Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

chương típ

Chương 66Hoàng đế đứng dậy, ngọcđèn lờ mờ chiếu ra cái bóng thật dài, ngăn tầm nhìn của quý phi Bách thị. Báchthị ngẩng đầu, ánh nhìn như dõi theo mục tiêu không có cách nào theo đuổi được,nam nhân vĩ ngạn này, cảm thấy trong lòng từng cơn chột dạ. Vừa rồi nghĩ nóimột mạch cho thống khoái, nhưng khi nói xong không hề thấy có trách móc gì,nàng lại bắt đầu mờ mịt.Khi thân ảnh của Hoàngđế sắp biến mất ở cửa, Bách thị không nhịn được kếu: "Bệ hạ!"Cơ thể Hoàng đế cứnglại, chậm rãi quay đầu, trên mặt không buồn không vui, làm người ta không nhìnra tâm tình.Nhưng dáng vẻ này càngkhiến cho Bách thị sợ hãi hơn, vì sao Hoàng đế lại không quan tâm? Chẳng phảinam nhân đều căm hận kẻ cắm sừng mình sao?Nhìn ánh mắt lo sợkhông yên của Bách thị, Hoàng đế mím môi một cái, cuối cùng vẫn nói: "Đích nữTín Dương hầu Bách thị, dung mạo vô song, hiền thục thông tuệ...đây là đánh giácủa thế nhân về ngươi khi ngươi tiến cung, chỉ tiếc những thứ đó đều là hư ảo,thực ra ngươi kiêu ngạo ngang ngược, ngu xuẩn tự phụ, không quý trọng lòng tựái, thực sự là bôi nhọ tên của cha ngươi. Lần này ngươi ngu xuẩn gây họa khôngchỉ hủy hoại chính ngươi, còn có cha mẹ của ngươi và người nhà, Tín Dương hầusẽ biến mất ở Đại Kỳ này."Con ngươi của Bách thịco rút lại, cảm thấy lồng ngực nghẹn đến nỗi hít thở không thông, "Chuyện nàykhông liên quan đến người nhà ta!" Nhưng rất nhanh rầm một tiếng cửa đóng lạigống như đang đóng một mối quan hệ, từ nay về sau vạn kiếp bất phục.Bóng đêm an tĩnh, Hoàngđế liếc nhìn Bách thị trong phòng lần cuối, quay sang nói với Vạn Phúc: "Đámngười Mạnh đầu bếp toàn bộ lăng trì, về phần Bách thị...suy cho cùng đã từng hầuhạ trẫm, cho nàng toàn thây đi."Vạn Phúc liên tục gậtđầu, vừa muốn trả lời, Hoàng đế lại bồi thêm một câu: "Ngươi phái một ngườithông minh đi bên Thục phi.""Thục phi ạ?"Hoàng đế gật đầu, ánhmắt thâm trầm: "Trẫm luôn cảm thấy, chuyện này quá trùng hợp." Trong lòng lạinghĩ, mong đây chỉ là phỏng đoán của hắn.Nhắc tới thời tiên đếcòn sống, thái hậu đối xử rất tốt với hắn, tuy không quan tâm đến mức như ngườithân, nhưng vẫn để cho hắn sống rất khá, ít nhất...không bị bắt nạt, có cơm no,huống chi khi hắn mới đăng cơ, thái hậu không dồn sức chống lại hắn.Nếu như khả thi, hắn hivọng có thể chăm sóc thái hậu an dưỡng tuổi già, mà không phải là...Trong lòng Vạn Phúcrùng mình, vội gật đầu.Đến khi Hoàng đế trởlại Long Khê điện, dưới mái hiên đèn lồng vẫn sáng, chiếu vào nền đất dát vàngtrong sân, dẫn ra mấy phần màu sắc ấm áp, sắc mặt Hoàng đế mới hòa hoãn lại,sải bước đi vào.Bởi vì Thiên Tịch Daocòn đang ở cữ, cho nên không đi ra nghênh đón, thật ra dựa theo ý nghĩ củaThiên Tịch Dao là quay lại Linh Khê điện ở cữ, dù sao khi ở cữ không thể gộiđầu và vân vân, cực kỳ nhếch nhác, không muốn lấy diện mạo này gặp Hoàng đế.Nhưng hiển nhiên Hoàng đế không đồng ý, cuối cùng kết quả thỏa hiệp là để lạiđông sương cho Thiên Tịch Dao ở cữ, còn Hoàng đế ở chính điện nội thất.Có điều sự thật là, đãmấy ngày nay, Hoàng đế vẫn vùi mình ở đông sương, hơn nữa còn không có ý địnhdời đi -_-Hoàng đế đến nội thấtrửa mặt chải đầu xong, rồi thay quần áo, lúc này mới một thân nhẹ nhàng khoankhoái đi đông sương. Bấy giờ Thiên Tịch Dao đang ôm đứa bé, không biết khi mớira đời có phải trẻ con nào cũng vậy không, toàn ăn với ngủ, tỉnh ngủ thì phunbong bóng, sau đó lại tiếp tục ăn, ăn xong ngủ tiếp, mỗi ngày đều lặp lại quátrình này. Nhưng nhũ mẫu của tiểu hoàng tử nói đứa bé như vậy đã coi như rấtngoan rồi, Thiên Tịch Dao dù chưa từng nuôi qua đứa trẻ nào nhưng tóm lại làcon của mình, cho dù là dáng vẻ cau mày cũng cảm thấy đáng yêu vô cùng.Hiện giờ đnag mở mắthiếm thấy, mấy ngày đầu tiểu bảo bảo sinh ra không thích mở mắt, mỗi một lần mởcon ngươi đen trắng rõ ràng, dường như có thể phản chiếu bóng người vậy, trongveo, nhìn Thiên Tịch Dao ngơ ngác.Thiên Tịch Dao thấyHoàng đế đến, như phát hiện ra tân đại lục, vẫy tay với Hoàng đế nói: "Bệ hạ,ngài mau tới đây đi, cục cưng mở mắt nè."Mày của Hoàng đế khẽnhếch lên, hiển nhiên cũng hứng thú dạt dào, mấy bước đã đi tới, vừa mới đếnliền thấy cục cưng cong môi nở nụ cười, hắn vô cùng kinh ngạc. Thiên Tịch Daovừa cười vừa nói: "Cục cưng chắc là biết phụ hoàng tới, thật đúng là quỷ ranh,nhỏ thế mà đã biết lấy lòng phụ hoàng con rồi." Nói xong thơm lên cái trán củanhóc.Hoàng đế lại nói:"Hoàng tử của trẫm không cần lấy lòng ai hết, thằng bé nhất định sẽ sống khíphách cả đời." Lời nói này rất hùng hồn, khiến Thiên Tịch Dao nghĩ, trăm phầntrăm là nuông chiều hài tử gia trưởng a -_-Tiểu bảo bảo tinh lựccó hạn, chẳng mấy chốc đã ngáp ngủ, Hoàng đé nhìn ngắm, lưu luyến không rời đểnhũ mẫu ôm xuống.Nhũ mẫu tổng cộng tuyểntám vị, đều xuất thân trong sạch, phụ nhân tuổi từ hai mươi đến hai lăm, lựachọn qua từng tầng sàng lọc. Nhũ mẫu của hoàng trưởng tử có vẻ nhỏ bé, kỳ thậtđịa vị không hề thấp, sau này hoàng trưởng tử lớn lên sẽ là người vô cùng thâncận, thân phận nước dâng thì thuyền lên, chỉ cần không mắc phải sai lầm lớn, cảđời cơm áo không lo, hơn nữa người nhà cũng sẽ được thơm lây.Thiên Tịch Dao từ trongtám người chọn ra bốn nhũ mẫu, đễ cho các nàng cho hài tử bú sữa. Đứa bé khôngmuốn uống, nhũ mẫu liền gấp gáp, liên tục ngẩng đầu nhìn Thiên Tịch Dao đangliếc chằm chằm, dùng sức muốn đút vú vào, kết quả thiếu chút nữa khiến đứa békhóc, Thiên Tịch dao không đồng ý lắc đầu. Khi đến người cuối cùng là nhũ mẫuhọ Lâm cho hài tử bú sữa, đút một lần không được liền run rẩy nói, có lẽ tiểuhoàng tử đã no rồi, hay là chờ lát nữa rồi lại cho ăn.Thiên Tịch Dao lộ ra vẻtươi cười, thật ra thằng bé không ăn mới là bình thường, bởi vì trước đí ThiênTịch Dao đã cho bú rồi.Như thế, Thiên Tịch Daoliền chọn nhũ mẫu họ Lâm này, nàng cần chính là một người thật sự suy nghĩ chođứa bé, mà không phải là vì lấy lòng ai mà xuyên tạc ý nghĩ của đứa bé. Có thểở trước mặt nàng nói ra những lời này, hiển nhiên cũng là một loại dũng khí.Lâm thị thấy Hoàng đế ởđây, không dám ngẩng đầu lên, cẩn thận ôm bé con xuống.Thiên Tịch Dao cười hỏiHoàng đế: "Bệ hạ ăn bữa tối chưa?" Thật ra lúc này đã qua giờ cơm, Thiên TịchDao chỉ hòi tùy ý một chút, ai ngờ Hoàng đế lại nói: "Trẫm đúng là hơi đóibụng."Được, khẳng định là lạibận không ăn cơm.Thiên Tịch Dao nghexong khuôn mặt lộ ra thần sắc bất mãn, vừa phân phó Hương Nhi đi truyền lệnh,lại lải nhải nói: "Bệ hạ sao có thể đến bây giờ vẫn chưa ăn cơm? Nên biết rằngngười là sắt cơm là thép, một bữa không ăn...khụ khụ, một bữa không ăn dễ mắcbệnh tiêu hóa, nói chung bệ hạ ngài lần sau không được vậy nữa."Trước đây khi ThiênTịch Dao chưa mang thai, Hoàng đế là Hoàng đế, hắn là Hoàng đế của tất cả mọingười, nhưng đến khi có bầu lại cảm thấy Hoàng đế là cha của bé con, chờ đếnlúc sinh bé...Thiên Tịch dao sâu sắc nghĩ, Hoàng đế nhất định phải khỏe mạnhtrường thọ, bởi vì muốn đứa bé trưởng thành khỏe mạnh không thể tách rời vaitrò của người cha đúng không.Hoàng đế cũng không tứcgiận, kéo tay Thiên Tịch Dao ngồi xuống mép giường, buộc tóc cho nàng, ôn thanhhỏi: "Hôm nay làm những gì rồi?"Thiên Tịch Dao bẻ bẻngón tay nói: "Sáng sớm ăn mì gà, buổi trưa ăn canh đuôi bò, gà hấp lò, buổi làcá hấp, còn có vằn thắn tôm bóc vỏ." Lập tức còn nói thêm cả về cục cưng: "Hômnay "ị" một lần, tiểu bốn lần, khóc một lần, lúc xế chiều ôm ra ngoài phơi nắngmột hồi, bé vẫn luôn híp mắt, chỉ ban nãy bệ hạ tới mới mở ra."Nghe Thiên Tịch Dao lảmnhảm, lòng của Hoàng đế dần yên ổn lại, nhớ tới lời Bách thị vừa hỏi vọng bêntai hắn, nếu như không tiến cung nàng ta sẽ có một cuộc đời khác, có lẽ thiếuvinh quang, nhưng như nàng ta nói, khó khăn là suốt đời, còn hơn là sống nhạtnhẽo.Đột nhiên Hoàng đế rấtmuốn biết ý nghĩ của Thiên Tịch Dao, hỏi: "Thiên Tịch Dao, nàng có hối hận khitiến cung không?"Thiên Tịch Dao nghĩbụng, đâu chỉ là hối hận, quạ thực là hận muốn chết ấy.Thật ra nàng cũng đặcbiệt muốn hỏi, dung mạo của mình ở bên ngoài có thể xưng là tiểu mỹ nhân, đặtvào trong cung thì có một đống, phụ thân chẳng qua là thái y, rốt cuộc là aiđặt nàng vào đây vậy?Nghĩ tới những điềunày, Thiên Tịch Dao hận muốn cắn răng.Hoàng đế nhìn biểu tìnhtức giận bất bình của Thiên Tịch Dao, sắc mặt chợt trở nên lạnh, nói: "Nàngcũng không muốn?"

Thiên Tịch Dao thấy mặt mũi Hoàng đế lúc này thật khó coi, lại còn có cảm giác như bị vứt bỏ, đương nhiên đây chắc chắn là ảo giác của nàng. Hoàng đế bệ hạ anh tuấn mê người, quyền lợi địa vị một thân, là nam thân mà nữ nhân Đại Kỳ đều muốn có, đừng nói là cao ngạo như quý phi Bách thị, đến cả Hoàng hậu luôn luôn nhã nhặn cũng sinh lòng ái mộ, sao lại có thể trưng ra vẻ mặt này chứ.

Đương nhiên, giờ không phải là lúc nghĩ đến chuyện này, Thiên Tịch Dao nghĩ dù sao thì nàng cũng phải giải tỏa thắc mắc của Hoàng đế trước đã, suy nghĩ một chút khéo léo nói, "Nô tì đã tiến cung ba năm, trước kia như thế nào thì không rõ, nếu giờ đã có hoàng nhi thì muốn sau này có thể chung sống thật tốt với bệ hạ.

Vẻ mặt của Hoàng đế trở nên nhu hòa hơn, nhưng vẫn còn mất hứng hỏi, "Phải không?"

Thiên Tịch Dao bày ra bộ mặt thương tâm muốn chết nói, "Sao đột nhiên bệ hạ lại hỏi vẫn đề này vậy? Có phải bệ hạ đã có sủng phi mới rồi không? Là vị muội muội nào vậy?"

Hoàng đế nhịn không được nói, "Nói bậy bạ cái gì đó hả, mỗi ngày trẫm đều bận muốn chết."

Thiên Tịch Dao cao hứng lại gần, ôm cánh tay của Hoàng đế dán vào cổ hắn, thân thiết nói, "Nô tì bảo nhà bếp làm một con gà to, chẹp chẹp, rất ngon, bệ hạ người cũng nếm thử đi."

Hoàng đế thấy vẻ mặt tham ăn của Thiên Tịch Dao, nhịn không được nói, "Lát nữa nàng cũng ăn cùng đi."

Thiên Tịch Dao gật đầu không ngừng nghỉ, kết quả là dù nàng có muốn trả lời qua loa thì Hoàng đế vẫn kiên nhẫn hỏi tiếp, "Bách thị không muốn, vậy có phải cũng có rất nhiều người ở hậu cung cũng không muốn không?"

Quả thật là, mấy chữ nữ nhân của Hoàng đế vô cùng hào nhoáng, nhưng cũng không chống đỡ được mấy năm, tuyển tú ba năm một lần, mỗi lần chọn ít nhất mười người, nhiều nhất là mấy trăm người, có được bao nhiêu người chờ được vị Hoàng đế bận rộn chứ? Số phận của phần lớn nữ nhân đã được định sẵn là sẽ cô đơn cả đời rồi.

Nhưng mà từ nhỏ đã tiếp xúc với tư tưởng phong kiến, bị tư tưởng phải coi chồng như trời khắc sâu vào đầu, nhưng đây không phải là chuyện lớn, đối với những người có thân phận mà nói, không cần sủng ái, chỉ cần cho ngươi danh phận, nuôi ngươi, để ngươi cả đời không lo cơm ăn áo mặc, che chở cho ngươi, thì đã là ân sủng ngươi rồi, cái gì mà tình yêu chẳng qua chỉ là không thiết thực, buồn chán, huống chi lúc này còn chưa nói đến cái gọi là tự do yêu đương nữa.

Rõ ràng là hai người lớn lên ở hai nơi khác nhau như thế, sao có thể nói chuyện?

Thấy Thiên Tịch Dao trầm mặc, Hoàng đế tựa như hiểu được nàng đang lo lắng, cầm tay nàng nói, "Nàng đang suy nghĩ gì đó nói đi."

Thiên Tịch Dao suy nghĩ hồi lâu cũng không tìm được từ ngữ uyển chuyển nào, nếu phải nói những lời trái lương tâm với Hoàng đế thì nàng lại không làm được, nàng lờ mờ đoán được Hoàng đế sẽ không thích nàng nói dối, hắn thích Thiên Tịch Dao luôn thật thà.

Cuối cùng im lặng cả nửa ngày mới lên tiếng, "Chắc là ăn no, mặc ấm, được người người ngưỡng mộ còn chưa đủ, còn cần thêm những thứ khác nữa, tỷ như là hý khúc Bá vương biệt cơ vậy là tình yêu." Thiên Tịch Dao vò đầu bức trán nửa ngày mới nói, nói ra được mấy câu đó làm nàng mệt chết đi được.

Hoàng đế lại nói, "Các nàng đều là tiểu thư nhà quyền quý, cho dù chọn được một đối tượng môn đăng hộ đối, thì cũng sẽ không có cảnh vợ chồng hòa hợp, thê thiếp vô số, con của vợ kế, thứ nữ rất nhiều, vậy thì cũng đâu khác gì với hậu cung chứ? Ở trong cung, cho dù thân phận của nàng là thị thiếp thì cũng là nương nương cao cao tại thượng, một năm bốn mùa đều có quần áo mới, đồ trang sức mới, cha mẹ huynh đệ đến gặp cũng phải gọi một tiếng nương nương, họ hàng biết được gia đình này có con gái ở trong cung cũng sẽ xem trọng hơn, có gì không tốt?"

Thiên Tịch Dao phát hiện mình không phản bác được câu nào cả, sự thật đúng là như vậy, nhưng mà ý của Hoàng đế, thì gả cho thường dân cũng vậy, không bằng tiến cung đánh cược một ván, cho dù thê thiếp vô số, nhưng lăn lộn ở chỗ này khi ra ngoài cũng có được vinh quang rất lớn, có thể nói là làm rạng rỡ tổ tông.

Thấy Thiên Tịch Dao trầm mặc, Hoàng đế lại nói thêm, "Hôm nhân vốn dĩ là hai họ kết thân, cân nhắc lợi hại, cái nào thích hợp, cái nào không thích hợp, đánh cược thua thì lại nói là hối hận vì đã chọn con đường này, ha ha." Hoàng đế châm chọc.

Thiên Tịch Dao im lặng, nàng luôn cảm thấy Hoàng đế nói sai, nhưng không phản bác, một lúc sau mới lên tiếng, "Nếu như người này là người mà bệ hạ yêu, bệ hạ cũng có thể thản nhiên như vậy sao?"

Hoàng đế nhìn ánh mắt sáng quắc của Thiên Tịch Dao, như ánh sao, xinh đẹp lạ lùng, trong lòng khẽ động, đưa tay ôm lấy bờ vai của nàng, than thở, "Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, đây là trời phạt."

Thiên Tịch Dao không nói gì, Hoàng đế cảm giác được thân thể trong lòng đang cứng đờ, suy nghĩ, lại bồi thêm một câu, "Nếu như là người mà trẫm yêu, trẫm sẽ giữ nàng bên cạnh, thời thời khắc khắc chăm sóc nàng, không để nàng phải chịu một chút ủy khuất nào, ở nơi tốt nhất, cho dù phải phá hủy bất cứ nơi nào, trẫm cũng vui vẻ làm, cho dù nàng muốn trăng trên trời, trẫm cũng sẽ hái xuống cho nàng."

Giọng nói của Hoàng đế rất êm tai, như là đang tâm tình, thái độ cũng trái ngược với lúc nói về Bách thị, như là nước chảy róc rách, giống như ngôi sao trong bầu trời đêm, khắc vào lòng của nàng.

Thiên Tịch Dao được Hoàng đế ôm rất chặt, cũng rất ấm áp, giống như hắn đang ôm người yêu của hắn, nàng không tự chủ được đỏ mặt, mũi cay cay, tim đập thình thịch, nàng nghĩ, nếu như ai được Hoàng đế yêu, vậy thì sẽ là người hạnh phúc nhất, nữ nhân kia nhất định là cực kì xinh đẹp, thậm chí còn đẹp hơn cả Bách thị, nếu không sao Hoàng đế lại yêu chứ, không đúng, không được hy vọng, sao lại cảm giác như Hoàng đế đang tâm tình với mình nhỉ?

Không được, không thể tự mình đa tình như vậy.

Thiên Tịch Dao lắc đầu thật mạnh, giãy ra khỏi vòng tay Hoàng đế, hờn dỗi nói, "Bệ hạ, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi."

Hoàng đế liếc nhìn vòng tay trống không, ánh mắt thâm trầm nhìn Thiên Tịch Dao, làm cho Thiên Tịch Dao không duy trì nổi nụ cười trên mặt nữa, sao nàng lại cảm thấy hình như Hoàng đế đang đau lòng nhỉ?

Một lúc lâu sau, Thiên Tịch Dao đứng đã bắt đầu mỏi, Hoàng đế mới lên tiếng, "Vậy dọn lên đi."

Đêm đã khuya, Thiên Tịch Dao bắt đầu giục Hoàng đế đi ngủ, nói rằng, "Bệ hạ, mai còn phải vào triều sơm, hay là nghỉ ngơi sớm đi."

Hoàng đế gật đầu, dặn dò Thiên Tịch Dao vài câu thì đi ra cửa, nhưng mà lúc Thiên Tịch Dao lên giường chuẩn bị ngủ thì Hoàng đế lại quay lại.

Thiên Tịch Dao ngạc nhiên hỏi, "Bệ hạ làm sao vậy?"

Hoàng đế nghiêm mặt nói, "Trẫm thấy trời sắp mưa rồi, có thể có sấm sét, sẽ làm nàng sợ." Sau đó đến gần Thiên Tịch Dao, nắm tay nàng mặt không đổi sắc nói, "Ngủ đi, trẫm ngủ cùng nàng."

Thiên Tịch Dao, "..." thật ra trong lòng Thiên Tịch Dao đang điên cuồng gào thét, ta không có sợ trời mưa có được không.

Cho nên, kết quả là, buổi tối hôm đó hai người lại đồng sàng cộng chẩm.

—Hết chương 66—

Chương 67.1

Thiên Tịch Dao cảm thấy gần đây Hoàng đế có gì là lạ, nhưng rốt cuộc là lạ ở chỗ nào thì nàng không nói được, lúc ăn cơm không nói lời nào, nàng nói gì cũng không phản ứng, gần đây lại càng ít tới thăm con trai, cũng không chờ nàng cùng ăn, sau đó nhìn cũng không thèm nhìn liền bỏ đi, 囧.

Vì ở cữ nên vẫn luôn ở trong phòng, mấy ngày gần đây vừa vặn là mấy ngày cuối tháng, nàng cũng buông thả hơn, vừa thấy ánh mặt trời thì ra ngoài một chút, vốn chỉ định đi dạo vài vòng trong sân, nhưng sau đó lại thấy không thỏa mãn, nên kéo Hương Nhi đi đến vườn hoa nhỏ, điện Long Khê và tiền điện cách nhau một con sông, phía đông có một vườn hoa nhỏ của Tự Tại uyển.

Trước khi hai người ra cửa, Thiên Tịch Dao đã đổi y phục của Hương Nhi, Hoàng đế đưa đến hai người giúp nàng điều trị thân thể, cái này không được, cái kia không tốt, làm cho Thiên Tịch Dao nghẹn muốn chết.

Cho nên lúc này tất nhiên là muốn chuồn ra ngoài.

Kết quả vừa đến gần gốc cây tử đằng thì nghe được cuộc nói chuyện của hai cung nữ, giọng nói không lớn, nhưng ở chỗ này lại nghe được rất rõ.

"Tỷ tỷ, dạo này tỷ ở cung Phượng Tê có tốt không? Vừa rồi bệ hạ vì Trân phi nương nương mà trách tội Hoàng hậu..." cung nữ áo xanh trông có vẻ nhỏ tuổi hơn hỏi.

Cung nữ áo đỏ, lớn tuổi hơn vừa cười vừa nói, "Rất tốt, muội không cần lo lắng."

"Nói xạo, muội nghe nói vì phải trả cho Hoàng thượng một công đạo, Hoàng hậu nương nương đã giao nhũ mẫu của mình ra, dù sao lúc đó bà cũng là người đứng canh ở bên ngoài, không để cho người khác đi thông báo với Hoàng hậu nương nương, nến quý phi mới có được cơ hội suýt nữa thì hại chết Trân phi nương nương, không phải sao?" tiểu cung nữ áo xanh nghi ngờ nói, "Tuy rằng Hoàng hậu nương nương là người công tư phân minh, nhưng dù sao đây cũng là người thân thiết với Hoàng hậu, lại còn là nhũ mẫu, tất nhiên không tầm thường, trong lòng nhất định là không thoải mái, mà không thoải mái thì sẽ trút giận lên người hầu như chúng ta."

"Thật sự là không có." cung nữ áo đỏ nói, "Muội lại không biết Hoàng hậu nương nương sao, từ trước đến nay người luôn công tư phân minh, chưa bao giờ giận chó đánh mèo cả, chẳng qua..., so với bình thường thì kén chọn hơn một chút, nhưng không đến nỗi dằn vặt người khác, hơn nữa, Hoàng hậu nương nương cũng rất đau lòng, tối nào cũng khóc, người đó là nhũ mẫu của người, đã chăm sóc người từ nhỏ, có người nói được xử ngang hàng với quý phi, ban chết, Hoàng hậu nương nương cuối cùng cũng không được nhìn thấy xác."

Cung nữ áo xanh nghe xong thì khinh thường, nói, "Ai kêu là vú nuôi mà không an phận, cho rằng Hoàng hậu nương nương coi trọng mình thì lại nghĩ mình là chủ, nếu như là muội, thì cho dù Hoàng hậu nương nương có đang bất tỉnh cũng phải hắt nước lạnh gọi dậy, nói chung là không được tự ý làm."

"Ôi, nếu được đứng ở trên cao quá lâu, thì sẽ trở nên mê muội a."

"Tỷ tỷ, Trân phi nương nương đó cũng thật giỏi, chỉ là một cô gái được bệ hạ quý mến, sủng hạnh chưa đến nửa năm đã có thai, bây giờ còn sinh ra trưởng hoàng tử, các nương nương khác trong hậu cung đều không thể bì kịp, rốt cuộc cũng có được địa vị nhất định trong cung." cung nữ áo xanh nói xong còn giơ ngón cái lên, hâm mộ.

Cung nữ áo đỏ nhìn vẻ mặt ngây thơ của muội muội, nhịn không được, nói thẳng, "Đừng nói nữa, muội trông coi vườn hoa này, nói không chừng sẽ có cơ hội gặp được vị nương nương đó, nhớ kĩ, lúc đó phải thông minh một chút."

"Không sao đâu, ngài ấy là người tốt, lại rất hiền lành." cung nữ áo xanh chớp chớp mắt, nói.

"Đó là trước mặt thôi, ai biết được sau lưng..., huống chi, tỷ tỷ nghe nói gần đây bệ hạ có vẻ lạnh nhạt với Trân phi." cung nữ áo đỏ lo lắng, do dự nói.

Hương Nhi nghe đến đó nhịn không được quay đầu nhìn Thiên Tịch Dao, muốn nhìn xem người có tức giận hay không, kết quả lại thấy Thiên Tịch Dao đang say mê nghe, không thể làm gì khác hơn là nhịn những lời muốn nói xuống.

Thực ra nàng đã nghe được những lời này từ trước rồi, nhưng lại không muốn nói lại với Thiên Tịch Dao, dù sao người cũng đang ở cữ, lại không thể trang điểm xinh đẹp xuất hiện trước mặt Hoàng thượng, cũng không thể đến Ngự Thư phòng biểu lộ sự quan tâm, tóm lại nàng đã nghĩ, chỉ cần hết tháng này, dù sao cũng có đại hoàng tử, địa vị chắc chắc là vững chãi, kết quả lại thấy được cảnh tượng hôm nay.

Lời nói vừa dứt, cung nữ áo xanh đã nhảy dựng lên, nói, "Sao lại có thể? Trân phi nương nương là người tốt, còn sinh được hoàng trưởng tử nữa."

"Tỷ biết lúc muội làm vỡ hai vò rượu Thiệu Hưng, Lý tổng quản muốn phạt muội, Trân phi nương nương đi ngang qua nhìn thấy, không đành lòng nhìn muội bị phạt đã giúp đỡ, nhưng trong cung này ai cũng đeo mặt nạ, nhìn qua thì hiền lành và thật sự hiền lành không giống nhau đâu."

"Tỷ tỷ sao tỷ lại nói vậy, Trân phi nương nương rất tốt, ta không tin bệ hạ lại không thích Trân phi nương nương." cung nữ áo xanh phồng má nói.

"Sao muội lại chắc chắn như vậy?"

"Lúc bệ hạ và Trân phi nương nương đến Tự Tại uyển ở muội đã nhìn thấy, ánh mắt của bệ hạ nhìn nương nương giống như lúc trước cha nhìn mẹ, muội không có nhìn nhầm đâu, lúc mẹ bị bênh, cha đau khổ uống rượu, cuối cùng té xuống sông, nếu không cha là một tú tài, lại có hơn mười mẫu ruộng, sao tỷ tỷ và muội lại tiến cung chứ."

Tiểu cung nữ áo xong nói xong thì vành mắt đã đỏ lên.

Nhìn muội muội đau lòng, cung nữ áo đỏ, thở dài một hơi nói, "Những điều này không phải tỷ nói, bây giờ mọi người đều biết, bệ hạ vẫn ở điện Long Khê, nhưng lại chưng từng rời khỏi Ngự Thư phòng, nếu Hoàng hậu nương nương không bảo tỷ đem canh hạt sen đến, tỷ cũng sẽ không biết."

"A... nương nương thật đáng thương."

"Cũng không quá đáng thương đâu, hiện tại ngài ấy có hoàng trưởng tử, có được sủng ái hay không cũng đâu có sao? Năm nay là năm thứ ba bệ hạ đăng cơ, Hoàng hậu đã bắt đầu chuẩn bị tuyển tú, sẽ có người mới đến, rất nhanh sẽ..."

Từ Tự Tại uyển trở về, Thiên Tịch Dao không nói gì, Hương Nhi cẩn thận nói, "Nương nương, hôm nay còn chưa gặp tiểu hoàng tử, trở về thì sai người ôm bé tới nhé."

Thiên Tịch Dao lại nói, "Thì ra là ta bị thất sủng."

Hương Nhi, "..."

"Không trách được gần đây bệ hạ không đến nói chuyện."

Hương Nhi, "..."

Dưới ánh mặt trời rục rỡ, Thiên Tịch Dao lại cảm thấy có chút đau lòng? Lẽ nào nàng sinh con xong lên chức thì trở thành một thiếu phụ luống tuổi đã có chồng sao?

***

Vạn Phúc cảm nhận được mình đang bận đến sức đầu mẻ trán, còn tên Loan Hỉ kia thì lại an nhàn đi cùng với bệ hạ, dựa vào cái gì chứ, hắn thì chạy ở bên ngoài, đương nhiên là hắn rất bất mãn, không phải vì bệ hạ, mà là tên Loan Hỉ kia, mỗi lần đến chỗ bệ hạ đều thấy hắn rất thư thả, thật sự muốn đánh chết hắn.

Nhưng mà Vạn Phúc nhịn, hắn xử lý việc này, cũng như chuyện của quý phi, nếu không phải là tâm phúc của bệ hạ thì sao có thể làm, đây là bệ hạ coi trọng hắn, còn hơn là ở bên cạnh châm trà rót nước cho bệ hạ, được đi truyền lời chẳng phải mạnh hơn nhiều sao?

Cuối ngày lúc Vạn Phúc xử lý xong mọi chuyện trở về Ngự Thư phòng tìm Hoàng đế, thì cảm thấy có gì đó không đúng, nói thế nào đây, bầu không khí trong Ngự Thư phòng nặng nề, áp lực, ngay cả tiểu thái giám canh cửa cũng thấp thỏm.

Vạn Phúc nghi hoặc bước vào, vừa bước vào cửa thì thấy Lại bộ thượng thư vừa mới được thăng chức chán nản đi ra, thấy Vạn Phúc thì lên tiếng chào, không nói gì bỏ đi.

Sao vậy?

Lẽ nào bệ hạ không vui?

Không thể nào a, mặc dù hắn không đi theo bệ hạ, nhưng cũng biết rõ mọi chuyện trong triều mà, chuyện hủy bỏ lệnh cấm vận hàng hải đã được tiến hành, không có chuyện bất ngờ phát sinh, cuối năm thì khôi phục đường biển, rất nhiều hải thương mong chờ, co thể thấy được hải thương phường đang hỗ trợ hết mình.

Về phần hậu cung, vậy thì càng không cần phải nói nha, Trân phi nương nương ngoan ngoãn ở cữ, có ngươi nuôi ăn đến trắng trẻo mập mạp, tiểu hoàng tử thì không bệnh tật, rất khỏe mạnh, vậy cuối cùng là Hoàng thượng không thoải mái cái gì chứ?

Vạn Phúc vào đến bên trong, thiếu chút nữa thì tông vào người đang chạy ra, hắn vừa định mắng người đó không có mắt, kết quả lại nhìn thấy Loan Hỉ.

Tay Loan Hỉ đang che má phải, một mảng sưng đỏ lộ ra ở khe hở của ngón tay, ha, là bị đánh nha, có thể bắt nạt Loan Hỉ, ngoài bệ hạ ra thì còn ai nữa?

Vạn Phúc chặn cửa lại không cho Loan Hỉ đi, nói, "Loan Hỉ à, đã lâu không gặp ngươi lại mập ra rồi, để Vạn ca ca nhìn mặt xem nào." Nói xong ra sức ngắt nhéo.

Loan Hỉ khóc hu hu, vội vàng né tránh ma trảo của Vạn Phúc, đuôi mắt giật giật nói, "Vạn ca ca trở lại rồi, bệ hạ thật sự không rời xa huynh được mà, nhìn xem, đến cả cơm tối cũng không ăn. Hất hết lên người ta rồi, trước đây bệ hạ chỉ nghe lọt tai lời ngon tiếng ngọt của huynh thôi, Vạn ca ca, huynh đi khuyên bệ hạ một chút đi nha?"

Vạn Phúc nhìn bộ dáng như kẻ trộm của Loan Hỉ, trong lòng thầm mắng, bệ hạ không vui, ngươi lại bảo ta vào trong đó chịu oan sao, lão tử mặc kệ, trong miệng lại nói, "Ai nha, ta vừa mới ra ngoài trở về, còn chưa đổi xiêm y, mặc thế này vào, sẽ làm bẩn mắt bệ hạ."

Loan Hỉ còn chưa kịp nói gì thì Vạn Phúc đã bỏ chạy.

"Đô vương bát đản..." Loan Hỉ còn chưa mắng hết câu thì đã nghe Hoàng đế la lối,"Đây là nước trà sao? Loan Hỉ ngươi mau lăn vào đây cho ta."

Loan Hỉ sợ run chân nhưng vẫn cố gắng đi vào.

Vạn Phúc đến phòng trà bên cạnh, Tú Châu đang pha trà, nhìn thấy Vạn Phúc thở dài một hơi, nói, "Cuối cùng ngươi cũng trở về, ta sắp không chống đỡ nổi nữa rồi."

"Nói đi, xảy ra chuyện gì?" Vạn Phúc hỏi.

"Bệ hạ đang tỏ thái độ với Trân phi nương nương." Tú Châu đau đầu nói.

Vạn Phúc, "..."

"Không biết bệ hạ bị gì mà mấy hôm trước bắt đầu không vui, bắt đầu lãnh đạm với Trân phi nương nương, sau đó ta phải đi nói bóng nói gió với nha hoàn Hương Nhi bên cạnh Trân phi nương nương, kết quả Trân phi nương nương chẳng những không chịu đi dỗ bệ hạ, mà còn quay về cung Linh Khê, ôm theo tiểu điện hạ nữa chứ." Tú Châu nhớ đến vẻ mặt âm trầm của Hoàng đế lúc đó, nhịn không được rùng mình một cái.

Vạn Phúc nghĩ thầm, nha đầu Hương Nhi kia là một đứa ngốc, ngươi đi tìm nàng quả thật là..., phỏng chừng đến cả ám hiệu nghe cũng không hiểu, còn nếu hiểu thì cũng chỉ biết đau lòng cho chủ tử của mình thôi, không biết được phải đi cứu vãn cục diện đâu.

"Cho nên bệ hạ nổi giận?"

"Có thể không như vậy à, đây là lần thứ hai mươi mốt ta pha trà rồi đó, lúc trước thì để người khác làm, thế nhưng bệ hạ không chê quá nóng thì là quá nguội, sau đó thì nói lá trà nở quá lớn, nước trà thanh đạm, tóm lại là không hài lòng, ta cũng không biết phải làm sao bây giờ." Tú Châu sầu khổ nói, "Cao đại nhân đó, từ lúc Chu thái phó dưỡng bệnh, bệ hạ đã rất coi trọng hắn, trước đây luôn lấy lễ nghi để đối đãi, thậm chí còn nói hắn thanh cao hơn người khác, là vị quan liêm khiết, rút cuộc tấu chương hôm nay hắn dâng lên, từ chữ đến ý đều bị chê, còn nữa, sáng sớm mắng xong, buổi chiều đưa đến tấu chương mới, vẫn tiếp tục bị mắng."

Vạn Phúc suy nghĩ một chút nói, "Muốn cởi chuông thì phải tìm người buộc chuông, vần đề này phải tìm Trân phi nương nương a."

Tú Châu gật đầu, nói, "Nói là nói như vậy, nhưng theo ta thấy thì Trân phi nương nương còn chưa biết gì đâu."

Vạn Phúc uống một ngụm trà Tú Châu đưa qua, nghĩ nước trà màu sắc đậm đà, nuốt xuống rồi vẫn còn đọng lại vị ngọt trong cổ họng, nghĩ, Tú Châu pha trà là số một, nước trà ngon như vậy lại nói là không ngon, vậy thì chắc chắn là có vấn đề.

—Hết chương 67.1—

Chương 67.2

Sau khi Thiên Tịch Dao trở lại Linh Khê cung thì bày biện lại một phen, màn cửa được đổi lại thành tơ lụa màu cánh sen, vừa nhẹ nhàng vừa sáng sủa, ở cửa bày thêm mấy cây hoa hồng, mỗi lần tiểu hoàng tử thấy đều nhìn rất lâu, có vẻ là rất thích.

Vẫn chưa đặt được tên cho con trai, Hoàng đế có đề cử mấy cái, nhưng không thích, cho nên vẫn kéo dài, Thiên Tịch Dao khó khăn lắm mới sinh được, cho nên nghĩ được một cái nhũ danh, gọi là Tiểu Bảo, mặc kệ thế nào, bé đều là tiểu bảo bối của nàng.

Về chỗ của mình, thì cảm thấy có sức sống bừng bừng, đã ra tháng, muốn ăn gì, mặc gì cũng không có ai ngăn cản, Thiên Tịch Dao nghĩ mà thấy nhẹ nhàng khoan khoái.

Tề chiêu nghi cũng đến rất thường xuyên, lúc trước ở điện Long Khê dù sao cũng có Hoàng đế, phải diễn tả Tề chiêu nghi như thế nào đây, theo Thiên Tịch Dao thì tựa như là hai ta là hảo tỷ muội, về phần Hoàng đế, đó là người nhà, cho nên ta phải tránh né, khiến cho Thiên Tịch Dao rất 囧.

Nhưng mà nghĩ lại, Thiên Tịch Dao lại cảm thấy mình rất thích người như Tề chiêu nghi, nếu người khác muốn có được sủng ái của Hoàng đế, sẽ sống chết mà tìm cách tồn tại trong cung, nhưng bọn ta lại nghĩ khác, dù sao Hoàng đế cũng không phải của một mình nàng, nhưng Tề chiêu nghi lại không như vậy, nàng thật sự xem người này như tỷ muội, dĩ nhiên là mỗi khi nghĩ đến loại chuyện này cũng có thể xảy ra với người cùng chung một chồng lại không chịu nổi.

Tề chiêu nghi rất thích tiểu hoàng tử, luôn nói với Thiên Tịch Dao, "Chờ bé lớn lên, ta sẽ dạy hắn cưỡi ngựa, kỹ thuật cưỡi ngựa của ta là do cha của ta đích thân dạy đó, ngươi biết cha của ta không?" rất kiêu ngạo nói. Tất nhiên là Thiên Tịch Dao biết phụ thân của Tề chiêu nghi là danh tướng, gật đầu nói, "Biết biết."

Vài ngày sau, Tề chiêu nghi lại tự mình làm một cây cung, đưa cho Thiên Tịch Dao nói là lễ vật cho tiểu hoàng từ, làm cho Thiên Tịch Dao rất 囧囧.

Nói tóm lại, hiện tại Thiên Tịch Dao rất vui vẻ, đã hết tháng, sữa cũng đủ, Hoàng đế không đến, cứ ôm con ngủ cùng giường thôi, ban ngày thì trò chuyện với Tề chiêu nghi, ôm tiểu hoàng tử đi tản bộ, ngày tháng trôi qua rất dễ chịu.

Lúc Vạn Phúc tới thì nhìn thấy cảnh tượng đó, cộng thêm vẻ mặt bình tĩnh của Hoàng đế, so với tình hình bên đó, Linh Khê cung quả thật rất khác biệt.

Linh Khê cung thì nhẹ nhàng vui vẻ, tiếng cười thanh thúy, hương hoa lan tỏa, sắc xanh dạt dào, tất cả thật an tĩnh mà tốt đẹp, trong lòng Vạn Phúc nhất thời khó chịu, bênh vực cho kẻ yếu là Hoàng đế, bên kia thì sao chứ, bên này Trân phi nương nương lại tự tại như vậy.

Thiên Tịch Dao đã lâu không gặp Vạn Phúc, cười hỏi, "Dạo này bận lắm sao? Sao lâu rồi không đến đây?" Vạn Phúc giống như là người vạn năng, ở đâu cần hắn thì hắn ở đó. Trước đây Thiên Tịch Dao cần hắn chăm sóc, thì hắn ở đây, sau đó cần người xử lý chuyện của quý phi Bách thị, hắn liền chạy đi làm.

Vạn Phúc cười khanh khách thỉnh an Thiên Tịch Dao, nói, "Đã lâu không gặp Trân phi nương nương rồi, còn sợ người sẽ quên nô tài, nhưng mà người vẫn nhớ, nô tài thật sự rất vui nha."

Thiên Tịch Dao không nhịn được cười nói, "Đừng có nói ngon ngọt lừa ta, vừa bổ một quả dưa hấu đó, để Hương Nhi dẫn ngươi đi ăn đi, đã ướp đá rồi, vừa mới bổ ra thôi."

Vạn Phúc vội vàng cảm tạ Thiên Tịch Dao rồi theo Hương Nhi đi ăn dưa hấu, trên đường đi hắn vô cùng lo lắng, Thiên Tịch Dao còn chưa nói xong, vừa nhắc đến dưa hấu ướp lạnh thì hắn đã thấy khát nước rồi.

Tàn sát một hơi hết nửa quả dưa, sau đó lau miệng, hỏi Hương Nhi, "Sao nương nương lại rời khỏi điện Long Khê vậy?"

Hương Nhi nhớ tới ngày đó, trở về từ Tự Tại uyển, Thiên Tịch Dao quyết định chuyện chở, ủy khuất nói, "Xem ra ta đã cản đường người khác rồi."

"Lộn xộn cái gì đó, nói tiếng người đi."

Hương Nhi luôn rất sợ Vạn Phúc, thấy hắn nghiêm mặt vội vàng nói, "Nương nương nghĩ bệ hạ muốn sủng ái người khác... nương nương ở đó sẽ không tiện, cuối cùng mọi người đều khó xử."

Quỷ tha ma bắt! Vạn Phúc nghĩ thầm, trước khi sinh tiểu hoàng tử thì đã được sủng ái, che chắn cho nàng, cách chức quý phi, còn không chừa mặt mũi cho Hoàng hậu, sau đó lại theo kẻ trộm cướp người, không để ý đến phòng sinh không sạch sẽ mà xông vào, còn chưa nói đến là không chút suy nghĩ tìm người bảo vệ, đây là bao nhiêu tình ý a? Lúc sinh con xong, cực kì vui mừng, tại sao lại còn đi sủng ái người khác vào lúc này chứ, không thể nào a.

"Ngươi nói rõ một chút cho ta nghe xem, gần đây bệ hạ có mâu thuẫn gì với nương nương không?" Hương Nhi lắc đâu, "Không có." "Suy nghĩ kĩ một chút! Nhất định là có." Hương Nhi chống má, suy nghĩ một hồi, "Có một việc, nhưng ta nghĩ không đến mức đó." "Chuyện gì, nói mau."

—Hết chương 67.2—

Buổi tối, sau khi phê tấu chương hết nửa ngày ở Ngự Thư phòng, Hoàng đế bớt chút thời gian để nghỉ ngơi, Vạn Phúc mang canh hạt sen đường phèn đến, Hoàng đế múc hai muỗng canh ăn thử, thì nhíu nhíu mày nói, "Canh này làm sao vậy?"

Vạn Phúc sửng sốt, hỏi, "Bệ hạ, mùi vị không ngon sao?"

Hoàng đế ném cái muỗng vào chén, nói, "Quá nhiều đường."

"Nô tài bảo người làm lại một lần nữa." Vạn Phúc vội vàng nói.

Ngày hôm sau, Hoàng đế nghĩ hình như gần đây Ngự Thiện phòng có vấn đề, đầu bếp Mạnh đi rồi thì như rắn mất đầu sao? Đến cả một chén canh cũng nấu không được nữa?

Hoàng đế nhìn chén canh táo đỏ cẩu kỷ hầm xương heo (1), cẩu kỷ nấu hơi lâu, mềm nhừ, đã mất đi màu đỏ lúc đầu, táo đỏ thì càng thảm hơn đã rã ra hết rồi, lớp vỏ đã vỡ lộ ra thịt táo màu hồng, cố gắng uống một ngụm, rốt cuộc không chịu đựng được, lớn tiếng nói, "Sao trong canh này lại có mùi tanh vậy? Rốt cuộc là do ai nấu?"

Thấy Hoàng đế giận tím mặt, Vạn Phúc cũng sợ hãi quỳ xuống, nói, "Bệ hạ..."

"Người như thế giữ lại làm gì, đuổi hết đi." Thật ra nói là đuổi ra ngoài để nghe nhẹ nhàng một chút thôi, ý là lôi ra đánh.

Trán Vạn Phúc đầy mồ hôi, "Bệ hạ, người này cũng thành tâm thành ý, người uống thêm chút nữa đi."

"Làm càn!" Hoàng đế lạnh giọng nói, gần đây hắn luôn khó chịu, vậy mà Vạn Phúc còn phạm phải sai lầm như thế này, làm cho hắn cảm thấy thật sự không chịu được, đang muốn tức giận, đột nhiên thấy sắc mặt khổ sở của Vạn Phúc, tựa như có gì khó nói, trong đầu hắn nảy ra một ý nghĩ, trong nháy mắt, ý niệm này như là cây cỏ sau cơn mưa sinh sôi phát triển, từ trước đến nay Vạn Phúc làm việc rất bình tĩnh, sẽ không dâng canh không ngon, vậy thì chắc chắn chén canh này còn có ý nghĩa khác, vừa rồi còn nói là người nọ thành tâm thành ý nấu, hắn suy nghĩ một chút, hỏi, "Có phải người này lần đầu tiên xuống bếp nấu canh không."

Vạn Phúc vội vội vàng vàng gật đầu, "Bệ hạ, dù sao cũng là tâm ý nha."

Hoàng đế không muốn thừa nhận nhưng không hiểu tại sao, hắn cố gắng nhẫn nhịn, dùng sức mà nhịn, lại cảm thấy có vẻ không còn khó chịu nữa, về phần nước canh nhìn có vẻ kì cục này, tựa hồ cũng không quá khó để chấp nhận, hắn ngồi nghiêm túc một hồi, lại cầm muỗng lên, uống một ngụm, uống vào có chút tanh, nhất định là xương heo chưa nấu chín, nhưng màu sắc trong và đậm, vị ngọt, nấu cũng rất có lòng.

Vạn Phúc ngẩng đầu nhìn lén Hoàng đế, thấy hắn cúi đầu uống một ngụm, nhưng rất nhanh đã buồn bực, phất tay áo đứng dậy, nói, "Đổ hết đi."

Được, xem ra hôm nay không được rồi, trận đầu có chút bất lợi, nhưng mà bệ hạ không có đòi xử phạt người đó, cứ xem như có tiến bộ đi?

Ngày thứ hai, Hoàng đế lại thấy một chén canh gà nấu nấm (2), còn người bưng vào – Vạn Phúc thì chỉ hận không thể đào một cái động rồi chui vào đó trốn, giảm thiểu sự tồn tại của mình.

Hoàng đế trầm mặt ngồi xuống, củ cải trắng cắt khúc to khúc nhỏ, nấm thì nổi trên mặt, nước canh trong trẻo, so với hôm qua thì tốt hơn một chút, không biết nêm nếm thế nào?

Vạn Phúc thấy Hoàng đế nhìn chằm chằm vào chén canh một hồi, mạo hiểm nguy cơ bị quát, nói, "Bệ hạ nếm thử đi, đến giờ người vẫn chưa ăn gì."

Hoàng đế lại lạnh mặt nói, "Đổ hết đi!"

Vạn Phúc bất đắc dĩ mang chén canh đi.

Ngày thứ ba, lúc Hoàng đế thấy chén canh đậu đỏ củ sen trên bàn, màu sắc hồng nhuận, đậu đỏ mập mạp, củ sen được cắt rất đều đẹp, Hoàng đế lạnh mặt nói với Vạn Phúc, "Sau này đừng bưng lên nữa, trẫm không uống! Đổ hết đi!"

Vạn Phúc rất buồn a, hiển nhiên là bệ hạ vẫn còn giận, nhưng mà chắc chắn là không biết ai làm, nếu không người của Ngự Thiện phòng đã bị xử lý rồi.

Nhưng mà sao lại không uống chứ?

Trong lòng Vạn Phúc rất ảo não, nhưng không có cách, là cho chủ tử vui vẻ là trách nhiệm của hắn, bụng làm dạ chịu, nhưng mà hắn vẫn tiếc chén canh đó, người đó mất rất nhiều thời gian và công sức để làm, muốn hắn nói người đó ngu ngốc, thật ra quan trọng vẫn là tâm ý, cần gì phải tự làm khổ mình chứ?

Hắn nghĩ đến người đó đổ mồ hôi vất vả ở Ngự Thiện phòng, để chén canh lại trên bàn dài, cuối cùng lại quên bưng xuống, nhưng mà sáng sớm quay lại tìm thì thật bất ngờ, chén canh không còn ở đó nữa!

Vạn Phúc hỏi thái giám canh cửa Ngự Thư phòng, hắn nói không có ai tới cả.

Để bắt kẻ trộm, hôm nay Vạn Phúc lại để chén canh lại chỗ cũ, coi chừng đến nửa đêm thì lại phát hiện kẻ trộm lại là... Hoàng đế.

Tâm tình buồn bực của Vạn Phúc nhất thời đổi thành mở cờ trong bụng, cực kì phấn khích, liên túc nấu canh cho Hoàng đế nửa tháng, Hoàng đế đều nói đổ sạch, thế nhưng quay lưng lại thì lén lút uống hết.

Thật ra Vạn Phúc không nhìn thấu lòng của Hoàng đế, Hoàng đế lại không nói, Vạn Phúc ngây ngốc chọc một lỗ trên giấy dán cửa sổ, nhìn, Hoàng đế đã mềm lòng rồi, chỉ cần không ngừng cố gắng là được.

Nước canh đã có công dụng, thần sắc Hoàng đế đã khá hơn, một ngày một đêm rồi không có la mắng người, nhưng Vạn Phúc sắp chịu khổ rồi, bởi vì hôm nay vị đó không có nấu canh.

Buổi tối lúc Hoàng đế phê duyệt tấu chương xong, bảo Vạn Phúc dọn đồ ăn khuya, Hoàng đế nhìn chằm chằm vào chén canh bồ câu một hồi lâu, uống xong thì sắc mặt rất khó coi.

"Là ai nấu, đầu bếp đó đâu rồi?" Hoàng đế tức giận nói, thẳng tay hất chén canh xuống đất, mở miệng nói, "Mới có mười ngày nửa tháng mà đã không kiên trì nổi, trẫm thấy, căn bản là không có lòng rồi."

Vạn Phúc quỳ xuống, nói rất đáng thương, "Bệ hạ, người đừng tức giận, vì trời quá nóng, mỗi ngày đều ở trong nhà bếp, mà trong đó lại có đến mười mấy cái bếp lò, nóng như là lồng hấp vậy, hôm nay người đó vừa ngủ dậy thì choáng váng, thái y nói là bị cảm nắng rồi."

Ánh mắt Hoàng đế sắc như dao nhìn Vạn Phúc nửa ngày, cuối cùng không nói gì.

Vạn Phúc thấy Hoàng đế cúi đầu tiếp tục xem tấu chương, thở dài một hơi, lặng lẽ lui xuống, Tú Châu đứng ở cửa vỗ ngực hỏi, "Bệ hạ có nổi giận không?"

"Không có." Vạn Phúc cười bất đắc dĩ, nói, "Ngươi chuẩn bị long liễn đi."

Mặt Tú Châu sáng rỡ, nói, "Bệ hạ..."

"Hắc hắc, ta thấy nhanh thôi, bệ hạ yêu thích người đó, bệ hạ cũng đã tức giận đã mấy ngày rồi mà?" Vạn Phúc tự tin nói, trước đây hắn sẽ không dám chắc chắn như vậy, nhưng mà hết lần này đến lần khác, Vạn Phúc lại cảm thấy rất tự tin.

Cuối cùng đến giờ Tý mà Hoàng thượng vẫn không có động tĩnh gì, Vạn Phúc trợn tròn mắt, Tú Châu thở dài nói, "Đây là lần đầu tiên bệ hạ tức giận như vậy, sao sẽ dễ dàng cho qua chứ? Ngươi nghĩ kế thật tệ."

Vạn Phúc, "..."

***

Đã một tháng rồi Thiên Tịch Dao không gặp Hoàng đế, lúc đầu nàng vẫn cảm thấy rất bình thường, dù sao thì Hoàng đế cũng không phải là của một mình nàng mà phải không? Lúc mang thai nàng cảm thấy thân thể đặc biệt, nên được Hoàng đế chiếu cố một chút là bình thường, huống chi lúc nàng mang thai đặc biệt nhạy cảm, động một chút là khóc, rất dễ bị kích động, nhưng sinh xong, thì phát phì, lúc ở cữ thì bẩn thỉu, đến chính mình còn không dám soi gương nữa mà.

Nàng không còn tự tin là Hoàng đế sẽ độc sủng một mình nàng nữa, nhưng nói trắng ra thì là nàng đang sợ, sợ sẽ quen với sự sủng ái của Hoàng đế, sau này đến một lúc nào đó, Hoàng đế muốn tìm cảm giác mới, lại có thêm mỹ nhân tiến cung, nàng lại không chịu đựng được cảm giác bị thay thế, trở thành một người mà mình chán ghét, lại đố kị, nàng không muốn mình sẽ như vậy.

Không bằng buông tay ngay lúc này, chăm sóc con trai, làm một nữ nhân thông minh, nàng biết Hoàng đế tốt với nàng, tốt hơn tất cả những nữ nhân khác trong cung, nếu như có thể, nàng nguyện ý cố gắng hết mình vì Hoàng đế, thế nhưng sâu trong thâm tâm của nàng, đó là ranh giới cuối cùng của nàng.

Nàng không oán giận Hoàng đế, cũng không nghĩ hắn đã sai, cuộc sống ở hậu cung chính là như vậy, Hoàng đế cũng chính là người như vậy, lẽ nào ngươi muốn nói với một người đàn ông hai mươi mấy tuổi, có tư tưởng ba vợ bốn nàng hầu chế độ một vợ một chồng? Cho dù là gia đình bình thường, vợ cả đã lớn tuổi thì có thể có thật nhiều mỹ thiếp, tỷ như nhà đại bá có đến hai người thị thiếp bằng tuổi với nàng, nàng còn chưa từng gặp mặt, đại bá mẫu cũng không cảm thấy đau khổ, còn đắc chí vì mình hiền lành nữa, cũng tỷ như Hoàng hậu, Thiên Tịch Dao biết lần đầu tiên tuyển tú Hoàng hậu đã được chọn được tiến cung vì muốn để Hoàng đế thấy mình là hiền lành, được mọi người ca tụng, ngay cả Hoàng đế cũng nghĩ Hoàng hậu hiểu chuyện.

Đương nhiên nàng cũng không nói Hoàng đế không hiểu ý của nàng, như phụ thân của nàng, cả đời này một lòng một dạ với mẹ của nàng, trong khi người khác đều là ba vợ bốn nàng hầu, nhưng nàng không tin thói hư tật xấu của con người, Hoàng đế có thật sự sủng ái nàng, có lẽ vì nàng không giống những người khác, thế nhưng thời gian dài, đâu có ai chắc chắn cả đời hắn sẽ chỉ có một mình nàng? Đến cả người hiện đại cũng không thể qua được cửa ải tình cảm, huống chi đến cửu ngũ chí tôn, là đế vương tôn quý chứ?

Hơn nữa, hậu cung có rất nhiều nữ nhân thì tính sao? Thật sự có rất nhiều nữ nhân muốn có được sủng ái của Hoàng đế rồi một bước lên mây, có câu nói, không sợ kẻ trộm, chỉ sợ kẻ trộm nhớ thương.

Trên đời này người nhớ thương miếng thịt nạt Hoàng đế thì rất nhiều.

Thiên Tịch Dao không tự tin, cũng không có can đảm, càng không có dũng khí để lộ tình cảm của mình cho Hoàng đế thấy, nếu như có thể nàng chấp nhận dùng mọi cách để báo đáp sự sủng ái của Hoàng đế đối với nàng, nhưng không liên quan đến tình cảm, chỉ là thật lòng cảm ơn hắn thôi, còn nữa...hắn còn là phụ thân của Tiểu Bảo mà?

Kỳ thật Thiên Tịch Dao đã không nghĩ nhiều như vậy, tuy rằng cảm nhận được tình cảm của Hoàng đế và nàng đang ấm dần lên, ví dụ như lần được cứu về, hoặc là việc ở phòng sinh ngày đó, nàng rất cảm động, thế nhưng những lời nàng nghe được ở Tự Tại uyển khi hai cung nữ nói về mình, hai chữ thất sủng đã làm nàng cảm thấy rất sợ hãi.

Nàng muốn sống vui vẻ với Hoàng đế, nuôi dưỡng Tiểu Bảo, để con trở thành một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, cũng muốn con có thể chia sẻ ưu sầu khổ não với Hoàng đế, nhưng mà chỉ có một việc là không thể..., nàng không muốn nói chuyện yêu đương với Hoàng đế, cũng không muốn thích Hoàng đế.

Lúc đó chỉ cảm thấy như sấm sét giữa trời quang, trong lòng cực kì hoảng sợ, giống như đột nhiên phát hiện được mình đang đứng ngay vách núi.

Nàng ghét mình như vậy, cứ như một nữ nhân ngu ngốc cả ngày chỉ biết ghen tuông, khóc sướt mướt vì một người nam nhân rốt cuộc có yêu mình hay không, có thể sủng hạnh người khác hay không cũng không rõ.

Sau này, nàng biết Hoàng đế mượn cớ rất nhiều lần, chỉ vì muốn ở cùng nàng, nàng cũng giả vờ không biết để Hoàng đế trở về chính điện ngủ, thậm chí nàng còn đề nghị để cung nữ thông phòng.

Nàng nhìn thấy Hoàng đế tức giận, thật sự tức giận, ngọn lửa trong mắt bốc lên cao, hơi nóng bừng bừng, như sắp thiêu rụi những người xung quanh.

Đây là lần đầu tiên Thiên Tịch Dao thấy Hoàng đế tức giận, nàng không khỏi có chút thấp thỏm bất an.

-Hết chương 68-

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: