Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

RAPHAEL

Người Ở Lại Cùng Vết Thương

Tôi không chữa bằng ánh sáng.
Tôi chữa bằng việc không quay đi khi người ta đau.

Tên tôi là Raphael.
Thiên thần của chữa lành –
nhưng không phải kẻ khiến mọi thứ biến mất.

Tôi ngồi lại, khi người ta run rẩy.
Tôi nắm tay, khi thuốc men không còn.
Tôi nghe, khi cầu nguyện chỉ còn là tiếng thở dài.

Trước kia, khi tôi đặt tay lên,
xương lành lại.
máu ngừng chảy.
các linh hồn rạn nứt khép miệng như chưa từng nổ tung.

Giờ...
khi tôi đặt tay,
nỗi đau không biến mất.
Nhưng nó không còn cô độc.

Tôi từng nghĩ mình là phép màu.
Giờ tôi biết:

"Phép màu thật sự không phải là chữa lành.
Mà là ở lại, khi người ta vẫn còn đau."

Khi cuộc chiến kết thúc,
tôi không mang xác ai đi.
Tôi ngồi giữa đống đổ nát, đặt tay lên mặt đất,
và nghe những vết thương đang kể chuyện.

Một linh hồn không còn nhớ tên từng hỏi tôi:

"Anh có thể chữa cho tôi không?"

Tôi hỏi lại:

"Anh muốn được chữa, hay chỉ muốn không bị lãng quên?"

Anh không trả lời.
Chỉ gật đầu,
và để tôi ôm.

Chúng tôi ngồi như thế đến bình minh.
Không ai biến đổi.
Nhưng đêm ấy, nỗi đau không còn một mình.

Lucifer từng bảo:

"Cậu không chữa, cậu chỉ trì hoãn cái chết."

Tôi đáp:

"Không. Tôi trì hoãn sự tuyệt vọng.
Và với tôi, thế là đủ."

Tôi có một khu vườn.
Không có cây.
Chỉ là một mảnh đất đầy cỏ dại và đá.

Mỗi viên đá ở đó,
là một lời cầu nguyện không bao giờ được nhận.

Tôi không trả lời chúng.
Tôi chỉ đọc lớn tên người viết.
Để họ biết:

"Ai đó đã nghe. Và không bỏ đi."

Eli từng khóc trong vườn tôi.
Cậu không nói vì sao.
Tôi không hỏi.
Tôi đưa cậu một chén nước.
Rồi ngồi cạnh – như thể chúng tôi cùng là con của một nỗi buồn chung.

Michael không đến.
Gabriel gửi tôi một bản nhạc.
Sariel đưa tôi những bản án ông từng hối hận.
Tôi không giữ lại gì.
Tôi đem tất cả...
chôn vào đất.
Rồi tưới nước – không phải để mọc,
mà để trở thành đất mới.

Có người nói tôi yếu đuối.
Vì tôi không đánh, không hô hào, không cải cách.

Tôi không tranh cãi.
Tôi chỉ đặt tay lên tim họ,
và thì thầm:

"Anh mạnh,
nhưng anh đang đau.
Và không có gì sai với điều đó cả."

Tôi không muốn ai phải sống mãi.
Tôi chỉ muốn họ được sống trọn từng khoảnh khắc mình đang chịu.

Tôi là Raphael.
Không bay.
Không chữa như trước.
Tôi chỉ ở lại,
khi không ai khác dám ngồi xuống.

Và đôi khi,
sự hiện diện là điều duy nhất còn thiêng liêng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com