* Tên gốc là "Nghịch phong đích hôn" - 《 逆风的吻 》, có thể hiểu là "Nụ hôn ngược gió" hoặc là "Nụ hôn của Nghịch Phong" như trên, vì "Nghịch" ngoài nghĩa "ngược" còn là tên của nam chính - Mạc Nghịch, "Phong" (gió) là tên của nữ chính - Thi PhongMạch Nghịch nói với Thi Phong: "Thi Phong, cứu anh, anh sắp chết rồi."Trước khi gặp Thi Phong, thuốc lá là cơn nghiện lớn nhất của Mạc Nghịch;Sau khi gặp Thi Phong, cô là cơn nghiện lớn nhất của Mạc Nghịch…
Tác giả: U Hoàng Tử LamTên gốc: Bao Tử Nhà AiThể loại: Hiện đại - Hào môn thế gia - Hài - Nam nam sinh tử - Sủng ngược đủ cả - 1×1 - HE - (...)Nhân vật chính: Tư Không Viêm Nghiêu (ôn nhu - trung khuyển - thê nô trá hình băng sơn - lãnh khốc - tra công) x Ô Thuần Nhã (ôn nhu - hiền lành sau biến tạc mao - ngạo kiều thụ), Ô Trạch Vũ (a.k.a Bánh Bao)Nhân vật phụ: Tư Không Cảnh Hoán, Tư Không Đặc Dương, Mạc Tuấn Nghị, Hạ Dương, Văn Nhân Minh Húc... bla... bla...Độ dài: 113 chương chính văn + 5 phiên ngoạiNguồn: https://0406theyoosupark.wordpress.com/dam-my/about/Edit : tÁoBản raw + QT : Xà việnBeta : M.ATruyện có liên quan [Hạ Dương chết vì vênh váo như thế nào] Truyện của Hạ Dương và Văn Nhân Minh Húc - Truyện này thiên về "hành" công (chủ yếu là do anh Hạ Dương hồn nhiên, vô tư quá mức ╮(╯▽╰)╭)…
TÀI NĂNG TUYỆT SẮCTác giả: Vô Tình Bảo BảoVăn án:Chuyện gì sẽ xảy ra khi một người lạnh lùng, phúc hắc như nàng xuyên qua trở thành một đại tiểu thư quý tộc háo sắc lại vô dụng? Đại tiểu thư là một người ngu ngốc, háo sắc. Vì đuổi theo nhị hoàng tử mà rơi xuống ngựa rồi hôn mê bất tỉnh. Lần nữa mở mắt lại trở nên lạnh lùng, bức người. Không lâu sau đó, tài năng hiện ra, khiến cho lòng người khiếp sợ. Ở nơi này, người có ma pháp, đấu khí sẽ trở nên mạnh mẽ, kiêu ngạo. Nàng muốn đi con đường nào? Vả lại, sắc đẹp của nàng thật thần bí, khiến cho thiên hạ chấn động, mở ra một cái đường phản nghịch.Nhị hoàng tử tuấn mĩ chịu sự khiển trách của hoàng thượng, bất đắc dĩ phải đến phủ Công Tước thăm hỏi đại tiểu thư háo sắc đang bị thương vì rơi xuống ngựa. Lại nghe nha hoàn kia nói, tiểu thư không rãnh. Đến khi nhìn thấy đại tiểu thư đang nhàn nhã uống trà ở đình viện, hoàn toàn không đếm xỉa đến hắn, khuôn mặt nhị hoàng tử bỗng nhiên có phần run rẩy. Kỵ sĩ bảo vệ cho nàng - Tẫn Diêm, vẫn luôn dùng ánh mắt chán ghét mà nhìn nàng. Nhìn thấy tài năng của nàng thì kinh ngạc, hoài nghi. Nàng, thật sự vẫn là nàng như trước đây sao?…
Thể loại : hiện đại , hắc bang , bá đạo công, đại thúc thụ, chút ngược, np, H văn, có chút SM ...Tác giả: NyNy Phan(Link fb: https://facebook.com/profile.php?id=100006684840659 )ĐÃ CÓ BẢN QUYỀN VÀ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER.Published on Wattpad and yaoivn.com ONLY.…
Tác giả: Quan Tuyết YếnThể loại: Đam MỹTên gốc: Hữu chủng bài trực ngã_________________________________________Thường thì Hứa Huy hay bị mọi người nói là một nhị thế tổ*, bị nói như vậy nhưng gã cũng không có giận mà cũng chỉ cười cười cho qua, phun một hơi thuốc, nói, nhị thế tổ có cái gì không tốt, này chứng tỏ của cải nhà tôi nhiều.(Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế Doanh Hồ Hợi. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.)Còn có cái gì tốt hơn danh hiệu này nữa chứ?Ngô Cảnh An nghĩ gã ta không phải là ngốc, chỉ là rất kiêu ngạo, người ta chửi gã, gã lại cho rằng đó là nịnh hót, thật không phải người bình thường.Hứa Huy thật không tưởng tượng được có ngày mình sẽ thích Ngô Cảnh An, một người tiền đồ sáng lạn lại đi thích một kẻ bình thường vô vị, đây là chuyện gì!Ngô Cảnh An nghĩ Hứa Huy không phải khẩu vị của anh, một thiếu gia ăn chơi trác táng, miếu nhỏ này thật không hầu hạ nổi.Nhưng không biết vị thần tiên nào không vừa mắt bọn họ, liền đem một sợi tơ hồng, buộc hai người lại với nhau.Ai nói người yêu trước nhất định chịu thiệt, kẻ yêu sau kêu to ủy khuất*, dựa vào cái gì người tỏ tình trước là cậu, đuổi theo sau mông cậu lại là tôi? Thiệt thòi nhất phải là tôi có biết không?(ủy khuất: có điều oan uổng tủi thân mà không nói ra được)…