Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

MICHAEL

Người Gác Cổng Không Còn Ai Đóng

Tôi từng mang kiếm.
Giờ tôi mang gậy.
Không vì tôi già.
Mà vì tôi đã thôi chọn giết.

Có người hỏi:

"Michael, ngươi từng là đao kiếm của Elyon.
Sao ngươi không ngăn cuộc đổi thay?
Sao ngươi không giữ lại Thiên Đàng nguyên vẹn như trước?"

Tôi không trả lời.
Không phải vì tôi không biết.
Mà vì mỗi lời bào chữa đều là một nhát cắt vào sự thật.

Tôi từng chém Lucifer.
Tôi từng bảo vệ ngai.
Tôi từng tin rằng chia ranh giới là cách giữ trật tự.

Nhưng rồi...
Khi tôi nhìn thấy một đứa trẻ ôm xác cha mình mà không khóc –
vì nó chưa từng được dạy cách khóc,
tôi hiểu:

Khi không còn ai dạy ta đau,
thì thiên thần đã thất bại.

Tôi đứng gác một cổng trời.
Suốt hàng nghìn năm.
Không ai đi qua.
Không ai quay lại.
Chỉ có gió.

Tôi hỏi Elyon:

"Ngài muốn con tiếp tục canh giữ điều không ai cần đến?"

Ngài không trả lời.
Và tôi không hỏi thêm.

Tôi không rơi.
Cũng không bay nữa.

Tôi bước, mỗi ngày, qua từng khu làng nhỏ –
nơi người ta không còn biết tên tôi,
nhưng vẫn chào:

"Ông có thể ở lại uống trà không?"

Không ai cầu tôi ban phép.
Chỉ mời tôi ngồi xuống.

Tôi bắt đầu dạy trẻ con đỡ đòn bằng trí nhớ.
Không dạy chúng đánh.
Chỉ dạy cách giữ lại điều bị tước đi:
    Một câu nói chưa kịp nói.
    Một bài hát chưa từng được hát.
    Một cái ôm chưa kịp trao.

Tôi nói:

"Ký ức là thứ duy nhất không thể bị đánh bại, nếu con chọn giữ."

Lucifer từng đến gặp tôi,
một đêm trăng không rõ hình.
Hắn không cúi đầu.
Tôi không rút kiếm.

Hắn hỏi:

"Anh có nghĩ tôi sai không?"

Tôi nhìn xuống đất.

"Tôi nghĩ... anh yêu quá nhiều, đến mức phải hóa thành kẻ bị ghét."

Hắn cười – không đau, không kiêu.
Chỉ cười như thể:

"Vậy là cuối cùng, một người cũng hiểu."

Tôi vẫn gác.
Nhưng không còn cổng.
Tôi gác trên ranh giới giữa tha thứ và phán xét.
Nơi mọi người đến, và hỏi tôi:

"Ông nghĩ tôi đáng được cứu không?"

Tôi đáp:

"Tôi không biết.
Nhưng nếu con còn hỏi,
tức là con vẫn chưa quên mình từng là ánh sáng."

Tôi chưa từng rơi lệ.
Nhưng khi Eli bước qua tôi, không xin phép,
không chào,
chỉ nhìn tôi – và nói:

"Chú đã gác đủ rồi."

Tôi ngồi xuống, lần đầu trong nhiều kỷ nguyên.
Tôi bỏ kiếm.
Và nghe... tiếng chim.

Đừng gọi tôi là Thiên Thần Chiến Binh nữa.
Tôi không xứng.

Gọi tôi là Người Gác Không Cần Cửa.
Vì giờ đây,
mọi cánh cổng quan trọng nhất,
đều nằm trong lòng người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com