BỨC THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN
ĐÂY LÀ TÁC PHẨM THỨ 3 CỦA MÌNH…
ĐÂY LÀ TÁC PHẨM THỨ 3 CỦA MÌNH…
Thế gian này có một loại tình yêu, ngay từ lúc bắt đầu đã định sẵn sẽ chết đi trong thầm lặng.Đó là khi bạn đem lòng tôn thờ một mặt trời rực rỡ, nhưng lại quên mất bản thân mình chỉ là một cái bóng khuất lấp phía sau. Bạn dành hàng nghìn ngày để thuộc lòng từng nếp áo, từng ánh mắt, từng giai điệu mà người ấy vô tình ngân nga; thế nhưng người ấy lại dùng hàng nghìn ngày đó để tỏa sáng một cách công bằng cho tất cả mọi người, ngoại trừ việc nhận ra sự tồn tại của bạn.Thanh xuân của bạn là những ngôi sao giấy chở nặng tâm tư bị giấu kín, là những bức họa dang dở chẳng bao giờ dám gửi đi. Bạn đứng giữa biển người, dùng ánh mắt ấm áp nhất để dõi theo hào quang của họ, để rồi đổi lại chỉ là một sự tử tế xa lạ, một cái gật đầu xã giao như dành cho một người khách lạ đi ngang đường.Đến cuối cùng, khi ánh đèn sân khấu vụt tắt, người ấy vẫn bước đi trên con đường đầy hoa hồng, còn bạn vẫn ở lại với những bí mật đã hóa thành tàn tro."Trộm Thương" không phải là lấy đi thứ gì, mà là tự mình vay mượn một chút ánh sáng của người ta để sưởi ấm cho cả một đời đơn độc. Để rồi khi tỉnh mộng, thứ còn sót lại chỉ là một thanh xuân rực rỡ nhưng vĩnh viễn không có tên mình.…
"Thượng Hải những năm 30 không ngủ, nó chỉ lịm đi trong cơn phê thuốc phiện và hơi thở nồng nặc mùi bùn đất từ sông Hoàng Phố. Ở phân khu 4, sương mù không đơn thuần là hơi nước; nó là sự pha trộn giữa khói than nhà máy, mùi nước hoa rẻ tiền của những vũ nữ và mùi máu chưa kịp rửa trôi trên những phiến đá xanh.Người ta nói rằng ở thành phố này, công lý có màu của những tờ ngân phiếu và sự thật thường bị đóng đinh dưới đáy những con tàu viễn dương. Phó Trình Viễn gõ nhịp những ngón tay run rẩy lên bao thuốc lá nát vụn, nhìn vệt khói xám xịt tan dần vào hư không. Anh biết, trong cái bóng tối nhập nhẹm này, kẻ cầm súng chưa chắc đã là kẻ săn mồi, và người nằm trên bàn mổ của Diệp Ninh... đôi khi lại là kẻ duy nhất còn giữ được sự trung thực."…
Nếu bạn đang mong chờ một câu chuyện tình yêu gà bông, nam chính sơ mi trắng thơm mùi nắng và nữ chính dịu dàng như hoa chanh, thì xin mời... quay xe gấp! Bởi vì ở cái "ổ kiến lửa" mang tên lớp 12A5 tại vùng đất Cát Minh này, khái niệm "bình yên" đã bị tuyệt chủng từ khi nhóm Ngũ Hổ Vồ Xô ra đời.Tâm điểm của mọi vụ nổ (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) chính là Trần Nhật Minh Quân. Hắn không phải soái ca, hắn là một con "Tôm luộc" chính hiệu với cái đầu chứa đầy những phát minh vô tri và kỹ năng trượt ván "đo đất" thượng thừa trên mọi địa hình từ đầm tôm ra đến rẫy dừa.Và rồi, định mệnh đã giáng một đòn chí mạng xuống đầu Quân theo đúng nghĩa đen.Vào một ngày nắng nung người, nàng "chiến thần" đanh đá vừa chuyển trường từ phố về quê - đã thực hiện một cú "ám sát" đi vào lịch sử cổng trường. Một hộp sữa dâu giá bảy ngàn rưỡi bay vút lên không trung, vẽ một đường cong tuyệt mỹ trước khi hạ cánh chính xác lên thủ cấp của đại ca Quân. Giữa làn khói bụi đỏ quạch của Phù Cát, một tác phẩm nghệ thuật "Sữa đậu nành pha cát mịn" đã ra đời, đánh dấu sự xuất hiện của nàng "Sữa đặc" hung hãn nhất lịch sử lớp A5.Ở Cát Minh, người ta không dùng lời lẽ để yêu thương, người ta dùng... bản kiểm điểm.Họ trốn học đi tắm biển Đề Gi như đi trẩy hội, họ biến phòng thí nghiệm Hóa học thành bếp nướng cá chui, và họ chế tạo máy quạt trần thành động cơ phản lực chỉ để... mau khô mồ hôi. Giữa những màn "võ mồm" khét tiếng của Tôm và Sữa, giữa những trận cười bể bụng của Thành Bánh Tráng, Lan Ố…