Tránh tôi
Suốt cả ngày hôm đó, Wonwoo cố gắng tìm cách tránh mặt Mingyu.
Cậu ở lì trong phòng, viện cớ mệt để không xuống ăn cùng hắn. Khi người hầu mang đồ ăn lên, cậu cũng chỉ ăn qua loa vài miếng rồi lại ngủ vùi.
Nhưng mọi thứ không dễ dàng như cậu tưởng.
Tối đến, khi cậu đang định xuống bếp lấy nước, thì vừa mở cửa đã đụng phải một lồng ngực rộng lớn.
Wonwoo giật bắn người, theo phản xạ lùi lại, nhưng cổ tay cậu bị nắm chặt.
"Tránh tôi?" Giọng hắn trầm thấp, không nghe ra cảm xúc gì.
Cậu cụp mắt xuống, không trả lời.
"Tại sao?" Mingyu kéo cậu lại gần hơn, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mắt hắn. "Hửm?"
"Không có." Wonwoo đáp nhanh, giọng nhỏ đến mức chính cậu cũng không chắc liệu hắn có nghe được không.
Mingyu nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu suy nghĩ của cậu.
Wonwoo cắn môi. Cậu không biết phải đối diện với hắn như thế nào.
Từ lúc cậu tỉnh lại ở bệnh viện, thái độ của Mingyu thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn đối xử lạnh lùng hay ép buộc cậu như trước. Ngược lại, hắn dịu dàng hơn, kiên nhẫn hơn, thậm chí còn... lo lắng cho cậu.
Nhưng chính điều đó lại làm cậu cảm thấy hoang mang.
Cậu không hiểu tại sao hắn lại thay đổi. Cậu sợ rằng nếu mình lún sâu hơn, đến một ngày nào đó hắn sẽ trở lại như trước, và cậu sẽ đau đớn hơn gấp bội.
"Wonwoo."
Mingyu gọi tên cậu, lần này giọng hắn có chút khàn đi.
Cậu giật mình, chợt nhận ra hắn đã cúi xuống gần sát mặt cậu.
Khoảng cách này quá nguy hiểm.
"Buông tôi ra." Cậu vội vàng vùng vẫy.
Nhưng Mingyu không thả. Hắn nhìn cậu một lúc lâu, rồi chậm rãi nâng tay lên, đặt lên gáy cậu.
Pheromone của hắn bao phủ lấy cậu, dịu dàng đến mức gần như dỗ dành.
"Anh làm gì vậy?" Cậu siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế không để bản thân run lên.
Mingyu im lặng một lát, rồi bất ngờ thở dài.
"...tôi xin lỗi."
Wonwoo sững người.
Cậu nghĩ mình nghe nhầm.Nhưng ánh mắt Mingyu lúc này không có vẻ gì là đang đùa giỡn.
Cậu không biết tại sao hắn lại xin lỗi. Hắn đang ám chỉ chuyện gì?
Những gì hắn đã làm với cậu sao? Hay còn điều gì khác?
Không.
Cậu không thể suy nghĩ về điều đó lúc này.Cậu không thể để hắn làm cậu lung lay.Wonwoo hít một hơi thật sâu, rồi cố gắng bình tĩnh lại.
"Tôi không muốn biết lý do." Cậu thì thầm.
Mingyu khựng lại.
"Chỉ cần anh cứ giữ khoảng cách với tôi là được."
Câu nói của cậu khiến không gian trở nên im lặng đến đáng sợ.
Mingyu nhìn cậu, ánh mắt hắn tối đi, nhưng cuối cùng, hắn vẫn buông tay ra.
Wonwoo không đợi thêm một giây nào nữa, xoay người bỏ đi.
Ba ngày sau, Wonwoo vẫn cố gắng tránh mặt Mingyu.
Cậu không ra khỏi phòng nếu không cần thiết, lúc ăn cũng chọn lúc nhà bếp vắng người mới xuống. Nhưng dù có cố gắng đến đâu, cậu vẫn không thể ngăn bản thân cảm nhận được pheromone của hắn mỗi khi hắn đến gần.
Mingyu không ép buộc cậu.
Nhưng chính sự kiên nhẫn đó lại khiến cậu cảm thấy khó chịu hơn.
Hắn không còn lạnh lùng như trước, nhưng cũng không cố tình tiếp cận. Hắn chỉ im lặng quan sát cậu, như thể đang chờ cậu tự bước ra khỏi vỏ bọc của mình.
Và đó mới là điều đáng sợ nhất.
Cậu không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.
Cậu cũng không thể hiểu tại sao mình lại bị dao động bởi hắn.
Cậu không muốn điều này.
Wonwoo cắn môi, ngồi co chân trên giường, nhìn chằm chằm vào cửa sổ. Bên ngoài trời đã tối, ánh trăng nhàn nhạt hắt qua khung cửa, chiếu xuống khuôn mặt đầy suy tư của cậu.
Cậu không biết mình đã ngồi như vậy bao lâu, cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên.
Là người hầu.
"Cậu chủ nhỏ, ngài Mingyu muốn gặp cậu."
Cậu khựng lại.
"Không."
Người hầu hơi ngập ngừng, rồi cúi đầu lui đi.
Nhưng chưa đầy năm phút sau, tiếng gõ cửa lại vang lên.
Wonwoo nhíu mày, đứng dậy mở cửa. "Tôi đã nói là....."
Nhưng người đứng trước mặt cậu không phải người hầu.
Là Mingyu.
Hắn đứng đó, một tay đút túi quần, tay còn lại cầm một chiếc áo khoác, ánh mắt trầm tĩnh nhìn cậu.
Wonwoo theo bản năng lùi một bước.
"Anh làm gì ở đây?"
"Đưa em ra ngoài."
Cậu sững người. "...Gì cơ?"
"Đi dạo." Mingyu nói, giọng điệu bình thản như thể đây chỉ là một chuyện nhỏ nhặt. "Ra ngoài một chút, thay đổi không khí."
Cậu mím môi.
"Không cần."
Mingyu vẫn không thay đổi sắc mặt. "Em cứ trốn mãi thế này cũng không phải cách hay."
"Tôi không trốn."
"Thế thì đi với tôi."
Wonwoo cứng họng.
Hắn biết cách ép cậu vào đường cùng, lúc nào cũng vậy.
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi lắc đầu. "Tôi không muốn đi với anh."
Mingyu nhìn cậu một lúc lâu. Trong ánh mắt hắn có một tia cảm xúc gì đó lướt qua, nhưng rất nhanh lại biến mất.
"Vậy thì anh sẽ đứng đây cho đến khi em chịu đi."
Wonwoo trừng mắt. "Anh—"
"Tôi có thể đứng đây cả đêm." Mingyu ngả người dựa vào tường, thản nhiên như thể đây là chuyện hiển nhiên.
Cậu siết chặt nắm tay, tức giận đến mức chỉ muốn đóng sầm cửa lại.
Nhưng cậu biết hắn nói được làm được.
"...Nửa tiếng."
Mingyu nhướng mày.
Wonwoo nghiến răng. "Tôi chỉ đi nửa tiếng, sau đó tôi về."
Một nụ cười thoáng lướt qua môi hắn.
"Được thôi."
Mingyu lái xe đưa Wonwoo đến một khu phố yên tĩnh. Không phải những nơi xa hoa mà hắn thường lui tới, mà là một con đường nhỏ với những quán ăn đêm và tiệm sách cũ.
Wonwoo không hiểu tại sao hắn lại chọn nơi này, nhưng cậu không hỏi.
Cậu chỉ im lặng bước đi bên cạnh hắn, giữ khoảng cách vừa đủ để không ai nghĩ rằng hai người đi cùng nhau.
Nhưng dù có khoảng cách, pheromone của hắn vẫn quấn lấy cậu.
Không còn mạnh mẽ hay áp chế như trước, mà dịu dàng đến mức khiến cậu khó chịu.
Hắn đang cố tình làm vậy sao?
Wonwoo cắn môi, quay mặt đi, nhưng vẫn không thể hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của hắn.
"Em muốn ăn gì không?" Mingyu hỏi.
"Tôi không đói."
"Vậy thì uống gì đó?"
"...Không cần."
Mingyu nhìn cậu một lúc, rồi khẽ cười. "Em luôn cứng đầu như vậy à?"
Wonwoo không đáp.
Hắn không hỏi nữa. Chỉ im lặng bước đi, như thể thật sự chỉ muốn đi dạo cùng cậu.
Không có ép buộc. Không có mệnh lệnh.
Chỉ có sự yên tĩnh giữa hai người.
Điều đó khiến Wonwoo cảm thấy không quen.
Cậu luôn nghĩ rằng hắn tiếp cận cậu vì đứa bé, nhưng bây giờ, hắn lại làm những điều không cần thiết.
Những điều mà một Alpha không nhất thiết phải làm với một Omega chỉ đơn thuần là công cụ sinh sản.
Điều này nghĩa là gì?
Không, cậu không muốn biết.
Cậu không thể biết.
Cậu không thể để mình bị dao động.
"Về thôi." Cậu đột ngột dừng lại.
Mingyu nhìn cậu, ánh mắt thoáng qua một tia thất vọng, nhưng hắn không nói gì, chỉ gật đầu.
"Được."
Trên đường về, không ai nói gì.
Nhưng ngay trước khi bước xuống xe, Wonwoo chợt nghe thấy giọng hắn, rất khẽ.
"Tôi sẽ không ép em."
Cậu cứng người.
Nhưng khi quay lại nhìn, hắn chỉ bình thản mở cửa xe, như thể chưa từng nói gì.
Wonwoo bước nhanh vào nhà.
Nhưng cậu biết—
Cậu không thể trốn tránh hắn mãi được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com