Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1

Na Jaemin gục mặt xuống bàn, hôm qua thức đến 2g sáng chỉ để làm cho xong đống bài tập, hiện giờ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mà chính xác, là có thể ngủ ngay bất cứ lúc nào. Cho nên, khi tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vừa vang lên, cậu nhóc đã gục ngay xuống bàn, mặc cho nhóc bạn Donghyuck cứ ý ới lải nhải bên tai cậu

"Dậy đi đồ lười. Đi ăn nào" - Donghyck vừa nói vừa không ngừng lay lay con sâu ngủ họ Na - "Cậu lại bỏ bữa rồi dậy ngay đi"

"Để tớ ngủ đi... Phiền quá..."

Jaemin vẫn không chịu nhúc nhích, giọng nói cất lên còn có chút mệt mỏi. Minhyung đứng bên cạnh có vẻ mất kiên nhẫn, bắt đầu lên tiếng

"Để Jaemin ngủ đi. Lát em mua đồ ăn về là được mà"

Donghyuck nghe có vẻ hợp lý cuối cùng quyết định chạy theo tiếng gọi của tình yêu cùng với cái bao tử liền nắm tay Minhyung dung dăng dung dẻ đi về phía nhà ăn.

Jaemin từ đầu đến cuối không hề ngẩng đầu lên nhưng cũng đoán được chín mười phần Lee Donghyuck hớn giai đã chạy theo Lee Minhyung rồi. Không còn tiếng lải nhải của Donghyuck, cũng không còn tiếng cằn nhằn của Minhyung, cậu nhóc cứ thế chìm vào giấc ngủ.

Lee Jeno đẩy cửa lớp bước vào, ánh mắt đổ về phía cậu nhóc đang nằm gục xuống bàn ngủ. Jeno lắc đầu một cái, thầm nghĩ "Na Jaemin ngốc, dáng ngủ xấu quá". Thế nhưng, bước chân anh vẫn tiến về phía cậu, tay cầm túi bánh đung đưa xung quanh chỗ cậu. Quả nhiên, đây vẫn là cách tốt nhất để đánh thức con sâu ngủ họ Na. Cậu hít lấy hít để, đem mùi thơm vừa tiếp nhận đưa lên não để xác nhận đó chính là bánh kem dâu, thì liền mở mắt ngay tức thì. Lee Jeno nhìn cậu nhóc bằng tuổi mình rồi bật cười. Ngốc đến thế là cùng đấy.

"Mau ăn đi." - Lee Jeno cuối cùng đưa cho cậu túi bánh, sau đó cũng không quên cằn nhằn - "Đã gầy như vậy còn thường xuyên bỏ bữa. Cậu đáng đánh lắm ý."

Na Jaemin nghe bị cằn nhằn vậy chỉ bật cười như đồ ngốc. Chỉ đến khi nuốt xong miếng bánh mới chịu lên tiếng

"Tớ không gầy. Tớ đang trong giai đoạn phát triển nghe chưa."

"Nếu không phải tớ mua đồ ăn cho cậu, thì có phải cậu cứ thế không ăn luôn không?"

"Chẳng phải có cậu luôn mua đồ ăn đó còn gì?"

Jaemin vẫn tiếp tục xúc bánh cho vào miệng, mà Jeno nhìn thế nào, cũng thấy cậu nhóc vô cùng đáng yêu. Rõ ràng là bằng tuổi, nhưng vì sao Jaemin lại mang cảm giác cần được bảo vệ và ôm vào lòng như vậy chứ? Mà Lee Jeno, lại bằng lòng muốn trở thành người đó. Ánh nắng mùa hè vô tình chiếu vào lớp học, làm bừng sáng lên mái tóc màu nâu hạt dẻ cùng khuôn mặt rạng rỡ của Na Jaemin. Lee Jeno đem tất cả khung cảnh cùng Na Jaemin ghi lại trong kí ức, trái tim cũng đồng thời đập chệch mất một nhịp. Jeno nhất thời cảm thấy có chút chóng mặt, có lẽ, anh bị cảm nắng mất rồi.

Giờ nghỉ trưa kết thúc, tiếng chuông lại vang lên báo hiệu bắt đầu tiết tự học buổi chiều, Jeno xoa đầu cậu nhóc Jaemin rồi quay trở lại chỗ ngồi. Cùng lúc đó, Donghyuck cũng vừa trở về lớp sau một hồi ôm ấp Minhyung mãi. Jaemin nhìn với ánh mắt phải nói là vô cùng khinh bỉ nhưng tất nhiên, Donghyuck hoàn toàn bơ đi

"Đồ ăn của tớ đâu?"

Jaemin sau cùng quay ra hỏi khi Donghyuck vừa yên vị vào chỗ

"Không mua" - Donghyuck thốt ra câu trả lời vô cùng thản nhiên khiến Jaemin hận nỗi không thể phang ngay cái dép vào mặt tên bạn thân

"Gì cơ?"

"Không phải Lee Jeno đã mua rồi sao?"

"Hả?" - Jaemin đột nhiên phải tiếp nhận được một lượng thông tin lớn như vậy liền thốt ra một câu hỏi không thể nào ngốc hơn

"Cậu bị ngốc đó hả? Ngay khi tớ định mua bánh kem dâu cho cậu thì Lee Jeno đã cầm túi bánh rời khỏi đó trước rồi. Đã có một tên ngốc mua cho cậu rồi thì tớ phải dành thời gian bên cạnh anh Minhyung chứ?"

"Mê giai"

"Cậu thì không?" – Donghyuck cảm thấy bất công liền cãi lại

"Xét về trình độ mê giai, nói cụ thể thì chính là anh Minhyung, chẳng phải Lee Donghyuck cậu là số một sao?" – Jaemin cũng không hề kém cạnh

"Không thèm cãi nhau với cậu nữa"

"Gì đây? Donghyuck càng ngày càng trở nên hiền lành là sao chứ? Không lẽ là do ai kia?"

"Cậu im ngay. Có thích ăn đấm không?"

"Này, đừng có đánh Jaemin"

Một giọng nói ngay phía sau cậu vang lên. Cậu và Donghyuck đồng thời quay lại, chỉ thấy Lee Jeno đang nằm bò ra bàn

"Hừ, vừa nói tớ mê giai, chẳng phải cũng có một tên khác mê giai không kém đó sao? Tớ nói đúng không Na Jaemin?" – Donghyuck liếc xéo Jeno cũng tiện thể lườm ngay Jaemin một cái, giọng nói mang điệu chua ngoa xỉa xói

"Haha" – Jaemin chỉ biết cười nhạt một cái. Bình thường Lee Jeno vốn đâu quan tâm đến mấy thứ ba xàm như vậy, đột nhiên sao lại lên tiếng kia chứ.

"Lee Donghyuck, cậu đanh đá như vậy anh Minhyung sẽ không thích đâu" – Lee Jeno vẫn nằm bò ra bàn, biểu hiện xem chừng có vẻ thiếu ngủ và mệt mỏi lắm. Na Jaemin đột nhiên cảm thấy có lỗi, anh trước đó còn đi mua bánh cho cậu, còn nói chuyện cùng cậu suốt cả buổi trưa nữa.

"Hôm nay tôi phải giết chết cậu Lee Jeno, bằng không tôi sẽ không còn là Lee Donghyuck nữa"

Donghyuck gào lên, suýt chút nữa định xông vào sống chết với Jeno, cũng may Jaemin hy sinh thân mình cản được

"Hyuckie bình tĩnh nào haha. Jeno thiếu ngủ nói bừa, nói bừa thôi"

"Hừ, cậu còn bênh cậu ta. Thật bực mình muốn chết. Mình phải đánh cậu ta"

Donghyuck một lần nữa định xông vào phía Jeno, nhưng khi vừa quay sang đã thấy Jeno chìm vào giấc ngủ

"Thôi Hyuckie đừng nóng nha nha, để cho Jeno ngủ..."

Vế sau của câu nói được Jaemin nói càng lúc càng bé, chẳng hiểu vì sao khi thốt ra những lời đó lại cảm thấy rất ngượng ngùng. Donghyuck chán chả buồn quan tâm, liền ngồi ngay ngắn vào chỗ đem điện thoại ra nhắn tin với anh người yêu Minhyung. Còn Jaemin, chốc chốc lại quay xuống nhìn Jeno đang ngủ, ánh mắt vô cùng phức tạp. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com