(JD PPw G4) THẤT DẠ
Không phải đứa trẻ dị biệt nào cũng là một món quà.…
Không phải đứa trẻ dị biệt nào cũng là một món quà.…
Cậu là mặt trời nhỏ, là bông hoa hướng dương, là ánh sáng duy nhất của cuộc đời Joong Archen.…
Họ yêu nhau như một bản tình ca không lời, chỉ yêu bằng ánh mắt, yêu bằng thiết tha, yêu bằng hết thảy những gì có thể cho nhau.…
"Yêu thằng bé không chỉ là ở bên nó mà còn là bảo vệ nó, cho nó một cuộc sống bình an và hạnh phúc, con làm được không?"Những lời nói của mẹ nuôi cứ văng vẳng bên tai Archen. Anh làm được không? Khẽ ôm Natachai vào lòng, hơi ấm này, an yên này, anh có bảo vệ được không?…
Thế giới hỏi anh có ai bên cạnh chưa.Anh chỉ hỏi lại: em có chịu đón anh không?…
Xin mẹ cha hiểu được rằng, niềm vui của con là đây.…
Tình đơn phương như một con điếm đỏng đảnh. Dễ dàng đến, đeo bám lấy tâm trí và trái tim chúng ta, kiêu kì ra giá rồi sẵn sàng nguẩy đít quay đi nếu không nhận được cái giá thích đáng.…
"Mình là của nhau anh nhé, để khi bàn tay em đưa ra không sợ hãi phải kiếm tìm một bàn tay nắm lấy. Mình là của nhau, để khi em đưa mắt nhìn quanh sẽ gặp ánh mắt anh ấm êm, đủ để biết mỗi bước chân vẫn có anh theo dấu. Mình là của nhau, để khi em gọi tên anh còn có người đáp trả, còn nghe thấy tiếng "Ơi" thật an yên. Anh, anh của em, đừng của ai anh nhé..."…
Natachai chờ đợi một câu nói là "Có Yêu!" rồi sẽ tự huyễn hoặc mình câu nói đó có bao nhiêu thật lòng.…
Ý là truyện nhảm ấy.…
"Có những người chúng ta đã từng gặp, tưởng rằng chỉ là một phần trong ký ức. Nhưng hóa ra, cả thế giới của mình đã vì họ mà xoay từ lâu."…
Gift for My.…
Mẩu truyện nhỏ, tuỳ tiện viết.…
Natachai là thói quen. Natachai là con mèo nhỏ hằng đêm lén từng chút một nằm lại gần tấm lưng của Archen, mỉm cười ngây ngốc rồi ngủ ngon lành.…
Người đàn ông ấy hay đứng phía bên ngoài cánh cửa sổ có tấm rèm hai lớp trắng vàng cũ kĩ ngả màu. Người ấy đến vào lúc chiều muộn, khi những con chim chẳng buồn bậu trên mái nhà, khi những đứa trẻ nô đùa kéo tay nhau chạy ngang cánh cửa, người ấy cứ đứng đó, mắt nhìn vào đây đau đáu những niềm đau.…
Viết vào một đêm buồn, truyện mô típ cũ, cũng chẳng đau tới mức khóc được, nhưng thôi, đọc tạm nhé.…
Vai diễn quan trọng nhất của em... chưa bao giờ được chiếu rạp.Chỉ được chiếu lại mỗi đêm, trên chiếc giường hắn gọi là "phòng dựng cảnh".…