Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

101. Ánh lửa H

Đề Nam một tay luồn xuống dưới bụng rồi móc ngược lên, dùng ngón tay cái thô ráp đè nghiến lên hạt lựu đang sưng vù vì bị ma sát quá lâu. Nhịp hông của anh vẫn đều đặn, mỗi cú thúc đều mang theo tiếng "bạch bạch" vang dội, ép cho nước dâm trong lỗ lồn Đề Mật bắn ra thành tia, dính đầy cả lên gốc dương vật và hai hòn dái đang đánh vào mông cô chan chát.

- "Kêu to lên, cho thằng Khang nó thấy em bị anh đụ đến mức nào rồi." - Đề Nam vừa thở dốc vừa gằn giọng, mồ hôi trên người anh nhỏ xuống tấm lưng trần của em gái, bóng loáng dưới nắng.

Vĩ Khang ở phía trước bị kích thích đến mức gân xanh trên trán nổi rần rần. Anh không đứng yên nhìn nữa mà quỳ sụp xuống, một tay nắm lấy cằm Đề Mật kéo sát lại, tay kia bắt đầu cầm dương vật của mình sục dạo với tốc độ chóng mặt ngay trước mắt cô. Quy đầu của anh đỏ bừng, dịch hưng phấn chảy ra đặc quánh, anh cố tình quẹt cái đầu khấc nóng hổi ấy lên mũi, lên môi rồi lại ấn mạnh vào miệng cô.

- "Mút đi Mật, liếm hết cho anh...mẹ kiếp...quá sướng..." - Vĩ Khang chửi thề một câu thô lỗ, ánh mắt anh dán chặt vào gương mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi vì sướng của cô.

Đề Mật giờ như một con búp bê vải bị hai người đàn ông nhào nặn. Cô quỳ sụp trên cỏ, mông chổng cao, cái lỗ lồn đỏ hửng đang bị dương vật của anh trai cắm lút cán, liên tục bị kéo giãn rồi lại bị lấp đầy. Cô vừa ngậm dương vật của Vĩ Khang vừa ê a rên rỉ, tiếng dâm thủy bị dương vật Đề Nam khuấy động bên trong nghe "chóp chép" thô tục vô cùng.

- "Ưm... ân... anh hai... sâu quá... đâm trúng tử cung rồi... a... anh Khang... đụ em đi... em muốn cả hai..."

Đề Nam nghe vậy thì cười khẩy, anh bắt đầu xoay tròn hông, dùng những đường gân trên thân dương vật cọ xát vào thành âm đạo nhạy cảm, khiến Đề Mật nấc lên từng hồi, đôi chân run rẩy không còn trụ vững. Anh dập mạnh thêm vài cú, mỗi cú đều đâm sâu đến mức Đề Mật tưởng như mình bị xuyên thủng, nước dâm chảy ròng ròng xuống bắp đùi.

Đề Nam cảm nhận được từng đợt co thắt kịch liệt từ bên trong âm đạo Đề Mật, cái lỗ nhỏ của cô đang mút chặt lấy dương vật anh như muốn vắt kiệt tất cả. Gân xanh trên cổ anh nổi rõ, nhịp hông bắt đầu dồn dập và thô bạo hơn, không còn giữ vẻ điềm tĩnh lúc đầu.

- "Mật... anh bắn... anh bắn vào trong nhé..." - Đề Nam gầm nhẹ, hai tay siết chặt lấy eo cô đến mức hằn dấu tay đỏ rực.

Anh thúc mạnh liên tiếp năm sáu phát lút cán, mỗi cú đâm đều như muốn cày nát tử cung của em gái. Đến cú thúc cuối cùng, Đề Nam ấn chặt hông, giữ nguyên dương vật ở sâu nhất có thể. Toàn thân anh căng cứng, rồi từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn thẳng vào sâu bên trong, tưới đẫm lên vách thành âm đạo đang run rẩy của Đề Mật.

Đề Mật bị luồng nhiệt nóng rực ấy làm cho choáng váng, cô ưỡn cong người, nấc nghẹn không ra tiếng, cảm giác bên trong mình đang đầy ứ chất lỏng nóng hổi của anh trai.

Đề Nam giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu để tận hưởng dư vị, hơi thở anh phả ra nóng rực bên tai cô. Sau đó, anh chậm rãi rút dương vật ra. Theo đà rút ra, một lượng tinh dịch trắng đục hòa cùng dịch dâm của cô trào ngược ra ngoài cửa mình, chảy dài xuống bắp đùi và thấm xuống bãi cỏ.

Anh mệt mỏi đổ gục xuống bên cạnh, hôn nhẹ lên bả vai đầy mồ hôi của cô:
- "Ngoan... nghỉ một chút... giờ đến lượt thằng Khang."

Vĩ Khang nãy giờ đứng xem đến mức dương vật đã sớm cương cứng đến phát đau, quy đầu đỏ bừng lên vì sung huyết. Anh bước tới, kéo Đề Mật nằm ngửa ra, để cô dựa lưng vào lòng Đề Nam. Anh quỳ giữa hai chân cô, dùng ngón tay quệt đi lớp tinh dịch còn dính quanh môi âm đạo đỏ hửng, sưng tấy của cô rồi đưa lên miệng mình nếm thử.

- "Nhìn em kìa, bị nó đụ đến mức cái lỗ nhỏ không khép lại được luôn rồi." - Vĩ Khang khàn giọng, mắt dán chặt vào cửa mình đang mở rộng, vẫn còn đang rỉ ra những giọt tinh dịch của Đề Nam.

Đề Mật thở dốc, đôi mắt dại đi nhìn Vĩ Khang. Anh không vội vàng vào ngay mà dùng dương vật gân guốc của mình, chậm rãi di chuyển dọc theo khe rãnh âm đạo, tận hưởng sự mềm mại và ẩm ướt tột cùng sau khi đã được Đề Nam "mở đường".

Vĩ Khang nhìn chằm chằm vào cái miệng huyệt đang mở rộng của Đề Mật, nơi tinh dịch trắng đục của Đề Nam đang hòa lẫn với dịch dâm trong suốt, tạo thành một hỗn hợp nhầy nhụa chảy tràn ra cả hai cánh mông đỏ hửng. Anh không kìm được mà chửi thề một tiếng, rồi cúi rạp người xuống, vùi mặt vào giữa hai chân cô.

​- "Chết tiệt, nhìn đống tinh của nó trào ra kìa... để anh dọn sạch cho em."

​Vĩ Khang không ngần ngại, anh thè cái lưỡi dài thô ráp ra, liếm một đường dài từ hậu môn ngược lên tận âm vật. Anh liếm láp ngấu nghiến, dùng lưỡi thọc sâu vào trong cửa mình đang mở rộng để vét sạch từng chút tinh dịch còn sót lại bên trong. Tiếng mút mát "chùn chụt" vang lên thô thiển giữa không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng thở dốc đầy tận hưởng của Đề Mật.

​- "Ân... anh Khang... nhột... đừng mút mạnh thế... ưm..." - Đề Mật co rúm người, hai tay quờ quạng nắm lấy tóc Vĩ Khang, nhưng hành động đó lại càng khiến anh ấn mặt sâu hơn vào vùng kín của cô.

​Vĩ Khang dùng hai tay tách rộng môi âm đạo đã sưng mọng, anh liên tục đá lưỡi vào hạt lựu nhạy cảm, rồi lại quay xuống liếm sạch đống dịch nhầy đang dính bết trên lông mu và bắp đùi cô. Mùi vị nam tính của Đề Nam hòa quyện với mùi dâm nồng nặc của Đề Mật khiến Vĩ Khang càng thêm kích thích. Anh mút lấy cánh môi âm đạo, kéo căng ra rồi liếm láp như thể đó là món sơn hào hải vị ngon nhất trên đời.

​- "Ngon không Khang?" - Đề Nam nằm bên cạnh, vừa thở dốc vừa thích thú nhìn bạn thân đang tận tụy dọn dẹp "bãi chiến trường" của mình.

​Vĩ Khang ngẩng mặt lên, môi anh dính đầy sợi chỉ bạc trắng đục, ánh mắt đỏ rực đầy dục vọng:

​- "Của mày thì tao không biết, nhưng cái lồn này thì đúng là cực phẩm. Nó vừa nóng vừa mút lưỡi tao chặt cứng đây này."

​Nói xong, anh lại tiếp tục vùi đầu vào, dùng lưỡi khuấy động bên trong âm đạo Đề Mật một lần nữa, khiến cô chỉ biết ưỡn người rên rỉ, cả cơ thể lại bắt đầu run lên bần bật vì một đợt sóng khoái cảm mới đang kéo đến.

Vĩ Khang liếm sạch sẽ những giọt tinh dịch cuối cùng còn vương lại trên làn da mịn màng của Đề Mật, rồi anh ngẩng lên, ánh mắt đầy sự say mê nhìn sâu vào đôi mắt đang phủ một tầng sương mờ của cô. Anh không để cô phải chờ đợi lâu thêm nữa, một tay anh nâng nhẹ hông cô lên, tay kia điều khiển dương vật gân guốc vốn đã cương cứng đến cực điểm, chậm rãi tìm đến cửa mình đang mở rộng và ướt nhầy.

- "Để anh chăm sóc em nhé, Mật." - Giọng Vĩ Khang khàn đặc, chứa đựng sự trân trọng lẫn khao khát tột cùng.

Anh từ từ nhấn hông, để quy đầu to lớn nong rộng lối vào, rồi từng chút một lún sâu vào bên trong âm đạo ấm nóng. Cảm giác bị lấp đầy một lần nữa bởi sự thô cứng của Vĩ Khang khiến Đề Mật khẽ rùng mình, cô vô thức bám chặt lấy cánh tay săn chắc của Đề Nam đang ngồi phía sau làm điểm tựa.

- "Ưm... anh Khang... sâu...căng quá... ân..." - Đề Mật rên rỉ, tiếng âm thanh mềm mại thoát ra từ bờ môi đỏ mọng đang run rẩy.

Vĩ Khang không thúc mạnh bạo ngay lập tức, anh bắt đầu với nhịp điệu chậm rãi, đủ để cả hai cảm nhận rõ rệt từng sự ma sát giữa thành âm đạo nhạy cảm và thân dương vật nóng hổi. Tiếng nước dâm "chóp chép" vang lên mỗi khi anh rút ra đẩy vào, hòa cùng hơi thở dồn dập của ba người giữa không gian thảo nguyên vắng vẻ.

- "Em tuyệt lắm, Mật à. Bên trong em nóng và mút chặt lấy anh." - Vĩ Khang vừa nói vừa cúi xuống hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô.

Đề Nam ở phía sau cũng không để mình đứng ngoài, anh vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của em gái, đôi bàn tay luồn lên phía trước nâng niu đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thúc của Vĩ Khang. Sự phối hợp nhịp nhàng của hai người đàn ông khiến Đề Mật chìm đắm trong khoái cảm triền miên.

Vĩ Khang bắt đầu gia tăng tốc độ, nhưng mỗi cú đâm vẫn mang theo sự thâm trầm và chắc chắn. Anh nắm lấy hai bàn tay nhỏ bé của Đề Mật, đan chặt ngón tay mình vào tay cô, ép cô phải cảm nhận sự hiện diện đầy uy lực của mình bên trong cơ thể cô. Đề Mật ưỡn cong người, tận hưởng sự lấp đầy trọn vẹn, cảm giác như mọi ngóc ngách sâu kín nhất của mình đều đang được Vĩ Khang vuốt ve và chiếm hữu một cách ngọt ngào nhất.

Vĩ Khang xoay người Đề Mật nằm nghiêng sang một bên, anh áp sát lồng ngực vào lưng cô, một tay vòng ra trước nâng bắp đùi trắng muốt của cô lên cao, tì lên hông mình. Ở tư thế này, lối vào âm đạo được mở rộng tối đa. Anh cầm lấy dương vật gân guốc từ từ nhấn mạnh vào trong.

- "Chỗ này của em vẫn còn nóng lắm, ngậm lấy anh chặt thêm chút nữa đi." - Vĩ Khang khàn giọng, hơi thở nặng nề phả vào gáy cô.

Anh bắt đầu thúc hông với nhịp độ dồn dập hơn. Tiếng thịt va chạm "bạch bạch" vang lên thô thiển, mỗi cú đâm từ phía sau đều khiến cơ thể Đề Mật nảy về phía trước, đập vào người Đề Nam đang quỳ đối diện.

Đề Nam nhìn đôi vú trắng mềm đang rung rinh trước mặt, anh dùng hai bàn tay to lớn ép chặt hai bầu ngực mềm mại của em gái lại với nhau, tạo thành một khe thịt chật chội và ấm áp. Anh đưa dương vật của mình vào giữa, để hai khối thịt trắng ngần bao bọc lấy thân cây gân guốc. Đề Nam bắt đầu nhấp hông, đẩy dương vật ra vào liên tục trong khe ngực cô, để đầu khấc bóng loáng thỉnh thoảng lại sượt qua đầu vú đang dựng đứng và bờ môi đang hé mở của Đề Mật.

- "Mật, cặc anh đang bị vú của em kẹp chặt quá này." - Đề Nam vừa nói vừa gia tăng tốc độ, để quy đầu nóng hổi ma sát mạnh vào làn da mịn màng ở ngực cô.

Đề Mật hoàn toàn bị vây khốn. Phía sau, Vĩ Khang nắc từng cú sâu hoắm, đầu dương vật chạm tới tận tử cung khiến cô tê dại. Phía trước, anh trai lại dùng đôi gò bồng đảo của cô làm nơi thỏa mãn, khiến lồng ngực cô nóng rát vì sự chà xát.

- "Ân... ân... anh hai... anh Khang... em sướng... đừng dừng lại..."

Đề Mật rên rỉ đứt quãng, hai tay cô nắm chặt lấy thảm cỏ, mồ hôi vã ra như tắm. Vĩ Khang càng lúc càng thúc mạnh, mỗi lần dương vật lút cán là một lần âm đạo cô co thắt kịch liệt, dịch dâm trào ra dính bết vào lông mu và bắp đùi của cả hai.

Vĩ Khang siết chặt lấy chân Đề Mật, anh bắt đầu dồn lực vào hạ bộ, thực hiện những cú thúc liên tiếp và dứt khoát. Dương vật thô dài đâm xuyên qua lớp dịch nhầy đang bám đầy nơi cửa mình, mỗi lần lút cán đều khiến Đề Mật phải cong người vì quá sâu. Tiếng nước dâm bị khuấy động nghe chóp chép, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi dục vọng của ba người.

- "Em rên nghe hay lắm, cứ thế này mà tận hưởng đi." - Vĩ Khang gầm nhẹ, anh cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể đang nóng lên hừng hực.

Đề Nam ở phía trước vẫn không ngừng nghỉ, anh đẩy dương vật ra vào khe ngực Đề Mật nhanh hơn. Hai bầu ngực trắng ngần bị ép sát, bao trọn lấy khối thịt nóng hổi của anh, quy đầu đỏ bừng liên tục cọ xát vào đầu vú đang sưng tấy. Mỗi khi Vĩ Khang nắc mạnh từ phía sau, cơ thể Đề Mật lại đổ về phía trước, khiến dương vật của Đề Nam càng bị ép sâu vào khe ngực, ma sát mạnh đến mức làm làn da trắng của cô hằn lên những vệt đỏ gay.

- "Mật, ngậm lấy nó đi em."

Đề Nam vừa nói vừa đưa quy đầu đến sát môi cô. Đề Mật ngoan ngoãn há miệng, vừa ngậm lấy đầu khấc của anh trai vừa chịu đựng sự va chạm thô bạo từ người yêu ở phía sau. Cảm giác bị chiếm hữu đồng thời cả trên lẫn dưới khiến cô hoàn toàn mất phương hướng, đôi mắt dại đi, nước dâm từ âm đạo chảy dài xuống bắp đùi trắng muốt, thấm đẫm cả chiếc áo khoác trải dưới đất.

- "Ưm... ân... sâu... anh Khang... đâm đúng rồi... sướng quá..."

Đề Mật nức nở rên rỉ qua kẽ răng, hai tay cô bám chặt lấy cánh tay săn chắc của Đề Nam như muốn tìm chút sức lực cuối cùng. Vĩ Khang cảm nhận được sự co thắt dồn dập từ âm đạo cô, anh bắt đầu thúc những nhịp ngắn và nhanh, dùng sự cứng cáp của mình mà cày xới mọi ngóc ngách bên trong. Sự kích thích dồn dập từ cả hai phía khiến Đề Mật run bắn người, cả cơ thể căng cứng phun nước dâm rồi lại nhũn ra.

Vĩ Khang gầm nhẹ trong cổ họng, nhịp hông không còn giữ vẻ điềm tĩnh mà bắt đầu dồn dập, mạnh bạo hơn hẳn. Anh siết chặt bắp đùi Đề Mật, kéo ngược cô về phía sau để dương vật gân guốc có thể đâm sâu hết mức, chạm đến tận cùng của tử cung đang co thắt kịch liệt.

- "Mật... anh bắn... anh bắn cho em nhé." - Giọng Vĩ Khang khàn đặc, đầy vẻ nôn nóng.

Anh thúc liên tiếp mười mấy phát thật mạnh, tiếng thịt va chạm "bạch bạch" vang lên chói tai giữa không gian vắng lặng. Đề Mật bị dập đến mức chỉ biết ngửa cổ, hơi thở nghẹn lại, đôi mắt dại đi vì khoái cảm đã lên đến đỉnh điểm. Đến cú thúc cuối cùng, Vĩ Khang nhấn lút cán rồi giữ chặt hông, toàn thân anh căng cứng, những gân xanh trên cánh tay và cổ nổi rần rần.
Từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắt đầu bắn mạnh vào sâu bên trong âm đạo Đề Mật. Luồng nhiệt nóng bỏng ấy tưới đẫm lên thành âm đạo nhạy cảm khiến cô run bắn người, hai chân co quắp lại, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa.

Vĩ Khang thở dốc, anh gục đầu vào vai cô, tận hưởng sự co thắt của lỗ nhỏ đang cố gắng nuốt trọn lấy thứ dịch nóng hổi của mình. Một lúc lâu sau, khi cơn cực khoái qua đi, anh mới từ từ rút dương vật ra. Theo đà đó, một lượng lớn tinh dịch trắng đục hòa lẫn với dịch dâm và cả tàn dư của Đề Nam lúc nãy bắt đầu trào ngược ra ngoài, chảy dài xuống mông và đùi cô, trông vô cùng dâm đãng.

Đề Nam ở phía trước cũng buông hai bầu ngực của em gái ra, anh nhìn bãi chiến trường ướt nhầy giữa hai người rồi vươn tay vuốt mồ hôi trên trán Đề Mật:

- "Xong rồi, nhìn em bây giờ xem, chứa đầy của cả hai thằng anh này rồi đấy."

Đề Mật nằm nhũn ra trên bãi cỏ, hơi thở vẫn còn gấp gáp, ánh mắt mơ màng nhìn hai người đàn ông đang bao quanh mình với vẻ thỏa mãn tột cùng.

Đề Nam và Vĩ Khang nhìn Đề Mật nằm nhũn ra trên bãi cỏ, toàn thân cô loang lổ những dấu vết hoan lạc. Không ai bảo ai, cả hai cùng cúi xuống, bắt đầu dọn dẹp "bãi chiến trường" trên cơ thể cô.

Vĩ Khang quỳ giữa hai chân cô, anh thè lưỡi liếm láp từ bắp đùi trong, nơi những dòng tinh dịch trắng đục đang bắt đầu khô lại, ngược dần lên vùng âm hộ đang sưng đỏ. Anh dùng lưỡi thọc sâu vào cửa mình vẫn còn mở rộng, vét sạch thứ dịch hỗn hợp đặc quánh còn sót lại bên trong, tiếng mút mát chóp chép vang lên thô thiển.

Trong khi đó, Đề Nam cúi xuống vùng bụng phẳng lỳ của em gái. Anh liếm láp những giọt dịch hưng phấn bắn tung tóe lúc nãy, rồi di chuyển lên đôi gò bồng đảo vẫn còn hằn rõ dấu tay đỏ rực. Anh dùng môi ngậm lấy đầu vú, mút nhẹ như để xoa dịu sự bỏng rát do ma sát với dương vật mình khi nãy.

- "Ngoan, sạch rồi. Về thôi không gió lạnh em lại ốm." - Đề Nam khàn giọng, anh vươn tay quẹt nốt vệt chỉ bạc còn dính trên khóe môi Đề Mật.

Sau khi đã liếm sạch sẽ mọi ngóc ngách trên người cô, Đề Nam nhặt lại lớp y phục vứt vương vãi trên cỏ. Hai người đàn ông nhẹ nhàng mặc lại đồ cho Đề Mật. Vĩ Khang cài lại từng chiếc cúc áo, còn Đề Nam thì kéo lại lớp váy lót, che đi vùng kín vẫn còn đang rỉ nước dâm của em gái.

Đề Mật lúc này mới hồi lại chút sức lực, cô tựa đầu vào vai Vĩ Khang, để anh bế xốc lên ngựa. Đề Nam cũng nhanh chóng nhảy lên phía sau, vòng tay ôm chặt lấy eo cô để giữ thăng bằng.

Tiếng vó ngựa lại lộc cộc vang lên trên thảo nguyên, nhưng nhịp độ giờ đây đã chậm rãi và bình yên hơn. Ba bóng người dưới ánh chiều tà cứ thế lững lờ đi về phía chân trời, bỏ lại sau lưng bãi cỏ nát và mùi vị dục vọng nồng nàn còn vương lại trong gió.

Dư Nghi đứng tựa lưng vào thân cây bạch dương, khoanh tay trước ngực chờ đợi. Khi thấy hai con ngựa lững thững tiến về phía trại, cô không vội bước tới mà nheo mắt nhìn kỹ.

Đề Mật ngồi gọn trong lòng Đề Nam, gương mặt vẫn còn vương nét ửng hồng không tự nhiên, đôi mắt có chút mơ màng, dại đi-cái vẻ mặt của một người phụ nữ vừa mới trải qua những cơn sóng khoái cảm dữ dội. Nhìn vệt nước mờ đục khô lại mờ nhạt trên cổ áo Đề Mật và dáng điệu có phần uể oải của cô nàng, Dư Nghi thừa hiểu chuyện gì đã xảy ra trên cánh đồng cỏ kia.

Đề Nam xuống ngựa, vừa khéo chạm phải ánh mắt sắc sảo của Dư Nghi. Cô nhếch môi, tiến lại gần, ghé sát vào tai anh rồi nói nhỏ, đủ để chỉ mình anh nghe thấy với giọng điệu đầy vẻ giễu cợt:

- "Anh cũng tham lam thật đấy, Đề Nam. Lúc nãy trong rừng bạch dương nắc em một trận ra trò, cứ tưởng là rút cạn sức của anh rồi, thế mà vẫn còn đủ 'vốn' để đè Mật ra làm thêm nữa à?"

Vừa nói, cô vừa liếc xuống hạ bộ anh, nơi lớp vải quần dường như vẫn còn vương lại mùi vị hoan lạc nồng nặc. Ánh mắt Dư Nghi không có vẻ ghen tuông, mà thiên về sự trêu chọc và đánh giá sức bền của người đàn ông này.

Đề Nam không hề lúng túng, anh chỉ khẽ nhướn mày, bàn tay vẫn giữ chặt eo Đề Mật như một sự khẳng định quyền sở hữu. Anh nhìn thẳng vào Dư Nghi, môi nở một nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ:

- "Sức của anh thế nào, chẳng phải em là người hiểu rõ nhất sao?"

Vĩ Khang đứng bên cạnh, dù nghe thấy nhưng cũng chỉ im lặng tháo yên ngựa, trong lòng thầm hiểu rằng trong thế giới của họ, sự chiếm hữu và dục vọng vốn dĩ chưa bao giờ có giới hạn. Dư Nghi hừ lạnh một tiếng, xoay người đi trước, nhưng cái liếc mắt cuối cùng của cô nhìn anh vẫn đầy vẻ khiêu khích, như thể đang thách thức xem liệu tối nay anh còn có thể "làm" thêm được bao nhiêu trận nữa.

Vừa chạm lưng xuống lớp đệm da thú trong lều, Đề Mật đã hoàn toàn kiệt sức mà chìm vào giấc ngủ sâu. Vĩ Khang nhìn gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi xen lẫn thỏa mãn của cô, ánh mắt anh dịu lại. Anh lấy một chậu nước ấm và chiếc khăn bông sạch, tỉ mẩn lau đi những vệt mồ hôi còn bám trên trán, trên cổ và đôi bàn tay nhỏ bé của cô. Xong xuôi, anh kéo tấm chăn mỏng đắp ngang ngực Đề Mật rồi nằm xuống bên cạnh, vòng tay ôm trọn cô vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay mình mà ngủ yên bình.

Thế nhưng, không gian tĩnh lặng của buổi đêm thảo nguyên nhanh chóng bị xé toạc bởi những âm thanh vọng lại từ phía lều của Đề Nam ngay gần đó.

- "Ưm... chậm... Đề Nam... anh nhẹ thôi..."
Tiếng nức nở của Dư Nghi vang lên đứt quãng, xen lẫn là tiếng rên trầm khàn, đục ngầu vì dục vọng của Đề Nam. Dường như trận mây mưa buổi chiều vẫn chưa đủ để làm dịu đi con thú hoang trong người anh. Tiếng cơ thể va chạm "bạch, bạch" vang lên đều đặn và nặng nề, cho thấy Đề Nam đang dùng sức mạnh chiếm hữu để áp đảo Dư Nghi.

Tiếng nước "chóp chép" thô tục của sự ma sát da thịt ướt át vang lên rõ mồn một trong đêm vắng. Dư Nghi vốn là người mạnh mẽ, nhưng lúc này cũng chỉ biết bật lên những tiếng rên rỉ nghẹn ngào dưới sự cày xới mãnh liệt của anh.

- "Chẳng phải... lúc nãy còn thách thức anh sao? Hửm?" - Giọng Đề Nam vang lên thấp đặc, đi kèm sau đó là một cú thúc mạnh khiến Dư Nghi thốt lên một tiếng "A" đầy sướng rẩy.

Vĩ Khang nằm bên này nghe rõ từng chút một. Anh khẽ siết chặt vòng tay đang ôm Đề Mật, hơi thở có chút dồn dập nhưng vẫn cố giữ nhịp để không làm cô thức giấc. Anh biết rõ tính cách của Đề Nam - một khi đã khơi dậy bản năng, nó sẽ không dừng lại cho đến khi Dư Nghi hoàn toàn tan chảy và van xin mới thôi. Tiếng va chạm thịt da và tiếng thở dốc đầy bản năng từ lều bên cạnh cứ thế kéo dài, ám ảnh vào màn đêm thảo nguyên tĩnh mịch.
-
Hơn 9 giờ tối, không gian thảo nguyên chìm trong bóng đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh lửa bập bùng trước lều tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Bốn người quây quần bên đống lửa, mùi thịt nướng và hương rượu thơm nồng bắt đầu lan tỏa.

Đề Mật sau giấc ngủ sâu đã lấy lại được thần sắc, đôi má vẫn còn ửng hồng nhưng ánh mắt đã linh hoạt trở lại. Cô ngồi gọn trong lòng Vĩ Khang, để anh vòng tay từ phía sau ôm chặt lấy eo mình, thỉnh thoảng lại dựa đầu vào vai anh đầy nũng nịu. Trái ngược với cô, Dư Nghi ngồi trong lòng Đề Nam với vẻ mặt có chút phờ phạc, đôi mắt lim dim và cử động có phần chậm chạp, dấu vết của trận "oanh tạc" dữ dội lúc chiều vẫn còn hiện rõ qua cái cách cô tựa hẳn sức nặng cơ thể vào lồng ngực vững chãi của người đàn ông phía sau.

Thấy vẻ uể oải lạ thường của chị dâu tương lai, Đề Mật khẽ che miệng cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ trêu ghẹo:

- "Chị Nghi, trông chị có vẻ mệt mỏi quá nhỉ? Em nhớ lúc chiều chị còn sung sức lắm mà, sao giờ nhìn như người mất hồn thế kia?"

Dư Nghi nghe vậy thì khẽ mở mắt, liếc nhìn cô em chồng với vẻ mặt vừa buồn cười vừa bất lực. Cô điều chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái hơn trên đùi Đề Nam, rồi thong thả đáp trả bằng giọng khàn khàn:

- "Em còn dám cười chị à? Lúc chiều nhìn em 'thảm' hơn chị bây giờ nhiều đấy."

Câu nói của Dư Nghi khiến Đề Mật đỏ bừng mặt, cô lúng túng cúi xuống vờ như đang chăm chú vào miếng thịt nướng trên tay. Đề Nam nghe hai người phụ nữ trêu chọc nhau thì chỉ nhếch môi cười, bàn tay anh đang đặt trên hông Dư Nghi khẽ siết nhẹ một cái, anh không những không giải vây cho em gái mà còn bồi thêm một câu với giọng điệu đầy vẻ hưởng thụ:

​- "Thì đúng là lúc chiều nhìn Mật mệt thật mà. Anh với Khang làm hơi quá nên em ấy nằm luôn, chẳng biết trời trăng gì nữa."

​Vĩ Khang đang cắt dở miếng thịt nướng, nghe vậy cũng bật cười, anh dùng cán dao gõ nhẹ vào cái trán đang đỏ bừng của Đề Mật rồi góp vui:

​- "Lúc nãy em ngủ say đến mức anh lau người cho cũng không hay biết gì, giờ lại có sức đi trêu người khác rồi. Coi bộ hồi phục nhanh đấy."

​Đề Mật bị hai người đàn ông hùa vào "bóc mẽ" thì càng xấu hổ, cô rúc sâu đầu vào lồng ngực Vĩ Khang, hai tay đấm nhẹ vào ngực anh như để trút giận:

​- "Mấy anh quá đáng vừa thôi! Tại ai mà em mới thành ra như thế chứ?"

​Dư Nghi thấy vậy thì đắc thắng, cô lười biếng ngả đầu ra sau vai Đề Nam, hưởng thụ cảm giác được anh đút cho một ngụm rượu mạnh để làm ấm người. Cô liếc nhìn Đề Nam, nửa đùa nửa thật:

​- "Anh cũng bớt nói em ấy đi. Lúc chiều ở rừng bạch dương anh cũng có hiền lành gì đâu, làm em giờ cái hông còn đang mỏi nhừ đây này. Đồ tham lam."

​Đề Nam nhếch mép, anh không đáp lời mà chỉ dùng bàn tay đang đặt trên đùi Dư Nghi khẽ siết nhẹ một cái như một lời nhắc nhở ngầm.

Bên ánh lửa bập bùng, những lời trêu chọc dần nhường chỗ cho bầu không khí trầm lắng. Hơi rượu làm con người ta dễ mở lòng, nhất là giữa cái mênh mông của thảo nguyên về đêm.

Dư Nghi khẽ xoay người, đan những ngón tay mình vào bàn tay to lớn của Đề Nam, mắt vẫn nhìn vào đống lửa đang cháy lách tách:

- "Đôi khi em nghĩ, cứ sống như thế này lại hay. Không phải gồng mình lên với những lễ nghi hay sự soi xét ở phố thị. Ở đây, chỉ có bản năng và sự chân thật nhất của chúng ta."

Đề Nam siết nhẹ tay cô, giọng anh trầm xuống, không còn vẻ ngạo nghễ thường ngày:

- "Bản năng đôi khi lại là thứ dẫn lối đúng nhất, Nghi ạ. Người ta cứ cố dùng lý trí để kìm nén, nhưng thực chất những khoảnh khắc được sống trọn vẹn với ham muốn và cảm xúc của mình mới là lúc con người ta thấy mình tồn tại nhất. Anh không muốn là một hình mẫu hoàn hảo, anh chỉ muốn bảo vệ và chiếm hữu những gì thuộc về mình."

Đề Mật nghe anh trai nói, cô khẽ ngẩng đầu nhìn Vĩ Khang. Anh đang dịu dàng vén những lọn tóc rối cho cô, ánh mắt chứa đựng sự bao dung mà cô hiếm khi tìm thấy ở ai khác.

- "Em từng sợ mình bị coi là kẻ lệch lạc... khi cứ muốn quấn lấy hai người đàn ông quan trọng nhất đời mình như thế này." - Đề Mật nhỏ giọng tâm sự - "Nhưng chiều nay, khi nằm giữa hai anh, em lại thấy mình bình yên lạ lùng. Cảm giác như mọi khoảng trống trong lòng đều được lấp đầy."

Vĩ Khang mỉm cười, nụ cười hiền lành khác hẳn với vẻ thô bạo khi nãy:

- "Mật này, tình cảm hay tình dục, vốn dĩ không có khuôn mẫu. Chỉ cần em thấy hạnh phúc và thuộc về nơi này, thì mọi định kiến ngoài kia đều vô nghĩa. Anh với Nam có thể tranh giành, có thể thô lỗ, nhưng chung quy cũng chỉ vì muốn em biết rằng em luôn được yêu thương một cách trần trụi nhất."

Dư Nghi thở dài một hơi đầy thỏa mãn, cô tựa hẳn đầu vào vai Đề Nam:

- "Có lẽ chúng ta đều là những kẻ mang chút điên rồ trong máu. Nhưng ít nhất, chúng ta dám điên cùng nhau. Anh nhỉ?"

Đề Nam không đáp, anh chỉ cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cô.

Sau đó, anh nhìn sang em gái mình-người vừa mới chịu đựng sự thô bạo của anh và Khang lúc chiều, giờ đây lại mang vẻ đẹp mong manh và thành thật đến tận cùng.
Không kìm chế thêm nữa, Đề Nam vươn tay kéo mạnh Đề Mật từ lòng Vĩ Khang sang phía mình. Anh ôm ghì lấy cô, một tay luồn vào tóc sau gáy, tay kia siết chặt eo, rồi cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm hữu. Đây không phải là cái hôn dịu dàng của anh trai dành cho em gái, mà là nụ hôn của một người đàn ông đang muốn nuốt chửng lấy người phụ nữ của mình.

Cảm giác không cần phải che đậy ham muốn "tội lỗi" này trước mặt Vĩ Khang và Dư Nghi khiến Đề Nam hưng phấn tột độ. Anh nồng nhiệt càn quét khoang miệng Đề Mật, tiếng môi lưỡi quấn quýt vang lên rõ rệt bên cạnh tiếng lửa reo. Đề Mật hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng đáp lại, đôi tay nhỏ bé bám chặt vào vai áo anh, cả cơ thể run rẩy dựa hẳn vào lồng ngực đang phập phồng của anh trai.

Vĩ Khang và Dư Nghi lặng lẽ chứng kiến cảnh tượng đó. Họ không hề lên tiếng hay tỏ ý ngăn cản, như thể đây là một phần tất yếu của vùng thảo nguyên tự do này. Vĩ Khang lười biếng ngả người ra sau, nhấp một ngụm rượu, ánh mắt anh trầm xuống khi nhìn cách Đề Nam đối xử với Mật.

Vô tình, Dư Nghi cũng quay sang. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt sắc sảo của cô, làm nổi bật đôi môi hơi hé mở vì ngạc nhiên. Hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung, băng qua khoảng cách ngắn ngủi giữa hai người.

Có một sự kết nối lạ lùng nhen nhóm giữa Vĩ Khang và Dư Nghi trong khoảnh khắc đó-một chút tò mò, một chút hưng phấn lây lan từ đôi anh em phía đối diện. Ánh mắt Vĩ Khang lướt qua bờ vai trần dưới lớp áo choàng của Dư Nghi, còn cô thì không né tránh, trái lại còn khẽ nhướn mày đầy khiêu khích. Giữa họ chưa có một cử chỉ đụng chạm nào, nhưng bầu không khí xung quanh dường như đã đặc quánh lại, nóng bỏng và đầy ám muội hơn cả lúc trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com