùi mặt vào hõm cổ trắng muốt của Jisung, hắn nhe răng cắn nhẹ lên vùng da nhẵn mịn ấy mà thì thầm:"nhớ em chết đi được."

Jisung bị Changbin làm cho nhột liền theo phản ứng của tự nhiên mà rụt cổ lại:"hyung."

"Rồi, anh yên phận không táy máy nữa được chưa, cơ mà cho chơm chơm một miếng được không?"

"Công nhận anh nhây thật đó Changbin hyung."

Cái con người kì cục này nói một đằng làm một nẻo.

Chu mỏ không hài lòng với cái tay hư hỏng của Changbin đang sờ soạn lung tung ở nơi cái vòng eo be bé của em. Jisung cuối cùng cũng nhịn không nổi nữa mà dùng sức gỡ tay của Changbin ra nhảy xuống đất.

"Ơ kìa baby."

"Nín."Đưa một ngón tay lên miệng Changbin, Jisung nhíu mày nhìn hắn:"thứ nhất, chúng ta không phải là mối quan hệ yêu đương."

"Nhưng mà b-

Changbin còn chưa kịp trả lời thì Jisung đã cắt ngang:"thứ hai, đã không phải là người yêu của nhau thì ai cho anh sờ mó em thế hả? Đã vậy lại còn ở ngoài nơi công cộng đấy ngài Seo ạ."

"Thì sao, anh không quan tâm."Changbin xuỳ một tiếng:"ôm em vừa tay lại còn thơm thơm, sướng muốn chết á."

"Này, anh nhỏ tiếng chút đi. Lỡ có ai nghe thấy thì phải làm thế nào."Jisung hoảng hốt vội bịt mồm Changbin lại không để cho hắn phát ngôn thêm câu sốc óc nào nữa, khéo có người đi qua họ nghe thấy lại hiểu bậy bạ cả hai thì chết dở.

Changbin cười khì khì trước cái biểu hiện lấm lét ngó chừng xung quanh xem có người nào khác không của Jisung, trông em vừa ngố ngố lại đáng yêu quá chừng, khiến cho hắn không kiềm được mà thè cái lưỡi của mình ra liếm lòng bàn tay của Jisung.

Cảm nhận được cái gì đó ươn ướt lại mềm mềm, hai mắt của Jisung trong phút chốc trợn tròn lên, em cả kinh nhìn Changbin đang nháy mắt với mình.

Jisung vội vàng rụt tay lại với tốc độ nhanh như gió.

What the fuck! Ảnh liếm tay mình đó hả?

Cái tên họ Seo mất liêm sỹ này!

"Em làm gì mà kinh ngạc thế, có phải anh với em chưa đụng chạm nhau bao giờ đâu, cái gì trên người của em. Cần thấy anh đều thấy hết cả rồi, sao phải ngại với anh nữa."

"Seo Changbin!"

"Anh đây bé, anh cũng nhớ em nhiều."

"..."

Thôi được rồi, bàn về cái độ nhây thì Jisung chẳng thể nào qua nổi Changbin, cái gì hắn cũng nói được hết trơn. Đã thế cái miệng lại còn dẻo dẹo, ngọt xớt vô cùng.

"Anh im miệng cho em."

Lắc đầu với Jisung, Changbin nói:"không chịu đâu, nếu anh im miệng vậy Hannie cho anh thơm cái nhé."

"Đã bảo là đừng có mở mồm ra nữa mà."Jisung nhăn mặt trả lời.

"Thơm miếng thôi mà, chẳng phải hôm kia em còn trèo lên người anh đòi hôn sao. Nhớ lại Hannie khi đấy vừa ngoan, vừa biết làm nũng."Changbin khoái chí trêu ghẹo Jisung, thậm chí hắn còn ghé miệng vào sát bên tai em nói thầm:"em rên nghe bỏng tai lắm có biết không bé, hại anh vừa xìu liền cửng lại mấy lần suýt thì chơi em đến chết thật rồi."

Đệch mẹ!

Ban ngày ban mặt mà Changbin đang tiêm nhiễm vào đầu em mấy cái lời lẽ thô tục gì thế này.

Chẳng mấy chốc hai mang tai của Jisung trở nên nóng ran, mặt em cũng dần đỏ ửng lên vì xấu hổ muốn kiếm ngay cái lỗ nào đấy để chui xuống đó chết luôn.

Má nó chứ, đúng là một lần say rượu mất bà nó luôn cả đời trai.

Ấy thế mà Changbin vẫn còn chưa chịu dừng, hắn thừa thế mà tiếp tục chọc em:"ái chà, anh nhớ cái eo dẻo của em cưỡi lên người anh lắm đó. Hay là tối nay mình thử lại được không? Cosplay chẳng hạn, anh thích mấy bé thỏ đáng yêu, Hannie đeo tai thỏ mặc váy cho anh xem đi, nhé?"

"Ch-Changbin...an-anh."Jisung ngượng đến mức không thể thốt ra được một câu hoàn chỉnh vì những từ ngữ hết sức đồi truỵ của Changbin cứ văng vẳng bên tai của em.

Hơi thở nóng rực của Changbin cứ thổi phà vào cổ em khiến cho Jisung đứng ngồi không yên.

"Ơi, anh đây baby. Em đồng ý rồi nha, bây giờ anh đặt shop người ta giao đến là vừa kịp."

"Câm miệng cho em!"Jisung hét toáng lên:"cái chuyện đó chỉ là xảy ra ngoài ý muốn thôi, chúng ta có phải người yêu với nhau đâu mà a-anh...

"Nhưng biết làm sao bây giờ, từ trên xuống dưới của em anh đều sờ cũng sờ rồi, thấy cũng thấy rồi, hôn cũng hôn qua rồi."Ngược với Jisung đang nhảy dựng lên phản bác, Changbin lại nhún vai bình thản trả lời:"làm tình với em anh cũng đã làm rồi, lần đầu của em anh cũng lấy rồi. Han Jisung, em nói xem anh đủ tư cách làm bạn trai của em chưa?"

____________
Dcm =)))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com