12. foreshadow
5 ngày trước.
"cháu đã đem cả tương lai trả giá cho sai lầm ở quá khứ, những gì cháu có được ngày hôm nay đều là thành quả của mình, vì thế mong hai bác hiểu rằng ngô nguyên bình này không nợ nần gì gia đình lê hồng sơn cả"
người ngoài nhìn vào cũng biết cậu trai trẻ mang gương mặt ưu tú này thực sự đang bị chèn ép đến dọa nạt từ phía đối phương. dẫu mang danh tiền bối nhưng câu chữ phát ra lại chợ búa, cứ thế ra sức xài xể kẻ chỉ biết im lặng, chẳng hề ngượng nghịu những cái dòm ngó và đánh giá xung quanh.
ngữ điệu hống hách phóng đại từ vị phụ huynh của hồng sơn khiến nguyên bình không thể nhịn nhục được nữa, thế nên đã dồn mọi dũng khí mà hóa tồn tại câu đáp trả, mạch lạc rõ ràng đến từng chữ.
người phụ nữ trung niên vừa nghe được câu phản pháo liền đem cười lớn tỏ ý khinh bỉ. mang tư tưởng về bản chất con người không đời nào thay đổi, quá khứ rẻ mạt thì tương lai cũng như giẻ rách, người như thế không xứng đáng bước chân vào gia đình họ lê.
"coi như tôi làm phước cho cậu lần này, muốn bao nhiêu cứ yêu cầu và mau chóng chủ động rời xa con trai tôi"
"cháu sẽ chấp nhận mọi thứ chỉ để được ở bên cạnh hồng sơn, cho dù hai bác có ngăn cấm ra sao, cháu tin em ấy vẫn sẽ lựa chọn mình"
mọi vốn liếng tin tưởng nơi nguyên bình dành cho hồng sơn, biến thành chữ nghĩa mà ba mặt một lời với người mang danh phận cao quý nhưng lại không đáng được kính trọng. bao nhiêu khuất tất xưa cũ đến tận hôm nay mới có dịp gửi trực tiếp, nghĩa trên mặt chữ đến trước mặt người làm mẹ của kẻ anh yêu.
nguyên bình trưởng thành trong gian truân và khổ ải, con người yếu đuối khi xưa cũng vì thế mà khó lòng tồn tại, bản thân giờ đây cũng vô cùng cứng rắn bảo vệ những điều anh mong cầu, không để mình phải chịu thiệt thòi thêm nữa.
sinh ra là con nhà gia giáo, nguyên bình truyền đạt mọi thứ xong xuôi liền lễ phép đứng dậy cúi đầu, xin được rời đi. anh biết bản thân khi bước qua cánh cửa này có thể sẽ phải gánh chịu thất thiệt và điều tiếng chưa từng, nhưng nguyên bình trước sau như một, xưa kia đã không ngại khó khăn đấu tranh cho tình yêu của mình thì bây giờ cũng thế, chỉ cần nó không rời bỏ anh là đủ.
"rồi cậu sẽ phải hối hận với quyết định của mình"
lời đe dọa đanh thép ấy thành công đem vấn vương đến tận gót chân mà nối đuôi nguyên bình rời khỏi điểm hẹn. và cũng chẳng lạ khi giờ đây anh đang phải chịu đựng cái tai ương oái oăm ấy.
___
4 ngày trước.
ban giám hiệu trường đại học mà nguyên bình đang theo dạy bỗng dưng trở mặt, lúc trước có khi phải ra sức lôi kéo người tài năng như nguyên bình ở lại cống hiến cho nhà trường, giờ đây lại dứt khoát từ chối luận án giảng viên của anh, dẫu cho phạm hoàng khoa dùng gan hùm mà đệ đơn kháng nghị, ấy vậy mà vẫn không ăn thua, mọi thư từ chưa từng mở niêm phong đều được đưa đi trả về.
nguyên bình rõ nguồn cơn sự việc xuất phát từ thế lực nhà họ lê, và bởi vì anh đã bất chấp mọi chuyện xảy đến nên ngoài chuyện thở dài than thở thì cũng chỉ có thể ngậm ngùi chấp thuận thôi.
"chuyện luận án anh đợi em nhé, em sẽ giải quyết"
vừa dúi cốc cà phê vào tay người thương, hồng sơn liền ngồi xuống kế bên mà an ủi vỗ về.
nguyên bình là vậy đó, bên ngoài trông như không có chuyện gì, nhưng tâm can giằng xé ra sao trước giờ chỉ mỗi mình anh biết, ấy mà giờ đây lại có cả hồng sơn hiểu rõ đến thế, có nó trong đời quả là may mắn kiếp này của nguyên bình.
"không cần đâu, có lẽ bài luận chưa đủ hoàn thiện. anh sẽ cố gắng vào lần sau"
nguyên bình vừa hớp một ngụm, cố gắng nhồi nhét cơn nghẹn nơi cổ họng mà nuốt xuống, gượng nở nụ cười ái ngại.
"đã ở cạnh em rồi thì không cần phải gồng gánh cảm xúc thế đâu. anh cứ việc buồn, việc dỗ dành là của em"
nguyên bình nghe người bên cạnh thủ thì liền đem nụ cười u sầu hoá hạnh phúc. bao nhiêu nặng trĩu đều gục cả lên vai nó, trông anh mà xem, đã hao mòn đến nhường nào. tâm tư chất chứa bao nhiêu buồn bã, cứ vậy đều đặt hết trong câu chữ mà gửi gắm.
"nếu có kiếp sau, chắc chắn phải tìm anh đấy nhé"
3 ngày trước.
vừa đến điểm hẹn, mắt đã vội dáo dác ngó quanh, cho đến khi va phải bóng lưng người lớn hơn đang từ tốn nhâm nhi tách thức uống nóng hổi mới trở nên cuống quýt. bản thân rõ ràng đã đến sớm hơn giờ hẹn, ấy vậy mà vẫn một bước chậm hơn bậc tiền bối.
phong hào gọi bừa một ly nước, nhanh chóng tiến đến liền hạ thân ngồi xuống, hấp tấp buông câu hỏi.
"thầy bình tìm em có chuyện gì vậy?"
"uống nước đi đã"
"thầy hẹn em ra đây không chỉ để mời em uống nước đâu đúng không ạ?"
câu nghi vấn vừa dứt cũng hay lúc nguyên bình từ tốn lôi ra chiếc phong thư a4 màu kem, đặt lên bàn liền dầy về phía phong hào.
"thầy muốn nhờ em đưa cái này, đến tận tay bố mẹ mình. địa chỉ phía sau, mong rằng em có thể giúp"
đều là người từ thành phố khác đến dây sinh sống, dẫu không cùng quê nhưng phong hào là cơ hội duy nhất để thực hiện được nguyện vọng này của nguyên bình. nó nhận lấy tấm phong thư chưa được niêm phong mà ngắm nghía, vừa lật ra sau đã bung nắp, từng chữ nắn nót nơi tờ giấy bên trong khiến phong hào liên tục dụi mắt, không tin vào những gì bản thân vừa đọc được.
"di chúc?"
"thầy làm sao thế?"
đối mặt với sự vồ vập trước mắt, nguyên bình chỉ biết bặm môi mà cắn lấy lớp da đang bong tróc, có vẻ như trong lòng dang dở.
"nếu không nói thì em không giúp được thầy đâu ạ"
có lẽ đây là câu khẳng định kiên quyết nhất từ đầu buổi mà phong hào có thế mạnh dạn từng chữ. dáng vẻ không thể giấu nổi lo lắng của người kia khiến anh phải làm điều này, tờ giấy ấy biểu hiện rõ ràng rằng an nguy của anh đang bị đe doạ.
nguyên bình thấu được ảnh mắt cứng rắn đang phát tín hiệu, dành tặc lưỡi kể hết sự tình mà anh đang phải chiến đấu bấy giờ, cũng như những nghi vấn về việc bản thân có thể gặp nguy hiểm bất kì lúc nào.
"chuyện này anh sơn biết không ạ?"
"bí mật giữa thầy và em thôi nhé"
phong hào đem tâm tư rối bời kết thúc buổi hẹn, trong đầu bận bịu giải quyết từng búi tơ vò. nó chưa có dịp nhìn thật sâu vào cặp mất vốn dĩ vô cùng xinh đẹp ấy của Chương Hạonguyên bình, nhưng cũng mơ hồ được rằng ưu sầu hiện hữu chồng chất.
nó chấp nhận lời nhờ vả trong nỗi bất an, hồng sơn giúp đỡ nó nhiều đến thế, nếu bao biện chuyện này hộ nguyên bình thì nó sẽ cảm thấy day dứt không yên, còn nếu đem phanh phui ngay cho hồng sơn thì nó sẽ cảm thấy tội lỗi vì phụ lòng tin tưởng của nguyên bình thế này.
___
đem cơ thể mệt nhoài bước qua cổng lớn, vừa mở cửa nhà chính đã thấy khung cảnh hỗn loạn diễn ra trước mắt, trong lòng phong hào lập tức tràn ngập lo lắng và sợ hãi. cảnh tượng bàng bạc dày đặc mờ ảo, thái sơn đang chìm trong biển khói mịt mù cùng mùi than củi nặng nề đến mức khiến cậu ho khù khụ. xung quanh toàn là thanh âm than vãn lớn tiếng của các cô các chị giúp việc, tất cả đều bị thái sơn ngăn cản chỉ biết đứng ngoài bứt rứt không yên.
"cậu chủ ơi giúp bọn tôi với"
"cậu ấy phá banh cái bếp mất"
"ai đó gọi cứu hoả đi"
mọi cặp mắt vừa trông thấy phong hào tức khắc chạy đến là làng cầu cứu, cậu thực sự phải rẽ khói bước vào, những cơn sặc xộc từ mũi lên tận óc cứ đến liên tục không thể ngừng. thái sơn nghe thấy giọng lềên hối hả bỏ dở công việc, đưa thân xoay lại, một mực nắm vai đẩy phong hào ra ngoài.
"anh lên phòng tắm rửa đi, em theo ngay"
nó vừa nói xong đã kéo kín cửa bếp, để lại phong hào chỉ biết ngao ngán lắc đầu, từ bỏ công cuộc cứu vãn cái tình cảnh chỉ biết khóc không thế cười này, phụ lòng kì vọng của cả thảy cặp mắt long lanh đang mong chờ.
"cún nhỏ ơi, mau ăn tối thôi"
phong hào đang lau khô tóc, vừa nghe tiếng gọi liền bước ra hóng xem thứ gì đang đón chờ mình. trước mặt bày biện cả một bàn tiệc, hai thố gà hầm sâm to tưởng cùng bảy bảy bốn chín thể loại ăn kèm.
ý nghĩ gọi thành công và xuân bách đến ăn cùng vừa loé, lại lập tức phủi tay cho qua bởi sợ bị chúng nó mắng vốn bắt đền. gương mặt không một chút cảm xúc, trái ngược với tâm can bấn loạn bên trong, phong hàovừa ngồi xuống đã nghe thái sơn liến thoắng bên tai.
"em đã kì công từ đêm qua lận đó, anh phải vâng lời ăn cho hết đấy. dạo gần đây em thấy anh không được khoẻ, cún nhỏ của em phải tẩm bố nhiều vào"
sống đến từng tuổi này rồi mới có người dùng tình cảm mà nấu cho nó một bữa ăn trọn vẹn như vậy. phong hào thầm nở nụ cười, mọi mệt mỏi tồn đọng cứ thế tan biến, chỉ để lại nơi con tìm cái quyết tâm duy nhất, bằng mọi giá phải quay về để ở bên cạnh người này.
"thế nào? ngon không?"
nó vừa húp muỗng đầu tiên đã bị thái sơn hỏi tới, không cần nhìn cũng đoán được ánh mắt long lanh phần khởi đang ngó nghiêng ấy là để chờ đợi câu khen ngợi. nó không đáp, chỉ liên tục gật gù, cứ thế ăn phải tận phân nửa. thái sơn cười như dở hơi, ngắm nghía người kia ngon miệng đến như vậy cũng đôi chỗ cảm thấy tự hào, lúc này mới đem muỗng đến nếm thử, vừa húp một miếng đã lập tức sặc sụa.
"vãi, sao lại mặn thế!"
khẩu vị phong hào vốn đã nhạt hơn thái sơn, ấy vậy mà nó cứ tròn xoe đôi mắt nhìn thái sơn đang phát hoảng, còn mình thì tiếp tục thưởng thức trông đến ngon lành. thái sơn lúc này mới tá hoả, ngăn lấy ngăn để anh người yêu vẫn đang xì xụp gần cạn, vội vàng cầu cứu chị giúp việc một cốc sữa để thải mặn. anh có mệnh hệ gì thì thái sơn này chết mất thôi!
"mà anh cho em xem cái này"
sau khi bị thái sơn đốc thúc nốc cạn ly sữa ấm, bản thân cũng đã đấu tranh xong xuôi, nó lôi từ trong túi xách chiếc phong thư ban nãy mà thầy bình đã gửi cho mình. biết rằng bản thân đã hứa sẽ giữ bí mật cho thầy nhưng thực sự điều này quá sức với nó, phong hào không thể nhắm mắt làm ngơ được, đành chia sẻ với thái sơn.
"sao lại là di chúc?"
thái sơn vừa nhận lấy phong thư đã mở ngay ra, hai chữ rùng mình ấy được in mực đỏ rất đậm, ngay bên dưới là cái tên mà nó không tài nào ngờ đến.
thái sơn đem thắc mắc đến tìm kiếm câu trả lời từ phong hào, nó ngán ngẩm buông ra hơi nặng nề, bao nhiêu tâm tư của nguyên bình nó đều kể cho nó bằng sạch.
"thầy bình nhờ anh đưa cho gia đình thầy ấy, em không nghĩ bản thân có thể giấu diếm chuyện này một mình, giúp anh giữ bí mật đấy nhé."
___
vài phút trước.
phong hào và thái sơn, mang đầu bù tóc rối, thân thể xác xơ mất hết sinh lực, gục ngã trên ghế nơi phòng bệnh hồng sơn, mọi thứ xảy đến khiến chúng nó chẳng thể mở miệng bảo nhau câu nào.
không khí lạnh lẽo bao trùm, tĩnh lặng đến mức cả hai chỉ biết nén từng hơi thở trĩu nặng vào bên trong, tiếng máy kêu đều đều cũng đủ khiến chúng nó cảm thấy đinh tai nhức óc.
phải kể về ban nãy, bởi linh tính của phong hào buộc thái sơn phải thuê xe về trong đêm, chỉ kịp báo xuân bách qua tin nhắn liền mau chóng thu dọn rời đi, hay nói đúng phải là đuổi theo chiếc xe vừa khuất của hai người lớn hơn ấy.
nó cứ nghĩ anh người yêu của mình là đang lo xa thôi cho đến khi cả xe cả người buộc phải dừng lại bởi tai nạn chắn ngang dường đi, để cả hai tận mắt chứng kiến cảnh tượng hãi hùng, bản thân phong hào không trụ vững liền ngã khuỵ xuống đất.
người đã được đưa đi cấp cứu, chỉ còn lại hàng trăm mảnh kiếng xe rơi vỡ, từng giọt dầu nhớt vẫn đang không ngừng chảy, thân xe móp méo đến mất hình thù, bị nghiền nát dưới bánh xe lớn trông vẫn còn nguyên vẹn, kinh hãi hơn là những vũng máu đã khô trên mặt bê tông, xung quanh đó phải cả hàng nghìn vệt li ti khác.
"lê hồng sơn, mau mở mắt đi"
nơi giường vừa khẽ động, đưa tiếng máy do diện tim trở về đúng nhịp ban đầu, hồng sơn đang lay chuyển con ngươi, từ từ đem mắt mở ra. khung cảnh nơi trần nhà trắng tỉnh cùng với mùi còn sát trùng từ từ hiện hữu, kế bên nó là thằng anh họ thái sơn đang túc trực bên giường bệnh.
"anh ngủ đã 2 ngày rồi đấy, dậy đi thôi"
giọng nói mỏi nhừ ấy là phát ra từ phong hào, nó vừa bưng thau nước đến nơi thì thấy người kia tỉnh giấc, liền bỏ đấy mà đi gọi bác sĩ. nội tâm hồng sơn cảm thấy mơ hồ, trước mắt mờ ảo như không thật, mọi suy nghĩ lúc này chỉ muốn tìm kiếm nguyên bình mà thôi.
sau khi kiểm tra tổng quát và được thông báo mọi thứ đã dần ổn định, lúc này thái sơn mới vắt khăn ấm mà lau bàn tay cho em trai mình. nó giật thót bởi cái nắm nửa chặt nửa hở, cố gắng lôi kéo chú ý của nó đến gương mặt đang băng bó chằng chịt, nơi môi mấp máy từng chữ, khó nhọc bật thành âm.
"n..nguyên bình...đâu?"
ba chữ ấy không quá khó để đọc khẩu hình nhưng thái sơn lại tỏ ra không hiểu câu hỏi, ánh mắt cứ liên tục đẩy về phía phong hào nơi cuối giường, nhìn vào là biết nó đang né tránh nghi vấn của người kia.
hành động của thái sơn khiến điện tim đồ bỗng dưng trở nên gấp gáp, nút báo động cứ thế chớp liên hồi, đem nhịp tim của hồng sơn cùng cái bấu chặt cổ tay thái sơn tăng mạnh.
nó nuốt nước bọt trong hoảng sợ, phong hào thấy thế cũng phải bước tới ra sức đem bình tâm trở về tâm tư hồng sơn, sau đó mới để thái sơn cất thành câu chữ trong khó nhọc.
"anh xin lỗi, anh bình... là không thể....qua khỏi"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com