Emerald
Seoul chạng vạng mang vẻ đẹp đặc trưng của bốn từ Đại Hàn Dân Quốc, góc phố nhỏ nhuộm đủ loại sắc màu, đèn neon gắn trên mấy biển quảng cáo treo đầy đường, quấn quanh poster người nổi tiếng hay thậm chí là các xe đẩy bán đồ ăn đêm cũng bắt đầu lục tục sáng đèn.
Martin bỏ xe ở garage câu lạc bộ chỉ vì Juhoon bảo cậu muốn dạo phố. Hắn xin đi cùng và cậu thì không ý kiến, một lớn một bé sánh vai nhau tản bộ trên vỉa hè, Martin tự động điều chỉnh tốc độ để đi cùng cậu. Juhoon chẳng thèm quan tâm bên cạnh hay phía sau lưng có thêm một người nữa, tầm mắt chung thủy nhìn ra khung cảnh sặc sỡ nhịp sống trẻ, bước chân thả trôi theo dòng chảy tự nhiên.
Đã hơn mười phút kể từ lúc rời khỏi club và giờ chỉ còn chưa tới một cây số nữa là tới nhà mà vẫn không ai nói nửa câu, Juhoon thì không thích và không có chuyện để nói, còn Martin thì không dám và chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Vừa tỏ tình xong cũng vừa bị chối từ, gọi là thất tình hay nên bắt đầu một hành trình với những kế hoạch mới. Lúc nãy không biết là ai trước, vì cậu chẳng nỡ hay cố tình cho hắn một đường lui, vậy mà Juhoon lại khéo léo tới mức chẳng cần trả lời nhưng vẫn thành công đưa Martin vào thế khó nhắc lại lần hai.
"Em sang kia mua donut về cho hai đứa nhỏ, giờ anh định về trước hay đứng đây đợi em?"
Juhoon dừng bước trước một cửa hàng bánh ngọt, quay đầu nói chuyện với gã đàn ông đang chật vật tìm cách giao lưu với cậu.
"À, đợi chứ, về một mình chán lắm."
Sao cũng được, Juhoon gật đầu định đi nhưng chợt nhớ ra gì đó, lại hỏi:
"Quên mất, mà anh muốn gì không em mua luôn? Flan nhé?"
Martin rất thích bánh flan, chuyện này không có nhiều người biết, thậm chí biết cũng không nhớ nổi, tự dưng có một cỗ hạnh phúc chực chờ cứ lẩn quẩn quanh lòng ngực, Martin mới biết là bản thân cực kì dễ thoã mãn, chỉ cần nhìn thấy cậu quan tâm một tí là lại bắt đầu mơ mộng vẩn vơ.
Vì phát hiện rằng mình yêu cậu, hắn tự nguyện gắn lên người cái mác vừa hèn vừa dại.
Hoá ra yêu một người không khó, nó phụ thuộc vào việc nhận thức sớm hay muộn. Nhưng có thể sẽ là một thử thách không nhỏ nếu như nó là thứ vốn có, nhất là đối với những người đã từng nghĩ tình yêu chỉ toàn màu hồng mà quên mất rằng trước khi buông bỏ, đối phương đã phải kiên trì vật lộn với mớ cảm xúc tạp loạn trong bao lâu.
Kiên trì phát triển bản thân chỉ vì ngây thơ nghĩ rằng đó là cách duy nhất mình sẽ yêu và được yêu. Có tình mà không nói là chuyện đáng ân hận suốt đời, kể cả khi sau này có thành đôi, việc cả hai đã vô tình lướt qua nhau vẫn luôn là một dấu chấm lửng đầy hối tiếc.
"Martinie?"
"Anh ơi?"
Juhoon huơ tay trước mặt Martin, thấy hắn cứ ngây phỗng ra, hỏi gì cũng không trả lời.
"Anh." Cậu đập lên vai Martin.
Cuối cùng thần hồn cũng quay về thân xác, hắn giật bắn: "Ơi, em, gọi gì tao nghe?"
"Em bảo anh muốn flan cacao, sô cô la hay cà phê?"
Đôi mắt cún con giương lên chờ phản hồi, trong khi trong lòng thừa biết hắn thích flan nguyên bản không kèm vị. Juhoon thận trọng tỉ mỉ ở mọi phương diện, kể cả việc dứt khoác chặn hết toàn bộ những dự định và mong chờ cậu nhìn ra trong mắt Martin.
Kim Juhoon tinh ý thật, mà cậu cũng tàn nhẫn thật ấy.
Đến cơ hội ảo tưởng cũng chẳng cho phép hắn tự do.
"Tao đi cùng em."
Martin lập tức nắm lấy cổ tay Juhoon kéo đi, băng qua vạch đổ sang bên kia đường, vạt áo măng tô của cậu khá dài, còn hắn thì khoác áo bomber gọn gàng hơn, đôi chân dài sải tầm mươi bước đã kéo cậu đứng trước lối ra vào tiệm bánh ngọt.
Juhoon ghì hắn lại trước khi Martin có ý muốn giữ tay cậu mà mở cửa bước vào.
"Anh."
Hắn quay lại nhìn cậu, tự hiểu rồi bật cười: "Vào thôi."
Martin quyến luyến buông tay.
.
Cửa hàng bánh ngọt kinh doanh kết hợp với cà phê làm thức uống kèm, vừa bước vào tiệm đã nghe mùi cà phê rang thơm phưng phức. Không gian tiệm nhẹ nhàng ấm cúng, màu pastel chủ đạo và được trang trí theo hơi hướng bán vintage.
Cả hai tiến tới quầy phục vụ, nhân viên niềm nở gửi menu chi tiết mời chọn món, Juhoon oder trước hai phần donut kem trứng, Martin tự gọi một phần flan nhiều cà phê.
Juhoon nhíu mày ngay.
"Em nghĩ anh nên đổi thành cacao hoặc sô cô la, khuya rồi đừng cho cà phê."
"Nhưng tao muốn cà phê." Martin chắc nịch.
"Muốn thì để mai, giờ không có cà phê, anh chọn đi cacao hay sô cô la?"
Juhoon à, bình tĩnh đừng có bực.
Martin biết ngay là cậu sẽ phản ứng như thế mà, cậu tốt đẹp đó là bản năng chứ chả cần phải giả vờ để ghi điểm, Juhoon không hay là cậu diễn tệ lắm, hắn nhìn ra lâu rồi. Lừa được chú maltese lòi đuôi trông hắn khoái chí cực, trong lòng hân hoan treo cờ như mở hội nhưng ngoài mặt thì nghênh mặt sĩ với người ngoài, nhún vai kiểu thấy em người yêu tôi chưa, ẻm chăm tôi nhất đó:
"Sao cũng được, tùy em."
Nhân viên bật cười, đôi anh em này dễ thương thật sự.
Juhoon oder lại cho Martin một phần flan nguyên bản, thêm một phần tiramisu.
"Sao lại tiramisu?"
"Khuya nay anh James công tác về, em mua để dành cho ảnh."
Ờ, em đang cố quan tâm cho đều để điều hướng dư luận chứ gì? Em người công chúng nhỏ?
Yêu vào rồi là cứ nghĩ sao cho mình luôn là số một, Martin muốn mình phải là độc nhất vô nhị trong lòng Juhoon, hiển nhiên phải được cậu "thiên vị" và phân chia rạch ròi với ba thằng oắt con ở nhà.
Martin Edwards phải chiếm phần hơn chứ, bạn bè anh em thì làm sao bằng vai vế với người yêu cho được.
"Phiền bạn lấy phần dày caramel tí nha."
Martin nghe Juhoon đặt thêm một phần: "Em gọi thêm à?"
"Vâng ạ, tự dưng cũng muốn ăn bánh flan."
"Em ăn cùng anh đi, phần anh cũng nguyên bản mà, em gọi nhiều caramel tí là được."
"Thôi ạ, em oder luôn rồi."
Một giấc deja vu thoáng qua khiến Martin giật mình, cái viễn cảnh này hình như đã diễn ra ở một khoảng thời gian nào đó trong quá khứ rồi.
Cái lần cả hai đại diện đi mua đồ ăn nhẹ cho cả club, hắn nhớ là lúc đó Juhoon cũng mè nheo đòi ăn bánh flan theo hắn. Rồi cậu nói gì, cậu bảo anh gọi phần dày caramel đi, cậu ăn ké với.
"Sao em không gọi một phần riêng ăn cho thoải mái?"
Juhoon bĩu môi, bảo một phần nhiều quá ăn không có hết.
Chuyện ấy Martin cũng biết, Juhoon vốn là đứa trẻ thích ăn nhưng cực kì kén, những món ăn không thích lắm sẽ ăn rất ít.
Nghĩ lại thấy mình ngu thôi rồi, thằng Martin Edwards dở hơi của những ngày hai không hai ba là một thằng không biết nắm bắt, Martin làm gì ngay sau đó, nó thản nhiên đi oder một phần riêng cho cậu thật, bảo cậu cứ ăn đi, dân số chúng mình đông, có gì không hết thì có người ăn giúp hết.
Khoảnh khắc đó Juhoon hụt hẫng thấy rõ, vậy mà hắn lại đắc ý ghê nên không phát hiện ra cậu đang buồn. Thực chất Martin cũng không cố ý, tại hắn chưa kịp hiểu Juhoon đang muốn gì, đồng thời cũng chưa xác nhận tình cảm như bây giờ. Hắn chỉ muốn cậu thoải mái, muốn hào phóng mà vung tiền cho cậu để cậu thoả thích làm những gì mình muốn.
Cách thể hiện của cả hai khác nhau nên dẫn đến nhiều cái rất khó lòng. Juhoon tủi thân mà không nói, hắn thì vô tư không hay biết, ba năm sau nhớ lại những tình huống hỡi ôi như này chỉ muốn đâm đầu vô cột điện mà mất trí nhớ mẹ cho rồi.
"Tao ăn không hết."
"Hở?"
"Tao ăn phần này không hết, em hồi phần của em đi, ăn cùng với tao."
Juhoon chỉ cười khì: "Nhưng mà em ăn không đủ."
Martin: "..."
Nỗ lực vô ích.
Juhoon quay lưng đi thanh toán, Martin đứng cách cậu tầm mười bước chân, nhìn dáng vẻ của cậu mà suy nghĩ cứ lộn tùng phèo lên cả.
Hình như bạn nhân viên cũng có biết tới Juhoon, hắn thấy người ta trò chuyện với cậu rất lâu, loáng thoáng nghe họ mở lời trước.
"Xin lỗi, mình có thể hỏi bạn câu này được không ạ?"
Juhoon đang đếm tiền trong ví, ngẩn lên: "Dạ? À được chứ ạ."
Nữ nhân viên bẽn lẽn ngại ngùng, cô dành ra mươi phút đồng hồ quan sát kĩ lưỡng, xác định đúng là Kim Juhoon mới nhịn không được bắt chuyện trước.
"Bạn là streamer juju đúng không ạ? Mình thấy quen."
Juhoon bất ngờ:
"Ồ, mình đây ạ."
Cậu chìa tay ra ý muốn bắt tay chào hỏi.
Nữ nhân viên cầm lấy tay cậu, trong lòng thầm cảm thán tay con trai gì mà vừa mềm vừa mịn, tuy to hơn so với cô nhưng khớp tay lại thon dài và gọn: "Mình hay xem bạn trên wlive, với cả theo dõi youtube và ins của bạn nữa, em gái mình cũng thích bạn lắm luôn."
Độ phủ sóng của streamer juju không phải dạng vừa, chuyện ra đường gặp fan thế này cũng không phải chuyện lạ. Juhoon nhoẻn miệng cười:
"Cảm ơn vì đã yêu thích mình."
Juhoon cười tươi rói, cảm giác được nhiều người yêu thích rất kì diệu, cứ bồi hồi khó tả, muốn mang ơn và gom hết vào lòng mà nâng niu trân trọng.
"Mà bạn là nhân viên mới đúng không? Tại mình cũng là khách quen ở đây, đây là lần đầu nhìn thấy bạn."
"Vâng ạ, hôm nay là ngày làm đầu tiên của mình."
"À ra thế, vậy chúc bạn may mắn nha, khởi đầu thuận lợi! Cùng nhau nỗ lực kiếm tiền!"
Nữ nhân viên bị chọc cười trong vô thức, cô che miệng, không khí cuộc nói chuyện vô cùng hài hoà.
Tự dưng ngộ ra chân lý rằng một người được yêu mến nhiều vậy âu cũng có nguyên do riêng. Chả trách nam cộng sự trực ca sáng cứ theo chân cô bảo gần chỗ bọn họ có người nổi tiếng dễ thương tốt tính lắm, cậu ta vỗ ngực tự xưng là fan ruột, tay làm còn miệng thì luyên thuyên kể 1008 điều tốt đẹp mà cậu thích ở thần tượng.
Thú thật là ban đầu cô nghe thấy phản cảm kinh, bởi thành kiến là thứ gì đó rất khó thay đổi ở một con người, trong nhà có đứa em phát cuồng vì một streamer khiến cô có cái nhìn rất phiến diện về bộ phận người này, giờ ra ngoài làm nô lệ cho đồng tiền cũng chưa được yên thân, lại gặp thêm một đứa điên không thua kém. Vì môi trường công việc mới nên cô ưu tiên ấn tượng ban đầu, không dám ý kiến gì chỉ biết cười cười hùa theo, còn trong lòng thì phiền sắp chết, tự hỏi sao giới trẻ thời nay cứ đâm đầu vào mấy người thực dụng chỉ được mỗi bản mặt mà thần tượng.
Bây giờ cô mới thầm cảm tạ ơn trời vì lúc sáng không mở miệng chê bai, để kiếm tiền ai cũng phải bỏ sức ra mà lao động, đem động năng biến thành cơ năng, từ cơ năng quy đổi thành tiền tệ. Không bằng cách này thì bằng cách khác, không mất cái này thì phải buông cái kia, giống nhau ở chỗ đằng nào cũng áp lực mệt mỏi. Đối với họ, chỉ cần ống kính máy quay tắt ngấm, hoặc dấu đỏ ngừng nhấp nháy trên màn hình camera, họ sẽ ngay lập tức gỡ bỏ lớp mặt nạ cầu kì mà thở dài một hơi kiệt lực.
Để đổi lấy sự yêu thương của cộng đồng mạng, có một số người chấp nhận hi sinh cả tự do, sức khoẻ và thậm chí là chuẩn bị sẵn tâm lý cho mọi rủi ro. Ở trong cái nghề công nghiệp thật thà thì ít nhưng dối trá thì đầy này, hoặc là bạn phải diễn thật là giỏi và nói được đạo lí hay ho, hoặc phải là một người tốt từ trong tâm và lời nói thì phải gọt từ xương ra mà nói.
Và cô khẳng định luôn không vòng vo, streamer juju đủ nghiến mọi điều kiện để xếp vào dạng người số hai.
"Mình xin chụp ảnh được không ạ?"
"Được chứ-"
"Tôi chụp cùng được không?"
Martin từ xa bước lại, không hiểu sao nữ nhân viên có cảm giác mình vừa biến thành tội đồ.
"A... hình như mình cũng biết anh này, từ từ, thấy ở đâu rồi ta...?" Nữ nhân viên cố gắng lục tìm trong trí nhớ, cô khẳng định chàng trai cao ráo vừa đến rất quen mắt, chắc chắn là mình đã từng nhìn thấy đâu đó ít nhất một lần rồi.
Juhoon trố mắt ngạc nhiên: "Sao? Bạn biết cả Martin ạ?"
Martin nhìn cậu, không biết sao cậu lại phấn khích thế.
"À đúng rồi, Martin!" Nữ nhân viên vội thụp người xuống, moi quyển tạp chí trong ngăn dưới tủ bánh ra, chìa trước mặt Martin và Juhoon.
"Đây này! Là anh này đúng không?" Cô nghiêng đầu, đọc lại dòng chữ dưới bức ảnh bìa mang đậm vibe minh tinh nổi tiếng: "Tên gì nhỉ? Martin... Martin Edwards đúng không ạ?"
Juhoon xin mượn quyển tạp chí, nhận ra đúng là Martin thì ánh mắt sáng rực lên:
"Anh thật! Martinie Martinie, anh nè!"
CFASH - trang tạp chí uy tín nhất nhì Seoul, số tháng tư mới nhất với trang phục chủ đạo nói về sắc đẹp phái nam, chuỗi dự án của Ongxin Wang - một nhà thiết kế người Trung hoạt động chủ yếu ở Hàn Quốc.
Martin lên bìa tạp chí thần thái ngút ngàn, trong nhà chung hắn cũng là người được đánh giá cao nhất về gout ăn mặc, vóc cao dáng đẹp, giờ thành người mẫu ảnh lên trang báo fashion cũng xịn đấy, nhưng mà Juhoon nghĩ này là chuyện dĩ nhiên thôi, anh của em giỏi lại đẹp nữa mà, tưởng ai có mắt nhìn cao thế, hốt được Martin Edwards khác gì hốt được vàng.
"Tháng trước tao có nói với em rồi mà, tao được người ta mời về làm mẫu ảnh."
Juhoon dời mắt, chu môi cãi hắn:
"Nhưng mà anh có bảo anh được Ongxin mời đâu."
"Tao nói rồi, em quên đấy."
"Không hề, anh nói là em nhớ, không chừng anh không thèm nói cho em."
Martin chụp lấy đỉnh đầu cậu xoa loạn: "Không quan tâm gì tao hết."
"Ahh- rối tóc."
Juhoon đẩy tay hắn quyết liệt, nữ nhân viên nhìn một màn chí choé này chỉ biết cười.
"Thì ra hai bạn quen nhau ạ? Khéo thật chứ."
Juhoon chỉnh tóc, quay lại cười tươi: "Ảnh là anh trai mình, hơn mình một tuổi."
Cần phải rõ ràng đến mức này không hả Kim Juhoon? Để người ta hiểu lầm một tí thì em ăn cơm không ngon hả?
Martin hít vào một hơi, thọc tay vào túi áo khoác nghiến răng quay đi nhìn chỗ khác.
Nữ nhân viên bắt trọn mọi khoảnh khắc, có một sự thật là khi người đẹp đứng cùng người đẹp sẽ thành một đôi, huống hồ gì ánh nhìn người cao khi nhìn người thấp gian tình thấy rõ. Càng thuyết phục hơn khi nữ nhân viên là người ngoài cuộc, chắc ăn không đúng mười cũng đúng trăm.
Nói như nào nhỉ? Nhìn vibe bồ bịch phát ra mạnh cực, kiểu tình yêu cuồng nhiệt tim hồng bắn tung toé nhưng lại cố kiềm nén lại vì một lí do bất khả ấy.
Ngay lúc này một nam nhân viên mang bánh đã oder ra, Juhoon gửi trả lại quyển tạp chí rồi nhanh chóng thanh toán, một lần nữa gửi lời cảm ơn đến nữ nhân viên vì đã mua tạp chí. Cô nàng lắc đầu bảo sẽ tiếp tục ủng hộ cả hai, còn khen thêm mấy câu phổ biến giữa supporter và thần tượng.
Ừ đó, bắt đầu từ hôm nay cô sẽ tập tành làm một cá nhân biết xem live và săn ảnh.
Trong khi đó, Martin âm thầm gom hết bốn túi bánh cầm tay, đứng một bên đợi Juhoon cùng về.
Juhoon cứ ở bên cạnh lải nhải, bảo ngày mai em dậy sớm chạy ra trung tâm săn hết tạp chí của anh về phát cho mỗi nhà một cuốn, up lên tin nổi bật trên trang cá nhân, tích cực quảng bá hình ảnh anh trai cho toàn bộ thành phố này biết luôn.
Bởi Martin đẹp quá trời mà.
Nữ nhân viên ở phía sau nhìn bóng lưng lớn nhỏ rời khỏi tiệm, càng nhìn càng thấy đáng yêu vô cùng.
Nhưng mà khoan xí, hình như cô vừa quên mất chuyện gì rồi đúng không?
___
Đồng hồ điểm hơn 9 giờ, căn phòng gói trọn ánh đèn vàng ấm áp, mùi tinh đầu dỗ ngủ vây vẩn khắp không gian, hương lavender mix cùng cỏ ventiver đặc trưng do chính tay Juhoon lựa chọn.
Cậu, Martin và James là roommate cũng được gần ba năm, trong phòng đặt hai chiếc giường tầng nằm đối diện nhau, Martin và cậu ở tầng trên, James nằm giường dưới Juhoon, giường dưới Martin cũng tự động bỏ trống. Một số sự kiện hi hữu cứ thế lấp vào khuôn khổ ngẫu nhiên, những vật dụng vô tri thà là vứt đi nếu không loài người sẽ "xài" nó cho vài mục đích khác nhau, ví dụ là để khi nào hai thằng nhóc phòng bên gây gỗ hay giận hờn gì nhau còn có chỗ mà ôm gối đi xin ngủ nhờ.
Đã từng có lần Juhoon đề ra phương án cắt bỏ tầng giường, một là để tiết kiệm không gian, hai là để giải quyết mâu thuẫn nội bộ. Cậu bảo làm thế sẽ giúp hai đứa nhỏ hạn chế cãi cọ và hoà thuận hơn, là anh em một nhà, chúng nó ít khi thực sự nổi giận mà lao vào tẩn nhau cho sức đầu mẻ trán, tội mỗi hay cự lộn om trời về một số việc Juhoon thấy còn chẳng đáng trở thành chủ đề xào xáo.
Điển hình như việc Keonho xài nhầm bàn chải đánh răng của Seonghyeon, hay Seonghyeon làm đổ mô hình lego mới lắp hơn phân nửa của Keonho, hay thậm chí là những chuyện vặt vãnh cóc côi như hôm nay ra ngoài nên mang dù hay áo mưa cũng bị tụi nó bóp méo thành một màn gà bay chó sủa.
Nhưng mà vấn đề ở đây chính là, Seonghyeon và Keonho là người trong cuộc hiển nhiên là tụi nó sẽ giãy nảy lên trước ý kiến của Juhoon, cậu biết thừa vì chuyện này nằm trong tính toán, vốn định sử dụng ba phiếu trắng mà ép buộc bọn nó phải tuân theo không điều kiện, ai ngờ đến việc mọi chuyện lại lệch xa cả thước so với suy tính ban đầu. Anh James thì ngồi khoanh tay im lặng không ý kiến, còn Martin - người có phản ứng cậu không ngờ nhất - lại lập tức đập bàn đứng dậy, nhất quyết góp thêm một phiếu chống cho phe hai đứa út.
Tụi nó đồng thanh ồ vang, tôn sùng hắn ta lên làm thầy, hai đứa rỉ tai nhau định hùng tiền đãi ổng một bữa ra trò vì màn lật ngược thế cờ ngầu bá cháy.
Còn Juhoon, tự dưng có cảm giác như mình vừa bị phản bội một cách trắng trợn. Ngoại trừ anh James vuốt mặt nể mũi vì đây là ý kiến chủ nhà, ba người còn lại ai cũng sử dụng triệt để cái quyền ngôn luận, riêng Juhoon, chính cậu cũng không hay mình đang tỏ thái độ với Martin.
"Lí do?"
Hành động phản đối của Martin hoàn toàn theo bản năng, mãnh liệt tới mức hai đứa nhỏ giương mắt thỏ mà ngưỡng mộ, vậy mà Juhoon vừa cau mày liếc nhìn một cái, tự dưng mọi dũng khí lẫn lí lẽ định nói đều tan biến sạch. Juhoon quan sát cái cách Martin ỏn ẻn gãi đầu, lặng lẽ ngồi xuống, đá lưỡi chờ nghe ý kiến đằng ấy.
"Tại... tại anh thấy không cần thiết lắm."
Juhoon gật gật đầu, tỏ vẻ đã ghi nhận ý kiến.
"Em vẫn cảm thấy đề nghị của em hợp lí, dù sao nhà chỉ có năm người, để sáu cái giường không nên, rồi hai đứa nó ỷ lại cự nhau suốt ngày."
"Có thể tìm cách giải quyết khác, để lỡ như... lỡ như nhà mình có khách."
Khách nào mà dám lui tới cái ổ lu bu nhiễu sự này, đến cả Woojin, anh hàng xóm thân thiết còn chả dám náng lại qua một đêm.
Thế nên mới nói chả có vị khách nào ở đây cả, chỉ có Martin Edwards và những cái cớ biện đại của hắn ta.
Hắn không chấp nhận mỗi khi tình cờ thức giấc giữa đêm trước mặt hắn không còn là em xinh đẹp một cách hớ hên không phòng bị, Martin đã quen với lối sống tiện nghi bao năm rồi, không tài nào tưởng nổi đến viễn cảnh nửa đêm trong đầu chỉ vang vọng mấy loại Esomeprazol hay Paracetamol.
Và cái bản mặt thằng bác sĩ hay nằm mộng mình đang làm việc cho đội tiêm chủng thiện nguyện mà anh ta luôn ao ước.
Nên là đợt đó Martin kiên quyết giữ vững lập trường không chịu thỏa thuận, phần Juhoon thì cứng đầu bảo thủ với đề xuất của mình, Juhoon càng bình tĩnh bỏ lời đôi co càng khẳng định cậu thực sự bị chọc giận, Martin cả gan một chọi một với cậu không sót câu nào. Cuộc họp gia đình biến thành trận chiến bằng ngôn từ giữa một bên muốn giải thích và một bên yêu cầu giải thích một cách cực đoan.
Martin từ tốn mà dai dẳng lạ lùng, đến mức James phải lên tiếng hỏi thăm bộ trong người hắn không khoẻ ở đâu. Hai thằng út ban đầu còn vỗ tay hoan hô về sau rén dần, ngồi một bên mím môi im thin thít.
Juhoon tức muốn xì khói đầu, Martin hôm nay ăn trúng mật gấu hay gì mà lí lẽ với cậu mười câu đủ mười, ngặt nỗi mỗi lần phản pháo đều cúi gầm không dám nhìn vào mắt Juhoon. Cuối cùng người lên tiếng kết thúc tình hình chỉ có thể là James, người anh lớn ngay từ đầu đã ở vị trí trung lập.
"Thôi hay là cứ theo ý thằng Tin để đó đi, còn hai đứa này, mai mốt không có sinh sự nữa, để anh em bất hoà vậy mà coi được hả bây?"
Martin nhớ rõ mình còn quay sang sửa ngược James, bất hoà cái gì mà bất hoà, hắn và Juhoon chỉ đang bàn bạc, trao đổi một chút về vấn đề trật tự. Tông giọng khác hẳn lúc "tranh cãi" với Juhoon, sau đó còn lo đặng lo được việc Juhoon sẽ bỏ bụng chuyện này, nói ra câu nào vấp liền câu đó, uốn lưỡi cả trăm lần mới có thể thốt ra một câu hoàn chỉnh.
Mọi nỗ lực đều xứng đáng để hắn có được ngày hôm nay.
Martin nằm nghiêng, gối tay lên gối ngủ ngắm nhìn khuôn mặt đối diện cách mình tầm hai sải tay. Trong khoảng lặng yên ắng lạ lùng, Martin liên tục tự nhắc bản thân nên nắm bắt khoảng thời gian riêng tư quý giá này, bất chợt cảm thấy âm thanh gãy gọn của từng chuyển động kim đồng hồ cũng trở nên êm ái.
Hắn đã từng nói qua chưa, em của hắn bình thường đã đẹp, lúc ngủ lại còn đẹp hơn gấp nghìn lần.
Nếu ngày hôm đó không có lịch lên live, Juhoon có thói quen trước khi ngủ sẽ lướt Instagram hoặc Weverse xem tin tức, rồi gửi tin nhắn vào kênh thông báo trò chuyện cùng người theo dõi, hoặc tùy lúc sẽ mở vài video thú vị trên Youtube, xem tầm một tiếng hơn mới chịu kéo chăn đi ngủ.
Nhưng mà riêng hôm nay có lẽ là có tâm sự, Juhoon vừa về tới đem bánh cho sấp nhỏ xong chui tọt vào phòng tắm rửa, thay đồ ngủ trèo lên giường đeo tai nghe, mở playlist trên Spotify rồi đắp chăn ngang hông chìm vào mộng đẹp. Cậu ngủ rất ngoan, không xốc quấy, không đá gối đạp chăn, đầu hôm đặt lưng thế nào là nằm y vậy cho đến khi tròn giấc.
Juhoon cũng nằm nghiêng, tay kê dưới má, người hơi co lại chiếm chỉ hai phần ba không gian giường, mái tóc nâu mềm xoã xuống bao gối trắng tươm, vài sợi đậu lung tung trên trán, vắt lên vành tai, vướng vào đôi mi cong cong duyên dáng.
Môi Martin mấp máy, bật thốt trong vô thức.
"Xinh thực sự."
Chuyện Juhoon là một cậu chàng có nhan sắc đánh gục mọi tiêu chuẩn cả hai phái nữ nam là chuyện trước giờ ai cũng biết, nhưng quái lạ thay, không hiểu sao tới bây giờ Martin mới nhận ra cậu là người đúng với định nghĩa "xinh" nhất trong số tất cả những người hắn đã từng gặp trên đời. Kể cả có là người nổi tiếng, hoa hậu, minh tinh hay người mẫu, hắn đều cảm thấy Juhoon bỏ xa bọn họ ở mọi khía cạnh. Nếu không đánh giá hắn đang khoa trương, Martin có thể tự tin bảo rằng Kim Juhoon là đứa trẻ xinh đẹp nhất quả đất này.
Juhoon lúc bình thường đã rất ưa nhìn, ngũ quan sắc sảo hài hoà, mặt nhỏ da trắng, dáng người mảnh mai nam tính, cậu khá gầy nhưng trông không yếu đuối, chỉ là nếu so với các thành viên trong nhà, cậu chỉ thấp hơn mỗi Martin nhưng xét về cân nặng thì lại thua xa hai thằng út.
Khi thức thì đẹp kiểu người lớn thành thục, làm gì nói gì cũng suy đi tính lại đúng y cái danh bộ não của cả nhóm, lúc ngủ thì vừa ngoan vừa ngây thơ dịu dàng, song cái thuần khiết trinh nguyên lại mang theo chút quyến rũ lạ kì. Martin chẳng biết phải diễn giải sao cho đúng, rằng tất thảy những gì đẹp đẽ tròn vẹn nhất, chỉ cần ba từ Kim Juhoon là đủ để loài người cảm thán rồi.
Da Juhoon rất đẹp, mịn màn mềm mượt hệt như da em bé, trắng hơn hắn cả một tông màu. Mày đen thanh tú, sống mũi cao, thẳng đuột, môi hồng căng mọng, hắn biết rõ vì Juhoon chăm môi kĩ lắm, đêm nào cũng tẩy da chết với cả bôi gel dưỡng trước khi leo lên giường.
Mắt Juhoon xinh cực, lông mi cong dài tự nhiên, đen nhanh nhảnh, cặp mắt lúc nào cũng trong trạng thái "đợi tải" long lanh lấp lánh, vậy mà cuốn, cứ ngỡ như một vì tinh tú nhỏ thắp sáng cả ngân hà.
"Anh?"
Tưởng chừng lạc lối trong mê cung không lối thoát, có bàn tay đẩy bên vai Martin, hé môi gọi một tiếng đánh thức mọi tơ tưởng về cái thế giới màu hồng vừa mới chớm.
Martin giật phắt, hắn chẳng hay mình tiếp cận Juhoon từ bao giờ, leo lên tận giường rồi nhốt cậu dưới thân mình. Juhoon ngơ ngác thức giấc, chưa kịp tỉnh đã phải chống chội với cơ thể sắp vồ cả vào người.
"Anh làm gì thế?"
Một tay vẫn phải đỡ, một tay Juhoon chụp lấy điện thoại bên cạnh, Martin thoáng bất ngờ song không hề xoắn xuýt, hắn nhẹ nhàng cướp lấy điện thoại trước cả chủ nhân của nó, mở màn hình lên xem, thanh biểu tượng Spotify vẫn đang phát, bên dưới hiển thị 9 giờ 43 phút đêm.
"Giờ này sao anh không ngủ?" Juhoon cố giữ bình tĩnh dõi theo sắc mặt Martin, mặc dù ban nãy bị doạ cho suýt hét lên, trong người chưa dứt cơn bàng hoàng.
Martin không trả lời ngay, hắn quét mắt một đường từ trán xuống ngực Juhoon, hôm nay cậu mặc pijama, chắc do đầu hôm vừa mệt vừa lười nên gài nút ba bảy hai mốt, cổ áo so le lệch nhau cả gang tay, vạt áo bung trễ để lộ một mảng da thịt hồng hào.
Juhoon sởn gai óc, ngượng nghịu nắm cổ áo kéo về ngay ngắn trước cái ra đa bén lửa.
Martin đảo mắt về khuôn mặt Juhoon, nghiêng đầu vuốt tóc cậu: "Tao đánh thức em à?"
Xong trượt tay tháo dây phone bỏ sang một bên.
"Đeo tai nghe khi ngủ hại tai."
"Em ngủ quên, anh về giường ngủ đi khuya rồi."
Bị tấn công thình lình trong đêm ai mà không cả kinh, Juhoon không thét toáng lên đã là bản lĩnh nhất có thể. Thời điểm thần thức không còn tỉnh táo là khi đầu óc còn chỗ trống nhiều nhất, ngoại trừ uống rượu sẽ khiến người ta bạo dạng hơn, say giấc nồng thì ngược lại, đặt trường hợp tương tự thì ai lại chả hoảng vội.
"Em nói nếu khó chịu có thể tìm em mà?"
Juhoon chuẩn bị kiếm cớ, Martin cao tay đỡ má cậu xoay về, thấy rõ ràng từng lần yết hầu cậu điên cuồng trượt lên xuống vì nhẫn nhịn.
"Nhớ không?"
Lần trước phóng khoáng làm anh hùng, lần này chớp mắt trốn tránh liên tục như con rùa rụt cổ. Juhoon nào có ngờ cái bệnh của Martin cứ cách đêm lại tái phát một lần, lời ngỏ được bật ra trong lúc cái tôi trỗi dậy cao ngất, một phần chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, Juhoon đâu biết sẽ có ngày chạy đi tìm người ta mà khóc lóc bày tỏ tâm tư khi mà chưa được bao lâu sau sự kiện.
Martin quyết dí tới cùng không tha, hắn nắm lấy tay Juhoon choàng xuống, tới gần hông và cậu biết điểm đến nằm đâu, trợn mắt hốt hoảng vội rút về.
"Anh buông em-"
Thế mà Martin lại buông thật, nhưng chỉ hai giây sau, Juhoon cảm giác có bàn tay lạnh tê len lõi trong chăn bông mân mê má đùi trong, cậu căng mắt nhìn, mông, bụng, eo lần lượt bị tập kích.
Cơ thể Juhoon run lên cảm nhận từng cái chạm thấu xương, tim gan bọc lửa nóng hực, tay chân rã rời, trước mắt chỉ tồn tại bức tượng tạc đẹp như tuyệt tác, Martin ngược sáng với ánh mắt trầm mê, hắn liếm môi, đôi tay lần dò từng địa điểm mê người theo trí nhớ.
Juhoon hiểu lúc này cậu nên quyết liệt phản kháng, nhưng trớ trêu thay, đến bản thân là ai Juhoon cũng nhất thời quên mất, cậu cứ để mặc sự tình diễn ra y như dẫn dắt, tay nắm hờ cẳng tay Martin nhưng không hề dùng lực, mím môi trân mắt mà nhìn bờ ngực đang phập phồng áo mỏng mồ hôi.
Có thể là do thầm mến người ta quá lâu, có thể là do Martin quá giỏi tán tỉnh, có thể là do mùi hương êm dịu nhuộm kín căn phòng khiến tâm hồn cậu bâng quơ, hoặc cũng có thể, là kế hoạch trả đũa của cậu sắp tan vỡ mẹ rồi.
"Biết tao thích nhưng vẫn cho phép tao đến gần, Juhoon, rốt cục em muốn gì đây."
Mặt mũi Juhoon lại ửng đỏ cả mảng, không biết vì quá giận hay quá thẹn khi bị ai đó nói trúng tim đen. Martin không nhịn được mà tỏ vẻ hứng thú:
"Ok em thắng, giờ thì thưởng thôi."
Martin tự biên tự diễn, nắm tay Juhoon bỏ trong áo mình.
"Thích thì cứ sờ, từ đây về sau thuộc về em hết."
Tức cảnh sinh tình, Martin cho rằng vì thế mới nghe Juhoon nói như này:
"Em đâu có trơ trẽn như anh."
Có thể Juhoon đã đoán đúng Martin thuộc nhóm người có máu M, thực tế rất hiếm người bị ăn mắng lại tỏ ra thích thú như hắn.
Martin nhìn bờ môi căng vểnh này mà đầu lại ngổn ngang suy tính, giờ không hôn thì quá đáng tiếc, nghĩ là làm, Martin bật cười khoái trá đỡ cằm Juhoon cúi đầu ngoạm xuống, suýt đem đôi môi nghìn tỉ làm món khai vị cho bữa tối, hắn đổi góc độ, chuyên tâm thưởng thức rồi cảm thán trong lòng.
Hắn không thèm vạch trần phản ứng của cậu, khi mà rõ ràng người bên dưới không tự chủ được mà rướn người hôn đáp trả. Do bản năng hay nhu cầu sinh lý đều làm Martin mở cờ trong bụng, thì ra Juhoon không phải khó dỗ, cũng không phải dạng người dễ tổn thương hay kiểu người nào đó phổ thông trong xã hội. Cậu có thể ương ngạnh và nói lời sâu sắc, cũng có thể trong một khoảnh khắc, cậu sẽ mềm lòng nuông chiều xúc cảm của bản thân.
Nhiều người khó mà đoán được suy nghĩ thực sự trong lòng Juhoon, vì đơn giản là cậu che giấu rất tốt. Ngay cả sự rung động và sụp đổ hoàn toàn trước những lời tự sự của Martin hôm nay, sau khi phát hiện ra bản thân không hề đơn phương, thậm chí còn được người ta tương tư biết bao lâu, thay vì vỡ oà mà lao vào lòng ngực người kia thì Juhoon lại chọn cách làm giá, chứ muốn sao nữa, thèm ăn quả thì phải trả cái giá để mua phân, mua liên tục trong khoảng thời gian chủ nhân nó đưa ra là được.
Martin sực nhớ Juhoon có bảo rằng đừng nghĩ cậu là thiên thần, ông Trời không cho ai tất cả kể cả có là sứ giả của Ngài, Juhoon cũng sẽ có những toan tính riêng muốn mưu cầu quyền lợi cho bản thân, ví dụ như việc cậu rấm rức chuyện yêu đương suốt bao năm chỉ vì một tên ngốc đần, Juhoon đâu có dại mà để mình phải thiệt thòi còn hắn ta thì chỉ cần khôn ra rồi được lợi.
"Tự dưng lại lên cơn giữa đêm thế à? Em là nạn nhân của anh đó hả?"
Những kí ức không vui mà Juhoon hay cười hì hì bảo chả sao thực chất lại là nỗi thất vọng tột cùng chất chứa theo từng ngày, cậu tổn thương vì mấy câu bông đùa vu vơ của Martin ở quá khứ đều là sự thật. Martin là một thằng khờ đúng nghĩa, muốn trách thì nên trách hắn lớn người mà còn trẻ dạ, cách yêu lại ích kỉ, trước khi bằng lòng "gả" cho người ta, Juhoon tự hứa với lòng phải đem nợ cũ lãi mới đòi lại hết một lượt.
Kim Juhoon ấy hả, tâm cơ lắm chứ dễ xơi đâu.
Martin giúp Juhoon lau dấu vết còn đọng bên môi, cười: "Đổi nạn nhân thành người yêu được không?"
Đánh vào bụng Martin hai cái, con cún xù lông lên nhìn xéo xắc cực: "Biến về giường cho em ngủ." Mới chấp nhận thử thách chưa đầy một ngày, em không có mà dễ dãi với anh.
"Em."
Juhoon nhìn hắn, ánh mắt thay cho câu gọi cái gì.
"Về giường tao đi, tầng dưới bỏ trống kìa."
Juhoon giả vờ không thèm hiểu ý Martin:
"Bỏ trống thì sao? Em cũng có giường sang đó làm gì?"
Nụ cười mờ nhạt trên khoé môi Martin đậm dần, hắn mỉm cười thao túng: "Tao sợ làm bẩn giường em."
"Sao bẩn? Em có nói là em sẽ giúp anh đâu ơ kìa?"
"Thì tao có bảo em làm đâu ơ kìa?
Juhoon bị trêu lại bằng chính tông giọng của mình: "..."
"Mượn em thôi, mấy chuyện sau tao tự xử được."
"Thế mà bảo không phiền à? Em thấy rất phiền."
Thái độ chệnh choạng của Martin làm Juhoon ngứa răng kinh khủng. Cậu đay nghiến, Martin giơ tay xoa loạn tóc và gáy cổ Juhoon như dỗ như không, cúi đầu trán cụng trán, hạ thấp thân dưới ghì hông Juhoon dán sát vào người.
"Đừng suy nghĩ nhiều, thử cùng nhau được không?"
"..."
"Tao muốn, nhưng muốn cùng người mình yêu mà, tình cờ là tao đang được ở cùng với người đó, nếu người đó thấy phiền thì chắc là ông trời không xót tao rồi."
Martin hỏi lại thâm tình, tựa như chẳng nghe Juhoon nói rất phiền trước đó: "Nhưng tao mong người đó xót tao với."
Nhắn nhờ hay áp đặt còn chưa biết được, với tính cách của Martin, Juhoon nghĩ nếu mình từ chối thêm năm lần hắn ta sẽ tiếp tục lò dò xin xỏ thêm năm lần nữa. Số lượng đáp - trả sẽ tăng dần theo mức độ Juhoon có thể kiên trì, nói tóm lại chuyện này kết thúc hay không đều phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định của cậu cả.
Nghe sơ thì như là kẻ nắm đằng chuôi, nghĩ kĩ lại thì thấy không giống mấy.
"Martin, anh thích em hay thích chơi em vậy?"
Martin ngẩn ra hai giây, sau đó như ngộ ra em người yêu đang dỗi hờn, bèn nựng cằm cậu cưng chiều:
"Thích em hay thích chơi em chẳng phải đều là em à?"
"Anh nói thế chả khác nào vì muốn em nên mới thích em?" Juhoon thẳng thừng gạt tay Martin, bướng bỉnh cho rằng suy nghĩ của mình là đúng.
"Số 2 vốn sinh ra để phục vụ cho số 1 mà, cái nào có trước đâu quan trọng, quan trọng là anh muốn em."
Hắn lại hôn phớt môi cậu, trườn tới thơm lên tóc, sang trán, chóp mũi và gò má, mỗi nơi đều muốn gửi lại một dấu ấn khó phai. Martin lướt qua vành tai rồi cặm cụm mút xuống má cổ, loang hầu kết, xương hàm và xương quai xanh.
Dịu dàng hết mức vén lớp pijama được may bằng vải satin mát lạnh, bàn tay Martin mơn trớn dưới eo hông, da thịt cậu mềm mịn, cảm giác từa tựa như chạm vào viên marshmallow cỡ lớn thơm mùi kẹo sữa.
Tầng ước muốn trần tục trào dâng theo từng lần chinh phạt bị bỏ ngỏ, ngón tay thô dài tru du trên đường cong lả lơi mời gọi, Martin lại một lần nữa trong vô số lần, từng bước rơi vào vòng trầm luân, hắn nhập nhằn thở ra, cắn dái tai cậu mà thổi gió:
"Jju, em còn thích anh không?"
Juhoon nhận được sự vỗ về ân cần, một phần muốn thêm đấu tranh với một mối thù dai không thể bỏ, chấp nhận trở thành con cún nhỏ cắn xé quá khứ mãi không tha.
"Cho cũng không thèm."
"Nói thế thì chịu rồi, cưng có quyền trừng phạt anh mà."
Juhoon nghe thấy tiếng cười trầm thấp rồi đột nhiên trống trãi, lòng ngực vững chắc bất chợt rời đi, cái ôm buông lỏng, hơi ấm cũng bay biến, cậu hoang mang nhìn theo bóng dáng Martin leo xuống cầu thang bắc lên giường tầng, tự dưng lại vô thức giơ tay định níu hắn lại.
"Nhưng xin em đừng kiềm nén mong muốn của bản thân, hãy dùng anh đi, anh nghĩ mình sẽ điên mất nếu có thằng khốn nào đó được phép chạm vào người em."
Martin đứng dưới bắt lấy bàn tay Juhoon thành kính hôn lên, sau đó vươn cả hai tay tới, ý muốn gì thì cậu cũng thừa hiểu.
Juhoon: "Anh nói anh sẽ theo đuổi em mà?"
Không thể chịu khó đấu tranh công bằng với những vệ tinh xung quanh em thì làm sao em có thể yên tâm phó mặc cuộc đời mình cho anh được?
Nói thế để giảm thiểu mức độ giang hồ cho hắn ta rồi đấy, Martin Edwards vốn không có khả năng đấu tranh, hắn chỉ có khả năng điên tiết và sẵn sàng đánh gãy sống mũi hay bẻ lọi cẳng thằng khứa nào dám đem tâm tư dơ bẩn mà mon men bén mảng tới gần người của hắn thôi.
"Anh theo đuổi em, là theo em và đuổi hết mấy người xung quanh em đó hả?" Juhoon nghiêng đầu hỏi tiếp.
"Theo đuổi chứ không được cư xử bảo thủ biết chưa? Em ghét nhất mấy thằng gia trưởng."
Đôi tay này này, chỉ được để dành ôm em chăm em, kiếm tiền lo cho em, không được đi ra ngoài gây chuyện đánh nhau đâu nhé.
Juhoon lòm còm tốc chăn ngồi dậy, đầu tóc bù xù được cậu chỉnh sơ qua, từ trên cao nhìn xuống kẻ đang dang rộng đôi tay chờ đợi mình từ nãy đến giờ.
"Em chỉ nói một lần này thôi nên là tên ngốc nhà anh nghe cho kĩ vào, nếu anh nghĩ ngừng thương một người là dễ thì tốt nhất đừng học yêu ai cả, khổ em ra. Em cho anh biết, nhiều người tiếp cận em đều có điều kiện rất tốt, em mà chấp nhận quen thì có khi bây giờ lại được yêu đương như người ta rồi, thế anh nghĩ xem tại sao suốt mấy năm nay em mãi mà chẳng thể có người yêu?"
"Định trả lời là do em kén chọn hay gì?" Tự nghĩ tự trả lời rồi tự khó chịu, Martin chưa kịp lắc đầu phản bác thì Juhoon bắt đầu nổi giận đợt hai.
Nói đến đây Juhoon nhịn không được mà quay quắt xung quanh tìm thứ gì có thể nắm, thấy có một cục sạc dự phòng, một chiếc điện thoại, một gấu ghiền và chăn đệm, rồi cậu chụp đại cái gối đầu, dùng hết sức quăng mạnh về phía Martin.
"Đều không phải tại cái thằng tồi này hả? Anh muốn xử lí mấy thằng cua em thì trước hết nên xử bản thân mình trước đi, thằng họ Park tên Woojoo nó tệ với em nhất đó."
"Tại hắn ta mà em yêu không được nữa, hắn ta thương em mà giờ hắn ta mới nói, em không cam lòng đâu, em đợi hắn ta ba năm thì hắn ta phải đợi em gấp đôi, đợi sáu năm cơ."
Tâm trạng cố dỗ cho yên giờ lại lăn tăn gợn sóng, vành mắt Juhoon nóng lên, ươn ướt.
"Vậy mà giờ hắn bày đặt ở đây thâm tình với em, Kim Juhoon là đứa thiếu nghị lực, nó muốn giận lâu thiệt lâu, còn chưa tới một ngày nữa mà..."
Juhoon cung nắm tay dụi mắt, giọng lạc đi, thủ thỉ như mèo. Đột nhiên cả người lảo đảo, trời đất quay cuồng, hai bắp chân cậu bị người ta nắm kéo giật về phía trước, cậu lao xuống mép giường rồi dứt khoát rơi trọn vào lòng ngực người to cao.
Martin loạng choạng vì trọng lực từ trên cao đổ xuống, Juhoon câu cổ, chân quặp lấy hông hắn theo quán tính, Martin ôm cậu thân mật, tay bợ mông tay luồng từ sườn bám lên gáy, hắn nhắm mắt hôn sâu vào tai cậu, hít hà mùi thơm da thịt khảm chặt cậu bên người. Martin tham muốn thời gian ngưng động ngay khoảnh khắc này để cảm nhận từng sợi hạnh phúc đang len lõi vực sống quả tim khô cằn nức nẻ. Sống gần ba mươi năm trên cuộc đời, hắn mới nhận ra chỉ vẻn vẹn năm chữ còn chưa tới một ngày thốt ra từ miệng một người nó lại xao xuyến, cắn nuốt lí trí và đánh động tới tiềm thức mình sâu sắc đến vậy.
"Anh biết mà, anh hiểu, Jju à, anh hiểu mà."
"Đừng nói là sáu năm, chỉ cần em chịu cho anh một cơ hội, dù mười năm, hai mươi năm hay thậm chí là anh có thể đợi em cả đời."
Juhoon buông tay, cơ thể vẫn còn lửng lơ trên người Martin, cậu bợ lấy khuôn mặt hắn, khẽ cọ chóp mũi mà rằng:
"Đợi cả đời mà không định làm gì ư? Sao anh ngốc thế?"
"Đã tồi thì lúc nào chả văn vẻ." Martin hôn lên môi, mũi cậu, cố rướn tới bắt lấy cổ rùa rụt mãi ra sau: "Nhưng anh chỉ làm khi em đã cho phép."
Ồ, chính xác là một thằng tồi có tiêu chuẩn riêng.
"Ở với anh nguy hiểm quá trời, giá mà anh James về sớm một tí thì tốt."
Martin cười ngây ngẩn rồi xốc mông Juhoon lên, tự mình mang theo chú koala tiến về phía tầng giường dưới, tuy nói là bỏ trống nhưng vẫn được lót đệm trãi grap đàng hoàng.
"Thế... trong lúc đợi anh James về, em có muốn cùng anh làm gì đó giết thời gian không?"
...
________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com