/
gửi châu hoan thương nhớ,
sáng nay anh dậy sớm hơn mọi ngày, mở cửa sổ anh thấy heo may đã về ngay trước mắt, mũi anh cay nhẹ vì gió thu nhưng cũng phần là vì anh lại nhớ tới em. những ngày này trời trở lạnh rồi, em ạ, nên anh mong em giữ gìn sức khoẻ. anh thực lòng xin lỗi em châu hoan nhiều lắm vì không thể sắp xếp công việc ở sở để về nhà thăm em cùng bố mẹ, em thay anh gửi lời hỏi thăm tới bố mẹ, em nhé.
em ạ, anh nhận thấy suốt từ khi đôi mình hãy còn hẹn hò, cho tới ngày cưới nhau, đã sáu năm chứ chẳng ít gì, anh cứ hoài bận bịu công chuyện riêng, hết bận học rồi giờ lại việc trên sở, nên ít khi dành trọn thời gian bên em, thư từ cũng chẳng viết cho em được nhiều. dẫu biết rằng em bao dung luôn thông cảm cho anh nhưng anh vẫn muốn xin lỗi em thật lòng, vì anh mà châu hoan thiệt thòi quá.
nhưng châu hoan ơi, anh mong châu hoan cố gắng chờ thêm chút thời gian nữa thôi, anh đã dành dụm đủ để sang năm chúng mình chuyển ra ở riêng, căn nhà ngay gần sở cho anh tiện công tác mà vẫn được dành thời gian bên em. với cả, anh cũng sẽ cố gắng thật cật lực, làm sao mùa noel này công việc xong xuôi, để anh có thể về nhà quây quần bên gia đình mình.
xin em đừng nghĩ lòng anh phai nhạt vì anh ít khi về thăm em, không có châu hoan bên cạnh, anh không ngày nào không khao khát được chạm vào khuôn mặt em, được nắm lấy bàn tay em hay được ôm em trong vòng tay mình.
anh thương em nhiều lắm, thương châu hoan nhiều lắm. anh thương đôi mắt em trong veo, thương dáng em gầy, thương giọng nói em mềm mại, nên anh quyết tâm từ hồi còn yêu nhau, rằng anh phải lấy cho bằng được châu hoan, nhưng anh không thể chỉ kết hôn với em được, anh muốn cho em thêm cả đời sống sung túc, trọn vẹn. bởi vậy, từ những ngày đi học đại học, anh cố gắng vừa học vừa làm tích góp, trước hết là để có thể cưới em, rồi từ từ sẽ cho chúng mình cuộc sống ấm no bên nhau.
tình anh dành cho em đến giờ vẫn như ngày đầu. có những đêm hiu quạnh, chăn đơn gối chiếc ở sở, anh lại thấy lòng mình tủi vì nhớ em quá. dẫu thế, anh không nản chí được, anh lấy hoàn cảnh hiện tại làm động lực mà kiên trì phấn đấu, để cả phần đời còn lại chúng mình được sum vầy trong đời sống đủ đầy, có nhau không thiếu ngày nào. nên châu hoan cũng kiên trì đợi anh thêm thời gian nữa, em nghe.
em chẳng biết đâu, cứ nghĩ tới khoảng thời gian tương lai được đón em về "mái ấm" mới của chúng mình, có em chờ cơm sau cả ngày ở sở hay được nằm cạnh vỗ lưng cho em vào giấc như anh vẫn hay làm mỗi dịp về ngủ lại nhà, chỉ khác chút là anh được tận hưởng nó mỗi ngày, lòng anh lại mở cờ rộn ràng.
anh biết em cũng thương nhớ anh tha thiết chẳng nguôi ngày nào nên anh tranh thủ chút ít thời gian rảnh rỗi anh có trong ngày, viết gửi em bức thư anh tâm tình với em lòng mình.
có lẽ thư chỉ tới đây thôi, anh lại bắt tay vào công việc của mình trong tâm trạng phấn khởi vì đã có thể viết vài dòng cho em và nghĩ tới trái ngọt mà anh gặt vào một ngày không xa.
thương em và nhớ em, mãi mãi
an kiện hào.
_______________________________
Không ai hỏi nhưng tôi tự trả lời =))
Chiếc thư tình này tôi dc inspired bởi cảnh phim Jiro bắt chuyến tàu về nhà thăm vợ trong Gió Nổi (The Wind Rises)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com