Part 5
Kết thúc một học kỳ học hành chăm chỉ, hôm nay mọi người sẽ hẹn cùng nhau đi Phuket. Jimmy háo hức chuyến đi này nên từ tối qua đã ngủ không được, sáng sớm đã chuẩn bị hành lý ra sân rồi.
Chimon cũng ra sân bay từ sớm, chỉ còn Ohm và Nanon là chưa đến. Cũng không sao, chưa đến giờ vào trong check in, không vội. Chẳng qua là hai cái con người hào hứng này đến sớm chứ không phải người ta đến trễ đâu nha.
"Jimmy, Chimon tớ ở đây."- Nanon từ đằng xa kéo theo Ohm chạy lại chỗ hai đứa bạn đang đứng
"Sao hai cậu tới sớm thế? Hẹn nhau đi chung hả?" - Nanon thấy dạo này hai người hay đi chung lắm nha
"Không, cái thằng Jimmy này á, nó hào hứng lắm, đến còn sớm hơn tớ, tớ mới đến thôi." - Chimon cảm thấy như chuyến đi này, là để thỏa mãn nỗi khát khao biển cả của Jimmy vậy. Mặc dù Chimon cũng thích biển lắm, nhưng nhìn Jimmy xem thiếu điều muốn xây hẳn một căn nhà ở ngoài đấy được luôn.
"Chimon, không mấy tớ với cậu mai mốt ra Phuket xây một resort ở ngoài đấy luôn, sáng ngắm biển, tối nhìn hoàng hôn, đỡ phải di chuyển thế này nha." - Đó, nhắc cái có ngay luôn, Jimmy nó đọc được suy nghĩ của Chimon hay sao vậy ta?
"Cậu bớt đi được không? Gì ra tận Phuket xa xôi xây resort, nếu thích cậu đi mà ở lấy, tớ không đi đâu" - Nanon để ý mỗi lần hai người này sáp lại gần nhau không tranh luận cái này cũng cãi cọ cái kia, chả thấy khi nào hòa thuận cả.
"À, Chimon, đây là Ohm, chắc là cậu chưa biết Ohm đúng không?" - Nanon kéo tay Ohm qua giới thiệu với Chimon.
Jimmy thì quá quen với Ohm rồi, chỉ có Chimon là mới chưa quen thôi à "Chào Chimon, goi tớ là Ohm, rất vui được làm quen với cậu."
"Chào, tớ là Chimon." - lời chào này gượng nhỉ, nhưng Chimon biết làm thế nào, ai cậu cũng có thể thoải mái, tự dưng có mỗi cái con người này là cậu khó chịu chứ bộ.
Cũng đã đến giờ vào trong làm thủ tục bay rồi, cả 4 người kéo vali vào trong, máy bay đã chuẩn bị sẵn sàng cất cánh đến Phuket rồi.
"Ngủ một chút, lát đến anh gọi Nanon dậy. Đừng nhìn bên ngoài, sẽ chóng mặt." - Đây là lần đầu Nanon đi máy bay, Ohm biết Nanon sẽ có chút không quen nên khuyên Nanon nhắm mắt một chút cho dễ chịu. Từ BangKok đến Phuket bay tầm hai tiếng, nên sẽ nhanh đến nơi thôi.
Biển Phuket
4 người sau khi vào resort nhận phòng xong liền kéo tay nhau ra biến, Jimmy thèm lắm cái cảm giác đặt chân xuống làn nước mát, tay đón lấy gió biển phả từng đợt vào người, cát vàng nắng trong, hàng dừa xanh thẳm, còn gì đẹp bằng.
Jimmy cùng Chimon cứ mải mê nghịch nước trong khi Nanon chỉ ngồi ở bờ cát gần bờ, tầm mắt phóng ra đại dương xa xa. Nanon rất ít khi đến biển, nhưng mỗi lần đặt chân tới nơi đấy nắng và gió này lại mang theo một cảm xúc khác nhau.
Nanon nói với mọi người rằng mình sợ biển, nhưng chỉ mỗi bản thân Nanon biết, cậu không sợ, là chán ghét, chán ghét cực điểm, biết không cái cảm giác chênh vênh giữa một vùng nước rộng lớn không có ai bám víu, cảm giác với tay nhưng nhận lại chỉ là khoảng không mơ hồ, trống rỗng, hoang mang đến nhường nào.
Kể thế nào nhỉ, cũng là chuyện cũ đã qua, trong lòng Nanon chẳng mấy dễ chịu khi nhắc lại nó nữa. Nhưng rồi, nỗi ám ảnh cứ mãi đeo bám dai dẳng đến tận bây giờ.
"Nhiều năm trước
"Ohm ra đây đi, nước mát lắm luôn, ra đây chơi với Nanon nè." - bé con mặc trên mình chiếc áo thun trắng, đội nón tai bèo xinh xinh, vẫy một đứa trẻ khác ở trên bờ xuống chơi cùng mình
"Nanon đợi Ohm tí, Ohm xuống liền."- cậu nhóc Ohm Pawat tung tăng chạy ra chỗ Nanon, hai đứa trẻ cùng nhau nghịch nước, cùng nhau đắp người cát.
"Hai đứa không được ra xa nghe chưa, ngoài đó nguy hiểm lắm đó nghe con." - Ba Ohm ở gần đó trông chừng lũ trẻ, tán gẫu với ba Nanon, trong khi đó hai người mẹ lại dắt nhau đi dạo, dắt nhau đi chụp hình khắp nơi.
"Dạ, tụi con biết rồi ạ." - hai đứa trẻ đồng thanh
Nanon cởi nón ra để ngay bên cạnh, nắng nóng thật đó nhưng Nanon không thích đội nón. Ngồi mãi chơi nên sóng biển đập vào làm nón của Nanon trôi ra xa. Chăm chú vào người cát nên Nanon đâu có để ý đến cái nón ấy, chỉ có Ohm ở bên cạnh để ý, trời nắng mà nón Nanon lại quẳng đi đâu mất tiêu.
Ngó ngang ngó dọc một chập mới thấy cái mũ đang dập dềnh ngoài kia, Ohm không nói không rằng đứng dậy đi ra nhặt về cho Nanon.
Lúc này sóng không lớn lắm, chắc do Ohm đi hơi nhanh chân lún xuống cát nên không kịp phản xạ mà bị đợt sóng tiếp theo ập đến đập vào người.
Bị uống một ngụm nước biển, Ohm rướn người lên ý gọi mọi người ở gần đó đến giúp nhưng không ai nghe thấy.
Nanon ở bên này ngẩn mặt lên không thấy Ohm đâu mới ngó nghiêng tìm kiếm, liền thấy đằng xa có ai đó hình như đang vẫy tay về phía bờ cần giúp đỡ.
Nanon chạy nhanh về phía người kêu cứu xem là ai, Nanon hoảng sợ khi thấy Ohm đang ngày càng bị sóng kéo ra xa. Không suy nghĩ được gì nhiều Nanon chỉ biết chạy nhanh về phía Ohm đế kéo Ohm vào.
Nhưng Nanon đâu có biết bơi, khựng lại một nhịp Nanon, bất lực, hoang mang cùng cực, cách duy nhất bây giờ là chạy thật nhanh vào gọi ba ra để cứu Ohm.
Nanon quay lưng dùng hết sức mà chạy, chẳng nhận ra nước mắt đã rơi khắp mặt tự bao giờ. Chạy đến nơi, hai người ba đang nói chuyện thấy Nanon chạy thật gấp vào, linh cảm cho rằng đang có chuyện gì đó không hay chạy lại chỗ Nanon
"Con sao vậy Nanon, nín nín nói ba nghe" - cả ba Nanon và ba Ohm đều hốt hoảng khi thấy con trai khóc
"Ba, Ohm...hức, Ohm.. hức hức" - Nanon cứ khóc không nói nên lời, ba Ohm biết có chuyện xảy ra liền nhanh chân chạy ra bờ biển, ba Nanon cũng bế Nanon chạy theo sau
Lúc ba Ohm ra đến nơi lúc này Ohm đã được một thanh niên gần đó cứu lên, ba Ohm thấy con trai được người ta mang từ dưới biển lên chạy một mạch đến vội nói cảm ơn rồi đưa con trai đến trạm xá gần nhất
Nanon ở bên này gào khóc dữ dội hơn "ba ba, Ohm có chết không? Ohm có sao không ạ? Nanon sợ lắm."
"Nanon ngoan không sao đâu con, Ohm không sao, ba đưa Nanon đến chỗ xem Ohm nhé. Con trai ngoan nín đi con, đừng khóc nhè, xấu lắm"
Cũng may là được cứu kịp lúc nên Ohm chỉ hơi ngạt nước, ngoài ra không có vấn đề nào xảy ra nữa, đợi một lát sẽ tỉnh lại ngay thôi."
Nanon cứ khóc mãi, một lúc sau cũng thiếp đi vì mệt. Hai mẹ nghe tin con trai xảy ra chuyện cũng nhanh chóng đến trạm xá, may là mọi việc vẫn ổn. Ohm và Nanon không sao, đúng là cảm ơn trời Phật.
Kể từ lúc đó cho đến khi Ohm tỉnh lại Nanon mới không khóc nữa "Ohm ơi, Ohm, Ohm có sao không? Nanon sợ lắm, Nanon sợ Ohm bị sóng biển cuốn đi mất bỏ Nanon lại. Mai mốt Nanon với Ohm không đi biển nữa nhé, biển thật đáng sợ, Nanon không thích biển nữa đâu."
Ohm Pawat đang còn trong trạng thái sợ hãi, nhưng thấy Nanon vì mình mà khóc đỏ hoe cả hai mắt, Ohm Pawat thật không nỡ nhìn thấy đôi mắt long lanh này khóc thêm lần nữa vì mình "Ừ Ohm biết rồi, sau này chúng ta không đi biển nữa. Không đi nữa, Nanon nín đi. Ohm không có sao nè, khỏe re luôn đó."
Cả hai gia đình thở phào nhẹ nhõm, thật may con trai của họ không sao, thật may. Từ lần đó trở đi, cả hai nhà không đưa hai đứa nhỏ đi biển lần nào nữa. Cũng bởi vì họ sợ may mắn không đến lần hai. Và cũng từ thời gian đó trở đi, Nanon trong giấc ngủ sẽ mơ thấy cảnh tượng đáng sợ ấy.
Một thời gian rất dài, ngủ với Ohm thì không sao, nhưng khi Nanon ngủ một mình, được một chút sẽ giật mình dậy, bật khóc nức nở, những lúc như thế này Nanon sẽ tự vòng tay ôm lấy bản thân vỗ về nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy mình.
Bóng tối bủa vây, ác mộng ập đến, bên cạnh giường trống chỗ, không có người ôm ấp chở che, nỗi sợ cứ như vậy ngày càng lớn hơn.
Nếu như không phải đêm đó mẹ Nanon xuống bếp tiện ghé sang phòng thăm Nanon, thì cũng chẳng ai biết, trong những đêm đen mờ mịt, một mình Nanon chống chọi với nỗi sợ hãi như thế nào.
"Bé ngoan của mẹ, sao con không nói cho mẹ biết rằng con đang sợ hãi như thế nào? Một mình con không thể chịu đựng được, con có biết không? Con còn mẹ còn ba bên cạnh, còn có cả Ohm nữa, con không nói ra mọi người sẽ không biết con đang trải qua những gì. Sau này đừng giấu đi nỗi lòng mình nữa được không? Con trai của mẹ làm mẹ đau lòng lắm có biết không?"
"Nanon chỉ không muốn làm mọi người phải lo lắng cho con nhiều thôi. Nhưng mẹ, Nanon sợ. Sợ ngày đó nếu không kịp cứu Ohm thì phải làm sao? Sợ nếu như Nanon không phát hiện ra thì Ohm thế nào ạ? Nanon không muốn nghĩ cũng không dám nghĩ đến việc ngày hôm đó, nhưng từng hình ảnh ngày hôm đó cứ hiện lên trong đầu con. Mẹ có biết lúc đó Nanon bất lực như thế nào không ạ? Nanon không biết bơi, không thể nào xuống để kéo Ohm lên. Nanon thấy cánh tay Ohm vươn ra phía mình lại chẳng thể nào nắm được. Cố gắng mãi cũng không với tới, có làm thế nào đi nữa cũng không nắm được tay Ohm. Có phải Nanon tệ lắm không hả mẹ? Ohm lúc nào cũng để ý, cũng lo lắng cho con thế nhưng con thì... Ohm có trách Nanon vô tâm không hả mẹ?"
Mẹ Nanon lau đi nước mắt trên khuôn mặt con trai, bà nhẹ giọng vỗ về "Con trai ngoan, con đã bao giờ thấy Ohm trách móc giận hờn con hay chưa? Ohm thương con, cho nên mọi thứ nó lo lắng, chăm sóc cho con xuất phát từ tận đáy lòng, là cam tâm tình nguyện. Con đừng tự trách bản thân. Sự việc xảy ra không ai trong chúng ta mong muốn, cũng không ai trong chúng ta gây ra cả con trai à. Mẹ biết Ohm thương con và con cũng vậy, cả hai nhà chúng ta từ trước đến nay đã gắn bó với nhau, từ lúc các con còn chưa chào đời, cả ba mẹ và ba mẹ Ohm đã giúp đỡ lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau như anh em trong nhà rồi. Cho nên không có gì phải để việc này là gánh nặng trong lòng con cả. Cả nhà thương con, Ohm thương con, biết chưa?"
Nanon gật gật, ôm thật chặt mẹ mình, tìm kiếm hơi ấm từ cái ôm mẹ dành cho mình, được một lúc lại ngủ quên.
Mẹ Nanon thấy con trai đã ngủ thì kéo chăn đắp cho con trai nhỏ, sau đó nằm cạnh vỗ về đứa con bé bỏng này, canh chừng cả một đêm.
Sau đêm đó, mẹ đem chuyện tối qua kể cho ba Nanon và ba mẹ nhà bên nghe, cả hai gai đình quyết định không bao giờ dẫn hai đứa nhỏ đi biển nữa, cũng từ lần đó, cả hai gia đình không nhắc lại việc xảy ra với Ohm nữa, tránh để Nanon nhớ lại và đau lòng thêm.
Ohm cũng ngoan ngoãn, mặc dù mình rất sợ nhưng thấy Nanon còn sợ hơn mình liền dũng cảm hơn an ủi Nanon, dỗ dành Nanon.
Cái gọi là tình cảm chân thật chẳng đâu xa vời, nó xuất hiện từ những cái ôm lúc người kia cần, nó xuất hiện từ những lần xoa đầu làm dịu suy nghĩ miên man của đối phương. Hay nó chỉ đơn giản là nụ cười ta dành cho nhau khi ở cạnh nhau chẳng có gì để nói.
Chân thành của Ohm và Nanon, có lẽ chỉ có họ mới hiểu mình muốn gì và đối phương cần gì, để rồi từ đó lấp đầy khoảng trống trong nhau.
Nanon phóng tầm mắt ra xa hơn nữa, hình ảnh năm đó ùa về, đôi vai khẽ run, đôi mắt đong đầy nước chực chờ rơi. Đột nhiên từ đằng sau, ấm áp bao bọc lấy thân ảnh đơn bạc.
"Nanon, đừng nghĩ nữa em, đã qua rồi. Ohm đang đứng trước mặt em nè, ôm em nè, ngoan Ohm thương em?"
Nanon vẫn ngồi im như lúc ban đầu, để tay mình lên tay Ohm, giọng nhẹ nhàng "Ohm hứa nhé, đừng bao giờ ròi bỏ em. Em chưa tưởng tượng ra được ngày mà Ohm bỏ đi, em sẽ sống như thế nào?"
Ohm Pawat cúi đầu, hôn lên đôi môi căng mọng ấy, cốt ý ngăn cản không cho Nanon nói thêm những lời đau lòng như thế này nữa.
Nụ hôn đơn thuần xoa dịu tâm hồn thơ ngây đang chịu nhiều vết xước, xoa dịu cả trái tim yếu đuối của Nanon, Ohm biết mình quan trọng với Nanon, Ohm luôn trân trọng bản thân mình. Đừng nghĩ rằng Ohm làm thế là ích kỷ, vì có biết đâu rằng, Ohm là người mà Nanon trân quý, Ohm nào dám bỏ bê bản thân, bỏ bê thứ mà Nanon dùng cả sinh mệnh để thương yêu.
Đừng hỏi rằng giữa Ohm và Nanon ai yêu ai nhiều hơn, giữa họ tồn tại một tình yêu công bằng vĩnh viễn tồn tại nơi con tim nhau. Chỉ có càng ngày càng thương nhau, không có ai nhiều ai ít.
"Hai người họ tìm thấy nhau, không quá nhanh, không quá chậm, cũng chẳng phải quá ít, chỉ là vừa đủ để hòa hợp một cách vừa khớp, cũng là vừa đủ để yêu thương."
.....................
Mọi người có cảm thấy tình tiết đi quá nhanh không ạ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com