Thánh Gióng Thần Đế
Vạn năm trước, trên đỉnh Thương Khung, Thái Cổ Chiến Đế vung một kiếm, độc chiến vạn giới thần ma. Dẫu uy áp lăng tuyệt thiên hạ, nhưng cuối cùng ngài vẫn không cản nổi sự phản phệ của quy luật càn khôn, thân tử đạo tiêu, tàn hồn rơi vào dòng sông luân hồi vô tận.Vạn năm sau, tại một góc hẻo lánh của phàm trần Đông Châu.Tàn hồn Thần Đế giáng thế xuống làng Phù Đổng, trọng sinh vào một đứa trẻ mang tên Gióng. Vì thần hồn viễn cổ quá đỗi cường hãn, cần thời gian để cọ xát và dung hợp với nhục thai phàm tục, nên suốt ba năm ròng rã, đứa trẻ ấy chỉ nằm im một chỗ. Không biết nói, không biết cười, đặt đâu nằm đấy, bị người đời chê bai là kẻ ngốc nghếch, tàn khuyết.Cho đến một ngày, giặc Ân hung bạo tràn qua bờ cõi, non sông chìm trong biển lửa, bá tánh lầm than. Ngay khoảnh khắc sinh tử tồn vong ấy, thần hồn rốt cuộc dung hợp viên mãn!Đứa trẻ lên ba vươn vai một cái, cốt cách vỡ vụn sinh trưởng, hóa thành tráng sĩ cao lớn. Nhổ tre làng làm vũ khí, khoác giáp sắt, cưỡi ngựa sắt, chỉ bằng sức mạnh nhục thân thuần túy chưa cần tu luyện, Gióng một mình một ngựa dẫm nát trăm vạn đại quân giặc Ân, uy chấn phàm trần!Truyền thuyết dân gian kể rằng, sau khi dẹp yên bờ cõi, ngài đã cưỡi ngựa sắt bay thẳng lên trời xanh. Nhưng hậu thế nào ai biết được sự thật?"Bay về trời" vốn dĩ chỉ là một màn kim thiền thoát xác! Cõi phàm trần linh khí cạn kiệt, không đủ để một vị Thần Đế lấy lại sức mạnh năm xưa. Để trùng tu lại đỉnh cao, Gióng đã rũ bỏ phàm trần, che giấu thiên cơ, mượn cớ thăng thiên…
