Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 10

Flash back

Khi bóng dáng Jaemin và Jeno vừa khuất, Donghyuck định bỏ về phòng chép cho xong mớ bài lý thuyết quân sự, thì lại thấy Minhyung quay trở về phòng. Donghyuck liền nở nụ cười rạng rỡ, sau đó chạy ra nắm lấy tay Minhyung rồi bắt đầu làm nũng

"Anh, sao đến giờ mới về thế? Em đói sắp ngất luôn rồi nè"

"Ừ, anh có chút việc bận." – Minhyung chần chừ một chút, rồi nói – "Em chưa ăn à? Cùng xuống căng tin khu X đi"

"Vâng ạ" – Donghyuck tíu tít cười nói bên Minhyung – "Na Jaemin đúng là đồ mê giai bỏ bạn đó anh... Lee Jeno cho cậu ta ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà đồ ngốc họ Na đó cũng chịu theo Jeno ra tận khu Y để ăn. Haiz, sức mạnh của tình yêu lớn thật"

"Đừng nói đến chuyện của họ nữa. Em nên quan tâm một chút đến chuyện của chúng ta đi" – Minhyung bắt đầu có chút bực mình

"Chuyện của chúng ta? Không phải vẫn rất tốt sao? Anh Minhyunggg ~~~"

Donghyuck kéo dài giọng, còn tiện bám lấy cánh tay Minhyung lắc qua lắc lại, quả thực vô cùng đáng yêu. Nhưng Minhyung lại chỉ gạt tay cậu nhóc ra, giọng nói cất lên còn có phần to tiếng

"Lee Donghyuck, em thôi đi"

Cậu nhóc Donghyuck giật mình, ngước ánh mắt ngạc nhiên nhìn Minhyung. Trước nay, Minhyung chưa bao giờ từng to tiếng với nhóc cả. Cũng vì thế mà cảm giác tủi thân cứ thế dâng lên trong lòng.

"Làm sao mà phải thôi đi? Có gì mà em phải thôi đi? Chúng ta vẫn rất tốt kia mà. Anh cứ phải kiếm cớ cãi nhau là sao?"

"Tốt? Tốt sao? Em còn định giấu anh đến bao giờ hả?"

"Em đâu có gì phải giấu anh?"

"Vậy chuyện to tát đến đâu mà phải tìm đến Na Jaemin, rồi còn dặn dò cậu ta không được kể với anh? Trong mắt em, anh không đáng tin vậy sao?"

"Chỉ vì chuyện đó mà anh to tiếng với em? Lee Minhyung, thật chẳng giống anh một chút nào"

"Vậy chỉ vì chuyện đó mà em giấu anh? Có đáng không?"

"Thực sự chuyện chương trình lần này đã khiến em mệt phát điên lên rồi. Anh còn muốn gây chuyện làm em mệt hơn sao?"

Cả hai đều có cái lý của riêng mình, vẫn tự cho mình là đúng. Mà chẳng ai chịu nhường ai cả... Đến cùng, Lee Minhyung không giữ được bình tĩnh, hét thẳng vào mặt Donghyuck

"Lee Donghyuck, chúng ta chia tay đi"

"Chia tay? Vì em bảo Na Jaemin không được nói cho anh biết sao?"

"Donghyuck, anh mệt mỏi rồi."

"Vậy được thôi. Chia tay thì chia tay"

Yuta và Taeyong cùng lúc từ căng tin khu X đi ra, chỉ thấy Minhyung to tiếng với Donghyuck xong thì bỏ đi. Ngay sau đó, Donghyuck mới bật khóc nức nở, phần vì giận, mà phần cũng vì tủi thân. Yuta thương thằng nhóc nên đưa Donghyuck lên phòng, thế nhưng dỗ thế nào thằng nhóc cũng không chịu nín, từ khi về phòng cứ úp mặt xuống khóc nức nở. Còn Taeyong thì vội chạy đi tìm Minhyung.

End flash back

Jaemin sau khi nghe Yuta kể chuyện cũng đã phần nào đoán được ra lý do lần này hai người to tiếng với nhau. Thực ra thì Donghyuck vốn là muốn tốt cho Minhyung, không kể chuyện ra cũng là vì không muốn Minhyung phải lo cho nhóc quá nhiều. Thế nhưng Minhyung là người vô cùng quan tâm đến nhóc, lại vì chuyện đó mà cho rằng bản thân mình trong mắt Donghyuck không đáng tin cậy. Jaemin chỉ biết thờ dài. Có lẽ vì là bạn thân của Donghyuck, nên thực sự lần này cậu muốn ở bên bênh vực cho đứa bạn. Và nhìn dưới góc độ nào, cậu cũng thấy việc Lee Minhyung quát vào mặt đứa bạn cậu, rồi còn chủ động đòi chia tay, là vô cùng quá quắt.

Những ngày sau đó, bầu không khí trong phòng 303 vẫn rất căng thẳng. Minhyung và Donghyuck gần như tránh mặt nhau mọi lúc mọi nơi có thể. Donghyuck dù tỏ ra vẻ không bận tâm đến Minhyung, chỉ chú tâm vào sắp xếp cho ổn thoả chương trình âm nhạc, nhưng dĩ nhiên ai cũng nhìn ra được Donghyuck đang không ổn một tý nào. Không có Minhyung, cậu nhóc thường xuyên bỏ bữa, mà Na Jaemin đã kêu ca không biết bao nhiêu lần. Thế nhưng, Donghyuck chỉ cười xoà cho qua. Jaemin cũng thường xuyên không thấy mặt mũi Minhyung đâu cả, như thể anh ta vừa bốc hơi đi vậy. Chỉ khi đến tối, mỗi khi có tiếng chuông báo hiệu đến giờ phải về phòng đi ngủ, mới thấy Lee Minhyung mò mặt về. Na Jaemin hận không thể đánh cho anh ta một trận rồi quẳng xác đi đâu đó...

Lại nói đến chuyện của Lee Jeno và Na Jaemin, từ sau lần nhìn thấy Jaemin kéo tay Chanmi ra nói chuyện, Jeno liền không thèm đếm xỉa đến cậu, coi cậu cứ như không khí. Đã bực mình chuyện của Donghyuck rồi, giờ còn thêm chuyện của Jeno, cậu cảm thấy muốn tăng xông lắm lắm rồi! Mà những chuyện không tốt, đều sẽ thật thần kì mà đến cùng một lúc. Nghiêm túc ấy, tất cả đổ dồn vào cùng một lúc luôn. Thực sự thì cậu sẽ cảm thấy khá hơn nếu được đi ngủ sớm, nhưng dĩ nhiên là không. Phòng cậu đã nhận được nhiệm vụ trực đêm hôm nay, mà còn gì tuyệt vời khi cái ca trực từ 2 giờ sáng đến 4 giờ sáng mọi người đều muốn tránh bốc phải, thì cậu và Donghyuck, lại là hai người "may mắn nhất hệ mặt trời" khi phải trực đúng cái giờ kinh khủng đó chứ. Nói kinh khủng chẳng sai một tý nào đâu. Vì tầm giờ đó cử sấp sấp ngửa ngửa, còn dở dở dang dang ấy... Đang ngủ thì bị gọi dậy, trực xong rồi về phòng có khi còn chẳng ngủ được nữa... Jaemin coi như vẫn khá hơn vì đã cam chịu số phận và quyết định đi ngủ sớm. Còn Donghyuck sau một hồi phụng phịu ăn vạ ỉ ôi với các anh lớn mà không ăn thua, cũng nối gót Jaemin leo lên giường đi ngủ. Minhyung khi vừa về phòng đã thấy Donghyuck ngủ ngoan trên giường, cánh mũi hơi phập phồng theo từng hơi thở. Minhyung theo thói quen ra kéo lại chăn cho nhóc, rồi không kìm nổi tiếng thở dài.

2 giờ đúng không có lẻ, Taeyong và Yuta sau khi kết thúc ca trực tầng liền về phòng nhẹ nhàng đánh thức Jaemin và Donghyuck dậy. Jaemin cùng Donghyuck nhăn nhó một hồi vì bị đánh thức, sau cùng vừa đi vừa gật gà gật gù ra ngồi ngoài hành lang tầng ba trực. 2 giờ sáng, tiết trời có chút lạnh lẽo. Donghyuck và Jaemin cứ thế gục đầu lên vai nhau ngủ. Mặc dù ngủ ở tư thế này thực mỏi cổ vô cùng, nhưng còn hơn là thức tận hai tiếng... Cả Jaemin lẫn Donghyuck đều không còn giữ nổi tỉnh táo nữa nên dần chìm vào giấc ngủ. Một lúc lâu sau, Minhyung đẩy cửa phòng 303 bước ra, đem thêm một chiếc áo khoác ra ngoài. Minhyung nhìn Donghyuck ăn mặc phong phanh như vậy, quả thực chỉ muốn mắng nhóc vài câu, nhưng rốt cục lại không nỡ. Cuối cùng, Minhyung chỉ đắp áo lên người cho Donghyuck.

"Anh Minhyung"

Đằng sau vang lên một giọng nói tông trầm. Minhyung hơi giật mình, quay lại thì nhìn thấy Lee Jeno cũng ra ngoài hành lang còn mang theo một chiếc áo khoác. Minhyung đột nhiên bật cười.

"Không lẽ anh bị trúng gió? Giờ này còn cười cái gì?" – Jeno tiến lên phía Jaemin đang ngủ, nhẹ nhàng đắp áo lên cho cậu nhóc đang co rúm người vào vì lạnh

"Ừ. Đâu chỉ mình anh trúng gió. Cái người nào nữa ấy dậy vào cái giờ khỉ gió này chắc cũng nhiễm gió độc không nhẹ đâu"

Jeno chỉ nở nụ cười coi như câu trả lời đáp lại câu xỉa xói của Minhyung, rồi kéo Minhyung ra xa một chút, để Jaemin và Donghyuck không bị đánh thức bởi tiếng ồn

"Em nghe nói anh và Donghyuck cãi nhau" – Jeno đột nhiên lên tiếng trước – "Hiện giờ vẫn...?"

"Ừ. Anh cảm thấy mình giống như một tên ngốc vậy. Biết rõ là mình sai mà còn quát vào mặt em ấy, rồi hiện giờ chỉ biết tránh mặt em ấy thôi..."

"Thực ra thì, em nghĩ Donghyuck không phải là người giận dai đâu. Nếu anh mở lời trước, có khi mọi chuyện sẽ khác ấy"

"Anh biết. Dạo này Hyuckie cũng bận rộn chuẩn bị cho chương trình âm nhạc cuối khoá nữa. Anh đã không giúp được gì, lại còn khiến em ấy buồn hơn"

Minhyung thở dài, cũng chẳng hiểu vì sao lại nói ra hết tâm tình của mình suốt mấy ngày qua cho Jeno nghe nữa. Có lẽ vì cảm thấy, đồng cảm chăng?

"Mấy ngày gần đây em có vẻ cũng tránh mặt Jaemin nhỉ?"

"À, em cũng không biết nữa, chỉ là thấy cậu ấy đi cùng với một người con gái khác thì cảm thấy không vui thôi"

"Em thích Jaemin, đúng không?"

"Em..."

Jeno nhất thời không biết nên trả lời như thế nào khi bị Minhyung bất ngờ hỏi. Rõ ràng trong lòng anh đã biết được câu trả lời rồi, vậy mà hết lần này đến lần khác, lại đều muốn trốn tránh. Chính là Lee Jeno thích Na Jaemin, thích đến phát điên.

"Đừng nói là em không biết. Vì người ngoài ai nhìn vào cũng rõ mười mươi em thích Jaemin và cậu nhóc đó cũng thích em. Sao em lại đẩy mối quan hệ của cả hai vào chỗ mập mờ, không rõ ràng thế nhỉ?" – Minhyung quay sang nhìn Jeno, giọng nói cực kì nghiêm túc, không chút giả dối – "Đừng để như anh, hối hận thì muộn mất rồi"

Jeno lặng người đi, không hề đáp lại, ánh mắt chỉ nhìn về phía Jaemin đang chìm trong giấc ngủ thật bình yên. Minhyung ngay khi vừa dứt lời, mắt cũng một mực hướng về phía Donghyuck. Giận nhau mới có mấy ngày, mà Donghyuck lại nhìn tiều tuỵ đi như vậy. Cảm giác tội lỗi cứ thế bủa vây lấy Minhyung.

Jaemin khẽ cựa mình tỉnh dậy, rồi lấy điện thoại từ trong túi ra, đồng hồ trên màn hình hiển thị đúng 4 giờ sáng. Cậu nhìn sang Donghyuck vẫn còn gục trên vai cậu ngủ ngon lành, rồi lay lay gọi đứa bạn dậy. Donghyuck lầm bầm vài câu không rõ nghĩa, xong vẫn đứng dậy vừa đi vừa mắt nhắm mắt mở về phòng. Jaemin đi phía sau nhìn đứa bạn mà muốn phì cười. Về đến phòng, Jaemin đi nhón chân hết mức, còn nhẹ nhàng gọi anh Hansol và anh Taeil dậy trực ca tiếp theo. Bản thân cậu sau đó cũng quá mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com