Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Dù cho duyên phận ngắn ngủi, cũng không để lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mơ kinh hoàng.…
Người Pháp có một câu ngạn ngữ thế này: 'Suis l'amour, l'amour fuit. Fuit l'amour, l'amour suit.' (theo tình tình chạy, trốn tình tình theo). Thế nên khi Jimin chạy theo Jungkook, anh mãi mãi chỉ nhìn thấy bóng lưng cậu, nhưng khi anh quyết định buông tay, cậu lại vẫn cố chấp chẳng chịu rời bỏ. Vậy rốt cuộc phải làm sao mới tốt đây?…
Tựa gốc: Nhĩ thị nam đích, ngã dã áiTác giả: AngeliaThể loại: Đam mỹ, vườn trường, ấm áp, nhẹ nhàng, đại thiếu gia công x đơn thuần thụTình trạng: Hoàn (109 chương + 6 ngoại truyện)Edit: A Bích ( https://anhhoachibich.wordpress.com) + Ốc (NT https://snail2618.wordpress.com)Văn án:Mạch Đinh: "Cậu vừa đẹp trai lại có tiền, dù sao cũng rất nhiều người thích cậu, cậu vì sao lại muốn ở bên tôi?"An Tử Yến: "Cậu rất bình thường, dù sao cũng không ai thích, tại sao tôi lại không thể ở bên cậu."…
Tên truyện: Định KiếnTác giả: Bạch Hoa HoaThể loại: Hiện đại, chính kịch, 1×1, ngược tâm, cường công cường thụ, tình địch biến tình nhân, niên hạ, HEEdit: Cửu NguyệtChuyển ngữ: QQ thần thông + GG biết tuốtRaw & QT: Nhà Lâm PhongLời của tác giả:Vầng trăng sáng đã kết hôn rồi, hai tình địch thất tình say rượu loạn tính...Sau đó bọn họ lăn đến với nhau [uầy]CP: Nghiêm Mạc x Hứa KhiêmCông tự tôn cường ái não bổ còn khiết phích, thế nhưng hắn nhân thê.Thụ tính tình hơi hung bạo còn không có tiết tháo, thế nhưng y có tiền.Trước ngược thụ sau ngược công, đây là một câu chuyện từ tình địch biến bạn giường, từ bạn giường biến tình nhân, mục tiêu là vui vẻ vẩy máu chó cùng thịt hầm...Bản edit chưa được sự đồng ý của tác giả, dịch bằng QT nên chỉ đúng 60-70% mong không có bất cứ điều gì liên quan đến pháp lí và thương mại, nếu dính dáng sẽ gỡ bỏ ngay! Xin cảm ơn!Cửu Nguyệt: Đã tự dặn lòng đừng sụp hố nhưng cuối cùng tính ham hố đã chiến thắng tất cả 😂 Hy vọng mọi người sẽ thích truyện này ^^ Enjoy...…
Truyện chỉ được đăng tải duy nhất trên wattpad xanhnuocbien và wordpress xanhnuocbien.wordpress.com. Mọi trang web khác đều là hàng ăn cắp!Bản edit chưa có sự cho phép của tác giả. Vui lòng KHÔNG REPOST, KHÔNG CHUYỂN VER!*Lưu ý: Bản trên wattpad sẽ không sửa lỗi/không beta. Khuyến khích đọc trên wordpress để có trải nghiệm tốt hơn.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…