nerd
kang taehyun đã luôn âm thầm để ý một cậu trai mọt sách lớn tuổi hơn, choi soobin, chỉ tiếc là có vẻ hắn ta không hứng thú với tình yêu cho lắm. thì cũng phải thôi, một tên mọt sách như hắn chỉ có hứng thú với những trang giấy in đầy chữ lằng nhằng và khó hiểu, đâu biết được tình yêu là gì.
còn em, kang taehyun, hoàn toàn trái ngược với choi soobin. em là học sinh cá biệt, bài kiểm tra dưới trung bình liên tiếp nhưng em cũng đã quá đỗi quen với nó. khi đến trường, kang taehyun chỉ có hai mục đích duy nhất. một là quậy phá tan tành tất cả mọi nơi, và hai là choi soobin.
ngày nào em cũng lén lút ngắm hắn khi có cơ hội, thỉnh thoảng lại thủ thỉ với bản thân rằng hắn đẹp trai đến điên mất thôi. nhất là khi hắn chăm chú vào những quyển sách chán òm, đối với em thì hắn trông đẹp nhất khi nghiêm túc, chắc chắn là gu của em rồi. chiều cao của hắn cũng là một trong những lý do em say mê hắn, hay bàn tay to lớn của hắn, và cả những nét quyến rũ trên gương mặt như một chàng hoàng tử ấy.
nhưng hắn lại thuộc loại hướng nội không thích giao lưu, em chưa bao giờ có cơ hội bắt chuyện với hắn cả. thật là làm khó cho kang taehyun rồi, vì hắn lúc nào cũng ngồi yên một chỗ ôm từ quyển này đến quyển khác, mà em lại chả hiểu được những thứ ấy có gì hay để hắn phải mỗi ngày cũng mang theo một hay hai quyển sách dày đặc trong cặp sách.
ngay cả việc học tập, hắn luôn đạt kết quả tốt. nhiều lúc em thầm nghĩ, cuộc đời của hắn cũng chỉ có vậy thôi sao? thật nhàm chán, hắn không hề biết niềm vui của tuổi trẻ là gì cả!
kang taehyun nằm trên giường nhìn trần nhà trống rỗng, em phải làm cách nào để tiếp cận hắn? một người luôn cách biệt như hắn thì không dễ để tiếp cận đâu. em biết chứ, nhưng em không thể cứ lén lút ngắm hắn mãi được, phải có sự tương tác. kang taehyun cũng đã theo đuổi hắn được một thời gian, liệu cứ luôn âm thầm hành động thì có được tính là theo đuổi không? hay nhất định cứ phải là có sự tương tác giữa cả hai bên?
bỗng, em nảy ra một ý tưởng. nếu bây giờ, em cùng sở thích giống hắn thì có lẽ sẽ tiếp cận hắn dễ hơn. điều đó đồng nghĩa với việc em phải đọc sách, nhưng em chả thích đọc sách tí nào cả! em không muốn ngồi một chỗ rồi cắm mặt vào mấy chữ cái li ti in trên giấy cả ngày đâu. dù sao thì đó là cách duy nhất rồi, em phải chịu thôi.
__________
kang taehyun rón rén bước vào thư viện của trường, em khá bất ngờ với sự im lặng đến đáng sợ ở nơi đây, hoàn toàn trái ngược với bên ngoài. em lướt nhìn xung quanh, vô tình bắt được mái tóc vàng bù xù ở một góc nhỏ. kang taehyun bắt đầu bối rối, em đập vào ngực mình trấn an bản thân, "được rồi kang taehyun, chỉ cần lấy một quyển sách và ngồi đọc, thế thôi."
từng bước chân nhỏ nhẹ tiến về phía choi soobin đang ngồi, em nhìn những quyển sách được trưng bày trên kệ, toàn là những quyển sách chán òm, sao hắn lại thích được cơ chứ. mãi một lúc sau, em mới chọn được một quyển ưng ý, nhưng nó lại ở trên cao. kang taehyun thử hết cách này đến cách khác, kiễng chân, vươn tay, hay thậm chí là nhảy lên nhưng cũng không lấy được.
"quyển này chả có gì thú vị cả, cậu cũng thích nó à?" một cánh tay từ đằng sau cầm lấy thứ em đang cố gắng với tới, "thì kệ tôi! có công giúp mà sao hay đánh giá quá vậy.." giọng em dần nhỏ đi khi thấy khoảng cách giữa em và choi soobin chỉ bằng vài đốt ngón tay. em tròn mắt nhìn hắn, cả hai cứ giữ nguyên tư thế ấy, chẳng ai dám cử động trước.
"sao trông cậu sợ thế? tôi đã làm gì đâu." hắn bật cười, nhưng em vẫn chưa có dấu hiệu cử động. thấy em như vậy, hắn liền dập tắt nụ cười của mình, "này..sao thế? tôi làm cậu sợ à?" hắn vẫy tay trước mặt em. kang taehyun khẽ giật mình, xua tay "không, không gì đâu, bỏ qua đi." khiến choi soobin không nhịn được mà khẽ bật cười.
đây là lần đầu tiên em nhìn thấy hắn cười, và cái quái gì đây? tim của em đập nhanh quá. kang taehyun lấy lại hơi thở. chỉ là vào thư viện đọc sách thôi, sao lại cuống thế nhỉ, em tự hỏi. em quay lên, giật lấy quyển sách trên tay hắn "cảm ơn." nhỏ nhẹ một tiếng rồi ngồi vào bàn.
choi soobin chẳng suy nghĩ gì nhiều, hắn quay lại chỗ ngồi của mình, tiếp tục việc đang dở. kang taehyun trông có vẻ như đang đọc rất hăng say, nhưng thật ra em đang ngồi đắm chìm trong suy nghĩ của mình, tìm cách để tiếp cận hắn mà không bị ngượng.
em liếc mắt sang nhìn hắn, rồi nhìn vào quyển sách của mình, đôi mắt cứ hoạt động linh hoạt đưa qua đưa lại nhưng chắc chắn đang không nhìn vào những trang giấy trắng. "cậu đọc sách gì thế?" sự chú ý của hắn dồn hết vào em khi giọng nói ngượng ngùng của em cất lên, "sách khoa học, với cả cậu cầm sách ngược rồi kìa."
"hả?" thôi rồi, gây ấn tượng với crush mà như này thì kang taehyun biết chạy đi đâu trốn cho được? chắc phải đào hố chui xuống thôi. em nhanh chóng lật ngược lại quyển sách, giấu mặt mình nhưng đôi tai đỏ bừng vẫn còn lộ ra. bây giờ em chỉ muốn hét lên thật to mà thôi, xấu hổ quá đi mất!
"không sao đâu mà, lần đầu cầm vào sách nên bỡ ngỡ hả?" choi soobin quay sang nói với em, tai của em cứ ngày càng đỏ lên. "đừng trêu nữa mà..." em vẫn không chịu nhìn hắn, đúng hơn là không dám. ngay bây giờ, em đang bị chính người thương của mình trêu chọc chỉ vì một sự việc khá buồn cười vô tình diễn ra. "tai cậu đỏ quá đấy, đáng yêu nhỉ."
"thôi mà đừng có.." kang taehyun bỗng khựng lại. khoan đã, choi soobin vừa nói em đáng yêu à? em không nghe nhầm chứ? crush của em vừa nói em đáng yêu, là đáng yêu đó! em cúi gầm mặt xuống bàn, kang taehyun giờ đã thành kang - cà chua - taehyun rồi, tất cả là tại tên choi soobin đang ngồi bên cạnh cười như chưa từng được cười vậy.
chẳng rõ từ khi nào mà hai quyển sách đã bị gạt sang một bên, dường như biến mất trong tầm nhìn của cả hai, bởi họ đã là tâm điểm trong chính đôi mắt của nhau. cả hai bắt đầu cởi mở hơn, kang taehyun không giấu mặt sau bìa sách cứng cáp và choi soobin cũng không trêu chọc để mặt em đỏ như quả cà chua nữa. bắt chuyện với choi soobin dễ dàng hơn em tưởng tượng nhỉ.
thực chất, kang taehyun còn chưa kịp thích nghi với môi trường sách. rõ ràng, theo kế hoạch là em phải dần lập cho mình sở thích đọc sách để khi đó em có thể bắt chuyện với hắn dễ dàng hơn vì cả hai đã có chung một sở thích, nhưng có vẻ em đã tìm được một lối tắt. "thật luôn đấy à, cậu không hề quan tâm đến bài vở luôn cơ." và càng trò chuyện với nhau, họ lại càng dần hiểu biết nhau nhiều hơn.
"sao, thấy ngầu không? ai như cậu, suốt ngày chỉ biết đọc sách rồi học..không thấy chán hả?" lời nói này với choi soobin như một lời xúc phạm, nhưng hắn chẳng hề nổi giận mà ngược lại còn bật cười với em. "không, cuộc đời của tôi đâu phải chỉ có mỗi sách vở và học hành."
kang taehyun khá bất ngờ khi nghe được câu trả lời ấy, ngoài mấy thứ đó ra thì hắn còn thích cái gì nữa? "còn có cậu nữa cơ mà." nói xong, hắn kéo em vào một nụ hôn.
một bước đi không lường trước được, kang taehyun ngỡ ngàng chỉ biết để yên cho hắn hành động. nụ hôn ấy không kéo dài quá hai phút, nhưng có lẽ từ đấy em sẽ chẳng thể nhìn hắn theo một cách bình thường được nữa. "đừng tưởng trốn ở góc tường chụp lén tôi mà tôi không biết nhé, kang taehyun."
__________
dạo này tui bận quá, nay mới lên để rã đông cái app w cam này đây huhu 😭 với em này tui viết nhanh để còn đi ngủ, buồn ngủ lắm ý... nên có sai sót hay như nào thì mong mọi người góp ý để có gì tui sửa ạ
dù sao thì cảm ưn vì đã dành thời gian đọc em nerd ☝️🤓 này của tui nhaaa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com