MÙA HẠ ẤY CHẲNG THỂ SANG XUÂN
"Mùa hạ năm mười tuổi, con mất bố dưới bánh xe tàn khốc của tội ác. Mùa hạ năm hai mươi tư tuổi, em mất anh giữa làn mưa đạn lạnh lùng khi đang thi hành nhiệm vụ. Để rồi mùa hạ năm em tròn hai mươi lăm tuổi, con mất đi người duy nhất còn sót lại trên cõi đời này là mẹ sau chuỗi ngày u uất chịu đựng trong sự dằn vặt .Ba mùa hạ trôi qua, số phận mang đi ba người thân yêu nhất, đổi lại cho tôi một bộ cảnh phục dính đầy máu loãng. Giữa thành phố triệu ánh đèn đêm, tôi mặc sắc phục để bảo vệ bình yên cho vạn người, nhưng khi quay đầu lại... thế giới của tôi đã khuyết sạch bóng dáng người thân."…

