Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

BELPHEGOR

Kẻ Nằm Xuống Trước Khi Cuộc Chiến Bắt Đầu

Ta không gầm rú.
Ta ngáp.

Tên ta là Belphegor.
Thần của lười biếng, chán chường, trì trệ.
Không có cánh.
Không có sừng.
Chỉ có một cái ghế bành ảo ảnh – nơi mọi cuộc cách mạng đều trôi qua mà không đụng đến ta.

Ta không xuống địa ngục.
Địa ngục đến ngồi bên ta –
khi nó nhận ra cố gắng mãi cũng chẳng thay đổi được gì.

Lucifer rơi vì ánh sáng.
Michael đứng vì công lý.
Mammon sống bằng đổi chác.
Ta?
Ta nằm.

Và mọi điều chạy qua ta, tự tiêu hao.

Ngươi thấy ta vô dụng?
Ta là lý do khiến các cuộc chiến tan giữa chừng.
Lý do những thiên thần không còn thổi kèn.
Lý do một số người biết mình nên làm gì,
nhưng lại thôi.

Eli từng ngồi cạnh ta.
Không hỏi, không nói.
Chỉ nhìn tro bay qua không trung.

Ta hỏi cậu:

"Cháu mệt chưa?"

Cậu im lặng.
Ta đưa một chiếc gối vô hình:

"Nếu mọi thứ cháu cố giữ đều vỡ,
thì hãy nằm xuống.
Không phải để bỏ cuộc.
Mà để nghe xem trong câm lặng còn gì chưa tan."

Sariel từng mắng ta:

"Ngươi làm gì cho thế giới này ngoài trì hoãn?"

Ta cười –
nụ cười **một người đã sống đủ lâu để biết:
đôi khi thứ cứu rỗi không phải tốc độ,
mà là dừng lại đúng lúc.

Ta từng thấy thiên thần chiến đấu vì lẽ phải,
chết vì lý tưởng,
bị lãng quên bởi người mà họ cứu.

Còn ta?
Ta chẳng cứu ai.
Nhưng người mệt thì luôn tìm đến ta –
ngồi xuống, hít một hơi,
và tự nhớ lại mình là ai.

Mammon hỏi:

"Ngươi sống bằng gì?"

Ta nhấc tay chỉ trời:

"Bằng thứ rơi từ tay các người.
Ước mơ đứt gãy.
Hy vọng tan vỡ.
Kế hoạch không thực hiện nổi."

Ta không đòi quyền lực.
Không muốn vương miện.
Chỉ muốn một góc trời yên –
nơi không ai hét lên về ánh sáng hay bóng tối.

Lucifer từng gạ ta tham chiến.

Ta hỏi:

"Rồi sau đó thì sao?"

Hắn không trả lời.

Ta nằm tiếp.

Michael đến.
Vẫn rực rỡ, vẫn thẳng lưng.

Ta đưa cho anh một cái ghế:

"Muốn ngồi không?"

Anh lắc đầu.

Ta nhún vai:

"Vậy thì mỏi sớm thôi."

Eli quay lại lần nữa.
Lần này, cậu khóc.

Ta không nói gì.
Chỉ ngồi im.
Cậu dựa vào vai ta.
Không vì ta vĩ đại.
Mà vì ta không thúc ép cậu đứng dậy.

Ta là Belphegor.
Không phải kẻ thù.
Cũng không phải bạn.
Ta là sự mệt mỏi sâu nhất mà không ai dám chạm vào.

Ngươi nghĩ ngươi sẽ không bao giờ như ta?
Chờ đến khi ngươi làm đủ mọi điều đúng,
và thế giới vẫn sai.
Lúc đó,
ngươi sẽ hiểu vì sao ta không cười,
chỉ thở.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com