Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Tần Ca

TẦN CA

Đam mỹ tiểu thuyết

Tác giả: Tồn Tại Tường Giác

Xuyên không, 1×1, cung đình, hài hước nhẹ nhàng, HE

Một trăm chương + bảy phiên ngoại

Chuyển ngữ: QT

Biên tập: chương 1 – 4: Liar

chương 5 – 21: Papavet (Beta-reader: Liar)

từ chương 22: Liar

— oOo —

NGOÀI PHỐ MƯA, NGỒI BUỒN HÁT KHÚC TẦN CA...

.

Người viết cảm nhận: Liar

.

Xuyên không – phụ tử – cung đình.

Nghe rất quen thuộc với những người đã đọc nhiều đam mỹ.

Xuyên không để cho quan hệ phụ tử trở thành có thể chấp nhận được; mà cung đình, chính là để cho mối quan hệ ấy có thêm chút trở ngại, trắc trở, càng dễ dàng làm bộc lộ sự sủng nịch của phụ thân cho nhi tử của mình.

Bị cấm đoán nên đẹp, nên động lòng người, mà những bộ đam mỹ như vậy thường có nhiều tình tiết dễ thương, người đọc dễ dàng tìm ra những đoạn công sủng thụ, chở che ôm ấp.

"Tần ca" giống, nhưng cũng không giống vậy.

Tôi không phải là người kiên nhẫn. Một trong những bộ đam mỹ đầu tiên tôi đọc, có lẽ cũng là bộ nổi tiếng nhất, nhiều người hâm mộ nhất, lại có người dịch sẵn rồi, thế mà nó không làm tôi hứng thú được từ quyển hai, lại không thể giữ được tôi từ quyển bốn. Có người đã nói, nghệ thuật viết là từ một bài thơ viết một tiểu thuyết, lại từ tiểu thuyết đó rút thành một truyện ngắn. Đam mỹ dài, từ ngày đó với tôi là ấn tượng lan man, quá tham lam tình tiết và nhân vật. Những bộ dài mà tôi đọc không nhiều, nếu kể những bộ tôi thích và nhớ thì chỉ đếm được trên một bàn tay. Đam mỹ xuyên thời gian mà không xuyên không gian, tôi chỉ biết "Hà chi thương".

Ngại ngần, tôi chỉ đọc "Tần ca" vào một chiều Sài Gòn mưa trắng ngoài cửa sổ, nghỉ học quấn chăn lười như một con mèo, nghe những khúc hát đầy hoài niệm của DBSK, và chợt muốn tìm trong điện thoại mình một bộ truyện có tựa như một bài ca.

Có phải tôi may mắn không nhỉ, khi mà lúc "Kotoba ni dekinai" vừa ngân những nốt đầu, tôi tìm thấy "Tần ca"?

"Tần ca" rất dài, trong hơn 1000 trang là hơn 445000 từ, gồm một trăm chương cùng bảy phiên ngoại. Nhưng nếu đọc "Hà chi thương" có những đoạn có thể lướt hay bỏ qua, thì "Tần ca" thực sự không có.

Có lẽ là chưa, vì tôi viết bài này khi mới đi được đến chương thứ 75. Nhưng "Tần ca" đủ thu hút để tôi không bỏ một đoạn nào, không ngưng giữa chừng để tìm một bộ khác đọc cho đỡ chán. Suốt những ngày qua không đọc thêm bộ mới nào, không viết thêm một cảm nhận nào, chính là vì giữa những lúc học hành và viết vẩn vơ, tôi chỉ thích nghiễn ngẫm "Tần ca".

Đây đó trong "Tần ca" vẫn là những đoạn tâm tư sủng ái vô hạn, muốn nắm trong tay, muốn giấu trong lòng của Tần Thủy Hoàng với Phù Tô. Nhưng rất ít lặp lại những lời văn, những suy nghĩ của các tác giả khác, mà là sự chuyển biến đầy tinh tế từ ái tâm của người cha sang ái tâm của người tình. Đế vương luyến, là ích kỷ cùng cao ngạo, nhưng lại đan vào tình cha ấm áp bao dung. Vương tử tâm tư, là chút dại khờ cùng nông nổi, nhưng trong vòng tay cưng chiều mà nghiêm khắc ấy lại từng ngày từng ngày mà trưởng thành cả bờ vai, cả thâm cung tâm kế.

Đây đó trong "Tần ca" vẫn là những khôn ngoan hiểu biết của một người đến từ tương lai nắm trong tay những bước đi của lịch sử. Nhưng không giống "Hà chi thương" khôn khéo biến ảo, làm cho lịch sử vẫn đi đúng lộ trình, càng không giống những bộ khác vì an toàn mà cho xuyên qua một không gian khác để không làm sai lệch tương lai, tác giả "ngang nhiên" cho Phù Tô biến đổi lịch sử, thậm chí lật lại tượng đài tư liệu sừng sững "Sử ký Tư Mã Thiên". Nhưng thật kỳ lạ, có lẽ vì lời văn nhuần nhuyễn, hay vì suy luận thuyết phục của tác giả, nhiều lần tôi đã nghĩ, có khi lịch sử Trung Hoa là như "Tần ca" mới đúng cũng nên.

Vì thế tôi nói rằng, "Tần ca" giống, nhưng cũng không giống những bộ cùng thể loại khác.

Suốt một chặng lịch sử đáng ghi nhớ của Trung Hoa được mô tả trong "Tần ca", nhưng không hề khô khan hay chán ngán. Bởi vì tác giả như một đầu bếp giỏi nêm gia vị, vừa đủ cho có vị có hương của gia vị đó, mà lại không làm mất đi hương vị của toàn món ăn. Giọng văn hài hước, thú vị, ngôn ngữ linh hoạt, nhân vật cá tính mạnh mẽ, thật sự là một món ăn ngon.

Một nửa chặng đường mới có một nụ hôn, lại miệt mài đi mới đến cảnh H. Tôi còn nhớ mình đã ngẩn người ra như thế nào trước văn phong khác lạ một cách kỳ quái trong phiên ngoại chỉ có cảnh H của "Ngự y dữ thần y", một chút hụt hẫng, một chút xa lạ, thế thôi nhưng cũng đã là nhiều. Thật may mắn sao, cảnh H trong "Tần ca" vẫn là lời văn của Tồn Tại Tường Giác mà tôi thích.

Nên nếu bạn chỉ tìm kiếm H văn, nếu bạn chỉ tìm kiếm những kiểu nhân vật thường thấy trong đam mỹ phụ tử, nếu bạn không kiên nhẫn được trước tình cảm lớn dần đến hơn bốn trăm trang mới kết trái, thì đừng đọc "Tần ca".

Một đam mỹ đọc để giải trí, cũng là một đam mỹ đọc để hiểu biết. Vui cười nhiều, cũng không ít suy tư. Tôi chưa đi đến tận cùng nên không thể nói trước có hay không ngược, lại cứ xem như tôi vì sở thích riêng mà ưu ái quá nhiều, nhưng chỉ chừng đó đã đủ cho tôi hỏi: Có mấy bộ bạn đã đọc được như "Tần ca"?

.

— oOo —

hông phải thuộc truyện này, cơ mà cũng là Doanh Chính vs Phù Tô, đọc chơi ^^

Tiểu Tiểu Phù Tô vs Doanh Chính cha tiểu kịch trường:

TIỂU TIỂU PHÙ TÔ vs DOANH CHÍNH CHA

.

22. Thời gian quay lại thật lâu thật lâu trước kia.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Cha, người đang làm cái gì nha? (ngây ngô)

Người làm cha nào đó: Kiểm tra một chút răng của ngươi, xem ngươi có trộm ăn đường cao sau lưng ta hay không.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Ô...

.

23. Phù Tô hồi còn nhỏ thực lỳ lợm, đến nỗi lão cha hoàn toàn không thể liên hệ hắn với lúc lớn lên sau này.

Có một lần thừa dịp ngủ trưa, Tiểu Tiểu Phù Tô từ trên giường leo xuống, tránh thoát ánh mắt của cung nữ thị vệ chuồn ra khỏi tẩm cung.

Trong lòng vừa nhớ thương chim nhỏ ngày hôm qua nhìn thấy vừa tưởng tượng bộ dáng chim nhỏ mập ú ù bị nướng thành màu vàng kim mà chảy nước miếng.

Chạy đến dưới tàng cây, quả nhiên thấy con chim nhỏ kia lại đậu ở trên cành, nó tựa hồ đặc biệt thích cái cây đó.

Hình như không cao. Ừ, leo thôi.

Hự hự...

Nửa canh giờ sau.

"Cha người ở nơi nào, nhanh tới cứu ta a!" Tiểu P hài bị treo trên nhánh cây oa oa khóc lớn.

.

24. Có một lần, Tiểu Tiểu Phù Tô cùng cha chơi trốn tìm.

Cha phụ trách đếm số bắt người, tiểu P hài đi nấp.

"Nấp xong chưa?"

"Xong rồi!"

Sau một lát, tiểu P hài oa oa khóc lớn: "Cha người xấu lắm a, người khẳng định nhìn lén, nếu không sao có thể lập tức tìm ra?"

"...Cha nói cho ngươi biết, về sau muốn nấp thì nấp kín một chút, đừng có ngồi xổm giữa một đám gà! -_-||| "

.

26. Tiểu Tiểu Phù Tô học được đi đường, chính là vẫn còn lắc lắc lắc lắc.

Cha nhìn oa nhi phấn nộn trắng mềm nhào về phía mình, cái miệng nhỏ nhắn cứ cười mãi, còn chảy nước miếng.

Trong lòng cư nhiên cảm thấy thực hạnh phúc.

.

27. Tiểu Tiểu Phù Tô: Cha, muốn đường.

Cha: Ngươi đến đây.

Tiểu Tiểu Phù Tô: (vươn tay) Cha, đường đường.

Cha: Muốn thì tự mình đi đến mới có.

Tiểu Tiểu Phù Tô:...

Cha nhìn hắn bĩu bĩu môi, ánh mắt bắt đầu ngập nước, vội ung dung chuẩn bị chờ hắn khóc.

Kết quả tiểu P hài không khóc, uốn éo mông, lắc lắc lắc lắc đi rồi, đi tìm một chỗ để buồn bực.

Cha không được nhìn tiểu P hài khóc, cư nhiên cảm thấy thật đáng tiếc.

.

32. Có một lần cha bận rộn cùng các tướng quân chế định kế hoạch chinh phạt sáu nước.

Tiểu P hài không ai quản gạt được tai mắt của mọi người, đi theo sau cung nhân ra cung mua đồ trộm chuồn đi.

Tiểu P hài không biết thế sự gian nan lòng người hiểm ác thiếu chút nữa bị người chộp tới bán cho quý tộc nước Hàn làm luyến đồng.

Sau lại vẫn là cha phát hiện người nào đó mất tích tự mình dẫn người tìm ra hắn.

Tiểu P hài nhận hết kinh hách không đợi cha đánh đòn, liền ôm lấy hắn oa oa khóc lớn: "Cha, ta cũng không dám nữa!"

.

33. Tiếp lần trước.

Tiểu P hài rời cung trốn đi rốt cuộc hữu kinh vô hiểm trở về.

Kinh hồn chưa định hắn cứ mãi ôm cha không chịu buông tay.

Cha lạnh mắt nhìn: "Biết mình sai ở nơi nào chưa?"

"Lần sau không dám nữa..."

"Còn có lần sau, hả?"

Tiểu P hài ôm lấy cha ra sức cọ, ý đồ dùng chính sách ôn hòa lừa dối qua lần này.

.

34. Tiếp lần trước.

Tiểu P hài ra cung bị bắt, vì thế hồi cung đương nhiên bị cấm túc.

Hắn hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn ngoài cửa sổ, trình diễn 'Nước mắt qua song sắt' phiên bản Tần triều: "Ta muốn ra ngoài chơi..."

.

36. Hồi còn nhỏ Phù Tô có ba nguyện vọng.

Nguyện vọng một: Cha ngày ngày cùng hắn chơi.

Nguyện vọng hai: Cha ngày ngày dỗ hắn ngủ.

Nguyện vọng ba: Không cần lớn lên, như vậy thì hai nguyện vọng trên liền vĩnh viễn đều có thể thực hiện .

.

.

.

— oOo —

TIỂU TIỂU PHÙ TÔ vs DOANH CHÍNH CHA

.

37. Tiểu Tiểu Phù Tô: Cha, ta trưởng thành rồi, không cần người dỗ ngủ nữa.

Cha: Được.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Cha, cái gì là Niên thú nha?

Cha: Chính là một loại mãnh thú chuyên ăn loại tiểu hài nhi không nghe lời như ngươi.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Ta thực nghe lời!

Cha: (tà nghễ liếc mắt một cái) Phải không?

Tiểu Tiểu Phù Tô: ...Cha, nếu không người buổi tối vẫn ngủ cùng ta đi (uốn éo)

.

48. Tiểu Tiểu Phù Tô trước năm ba tuổi rất ngốc rất khờ.

Cha thích nhất là trêu đùa hắn, nhìn hắn mở to đôi mắt tròn xoe đẫm đẫm sương nhìn mình, một bộ tỉnh tỉnh mê mê.

Có đôi khi ôm hắn phê duyệt tấu chương, hắn cũng thực im lặng nhìn, nhìn lâu liền lệch qua trong lòng cha ngủ khò khò.

Lúc ngủ còn chảy nước miếng, dính ướt hết một bên tay áo của cha.

Cha hận đến nghiến răng nghiến lợi.

"Cha...Chân gà..." Tiểu P hài ôm tay áo cha vừa nằm mơ vừa cười ngây ngô.

Bàn tay cha đang muốn dừng trên mông hắn dời lên gương mặt như bánh bao kia hung hăng nhéo một phen.

Tiểu P hài còn cho là mình đang trong mơ bị gà trống bự phẫn nộ mổ cho một cái.

.

53. Tiểu P hài: Cha, ta vừa rồi nằm mơ.

Cha không để ý, vẫn phê tấu chương, thú vị dạt dào hỏi: Mơ cái gì ?

Tiểu P hài hai mắt đẫm lệ lưng tròng: Mơ người không để ý đến ta, còn nói muốn thấy ta chết...Ô oa ô ô ô...

Cha vừa thấy không đúng, vội vàng ôm lấy bắt đầu dỗ dành: Không khóc không khóc, ngươi là hoàng tử Đại Tần, là bảo bối của cha, tương lai sẽ kế thừa giang sơn, cha như thế nào có thể không cần ngươi...

Vào lúc đó, hai phụ tử tương thân tương ái, hoàn toàn không dự đoán được những biến cố về sau này.

.

54. Cha: Ngoan, đừng tức giận.

Tiểu Tiểu Phù Tô: ...

Cha: Xem, có bánh bao tai thỏ ngươi thích nhất này!

Tiểu Tiểu Phù Tô: ...

Cha: Còn tức giận buổi tối không dỗ ngươi ngủ!

Tiểu P hài: Ta chỉ biết cha không thích ta ! Ô oa ô ô ô ô! Mới vừa rồi còn cười với Hồ Hợi, cũng không để ý ta! Ô oa ô ô ô...

Cha: (bị khóc đến đau đầu) Cha sai lầm rồi, đừng khóc, cha cái gì cũng tất cả đều nghe theo ngươi vẫn không được sao...

Tiểu P hài dỗi xoay lưng lại không thèm phản ứng cha nữa...(hé ra một hình bóng con thỏ thực manh, bỏ lên đây không được, tự hành YY đi)

.

56. Cha: Rời giường, đã giờ mẹo rồi, thái dương đốt cháy mông rồi.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Ô...Còn muốn ngủ...

Cha: Ngươi không phải nói hôm nay muốn cùng cha đi học bắn cung sao?

Tiểu Tiểu Phù Tô: (xoay người tiếp tục ngủ)

Cha gân xanh nhảy lên, xốc chăn xách tiểu P hài dậy ném cho cung nữ.

.

57. Cha cầm trong tay một khối đường cao, giơ lên thật cao thật cao, cười tủm tỉm hỏi: Muốn ăn không?

Tiểu Tiểu Phù Tô: Muốn! (ta nhảy ta nhảy)

Cha: Vậy ngươi gọi một tiếng phụ thân.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Phụ thân! (phe phẩy cái đuôi)

Cha: Gọi phụ thân thân ái.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Phụ thân thân ái! (ta nhún ta nhún)

Cha: Nói trên đời chỉ có phụ thân tốt mà thôi.

Tiểu Tiểu Phù Tô: ...

(bởi vì ăn không được đường cao mà tạc mao, 3 ngày không để ý đến cha)

.

59. Đây là bộ dạng của Tiểu Tiểu Phù Tô lúc ngủ, thời thơ ấu của hắn cơ hồ là theo cha cùng ăn cùng ngủ, bởi vì nửa đêm thường thường đá chăn, cha không thể không mấy lần tỉnh giấc đắp lại chăn cho hắn.

Có một lần cha rốt cuộc phát hỏa, sai người may hai bên cái chăn dính lại một chỗ, nhét tiểu P hài vào, đây chính là nguồn gốc ra đời túi ngủ...

(hoàn toàn là nói giỡn thôi)

.

60. Cha: Nhìn cái gì vậy? Đây là của ta, nhà của ta!

Tiểu Tiểu Phù Tô: Meo ~ ~ ~

(Tiểu kịch trường này quá thâm ảo, ai tự tưởng tượng nấy đi ^^)

.

61. Tiểu P hài: Cha người cúi đầu xuống đây.

Cha: Để làm chi? (bận rộn phê tấu chương)

Tiểu P hài: Hôm nay ta ra cung a, thấy tử nữ người ta làm với cha nương bọn họ như vậy nè...

Cha: Ân? Làm cái gì? (lơ đễnh nghiêng sang)

Tiểu P hài quyết đoán nhào lên: Chụt!

.

63. Tiểu Tiểu Phù Tô: (tội nghiệp nhìn thức ăn trên tay cha) Ô ô ô thực muốn ăn thực muốn ăn thực muốn ăn...

Cha vô tình mà quả quyết cự tuyệt: Răng ngươi sâu hết ba cái rồi!

.

65. Tiểu Phù Tô chuồn êm ra ngoài chơi thành một thân bùn đất nghe thấy tiếng cha tự mình đi bắt người trở về, ngơ ngác ngẩng đầu: Cha, người tìm đến chơi với ta?

.

66. Tiểu P hài nằm ẹp trên chạc cây nhìn trái lựu sắp chín chảy nước miếng.

Lại đi ra trước một chút là có thể với tới rồi!

Cánh tay nhỏ bé trắng nõn như sen từng chút một vươn về phía trước, không ngờ dưới chân hẫng một cái.

"Cha ơi cứu ta!"

.

68. Tiểu P hài lúc ngủ có một thói quen, chính là thích nhét ngón tay vào trong miệng mút, cha sửa rất nhiều lần cũng chưa sửa lại được.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Ngô...Đường...Ăn ngon...Bánh ngọt...(nói mớ)

Cha: ...

Tiểu Tiểu Phù Tô: ...Xâu thịt nướng, phải thêm chút muối nga! (tiếp tục nói mớ)

Cha: ...

Tiểu Tiểu Phù Tô: Trái dâu, muốn...Ân, rượu thật ngon...(vẫn đang nói mớ)

Cha: ...(nổi gân xanh, phát hiện tiểu P hài chưa đầy ba tuổi cư nhiên còn có thể trộm uống rượu)

Ngày hôm sau cha tỉnh lại, giường ướt một tảng lớn.

Tiểu P hài cười ngây ngô: Cha, người đái dầm nga!

Cha: ...Đó là nước miếng của ngươi.

.

70. Một ngày nọ.

Cha: Mở miệng ra, để cho ta xem răng ngươi sâu bao nhiêu cái rồi.

Tiểu Tiểu Phù Tô cảnh giác che miệng lại: Không sâu!

Ngày hôm sau.

Cha (ôn nhu): Hé miệng, cha đút đường cho ngươi ăn.

Tiểu P hài không hề phòng bị, ngây ngốc há mồm: A ————

Cha (xót xa xót xa): Lại sâu một cái, từ nay về sau không cho phép ăn quà vặt nữa!

Tiểu P hài: ...(giữ nguyên biểu tình ngây ngốc há mồm)

.

73. Diễn viên: Tần Vương cha, Tiểu Tiểu Phù Tô vừa mới bi bô tập nói.

Cha vươn một ngón tay: Đây là một, đến, nói theo ta, một ——

Tiểu P hài ngốc hồ hồ y nha gọi bậy, mồm miệng không rõ: A...O...

Cha: Một, đến, lại nói một lần.

Tiểu P hài: A ——

Cha quơ quơ mứt quả ghim thành xâu trong tay: Nói đúng rồi liền cho ngươi liếm một chút cái này nha!

Tiểu P hài đột nhiên phúc chí tâm linh, phát âm chuẩn xác hô lên: Một!

Cha: ...(lão tử so ra còn kém một cây mứt quả a? Lật bàn!)

.

76. Phù Tô lúc còn nhỏ.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Hì hì, tỷ tỷ ngươi y phục thật đẹp nha, ta sờ sờ ~

Cung nữ: (vừa thẹn thùng vừa buồn cười né tránh)

Tiểu Tiểu Phù Tô: Tỷ tỷ, sờ sờ, sờ sờ!

Cha bước vào tẩm cung, liền thấy tiểu tử kia bị cung nữ ôm vào trong ngực, một bộ dạng vừa vươn móng vuốt đùa giỡn vừa chảy nước miếng.

.

77. Tiểu Tiểu Phù Tô: Cha ơi cha, người nói ta từ đâu đến đây nha?

Cha phê tấu chương, không chút để ý nói: Ngươi là từ trong bụng nương ngươi đến.

Tiểu Tiểu Phù Tô mê mang: Kia với cha có quan hệ gì a?

Vấn đề này tương đối thâm ảo, cha buông tấu chương suy nghĩ nửa ngày, mới trả lời: Ngươi là trước ở trong bụng của ta, sau lại mới đi vào bụng nương ngươi, cuối cùng từ trong bụng nương ngươi đi ra ngoài.

Tiểu P hài giật mình: Cha người lười quá nha!

.

79. Tiểu Tiểu Phù Tô: Cha ơi cha! Người xem y phục mới của ta, nổi a nổi...

Cha: ...Ngươi nha lại không mặc giầy đi nghịch nước!

.

81. Mười vạn câu hỏi vì sao của tiểu P hài.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Vì sao cha thì đen, ta đây lại trắng như vậy nha?

Cha: Bởi vì trên người ngươi còn chảy dòng máu của nương ngươi.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Vì sao ta chưa từng thấy qua nương, nương là cái gì nha?

Cha: Nương là cái gì ngươi cũng không cần quản, ngươi có cha là đủ rồi.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Vậy tại sao ta lại không có nương nha?

Cha: Bởi vì nương ngươi chết rồi.

Tiểu Tiểu Phù Tô: Vì sao nương lại chết nha?

Cha: ...

Tiểu Tiểu Phù Tô: Cha, vì sao vì sao vì sao...

.

83. Tiểu P hài Hồ Hợi: Ô ô ô ô, phụ hoàng, hoàng huynh Phù Tô khi dễ ta...

Cha: Khi dễ như thế nào?

Tiểu Hồ Hợi vươn móng vuốt, trên đó có mặt quỷ dùng bút lông vẽ, rửa cũng rửa không sạch.

Tiểu Hồ Hợi: Hắn vẽ trên tay của ta cái này...Ô ô ô...

Cha nhìn thoáng qua, cười ha ha: Nhìn rất đẹp a, đừng lau a!

Tiểu Hồ Hợi mếu máo, vì sự bất công của cha mà oa oa khóc lớn.

.

90. Cha: Phù Tô, ngươi ở nơi nào?

Cha: Phù Tô? Phù Tô?

Tiểu Tiểu Phù Tô: Meo...

Cha: ...Ngươi đang làm cái gì đây?

Tiểu Tiểu Phù Tô: Ta cùng các đệ đệ đang chơi trốn tìm, ai bị bắt đến người đó sẽ ở trong này giả mèo một canh giờ.

Cha: ...

.

92. Tiểu Tiểu Phù Tô: Cha ơi, ta đau bụng quá nha...

Cha: Ngươi tối hôm qua không phải mới uống một chén canh hạt sen bách hợp sao, như thế nào lại đau bụng? Chẳng lẽ thứ đó không sạch sẽ? Buồn cười, trẫm gọi bọn chúng đến trách phạt.

Tiểu P hài: (giọng nhỏ xíu) Không phải...

Cha: Cái gì?

Tiểu P hài: Về tẩm cung rồi, ta lại trộm ăn một chuỗi mứt quả, nửa chén bột củ sen, một đĩa hoa mai cao...

Cha: ...Tất cả đều là đồ ngọt! Răng ngươi đã rụng hết rồi mà còn ăn!

Tiểu P hài buồn bực rồi...

.

98.

Nhi tử còn nhớ rất rõ, khi còn bé Hồ Hợi mặc dù có hồ đồ, những vẫn rất chọc người thương yêu, sao lại...

Huynh đệ, nữ nhân, thậm chí mẫu tử, cũng không gì hơn là những kẻ tùy thời sẽ phản bội ngươi. Chỉ có cha, mới là người hiểu rõ ngươi nhất, cũng vĩnh viễn sẽ không hại ngươi...

Trẫm ở bên lăng tẩm để lại một vị trí, chờ ngươi sau này...Phụ tử chúng ta lại cùng một chỗ đi...

.

.

.

— oOo —

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com