Sự thật
Wonwoo cảm thấy cơ thể ngày càng nặng nề hơn khi thai kỳ bước sang tháng thứ sáu. Dù không muốn thừa nhận, cậu biết rằng Mingyu đã chăm sóc mình rất chu đáo.
Mỗi ngày hắn đều hỏi han cậu ăn uống thế nào, có mệt không, có muốn đi dạo hay ở trong nhà nghỉ ngơi. Đôi lúc, hắn còn lặng lẽ để tay lên bụng cậu, cảm nhận chuyển động của đứa bé. Wonwoo không quen với những hành động đó, nhưng cậu cũng không đẩy hắn ra.
Hôm nay, Wonwoo cảm thấy buồn chán nên quyết định đến thư phòng của Mingyu để tìm một cuốn sách đọc giết thời gian. Cậu đã hạn chế tiếp xúc với hắn nhiều nhất có thể, nhưng việc sống trong Kim gia không cho cậu lựa chọn nào khác ngoài việc chịu đựng.
Khi bước vào thư phòng, Wonwoo thoáng chần chừ. Đây là không gian riêng của Mingyu, cậu vốn không nên tùy tiện vào đây. Nhưng hắn từng nói rằng nếu muốn tìm sách thì cứ lấy, vậy nên cậu cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Cậu lướt qua giá sách, tìm một cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng để đọc. Nhưng rồi, khi đang tìm kiếm, mắt cậu vô tình dừng lại trên bàn làm việc của Mingyu.
Một tập tài liệu mở sẵn, vài tờ giấy bị gió thổi lệch sang một bên.
Wonwoo vốn không có thói quen tò mò chuyện riêng tư của người khác, nhưng khi thoáng nhìn thấy cái tên "Jeon Wonwoo" in đậm trên đó, cậu bất giác dừng lại.
Cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Cậu không kìm được, chậm rãi bước tới, cúi người xuống xem.
Và rồi—
Mắt cậu trợn to.
"...Nạn nhân bị bạo hành học đường: Kim Hojin.
Kẻ chủ mưu: Lee Jihwan.
Người đứng ra bảo vệ nạn nhân nhưng bị vu oan: Jeon Wonwoo..."
Tay cậu siết chặt lấy mép giấy, tim đập mạnh đến mức lồng ngực đau nhói.
Cậu đọc đi đọc lại từng dòng chữ, nhưng mỗi lần đọc, cơn choáng váng trong đầu càng tăng lên.
Tất cả đều ghi lại rõ ràng—cậu chưa từng bắt nạt Kim Hojin. Cậu thậm chí còn đứng ra bảo vệ cậu ấy khỏi bọn bắt nạt. Nhưng vì gia đình Lee Jihwan có thế lực, họ đã dựng chuyện đổ tội cho cậu để bảo vệ con trai mình. Và Mingyu... Mingyu đã tin vào những lời dối trá ấy mà hận cậu đến tận bây giờ.
Cậu siết chặt nắm tay, móng tay gần như ghim vào da thịt đến mức đau buốt.
Vậy ra đây là lý do hắn ghét mình đến thế?
Tất cả những đau đớn, những tổn thương, những tháng ngày sống trong sợ hãi và căm hận, tất cả đều xuất phát từ một hiểu lầm nực cười này sao?
Hắn đã hành hạ cậu.
Hắn đã nhấn chìm cậu trong nỗi đau.
Hắn đã bắt cậu mang thai, tước đi tự do của cậu.
Tất cả, chỉ vì một tin đồn dối trá.
Wonwoo cảm thấy cả cơ thể mình run rẩy. Bụng cậu quặn lên một cơn đau, nhưng cậu không quan tâm nữa. Cơn giận dữ trong lòng quá lớn, gần như thiêu đốt lý trí của cậu.
Mingyu đã biết chưa? Hắn có đọc hết tập hồ sơ này chưa? Nếu đã biết, tại sao hắn vẫn chưa nói gì với cậu?
Hay là... hắn vẫn muốn giữ cậu lại, vì đứa bé?
Cậu không biết. Nhưng cậu cảm thấy bản thân sắp phát điên lên mất.
Wonwoo không nhớ rõ mình đã rời khỏi thư phòng thế nào. Đầu óc cậu trống rỗng, nhưng cảm giác tức giận và tổn thương dâng lên từng đợt như sóng dữ. Bàn tay cậu siết chặt đến mức run rẩy, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay, nhưng cơn đau thể xác không thể nào so sánh được với nỗi đau trong lòng cậu lúc này.
Cậu lê bước trở về phòng, đóng sầm cửa lại, rồi ôm lấy bụng. Đứa bé trong cậu khẽ cựa quậy, như thể cảm nhận được cảm xúc hỗn loạn của mẹ nó. Wonwoo nhắm mắt, cố gắng hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh.
Nhưng làm sao cậu có thể bình tĩnh được?
Cậu đã phải chịu đựng biết bao nhiêu sự tàn nhẫn từ Mingyu. Những ngày tháng bị giam lỏng, những ánh mắt lạnh lẽo, những lời lẽ cay nghiệt, tất cả đều vì một hiểu lầm ngu xuẩn. Nếu như hắn chịu điều tra sớm hơn, nếu như hắn không chỉ nghe từ một phía, thì có lẽ cậu đã không phải chịu khổ đến mức này.
Mingyu đã biết chưa?
Câu hỏi đó cứ ám ảnh cậu, khiến cậu gần như không thở nổi.
Nếu hắn đã biết, tại sao hắn chưa nói gì?
Một cơn sóng giận dữ dâng lên trong lòng cậu. Cậu không thể chịu đựng thêm nữa.
Không suy nghĩ nhiều, Wonwoo bật dậy, mở cửa và bước ra ngoài. Cậu biết bây giờ hắn đang ở đâu thư phòng. Đó luôn là nơi hắn dành phần lớn thời gian nếu không phải ra ngoài.
Cậu đi thẳng đến đó.
Cánh cửa bị đẩy mạnh, va vào tường phát ra một tiếng rầm lớn.
Mingyu, đang đứng bên kệ sách, quay đầu lại nhìn cậu. Hắn không ngạc nhiên khi thấy cậu ở đây, nhưng biểu cảm giận dữ và ánh mắt đầy lửa giận của cậu khiến hắn khẽ cau mày.
"Wonwoo?"
"Anh tại sao lại đối sử với tôi như vậy?" Wonwoo siết chặt tay, giọng run lên vì giận. "Tôi không bắt nạt cậu ấy....tôi không ?"
Ánh mắt Mingyu tối sầm lại, nhưng hắn không nói gì.
Sự im lặng của hắn như một nhát dao đâm vào tim cậu.
Wonwoo bật cười, một nụ cười cay đắng và đầy chua xót. "Anh bắt tôi chịu đựng những điều khốn nạn mà anh đã làm với tôi...vì cái này ?"
Mingyu hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Hắn biết sớm muộn gì cậu cũng sẽ phát hiện ra, nhưng hắn không nghĩ nó lại xảy ra theo cách này.
"Tôi..."
"Đừng nói gì cả!" Wonwoo gần như hét lên. "Anh có biết tôi đã phải chịu đựng những gì không? Anh có biết tôi đã căm ghét bản thân đến mức nào không? Tôi đã tự hỏi tại sao mình lại rơi vào tình cảnh này, tại sao anh lại hận tôi đến vậy... Và tất cả chỉ vì một cái hiểu lầm khốn kiếp mà anh thậm chí còn không thèm xác minh lại?"
Giọng cậu vỡ vụn ở câu cuối.
Mingyu nhìn cậu, trong lòng tràn ngập cảm giác khó chịu. Hắn chưa từng thấy Wonwoo tức giận đến vậy. Lúc trước, dù có bị hắn đối xử tàn nhẫn thế nào, cậu vẫn luôn lặng lẽ chịu đựng, chưa bao giờ phản kháng mạnh mẽ như bây giờ.
Nhưng bây giờ thì khác.
Cậu không còn sợ hãi hắn nữa.
Cậu đang hận hắn.
"Tôi định nói với em..." Mingyu cuối cùng cũng cất giọng, nhưng giọng hắn khàn đi. "Tôi chỉ chưa tìm được thời điểm thích hợp."
Wonwoo bật cười, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. "Thời điểm thích hợp? Khi nào mới là thích hợp hả Kim Mingyu? Khi tôi đã hoàn toàn gục ngã? Khi tôi không còn sức để rời khỏi anh nữa?"
Cậu đưa tay lên bụng, nơi sinh linh nhỏ bé vẫn đang nằm yên. "Anh không muốn tôi đi, đúng không? Anh cần đứa bé này, đúng không?"
Mingyu siết chặt nắm tay, ánh mắt hắn tối lại. "Phải, tôi không muốn em đi."
"Vậy thì sao? Tôi phải ở lại chỉ vì đứa bé sao?" Cậu nghẹn giọng. "Tôi không thể làm vậy, Mingyu. Tôi không thể tiếp tục sống như thế này nữa."
Cậu lùi lại một bước, ánh mắt tràn ngập đau đớn. "Tôi muốn đi. Tôi không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa."
Câu nói của cậu như một nhát dao đâm thẳng vào lòng Mingyu.
"Tôi không cho phép." Hắn nói, giọng trầm thấp nhưng đầy uy quyền.
Mingyu nhìn cậu, đôi mắt hắn thoáng lên một tia hoảng loạn mà chính hắn cũng không nhận ra. Hắn chưa từng nghĩ đến chuyện để cậu đi, dù chỉ một lần.
Nhưng lần này, hắn không chắc mình có thể ngăn cậu lại được hay không.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com