Chap 2
Ánh nắng cuối tháng 6 vẫn còn rất chói chang khiến Jaemin cảm thấy mệt mỏi vô cùng, đi học chỉ muốn nằm bò ra bàn mà ngủ. Tất nhiên, Jeno sẽ không để cậu làm thế. Vừa mới đến giờ nghỉ trưa, Jeno đã kéo cậu đi xuống nhà ăn. Gì chứ, tưởng cậu là lợn con à?
"Ầy, trong đầu cậu chỉ có mỗi ăn thôi à?"
"Vì cậu gầy quá lại còn toàn bỏ bữa. Hơn nữa, cậu định đi theo anh Minhyung và Donghyuck làm bóng đèn sao?"
"Haha" – Jaemin lại cười nhạt nhẽo một cái. Hình như đi chơi nhiều với Lee Jeno, cậu bắt đầu lây nhiễm bệnh vô vị rồi...
"Mà cậu nghe gì chưa? Khoa chúng ta sắp đi quân sự đấy."
"Hả hở gì cơ? Đi quân sự á? Khoa mình thôi à?"
"Ừ một tháng đó. Tớ nghe anh Taeyong nói vậy. Nghe đâu chiều nay sẽ có thông báo chính thức."
Na Jaemin sau đó không nói gì nữa, chỉ cúi xuống gẩy gẩy khay thức ăn trước mặt. Nói ra có chút xấu tính, nhưng cậu vốn dĩ không thích ở chung với nhiều người, có cái gì đó ngột ngạt khó chịu lắm. Cậu càng không thích ồn ào, phiền phức, cũng không thích mở miệng tiếp xúc với quá nhiều người. Hơn nữa, phải đi một tháng, con người với chủ nghĩa không thích vận động, thích nằm lì ở nhà như cậu, sẽ như thế nào đây?
Lee Jeno hoàn toàn có thể nhận ra cậu nhóc Na Jaemin không mấy hứng thú với việc đi quân sự một tháng, cho nên chỉ nhẹ nhàng đứng dậy kéo cậu về lớp.
Jaemin và Jeno vừa quay về lớp đã thấy anh Taeyong cùng anh Yuta khoá trên cầm theo tờ thông báo ghi chữ "Tập huấn quân sự một tháng" to đùng.
"Chắc các em cũng đoán được rồi nhỉ, sắp tới khoa thanh nhạc chúng ta sẽ được đi tập huấn quân sự một tháng ở Suanhwa nhé. Quân phục sẽ được phát bây giờ bao gồm một mũ, một áo và một quần. Một bộ nữa khi lên trên đó sẽ được phát sau. Còn nữa, các em về chuẩn bị sắp xếp đồ đi, đúng thứ sáu tuần sau có mặt ở trường rồi sẽ xuất phát lên trên đó." - Taeyong chưa gì đã nói một hơi làm Jaemin chỉ muốn giả bệnh rồi trốn ở nhà ngay. Gì chứ chỉ có một tuần nữa là cậu phải lên đó sống bầy đàn một tháng trời sao..? Nghĩ đến đây Jaemin chỉ muốn khóc.
"Ở trên khu tập quân sự, 8 người sẽ ở một phòng nhé. Những em chơi thân với nhau có thể ghi danh sách rồi nộp cho anh hoặc Taeyong. Các em có thể ở cùng với cả các anh chị khoá trên nữa. Nói đi quân sự có vẻ kinh khủng căng thẳng thôi, nhưng sẽ rất vui đó." – Yuta một phần đoán được tâm lý lũ nhóc đang lo lắng nên mỉm cười an ủi – Hy vọng mấy đứa chuẩn bị thật tốt để chúng ta có khoảng thời gian một tháng thật vui vẻ và ý nghĩa trên Suanhwa nhé.
Nghe đến đây, Na Jaemin liền cảm thấy cuộc đời mình vừa chính thức kết thúc. Đã thế Lee Donghyuck tồi tệ còn cứ ôm cậu rồi lay lay
"Nè nè chúng ta ở cùng phòng với nhau nhé, cả anh Minhyung nữa nhé. À đúng rồi chẳng phải chúng ta cũng thân với anh Ten khoá trên đó sao. Thích ghê, sắp có một tháng ở bên anh Minhyung rồi" – Donghyuck không ngừng lải nhải bên tai Jaemin khiến cậu bực mình chỉ muốn đẩy Donghyuck ra nhưng chẳng hiểu hôm nay Donghyuck ăn phải thứ gì mà cứ dính chặt lấy cậu không buông – À đúng rồi, này Lee Jeno cậu có muốn ở cùng phòng với tụi này không?
"Renjun và Chenle rủ tớ chung phòng mất rồi. Vả lại, tớ cũng không muốn làm bóng đèn."
Jeno chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng từ chối. Đột nhiên, Jaemin cảm thấy có chút mất mát. Lý do làm bóng đèn còn chẳng phải là cái cớ chính đáng nữa. Sau cùng, Jaemin đẩy Donghyuck ra rồi xách cặp đi về.
Jaemin trở về liền nằm lì trên phòng, cứ thế lăn qua lăn lại trên giường mà không sao ngủ được. Trái ngược với sự mệt mỏi, chán nản của cậu, thì bố mẹ cậu, có vẻ háo hức, vui vẻ lắm. Mẹ cậu nói đi quân sự vậy sẽ có nhiều kỉ niệm với bạn bè, mà cũng thay đổi được bản tính hướng nội của cậu. Còn bố cậu, chỉ hỏi, đi gì có một tháng thôi, phải đi tận ba, bốn tháng kia. Na Jaemin rùng mình một cái, một tháng đã đủ khiến cậu sắp chết đến nơi rồi. Chưa kể chẳng hiểu sao lại nghĩ đến Lee Jeno cùng lời nói sẽ ở cùng phòng với Renjun và Chenle lại càng khiến cậu thêm bực mình. Cậu lăn lộn thêm vài vòng nữa rồi nhắm mắt đi vào giấc ngủ. Bố mẹ cậu cũng không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ giúp cậu thu dọn đồ đạc chuẩn bị cho đợt đi Suanhwa.
Thời gian quả thực trôi nhanh như cún chạy ngoài đồng, Jaemin thầm nghĩ, chẳng mấy chốc mà đã đến cái ngày khủng khiếp nhất cuộc đời cậu. Na Jaemin một tay kéo vali khệ nệ, một tay giữ lấy chiếc balo trên lưng. Jeno nhìn thấy cậu một thân gầy còm nhom, không đành lòng liền ra kéo hộ cậu nhóc vali. Na Jaemin vốn dĩ đã gầy, nay mặc bộ quân phục rộng thùng thình lại càng khiến cậu nhóc gầy hơn. Còn Lee Jeno vốn cao ráo, thân hình cũng có da có thịt hơn Jaemin, nên mặc quân phục nhìn vô cùng vô cùng đẹp trai. Na Jaemin thầm cảm thấy ghen tị một xíu, hẳn nào Lee Jeno dù nhạt nhẽo như vậy vẫn được rất nhiều người thích. Đứng cạnh Lee Jeno khiến cậu bị lép vế hoàn toàn. Gì mà Jeno đẹp trai còn Jaemin đáng yêu chứ? Đáng yêu là đáng yêu thế nào. Hừ, Na Jaemin đây cũng đẹp trai.
"Nóng muốn chết luôn huhu. Lại còn phải mặc quân phục nữa" – Đâu đây Jaemin đã nghe thấy giọng nói oanh vàng đặc trưng không lẫn đi đâu được của cậu bạn Lee Donghyuck. Ngoảnh đi ngoảnh lại xung quanh đã thấy cậu bạn đú đởn cùng đàn anh trên cậu một khoá, Lee Minhyung. Minhyung cũng cưng chiều Donghyuck hết mức, vừa an ủi vừa lấy tay quạt cho Donghyuck
"Thôi anh thương mà. Lát lên xe có điều hoà thôi"
"Hic lên đó anh nhớ ngồi cạnh em nhé"
"Hửm? Còn cậu bạn Jaemin của em thì sao?"
"Không sao đâu, họ Na đó có tên ngốc Lee Jeno lo cho rồi"
Na Jaemin cười khổ một cái. Bên cạnh Lee Jeno chán nản lắc đầu
"Thấy chưa, cậu muốn ở trên đó một tháng làm bóng đèn cho hai người kia sao?"
"Bỏ đi, tớ quen rồi"
"Vậy... lát nữa lên xe, ngồi cạnh tớ nhé?"
Giọng Jeno đột nhiên trở nên nghiêm túc khác thường, cũng mang theo chút ngại ngùng. Jaemin mỉm cười, gật đầu một cái, rồi nói
"Ừ"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com