Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khung Hình Mang Tên Em

Khung Hình Mang Tên Em

8 0 5

Một người như Vũ Kỳ, hay bị người ta trêu là không có hỉ nộ ái ố trong cơ thể. Đó không phải là lời trêu không căn cứ. Khi người ta nhìn vào Vũ Kỳ, ngoại trừ khuôn mặt ăn tiền đẹp trai và một cơ thể hoàn mỹ thì còn lại chẳng có cái gì nữa.Cậu trai tên Vũ Kỳ này không hề giống người bình thường. Không tức giận, không biểu lộ bất cứ biểu cảm gì trên khuôn mặt, cũng không có cảm xúc. Cũng không biết là ai đã to gan chặt đứt cảm xúc nên có trong cơ thể sống của Vũ Kỳ. Những thứ này dễ khiến người ta liên tưởng đến mấy nam chính ngầu, lạnh lùng hay thấy ở trên mạng.Nhưng sự thật hoàn toàn khác.Đó là đáng sợ và kì lạ.Chỉ hai từ này mới đúng khi miêu tả Vũ Kỳ.Cuộc đời tưởng chừng như trang giấy trắng tinh của Trần Dương Vũ Kỳ, không ngờ có ngày sẽ bị những nét vẽ nguệch ngoạc đột ngột xuất hiện. Đó là một vị có tính tiểu thư, bản năng nóng nảy, y như mèo rừng không được thuần hóa.Buổi ra chơi của một trường học. Người ta lúc nào cũng thấy Vũ Kỳ đứng tựa vào lan can dọc hành lang của lớp A2, đương nhiên là đang chờ Diệp Anh. Mãi một lúc sau, Diệp Anh mới bước ra ngoài, mái tóc layer được buộc một cách suồng sã, tâm trạng nhăn nhó bước đến đối diện Vũ Kỳ.Những người có mặt chỉ im lặng nhìn và lắng nghe.Diệp Anh bắt đầu tuôn ra những câu nói bộc bạch điều làm cô gái có tính tiểu thư này khó chịu, nhìn giống như con mèo đang giơ nanh vuốt lên với người khác. Vũ Kỳ đang nắm lấy một bàn tay của Diệp Anh, vuốt ve nhẹ nhàng.…

Bóng Râm Của Mặt Trời

Bóng Râm Của Mặt Trời

38 0 12

Chàng trai tôi thầm thương trộm nhớ, như là tia nắng sáng chiếu vào bóng râm nơi tôi đang đứng. Thế nhưng, khi cậu ấy tỏ tình tôi, tôi lại từ chối. "Mày cũng thích tao mà, Quách Tuệ Như." Hoàng Bách kéo tay tôi, vẻ mặt khó hiểu đến khờ khạo. Tôi cúi mặt xuống, cố gắng không để ánh mắt trống rỗng của mình chạm phải Hoàng Bách. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi nói những lời khó nghe với đối phương: "Chỉ là những lời nói đùa trong lúc chán nản thôi, mày dễ tin người quá rồi." Tôi cảm nhận được rõ ràng bàn tay của Bách siết lại trong giây lát, nhưng rất nhanh đã thả lỏng ra, có thể là sợ tôi đau. Nó cười một cách chế giễu: "Mày nghĩ tao không nhận ra được mày đang đùa hay không sao? Đây không bị ngu nhé." "Quách à, nói gì đi chứ." Nó vẫn nắm tay tôi, chỉ là di chuyển từ cổ tay sang nắm lấy lòng bàn tay."Tao thích mày, tao rất thích mày, cực kỳ thích mày, mày thích tao, vậy sao mày lại từ chối? Có ai đe doạ gì mày à?" Tay trái của Bách như muốn chạm vào má tôi, nhưng tôi nhanh chóng né đi sự đụng chạm ấy, rụt người lại. Sau đó kiếm một lý do nghe có vẻ hợp: "Không phải làm bạn cũng rất tốt sao, vì mày là bạn của tao nên tao mới thoải mái như vậy, chứ tao không có thích mày." Ba từ "không thích mày" được dứt ra khỏi họng. Tôi thầm nghĩ, nếu như nói dối sẽ bị sét đánh vào đầu thì tôi chắc chắn rằng mình bị sét đánh ngay lập tức tại thời điểm nói."Không thích tao? Thế là ghét tao chứ gì?" Bách buông tay tôi ra, xoay người đi. Hèn mà, tôi đâu dám hét lớn phản kháng, chỉ có thể yếu ớt nắm lấy ống tay áo của B…