Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

"We"

Jungkook chính là đi đâu cũng phải có Taehyung đi kèm. Taehyung bám cậu vô cùng tận. Ngoại trừ lúc cậu tắm và đi WC ra thì không thể rời anh được nửa bước.

Jungkook cũng không hay đi đâu, cả ngày chỉ dắt Taehyung đi loanh quanh nhà, ra rìa biển rồi cũng lại quay về nhà. Nhàm chán đến cực điểm.

Thế nhưng Jungkook cũng không vì thế mà phàn nàn. Cậu đến Daegu là vì Taehyung, không phải đi du lịch.

Nhưng kể cả thế, Jungkook vẫn phải ra ngoài để mua sắm đồ đạc cá nhân.

Daegu là thành phố lớn, nhưng nhà của Taehyung không nằm ở trung tâm sầm uất mà là ngoại thành xa xôi yên ắng. Thế nên, có một vài thứ đồ cần mua nhưng ở đây lại không có.

Những cửa hàng tạp hoá nhỏ lẻ không thể cung cấp được những thứ mà Jungkook cần. Nên cậu đã phải bắt xe bus vào trung tâm thành phố.

Tất nhiên, Taehyung cũng đi cùng.

Khi Jungkook ngỏ lời xin phép bố mẹ Taehyung, họ im lặng không trả lời. Jungkook cũng biết điều này thật khó, bởi tình trạng của Taehyung hoàn toàn không phù hợp với việc tới chỗ đông người.

Nhưng Jungkook mới chỉ vác balo đứng ở bên thềm, vừa xỏ được một chiếc giày liền bị ai đó vồ thẳng lên lưng ngã oành một cái xuống cửa nhà. Tiếng động quá đỗi vang dội thu hút sự chú ý của cả gia đình. Khi thấy Taehyung và Jungkook nằm bẹp ra đó, mọi người hốt hoảng chạy tới kéo hai người đứng lên.

Jungkook vừa xoa xoa đầu gối bị va đập mạnh xuống sàn vừa xoa đều lên lưng Taehyung. Anh vùi mặt vào ngực Jungkook, tay vòng qua eo ôm cậu chặt tới khó thở. Jungkook nhớ rõ ràng đã dỗ anh ngủ rồi mới dám đi, không hiểu sao anh lại thức dậy nhanh như thế.

Mẹ Kim nhìn nhìn, thở dài một tiếng, ủ dột nói.

"Dẫn nó theo đi".

...

Dù cho hiện tại Jungkook và Taehyung không còn là ca sĩ nổi tiếng nữa, nhưng quá khứ của họ thì đã từng. Có những thói quen khi xưa thật sự khó mà thay đổi được.

Jungkook ngại phiền phức tới mình và Taehyung, thế là liền nhét cả mình cả anh vào những bộ quần áo rộng thùng thình, chiếc khẩu trang đen quen thuộc, đôi mắt kính và chiếc mũ lưỡi trai. Trông hai người cứ như vừa mới chui từ Bắc Cực đến đây vậy.

Jungkook nắm chặt tay Taehyung, nhìn vào hình ảnh phản chiếu trên tấm kính mà cười cười.

Từ lúc xuống xe bus, Taehyung vẫn luôn nép mình ra sau lưng Jungkook. Jungkook nhìn liếc qua đôi mắt mở to của anh, nhẹ nhàng vỗ lên bàn tay anh trấn an. Taehyung không thích những nơi đông người, anh vừa sợ hãi vừa bài xích nó.

Jungkook thở dài. Cậu không định đứng đây lâu. Cậu dự đoán sẽ chỉ mất khoảng nửa tiếng để mua đồ rồi về mà thôi.

Jungkook cầm lên chiếc tai nghe, hỏi người bán hàng xem có được thử không. Nhận được cái gật đầu, cậu liền lấy điện thoại ra, kết nối rồi nghe thử. Chất lượng âm thanh rất ổn, cũng kín nữa. Khi bật nhạc lên thì tạp âm bên ngoài lọt vào không nhiều.

Cậu quay sang, nhét tai nghe vào tai của Taehyung, nhẹ nhàng hỏi anh.

"Có hay không?"

Taehyung mở tròn mắt nhìn Jungkook, không đáp. Jungkook cũng không hy vọng anh sẽ trả lời, cầm đồ rồi đến quầy thanh toán.

Sau đó, Jungkook có dẫn Taehyung lượn qua vài shop bán quần áo. Cậu để ý rằng đồ của Taehyung đã cũ rồi. Tuy vẫn còn sử dụng tốt, nhưng vẫn nên mua thêm thì hơn, đặc biệt là mấy cái áo khoác dày dày một chút. Daegu mấy hôm nay trở gió, ở ngoại ô càng thêm đìu hiu giá rét.

Jungkook tính chuẩn, sau vừa tròn nửa tiếng liền cùng Taehyung trở ra. Bây giờ vẫn sớm, về tới nhà hẳn trời cũng vẫn chưa tối đi.

"Jung...Jungkook?"

Nghe tiếng gọi, cả Jungkook và Taehyung cùng nhau quay đầu nhìn. Hai cô gái xa lạ đứng cách họ khoảng năm bước chân đang nhìn chằm chằm về đây. Một người trông gương mặt pha đầy nét hoảng hốt, người còn lại thì trông chẳng có bao nhiêu cảm xúc, tựa như nhìn người qua đường.

"Jungkook phải không? Cả Taehyung nữa?"

Cô gái có gương mặt hoảng hốt kia thấy hai người quay lại liền bật thốt lên. Jungkook nhìn lại mình và Taehyung. Một thân trang bị kín mít như vậy mà vẫn nhìn ra được sao? Năng lực thần kì gì thế?

Jungkook hướng về cô gái gật gật đầu, toan có ý định bỏ chạy. Cô gái ấy như đoán được cậu định làm gì, sải chân bước đến.

"Hai người vẫn khoẻ chứ?"

Dẫu sao cũng không còn là người nổi tiếng, không cần tránh né. Jungkook liền dừng lại ý định, kéo Taehyung ra phía sau mình, hướng về cô mà gật đầu.

"Chúng tôi đều ổn".

Nhận được hồi đáp, cô gái mừng húm lên, cười rạng rỡ.

"Thật tốt quá. Tớ cứ lo lắng cho hai người mãi".

Jungkook chớp chớp mắt, hoàn toàn không hiểu. Cô gái càng cười tươi hơn, nhỏ giọng bảo.

"Tớ là fan của các cậu. Tớ có thể nói chuyện cùng hai người một chút được không?"

...

"À. Cô ấy chỉ là bạn của tớ thôi. Cô ấy không phải là Ami".

Haemi chỉ chỉ bạn của mình rồi nhìn Jungkook, xua tay. Jungkook gật đầu coi như đã hiểu vì sao ánh mắt của cô gái nọ lại thập phần lạnh nhạt như vậy.

Người dưng nhìn người dưng cũng chỉ có đến thế.

Jungkook để Taehyung ngồi bên cạnh mình, đeo tai nghe lên cho anh rồi mở nhạc. Jungkook phát hiện, rằng Taehyung sẽ cực kì tập trung khi nghe thấy các bài hát của cả nhóm năm xưa, giống như anh đang cố nhớ lại những kỉ niệm ngày đã cũ.

"Tớ... đã rất buồn khi chuyện đó xảy ra".

Haemi nhẹ giọng, giống như là tỉ tê. Cô nhìn Jungkook, ánh mắt đượm buồn.

Jungkook nhìn cô, mím môi lại. Cậu hướng đến Haemi, cúi đầu.

"Xin lỗi các cậu. Hoàn toàn là tại mình. Mình đã để các cậu phiền lòng rồi".

Haemi giật nảy mình, vội vội vàng vàng tay chân luống cuống, muốn chạm vào Jungkook nhưng lại chẳng dám, chỉ có thể ào ào tuôn hết mấy lời trong miệng.

"Ấy ấy cậu đừng làm thế. Trời ơi cậu đừng cúi đầu với tớ mà. Cậu có làm gì sai đâu huhu. Tớ đâu có trách cậu đâu mà. Tớ trách là trách mấy người vô lương tâm đã phỉ báng các cậu, tớ buồn vì đã không thể bảo vệ các cậu mà".

"Cậu... không trách mình?"

Jungkook rất đỗi ngạc nhiên. Gây nên scandal là cậu, gây nên sự tan rã của cả nhóm là cậu, để mọi người phải chịu đả kích là cậu, để Taehyung như hiện tại cũng là cậu. Tại sao lại không trách cậu?

Haemi nhìn phản ứng của Jungkook, môi hơi bĩu ra, đầy tủi thân đáp.

"Đồ ngốc nhà cậu. Cậu chưa từng làm gì sai cả. Cậu và anh Taehyung yêu nhau, đó là việc riêng của hai người mà. Chẳng ai trên đời này có quyền chỉ trích hai người hết. Những người phê phán cậu và anh ấy, họ đều là người xấu. Bọn họ mới là người sai".

.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com