9.
"Ai lại đến giờ này..."
Cậu vừa mới thức giấc chưa lâu, vẫn chưa kịp ăn sáng đã có người đến chờ trước cửa.
"Choi Soobin?"
"Tôi mang thức ăn đến cho cậu."
Hắn thản nhiên lướt qua cậu đi vào trong. Cậu ngoái người nhìn xuống hai tay hắn tay xách nách mang mà há hốc mồm.
"Bố bảo tôi mang đến đấy, chứ tôi không muốn làm phiền cậu đâu."
Beomgyu theo sau đi vào, nhâu mặt đáp lời
"Ai bảo anh làm phiền đâu chứ! Cảm ơn chú giúp tôi, nói với chú lần sau không cần làm vậy đâu."
"Cậu cũng biết ơn nữa à? Lễ phép như vậy từ bao giờ thế?"
"Tôi lúc nào chả thế!"
"Thế sao chưa bao giờ cậu biết ơn tôi?"
Choi Beomgyu cảm thán
"Choi Soobin! Anh phiền thật đấy. Kể cả tôi có không biết ơn anh thật thì anh cũng biết lí do tại sao rồi đấy."
"Muốn đi chơi không?"
"Lại đi đâu? Sao đột nhiên lại lãng sang chuyện khác?"
"Cậu ăn trước đi, tôi sẽ chở cậu đến một nơi."
_____
"Sao anh biết được một nơi hay ho thế này?"
Ngọn đồi lộng gió, hắn và cậu nằm trên thảm cỏ xanh khước ngắm nhìn bầu trời xanh trong, không một chút chói chang của ánh nắng.
"Khi còn bé, tôi hay được đến đây cùng bố mẹ. Bây giờ thì không còn nữa."
Cậu khẽ mĩm cười.
"Chắc chắn mẹ anh sẽ vui lắm. Khi nhìn thấy anh đã trưởng thành như thế này."
"Làm sao thấy được. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để bù đắp cho những gì mẹ tôi phải chịu."
Cậu nghiêng mặt sang nhìn vào đôi mắt hắn, nó chứa đựng sự sâu thẩm khó tả.
_____


"Choi Beomgyu, vừa ở yên được vài ngày là cậu chạy ngay đến tìm Choi Yeonjun. Nhớ nhung đến vậy cơ à?"
"Anh đừng nói bậy! Bức ảnh đó không phải mới đây, nó được chụp từ khi tôi và anh ấy có sân khấu trình diễn kết hợp."
"Hết đăng ảnh nhau lên, bây giờ là hẹn hò và bị bắt gặp. Cậu tài giỏi thật đấy Choi Beomgyu!"
Hắn vừa nói đến câu cuối, tự mình vỗ tay vài cái khiêu khích. Choi Beomgyu trầm tĩnh, bình thản nói với hắn.
"Choi Soobin, anh không có tư cách nói những lời như vậy và không có quyền gì để quản lí tôi."
Choi Soobin gật đầu nhẹ vài cái, liếc mắt quay lưng bỏ đi.
_____
"Xin lỗi em nhé, vì chuyện đó."
"Không đâu ạ, chúng ta đâu có làm gì sai. Thế nên không phải sợ."
Choi Yeonjun mĩm cười hài lòng, nắm lấy tay cậu kéo đi.
"Vậy thì ta đi chơi thôi!"
Đến trước một buổi hộp đêm, Choi Beomgyu sững bước.
"Sao vậy?"
"Em không vào đâu ạ."
"Sao? Đã không sợ thì phải vào thôi, cuộc đời mình mình sống em ạ!"
Choi Yeonjun cương quyết kéo cậu vào trong. Nhìn xung quanh lạ lẫm, đây là lần đầu cậu đến nơi này.
"Choi Yeonjun!"
"Choi Soobin hôm nay cậu cũng đến đây à?"
Hắn liếc sang nhìn cậu đang ngồi cạnh Choi Yeonjun. Khuông miệng nhếch lên bên mép nhưng ánh mắt khó lòng mà diễn tả.
"Choi Beomgyu cậu cũng đến à?"
Cậu thôi nhìn hắn, quay sang Choi Yeonjun
"Em vào nhà vệ sinh một lát!"
Cậu đứng dậy rời đi.
Vừa mở cửa đã bị một lực mạnh kéo lấy. Choi Soobin tay còn lại đóng cửa, sau đó áp sát cậu vào tường giữ chặt hai tay.
"Anh làm gì vậy?"
Hắn cười khẩy.
"Cậu bảo không đến những nơi như thế này. Nhìn xem ai đang ở đây?"
"Không phải chuyện của anh!"
Hắn áp sát hơn, đến độ cậu sắp không thở nổi. Thiếu điều chỉ vài xăng ti mét nữa là môi chạm môi. Hắn à một tiếng như nhận ra điều gì đó
"Đến vui vẻ cùng Choi Yeonjun nhỉ?"
"Anh bị điên à? Tránh ra!"
Choi Soobin nhìn xuống đôi môi nhỏ của Choi Beomgyu, nghiêng đầu đồng thời đưa mặt mình áp dần đến mặt cậu. Beomgyu giật mình nhắm tịt mắt lại, không thấy cảm giác lạ mà lại nghe một tiếng cười ngặt nghẽo. Hé mở đôi mắt cậu lại nhìn thấy Choi Soobin đang cười ngạo nghễ đến tít cả mắt.
"Đáng ghét!"
Cậu tức giận gạt phăng tay hắn bỏ ra ngoài.
Choi Yeonjun đưa ánh mắt lên vừa lúc trong tầm mắt thấy Beomgyu vội vã ra khỏi hộp đêm, theo sau đó là Choi Soobin, trên môi hắn vẫn giữ nụ cười. Choi Yeonjun nhìn họ mà bất giác mĩm cười hài lòng.
Hắn đuổi nhanh theo sau, bắt được tay cậu, kéo cả người quay lại ôm trọn cậu vào lòng.
"Bỏ tôi ra!"
Cậu quyết liệt kháng cự nhưng vẫn không thể thoát khỏi vòng tay của Choi Soobin.
"Anh là người xấu..."
Nghe tiếng thút thít của người nhỏ nhắn trong lòng, môi chợt nở nụ cười.
"Cậu thích tôi à?"
Tiếng thút thít không còn nữa, ánh mắt hắn dịu lại, quãng giọng nhẹ nhàng, đặt tay lên đầu cậu.
"Đừng thích tôi, tôi là người không tốt."
Không nghe cậu hồi đáp, hắn tiếp lời
"Cậu say rồi, tôi đưa cậu về!"
Đặt cậu lên giường, đứng ngắm nhìn gương mặt thanh tú kia một chốc, quay lưng định rời đi lại nghe cậu cất lời.
"Tôi và anh Yeonjun không có gì cả..."
Choi Soobin mĩm cười, quay lại kéo chăn cho cậu.
"Tôi biết, cậu nghỉ ngơi đi."
Choi Beomgyu giật nảy người, với lấy điện thoại bật lên đã là hai giờ chiều. Cậu nhăn nhó cảm thán một tiếng, sau đó mơ hồ nhớ lại chuyện tối qua. Lập tức muốn tìm cái lỗ chui xuống. Cậu nằm sấp lại lấy gối chùm lên đầu, xấu hổ mà giãy giụa.
_____
"Beom cậu có thích tôi thì nói nhé. Không phải ngại, biết đâu tôi cho cậu cơ hội?"
"Tôi có điên mới thích anh, anh nghĩ anh là ai?"
"Là người yêu em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com