Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

xvii

ánh mắt của người con gái sắp qua thời đôi mươi, đã trải qua biết bao biến cố trong đời, dường như cũng không thể hồn nhiên nữa. chỉ có mỗi ngày, rót thêm vào đó là những phiền muộn

nàng bê trên tay hộp đồ lặt vặt từ cổng limex bước ra, thứ nắng mới của ngày mạnh mẽ chiếu xuống, hâu ấm thân thể lẫn trái tim bị hành hạ đến nguội lạnh, vô ý trên môi lộ ra một nụ cười, trông thật sầu bi. bước chân chầm chậm dừng lại, đưa cái nhìn tiếc nuối về phía tầng lầu cao nhất của tòa nhà, chớp hàng mi vài lần đã hết thảy quên đi, quên hết những chuyện đã xảy ra, quên mất quá khứ, chẳng phải rất tốt

đã đi một quãng lâu như vậy, vẫn không biết nên đi đâu, ngôi nhà tân hôn của nàng như chỉ khiến nàng xa lánh, nơi đó có kang jaehyun, nàng ghét hắn xấp xỉ bằng thứ tình hắn trao nàng. nhưng đến cùng là vẫn phải về, nếu không nàng thật sự rất tội nghiệp, cũng sẽ gây phiền đến ba mẹ ở xa
trong căn bếp lớn, hắn bình thản đọc báo bên tách trà nóng, bộ âu phục trên người được ủi phẳng phiu, mái tóc cũng được chải chuốt rất kĩ, có lẽ một đêm này không về cũng không đả động gì đến hắn, nàng thở nhẹ, cũng tốt.

"oh jiyeon vừa sáng đã muốn đến thăm hỏi ba mẹ em, anh đã giúp em thu xếp ổn thõa"

lời nói của hắn hàm ý như thế, đủ làm tay nàng thoáng run rẫy, không biết thật hay không, nhưng chính là nàng vẫn sợ, ba mẹ nàng không đủ vững tâm lý để nghe nữa, những lời mắng chửi từ oh jiyeon, càng không thể chịu thêm đả kích chỉ vì nàng

"anh có thể bỏ qua nhiều chuyện, chỉ riêng không thể chấp nhận chuyện như tối qua"

hắn gấp tờ báo lại, khi đối mặt trực tiếp mới thấy được quầng thâm dưới mắt hắn, chờ đợi nàng lâu như vậy không phải để nàng trở về rồi lẳng lặng lướt qua. cướp được nàng từ tay em thật sự quá dễ dàng, nhưng chính vì tình nàng cho em, hắn rất sợ sẽ bị vụt mất, ngay trong tức khắc

"em là người đã có chồng, nếu em quên mỗi ngày anh đều có thể nhắc nhở em. kang phu nhân"

lần đầu, hắn nhẹ nhàng bỏ qua. luyến tiếc nhìn lấy bóng lưng nàng quay đi chốc lát rồi cũng đi ra ngoài. hắn bây giờ không còn là kẻ dưới quyền ai nữa, không ai có thể lớn giọng với hắn, hắn hiện tại có trong tay tất cả, bao gồm cả nàng. trầm luân nhìn ra cửa xe, tay hắn xiết chặt tệp hồ sơ khi nghĩ đến nàng. bởi vì chính là kẻ nàng yêu nên lòng hắn mới thống hận, đôi môi khẽ nhếch lên một nét cười thâm sâu, bàn tay cũng dần dần buông lỏng

ngày hôm đó, đơn kiện limex được kang jaehyun đưa đến sở công tố, tin tức chỉ trong vài phút đã làm rầm rộ cả thành phố, khiến cho ai nấy đều không kịp trở tay
bản thiết kế trang sức trong bộ sưu tập lover của limex vừa công khai giống hệt những thiết kế được silence trưng bày trước đó vài tiếng, một công ty có tiếng trong nghề như limex cũng phải chao đảo vì sự kiện này...

nét cười trên môi kang jaehyun ngày càng đậm, chỉ là không ai ngờ sẽ có ngày, hắn quay lại đâm ân nhân của mình một dao thê thảm đến vậy. bốn năm ở limex phần nào khiến hắn hiểu rõ phong cách thiết kế của nơi đó, hiểu cả những chiến lược kinh doanh vượt trội, chỉ đáng tiếc, không ai hiểu được lòng dạ của hắn

sau một giấc ngủ dài, nàng dường như bị đả kích bởi tin tức đang tràn ngập trên mạng xã hội. hắn, trong mắt nàng chỉ càng thêm khốn nạn

ánh chiều tà phủ đầy sắc sầu bi chốn nhân gian, áng mây trắng theo làn gió thổi mạnh cũng dần tan đi, chốc lát đã mất tăm khỏi khoảng trời. chiếc moto chạy vụt qua con đường dài, tiếng va chạm xe cộ khiến lòng người run sợ, kính chắn gió của chiếc xe hơi chốc lát đã vỡ nát, thanh âm xé toạc cả một vùng trời âm u, nhưng lạ là, càng bước đi con đường càng tăm tối, không cách nào tìm được một mảnh sáng

người phụ nữ trung niên được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch, trong hồi ức của giai nhân, tai nạn đó tràn đầy sắc đỏ bi thương, không ai muốn nhớ lại. người đàn ông lái chiếc moto kia đã chết não trên đường đến bệnh viện, tiếng còi xe cấp cứu kéo dài khiến lòng người thật day dứt, đau đớn tột cùng.

cuộc đời của em, chỉ sau một đêm đã không còn ánh sáng.

bước chân em vội vã chạy trên hành lang bệnh viện, bàn tay nắm chặt mặc những móng tay cào rách da thịt, nước mắt em rơi thật nhiều, như những uất ức đang dần tuôn dần tuôn, kiên cường của em có lẽ đã đến giới hạn. sững sờ đứng trước phòng cấp cứu, một bước cũng chưa từng rời, em run sợ, em sẽ thật sự mất tất cả chỉ trong phút chốc. xung quanh em dòng người qua lại liên tục, chỉ là em không còn cảm thấy gì nữa, thế giới quanh em chỉ có màn đêm và cô độc

mười bốn tiếng này trôi qua thật tệ. em cảm thấy mình gần như bị bức đến đau tê tái khắp người, không còn sức lực để nhận thêm đả kích nào, có phải ông trời đã quá bất công không ? khi em rồi chỉ còn lại một mình

"tai nạn đã ảnh hưởng nặng đến não lẫn tứ chi của bệnh nhân, e rằng sau này sẽ phải ngồi xe lăn và tệ hơn thế.. là sẽ phải sống một cuộc đời thực vật"

dưới cái lạnh thấu xương của gió trời ngày chuyển đông, đôi vai người con gái run rẫy tựa rất lạnh, lạnh đến cóng người, lại không biết rằng cô ấy đang khóc, bi thương biết nhường nào. ngỡ sẽ có một cuộc đời thật bình an, lại chỉ trong vài ngày ngắn ngủi biến cố cứ xảy đến, đả thương trái tim em không ngưng, em có lẽ, không có diễm phước nói đến hạnh phúc chứ huống hồ chỉ là mơ thôi

tai nạn của phu nhân nhà họ yu phần nào đánh mạnh vào cái gọi là lương tâm của hắn, thật sự sửng sốt và hơn thế.. trái tim lại thật đau. ngần ấy năm, người phụ nữ ấy cũng thật thương hắn, mà em, là người đã nguyện đưa tay ra giúp đỡ hắn. đêm ấy hắn bất động đứng trước cửa phòng bệnh của bà yu, mùi thuốc sát trùng của bệnh viện làm khóe mắt hắn chợt cay, một lí do biện hộ cho sự yếu đuối tận đáy lòng

"anh đang áy náy hay thương hại vậy kang jaehyun. thật hèn hạ"

tiếng nói khiến hắn bừng tỉnh, em cùng hắn trong bóng tối đều không thấy rõ toan tính của nhau, chỉ là thoáng chốc hắn thấy ân hận về ngày hôm nay khi trong đầu hắn, hình dung em tiều tụy thoắt ẩn thoắt hiện

"đơn kiện hôm nay là nhắc nhở em hãy tránh xa minjeong một chút. còn.. tôi thật sự mong em sớm vượt qua"

"cút. về mà tự thương hại mình đi"

hắn nắm chặt bàn tay, đôi chân mày kịch liệt chau lại cho đến khi.. một bóng dáng bất ngờ chạy đến, nơi hành lang không ánh đèn mà người vẫn tỏa sáng trong mắt hắn. nàng lao đến ôm hắn như ngỡ hắn xảy ra chuyện, đôi mắt màu hổ phách rung động, giây lát trái tim hắn tựa cả rừng hoa, cũng chỉ là giây lát, hóa những nhành úa tàn

"tôi cấm anh gây tổn hại đến jimin. em ấy chính là cảnh giới cuối cùng của tôi, nếu anh tàn nhẫn đừng trách tôi vô tình"

giọng nói ấy nhỏ nhẹ mà đầy gai nhọn, trực tiếp đâm xuyên vào lồng ngực trái, mỗi lúc lại thấy nơi đó nhói đau kịch liệt, bàn tay hắn vừa nới lỏng lại xiết chặt. hắn cố gắng thuyết phục được ba mẹ nàng chỉ để đổi lại một màn kịch hôn nhân, hắn không cam tâm. nàng trước mặt hắn, diễn một vở tình cảm vợ chồng mặn nồng cho em xem, để khiến em ghét bỏ, đưa em tránh xa những tổn thương từ kẻ khốn như hắn, bất giác khóe môi hắn cười nhạt

"xong chưa ? nếu xong rồi xin tránh ra để tôi vào thăm mẹ tôi"

tâm hồn em mệt nhoài, những tiếng lắng lo nàng dành cho hắn cũng không còn hơi sức đoái hoài, trái tim có đau đớn bao nhiêu vẫn bị trạng thái thờ ơ này lấn át. bây giờ em chỉ nghĩ đến người đang vẫn hôn mê trong phòng bệnh kia, những nếp nhăn trên gương mặt được thời gian mài dũa, sắc thái nhợt nhạt sau ca phẫu thuật ngần ấy giờ đồng hồ, người mệt, em cũng không khác gì

hai chiếc bóng xa dần trong hành lang bệnh viện, khi tiếng bước chân không còn vang vọng bên tai em mới thả người trượt theo bức tường trắng mà ngồi bệt xuống sàn lạnh. tiếng khóc ám ảnh cả màn đêm, khiến cho giai nhân trằn trọc không cách nào chợp mắt.

đêm này, thật sự rất dài.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com