Ký Hạ
Anh là gia sư đáng ghét, là người hàng xóm đáng phong tỏa, và là ánh đèn duy nhất cứu rỗi cuộc đời tôi.Tôi từng nghĩ người như Trần Dịch An chỉ biết lạnh lùng, kiêu ngạo và thích khiến người khác phát điên. Nhưng chẳng biết từ lúc nào, người tôi ghét nhất lại trở thành người luôn xuất hiện trong những ngày tăm tối nhất của tôi.Giữa những áp lực học tập, những cơn ác mộng của quá khứ và cảm giác lạc lõng nơi đất khách, anh giống như ánh đèn vẫn luôn sáng phía bên khung cửa sổ - âm thầm ở đó, âm thầm kéo tôi ra khỏi bóng tối…
