Part 18
Cảnh cũ còn đó, mộc mạc mà nặng tình.
Sáu năm, Ohm Pawat đã trải qua sáu năm chờ đợi. Đôi lúc Ohm Pawat mang theo một vài suy nghĩ tiêu cực, "Sự chờ đợi này có vô vọng không? Thế nhưng vì Nanon, anh vẫn chờ, chờ tới khi nắng tan, chờ tới khi chiều tàn, chờ tới khi nói được với cả thế giới rằng anh thương em nhiều đến thế nào? Còn Nanon, em có vì sự chờ đợi của này mà tỉnh dậy không?"
Khoảng không yên tĩnh, Ohm Pawat như rơi vào hố sâu không lối thoát. "Nói đi em, nói với anh rằng em ở đây, bên cạnh anh. Đừng im lặng như thế được không?"
Ohm Pawat nắm đôi tay gầy, áp lên má, dòng nước mắt nóng hổi trượt khỏi mi, chưa lần nào Ohm thấy bản thân mình bất lực như thế này.
Nói không đau lòng là nói dối, nói không tuyệt vọng là nói dối. Ohm Pawat ở trước mặt mọi người luôn động viên an ủi, vậy còn bản thân cậu thì sao? Ai ủi an, ai vỗ về cậu mỗi đêm khi trước mặt là người thương đang nằm yên ở đó, ai nói cho Ohm Pawat biết rằng khi nào thì Nanon của cậu sẽ tỉnh? Không một ai!
Ohm Pawat dùng hồi ức chống đỡ bản thân không gục ngã. Ohm nhớ Nanon từng nói dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chỉ cần trong tim tồn tại một lí tưởng, một tín ngưỡng vững chắc, điều tốt đẹp sẽ đến.
Ohm Pawat mang Nanon làm niềm tin, đặt Nanon thành tín ngưỡng đẹp nhất trong cuộc đời mình.
"Nanon em biết không, nhưng năm tháng em nằm ngủ thế này, chẳng ai nhắc anh phải ngủ đúng giờ, chẳng ai nhắc anh ăn cơm đúng bữa, cũng không ai nhắc anh đừng làm việc quá sức. Em đó nha, bỏ bê anh lâu quá rồi, không sợ anh đi tìm người mới hay sao mà nằm ngủ hoài thế hả em? Anh đi tìm người khác thật thì đừng có khóc nha. Nhanh dậy để còn giữ anh đi chứ."
Có một Ohm Pawat ở bên ngoài mang theo sắc thái lạnh nhạt không khoan nhượng bất kì ai, thế mà ở trước mặt Nanon âm giọng nhẹ nhàng như vỗ về một đứa trẻ.
"Nanon bé nhỏ, em ngủ bao lâu rồi có biết không? Từng ấy năm em ngủ say, là từng ấy năm anh chờ đợi. Chờ đợi một ngày em tỉnh dậy nói với anh, em ở đây, em thương anh. Anh đã chờ, chờ sáu năm rồi em à. Anh không biết mình còn đủ sức lực để thêm bao nhiêu năm nữa. Đôi ba lần anh đã nghĩ đến việc thôi đợi chờ, thôi không còn hy vọng, chúng ta cứ như vậy mà đến một nơi khác tìm lại một kiếp khác, thương nhau ở một cuộc đời khác. Nhưng em ơi, lỡ như anh không tìm được em, anh không tìm thấy người anh thương trong vô vàn con người ở thế giới mới. Anh phải làm thế nào? Ai che chở em của anh, ai lo lắng từng chút cho em của anh. Chẳng ai hiểu em như anh cả, không làm theo ý em em sẽ khó chịu không vui. Mà anh lại không muốn nhìn thấy bé con nhà anh buồn. Nên anh quyết định vẫn chờ người anh thương, mau tỉnh dậy em nhé, đừng ngủ lâu quá, anh sắp nhớ giọng em đến phát điên rồi Nanon à!"
Lời nói thì thầm mang nỗi đau âm ỉ dai dẳng, sáu năm dài đăng đẳng, Ohm Pawat mang theo hy vọng mong manh. Hy vọng bé con nhỏ của mình sẽ sớm khỏe mạnh trở lại, đùa giỡn bên cạnh mình như những ngày trước kia.
Ohm Pawat thật mong nhìn thấy hai má lúm xinh xuất hiện trở lại trên gương mặt người thương, đã bao lâu rồi cậu không được nhìn thấy nó nữa, nhớ ơi là nhớ?
"..."
Hôm nay Ohm Pawat có khách hàng phải ra ngoài từ sớm, cậu đi từ sớm nên không kéo rèm ra như thường ngày, cũng vì vội mà không để lại hoa mới trong phòng. Ohm nghĩ đi một chút rồi về, chắc là không trễ, vẫn còn kịp để chuẩn bị, chắc là không sao đâu.
Đã có ai nói rằng Ohm Pawat mặc lên người bộ vest trông thật chững chạc, đầy nam tính chưa? Dáng người cao cao, đôi vai dài rộng, nét đẹp không phải độc nhất nhưng khiến người ta nhớ mãi không thôi.
Bước ra khỏi phòng đóng lại cửa, Ohm Pawat nhanh chân xuống nhà đi ra ngoài, cậu phải nhanh chóng gặp khách hàng cho xong để về với Nanon nữa, chẳng hiểu sao hôm nay trong lòng Ohm Pawat cứ nhộn nhạo không thôi. Không biết có chuyện gì xảy ra không? Thôi cứ ra ngoài nhanh rồi về sớm.
Hôm nay thời tiết thật đẹp, nắng sớm không quá gắt, từng đợt ấm áp lan tỏa khắp ngóc ngách. Phòng của Nanon đang nằm, bởi vì không kéo rèm ra nên ánh nắng chỉ len lỏi qua vài khe hở. Người con trai yên tĩnh nằm đó, an yên bình lặng, bất chợt khẽ nhíu mày, nghiêng nhẹ đầu qua một bên, qua một lúc rất lâu, đôi tay khẽ động, người nằm trên giường từ từ mở rèm mi đã nhắm chặt trong khoảng thời gian dài.
Ánh sáng không đủ, tiêu cự mơ hồ, một mảng hoang mang vây lấy Nanon, bởi vì đã nằm khá lâu nên cử động có chút khó khăn.
Nhắm mắt ổn định cơ thể thêm một lúc, Nanon mới từ từ thích nghi được khung cảnh xung quanh, "Đây là đâu?" là câu hỏi hiện ra trong đầu Nanon khi cậu vừa tỉnh dậy.
Nghiêng người chuẩn bị ngồi dậy, một trận choáng váng ập đến khiên Nanon dựa ngay vào giường, đưa tay xoa hai bên thái dương, Nanon nhìn quanh một lượt.
Bởi vì ánh sáng trong phòng không đủ, Nanon không nhận thức được hiện tại mình đang ở chỗ nào, từ từ tiến đến cửa sổ mở toang rèm cửa, ánh nắng ban sớm chiếu thẳng vào người, Nanon đưa tay che đi ánh nắng đang đổ dồn lên người cậu "Chói quá"
Nhìn khắp khung cảnh xung quanh, "Thì ra là đang ở nhà mình, mà sao không thấy ba mẹ đâu nhỉ? Cả Ohm nữa? Hay là Ohm đi làm rồi ta?"
Nanon đứng ở đó một lúc thì đi về phía tủ quần áo chọn đại một bộ rồi đi về phía nhà tắm. Trước hết tắm cái đã, rồi xuống nhà sau, Nanon đói bụng rồi đó nha.
Ở dưới nhà Ohm Pawat cho xe vào chỗ đậu, tay xách cặp da đi vào nhà. Bố mẹ chắc là ra ngoài bàn chuyện làm ăn rồi, Ohm quay lưng đi lên lầu, dự định về sớm hơn nhưng đường cuối tuần kẹt xe quá chừng, về nhà trễ hơn 30 phút.
Ohm Pawat đang suy nghĩ hôm nay sẽ làm gì cho Nanon, chắc là đọc quyển sách mới mua "Ước mơ của sói" quyển sách Nanon thích nhưng lần nào đọc đến nửa quyển cũng ngủ mất tiêu à.
Mở cửa phòng Nanon, cảnh tượng đập vào mắt Ohm Pawat là Nanon đâu, Nanon bé nhỏ của Ohm đâu, sao lại không thấy đâu, rèm được kéo ra, cửa sổ cũng mở toang. Chuyện gì xảy ra thế này, trống ngực Ohm Pawat đập liên hồi. Ohm nhớ rất rõ lúc mình ra ngoài đã kiểm tra cửa rất kỹ càng, sao khi về lại mở ra thế này, còn Nanon đâu? Đã có ai vào phòng sao?
Đang chuẩn bị chạy ra khỏi phòng đi tìm thì cửa phòng tắm mở, Nanon từ trong nhà tắm bước ra, nhìn thấy Ohm Pawat đang hốt hoảng, Nanon không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lại gần Ohm nhìn một lượt lo lắng "Ohm ơi, Ohm sao vậy, Ohm không khỏe chỗ nào hả? Sắc mặt sao lo lắng quá vậy? Là ai đã làm gì Ohm hả? Nói em nghe?"
Ohm Pawat không tin những gì đang diễn ra trước mặt mình "Na...Nanon, em...Em tỉnh rồi sao?"
Nanon cầm khăn lau tóc thắc mắc "Em ngủ thì phải dậy chứ Ohm, em mới ngủ có một giấc mà Ohm sao thế này? Lạ lắm à nghen. Ohm......"
Chưa kịp nói hết câu, Nanon bị Ohm Pawat kéo vào lòng ôm lấy, một cái ôm thật chặt, một cái ôm chất chứa bao nhung nhớ đợi chờ, một cái ôm đong đầy dịu dàng cả đời.
"Nanon cuối cùng em cũng dậy, em dậy với anh rồi. Cảm ơn em, anh cảm ơn em Nanon à."
Nanon bị Ohm Pawat ôm đến mức gần như thở không nổi "Ohm ơi, om em chặt quá em thở không nổi, Ohm nói cái gì mà lạ quá vậy, em mới ngủ có chút xíu hà, Ohm làm cái gì vậy nè?"
Ohm Pawat vẫn ôm chặt lấy Nanon không buông, vùi đầu vào hõm cổ hít hà mùi hương mà bao lâu nay không cảm nhận được "Em không nhớ cũng không sao, từ từ anh sẽ kể cho em nghe, chỉ cần em tỉnh dậy là được rồi Nanon à. Thật may, thật may là anh đợi được lúc em tỉnh dậy. Nanon, thật sự rất cảm ơn em đã tỉnh dậy."
Nanon cười cười, vỗ vỗ lưng Ohm Pawat, "Hôm nay Ohm nói chuyện lạ lắm nha, em không hiểu gì hết trơn."
Ohm Pawat kéo Nanon lại ngồi xuống giường, "Em không nhớ chuyện gì đã xảy ra thật sao? Không có ấn tượng gì chuyện những năm trước đó sao?"
"Những năm trước? Năm nào cơ?"
Ohm Pawat không lường trước được việc khi tỉnh dậy Nanon sẽ quên hết ký ức của từng ấy năm, không biết nên bắt đầu nói cho Nanon nghe từ đâu "Nanon, em có nhớ chúng ta đã cưới nhau rồi không? Em có nhớ em đã nói gì với anh trong ngày chúng ta cưới nhau không em?"
"Chúng ta cưới nhau, Ohm đừng có lừa em, chúng ta cưới nhau khi nào chứ?"
Ohm Pawat trong lòng hụt hẫng, ngay cả chuyện cưới nhau Nanon cũng quên, có khi nào Nanon quên luôn thương mình không? Không được, anh không để Nanon quên, mỗi này sẽ đều đặn nhắc em nhớ từng kỷ niệm đã qua.
Nanon ở bên cạnh chú ý từng biểu hiện trên gương mặt của Ohm Pawat, khi thì nhíu chặt mày, khi thì ẩn hiện trong ánh mắt nét thất vọng, khi thì hai mặt sáng bừng ý chí quyết tâm, ui chao lần này Nanon đùa hơi quá rồi nha.
Nanon đưa tay xoa xoa hai má Ohm Pawat "Thôi nào thôi nào, em giỡn với Ohm thôi. Làm sao em có thể quên việc chúng ta đã cưới nhau, làm sao em quên được ngày hôm đó Ohm của em là chú rể đẹp trai nhất nhất trên đời. Làm sao quên được ngày mà chúng ta mong chờ bấy lâu kia chứ. Xin lỗi vì đã để Ohm của em chờ lâu đến như vậy. Xin lỗi Ohm của em, tha thứ cho em được không người em thương?"
Lúc này đây, có lẽ nước mắt kìm nén bay lâu đã không còn giữ được nữa cứ vậy mà lăn dài trên má, Ohm Pawat dù có mạnh mẽ kiên cường đến đâu, nhưng khi đối diện với một Nanon mà mình dùng cả đời để thương yêu, mọi sự mạnh mẽ đều trở nên vô nghĩa.
Nanon vòng tay ôm lấy thân ảnh trước mặt, làm sao Nanon có thể quên những gì mà cậu đã cùng Ohm trải qua kia chứ, dù cho có ngủ lâu bao nhiêu khi tỉnh dậy mọi thứ vẫn còn vẹn nguyên.
Ký ức mà cậu và Ohm trải qua là điều đã vực dậy Nanon trong những năm tháng mịt mờ không biết ngày trở lại. Nanon cảm nhận được bên tai mỗi tối có người thì thầm to nhỏ, có người hay luyên thuyên từng thứ vụn vặt cho cậu nghe, có người đọc từng mẫu truyện mà Nanon thích. Nanon cảm nhận được hết tất cả, nhưng không sao mở mắt ra mà ôm trọn người nọ, ôm lấy những yêu thương, vỗ về con người này và nói rằng "Em ở đây, ở cạnh anh, sẽ không đi đâu cả, Ohm đừng đau lòng, đừng khóc. Em sẽ buồn lắm đấy."
Vậy mà gần trong gang tấc lại không có cách nào chạm lấy, Nanon cứ như có thứ gì bám víu kéo cậu rời xa Ohm, những năm tháng chìm trong giấc ngủ u ám, Nanon có vô số lần tranh giành sinh mệnh cùng thần chết. Sẽ chẳng ai có thể mang cậu đi bỏ Ohm Pawat ở lại, trong hàng vạn đêm đen dày đặc, Nanon dùng ý chí của bản thân, khát khao được sống mà tự cứu lấy sinh mệnh mang về trả cho Ohm Pawat một Nanon nguyên vẹn.
Cả hai ôm nhau, cái ôm hòa quyện cùng hơi thở nhớ thương, nước mắt của bao năm cứ thế mà rơi không ngừng được. Cứ khóc cho thỏa lòng mình thôi, bao năm rồi bọn họ chưa được trao nhau ấm áp nồng nàn, bao năm rồi bọn họ chẳng được nghe thanh âm của nhau, và bao năm rồi bọn họ chưa được nói với nhau rằng "Chúng ta thương nhau."
Sáu năm khoảng thời gian không dài, nhưng đủ để bao nhớ nhung chất chồng lên trái tim bé nhỏ, đủ để thân xác cả hai hao mòn vì chờ đợi, đủ để nhận ra rằng cả hai bọn họ chẳng thể thiếu nhau dù chỉ một giây phút.
Ông trời cho họ sinh ra, quấn chặt sợi dây định mệnh lên số phận của hai con người này, dù có thế nào đi chăng nữa cũng trở về ở cạnh nhau. Định mệnh ràng buộc, một chút khó khăn này có thể cản họ được hay sao?
"Nanon em ơi, bé nhỏ của anh, anh không mong gì ngoài việc em mãi bình an ở cạnh anh, chỉ cần em mạnh khỏe, chỉ cần em vui cười, anh chỉ cần bấy nhiêu thôi, bộn bề lo toan ngoài kia anh gánh vác được hết thảy. Chỉ mong em của anh bình an quãng đời về sau."
Ôm thêm một cái, thương thêm một chút, may mắn của hai người là tìm thấy nhau trong cuộc đời này.
"Em hứa sẽ ở cạnh Ohm cả đời, à không không phải đời này, mà em muốn đời này, đời sau, đời sau nữa đều có Ohm ở cạnh em. Ohm có chịu không?"
Hai đầu mũi chạm vào nhau, Ohm Pawat nhẹ gật đầu đồng ý, hôn lên đôi môi đã nhớ thương bấy lâu "Chỉ cần là em thôi Nanon à, anh sẽ không ngần ngại mà gật đầu đồng ý không chút suy nghĩ."
"Nanon chúng ta xuống nhà, ba mẹ đã chờ em lâu lắm rồi." Nắm tay Nanon ra khỏi phòng, bao lâu rồi mới thấy lại nụ cười tươi tắn như thế này trên gương mặt của Ohm Pawat, hẳn là sáu năm rồi nhỉ?
Ngày hôm nay là một ngày nắng đẹp, Nanon của Ohm Pawat cuối cùng cũng tỉnh dậy rồi.
Bố mẹ Nanon vẫn chưa về đến nhà, Ohm Pawat cũng không vội, bảo cô bếp đi chợ nấu thật nhiều món mà Nanon thích, Cả hai ngồi ở ghế trước phòng khách, tâm tình những chuyện mà bao lâu nay cả hai còn chưa kịp nói với nhau.
Mãi cho đến gần trưa, ba mẹ từ ngoài cửa bước vào nghe trong nhà có tiếng nói chuyện, nghĩ là có ai đến chơi "Có ai đến nhà mình vậy Ohm?"
Mẹ Na lên tiếng hỏi nhưng không nghe thấy ai trả lời, định vào trong xem thử thì bỗng được ai đó ôm chầm lấy "Ba mẹ, Nanon ngoan của ba mẹ ở đây nè."
Giọng nói quen thuộc, giọng nói mà bao lâu nay ba mẹ đợi đứa con trai bé bỏng này gọi họ hai tiếng ba mẹ như ngày nào, cuối cùng đã trở lại với họ rồi.
"Nanon ngoan của ba, đến đây ba xem nào, xem con trai của ba có ôm đi chút nào không? Nhất định phải chăm cho mập lên một chút mới được. Đứa nhỏ này ngủ lâu quá rồi đấy, còn biết đường mà dậy với hai người già này rồi à? Đứa nhỏ này không ngoan nữa đâu nhé."
Vừa nói ba Nanon vừa ôm lấy đứa con trai bé nhỏ, ông thương lắm đứa nhỏ nhà ông, rốt cuộc ông đã chờ được ngày Nanon khỏe mạnh trở lại, chờ được ngày đứa con trai này gọi ông tiếng "Ba".
Bao chờ đợi, nhớ nhung của cả nhà đều được đáp đền viên mãn cả rồi. Một nhà bốn người quây quần bên nhau, ôm nhau mà nức nở. Phải rồi, đã sáu năm trôi qua, có rất nhiều rất nhiều điều ta chưa kịp nói với nhau cơ mà.
Tình cảm là thứ khiến chúng ta có thêm động lực để đi tiếp. Thời gian là thử thách khiến nó trở nên sâu sắc hơn. Cuối cùng chân tình cùng tin tưởng khiến nó trở nên bền vững.
Xuyên qua sương mù dày đặc, một khắc đó em đã trở về bên cạnh anh...!!!
Anh sống trong một giấc mộng, trong một cuộc nhân duyên, và sẽ cùng em sống trong một tương lai tràn ngập hạnh phúc.
"Nanon Korapat, Ohm Pawat thương em."
......................
"Tôi thương một người chân phương như thế. Không phải vì gì cả, chỉ là vào một buổi sáng thức dậy, thấy mình gặp đúng người, thương đúng người, vậy là đi tiếp thôi.
Tôi chẳng còn lo sợ quãng đường sau này chông chênh hay chìm nổi. Tôi chỉ sợ con đường này vắng bóng hình em!"
Vậy là mình đã đi gần hết chặng đường của "Thương" rồi. Hy vọng khi kết thúc mọi người vẫn sẽ đồng hành cùng mình đi lâu hơn chút nữa nhé!
Thương mọi người 💚❤
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com